Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 10 Chương 242(1)


.::Chương 242(1): Thế Giới Mới Hoàn Mỹ::.

Trên giường, Chu Thủ Thành có phản ứng, trong cổ họng cất lên tiếng thở khàn khàn đứt khúc, tay chân bị trói, tựa như con heo không thể nhúc nhích.

Trì Tiểu Trì nhìn ông ta một cách chăm chú: “Thầy Chu, tại sao không báo với cảnh sát là em đánh, chẳng phải thầy nhìn thấy em sao?”

Chu Thủ Thành liếc đôi mắt sung huyết thông qua hai khe băng vải nhỏ hẹp, hô hấp trở nên dồn dập.

“Ồ, em quên mất, nơi đó không có camera quan sát, thầy không có cách nào chứng minh là em đánh thầy.” Trì Tiểu Trì chậc một tiếng vô cùng tiếc nuối, “Thật đáng tiếc, nếu thầy có thể tố cáo em thì em có thể đưa máy ghi âm này cho cảnh sát, còn có cái này nữa…”

Trì Tiểu Trì lấy ra một bức hình, nhẹ loáng qua trước mắt Chu Thủ Thành một cái.

Bức hình còn mang theo mùi thuốc tráng ảnh.

Chu Thủ Thành kêu một tiếng “A”, vừa đau đớn lại vừa nôn nóng, nhưng Trì Tiểu Trì đã thu hồi bức hình, dán vào lòng bàn tay rồi nhẹ nhàng gõ: “Một thầy giáo đức cao vọng trọng, giữa đêm khuya lại làm chuyện hèn mọn với học sinh, tin tức này có lẽ còn đáng giá để người ta xì xầm hơn so với một học sinh giỏi đột nhập vào nhà trộm cắp rồi té lầu bỏ mạng, thầy thấy có đúng không?”

Chu Thủ Thành thở gấp, thân thể khẽ run, huyết áp vọt lên phần não đã bị tổn thương nghiêm trọng khiến ông choáng váng hoa mắt: “A—-a….”

Trì Tiểu Trì kề sát vào giường bệnh, nhét toàn bộ thông tin tệ hại nhất vào đầu của Chu Thủ Thành: “Thầy nói cái gì? Thầy nói lớn chút đi, em không nghe rõ…Thầy hy vọng em đưa bức hình này đến nơi nào? Là bảng thông báo ở cổng trường hay là gửi đến di động của tất cả đồng nghiệp của thầy, hay là để em in ra thành mấy ngàn tờ truyền đơn rồi phân phát cho các vị phụ huynh trong trường? Để bọn họ nhìn con trâu già sắp xuống lỗ như thầy dự định gặm cỏ non thế nào nha?”

Nói xong, cậu cẩn thận cất bức hình vào trong cặp, sau đó quay mặt sang: “Hai thứ này làm sao phát huy tác dụng được, em còn phải cẩn thận tính toán một chút. Thầy cứ yên tâm, trước khi thầy khỏi bệnh thì em sẽ bảo quản tốt cho thầy. Em rất muốn lắng nghe ý kiến của thầy về việc sử dụng nó thế nào.”

Khi nói đến chữ cuối cùng, con trai của Chu Thủ Thành vừa lúc bưng một bát nước nóng vào.

Trì Tiểu Trì liền xoay chuyển đề tài một cách tự nhiên: “Thầy Chu, thầy cố gắng nghỉ ngơi, sớm ngày khôi phục. Em sẽ thường xuyên đến thăm thầy.”

Cậu đứng dậy, đối mặt với con trai Chu Thủ Thành rồi cười nói: “Con về trước nha chú.”

Con trai của Chu Thủ Thành chỉ biết vụ án “đột nhập nhà trộm cắp” thông qua lời của cha mình, mà Chu Thủ Thành lại không thể đem lời khai của mình với cảnh sát nói cho con trai nghe để tránh con trai chạy đi chất vấn Trì Tiểu Trì, trái lại sẽ bại lộ chính mình, bởi vậy ấn tượng của con trai Chu Thủ Thành với Trì Tiểu Trì xem như không tệ: “Đã làm phiền cháu rồi, còn mang quà đến. Nhưng hiện tại ba của chú bị thương rất nặng, bác sĩ nói chỉ có thể ăn thức ăn lỏng, táo này cháu nên mang về đi, để tránh bị hư…”

Trì Tiểu Trì cũng không từ chối, luồn tay vào túi lưới: “Vậy con lấy một trái, phần còn lại chú ép thành nước rồi cho vào thức ăn lỏng. Táo tây rất tốt cho cơ thể, để thầy Chu ăn nhiều một chút có thể sống lâu trăm tuổi.”

Nghe thấy câu này, Chu Thủ Thành nằm trên giường nôn nóng đến toát mồ hôi cả người, chỉ nghi ngờ trong táo có thuốc độc, nhưng miệng lại không nói được, chỉ sợ con trai chạy đi báo án ở cục cảnh sát khiến máy ghi âm và bức hình bị bại lộ, cảm thấy đầu đau như có ai đang giã tỏi trong đó.

Mà cái miệng ngọt ngào này lại khiến con trai Chu Thủ Thành có ấn tượng rất tốt với đứa trẻ này.

Anh ta tiễn Trì Tiểu Trì ra cửa, còn kể với Trì Tiểu Trì rằng công việc của mình rất bận, nếu Chu Thủ Thành phải ở lại bệnh viện dài lâu thì sẽ thuê người chăm sóc cha mình. Lúc đó sẽ nhờ Trì Tiểu Trì ghé thăm nhà và chăm nom thân thể của cha thay anh ta.

Trì Tiểu Trì chân thành cười nói: “Nhất định rồi ạ.”

Đưa mắt nhìn con trai Chu Thủ Thành quay về phòng bệnh, Trì Tiểu Trì đến quầy y tá.

Trong quầy y tá, cô y tá mới vừa rồi chỉ đường cho cậu vẫn còn ở đó.

Trì Tiểu Trì nở nụ cười rất sáng và chói mắt: “Chị y tá, cám ơn chị nha.”

“Đừng khách sáo.” Ai cũng yêu thích những cậu bé lễ phép lại ngoan ngoãn, cô y tá mặt trái táo này cũng vậy, cô nằm nhoài trên cánh tay của mình, nghiêng người về phía trước, hỏi cậu: “Thế thầy ấy có giúp em xem được bài tập không?”

Trì Tiểu Trì gãi gãi sau gáy: “Không ngờ thầy Chu thật sự bị thương nặng như vậy.”

“Thấy chưa, chị lừa em làm gì.” Cô y tá lắc đầu một cái, “Vết thương của ông ta nặng như vậy, não cũng bị úng nước, không nhìn rõ thứ gì cả, vậy mà em còn bảo ông ấy giúp em coi bài. Đừng nói là chữ, ngay cả một người sống sờ sờ lượn lờ trước mặt ông ta có khi còn chưa thấy rõ…”

Đang trò chuyện thì tiếng chuông cảnh báo đột nhiên vang lên.

Cô y tá lập tức bỏ dở cuộc nói chuyện phiếm.

Bên kia đầu dây là giọng nói đầy lo lắng của con trai Chu Thủ Thành: “Bác sĩ đâu! Nhanh cấp cứu! Ba của tôi không xong rồi!”

Cô y tá vội vàng đứng dậy, chạy đi kiểm tra.

Còn Trì Tiểu Trì thì lại mỉm cười, quay người rời đi, cũng gặp thoáng qua những y bác sĩ đang chạy đến nơi này.

Cậu giơ trái táo lên rồi cắn nhẹ một cái.

Thịt táo ngọt thanh, mùi vị thơm ngon dần dần lan ra khắp khoang miệng của Trì Tiểu Trì.

Trì Tiểu Trì biết tất cả mọi chuyện.

Sau khi xử lý sạch sẽ máu trên thanh sắt, cậu lại dùng bật lửa nướng thanh sắt từ đầu đến cuối rồi ném vào bãi rác ở vùng ngoại ô.

Cậu điều tra tư liệu, máy ghi âm không thể làm chứng cứ trực tiếp chứng minh Chu Thủ Thành phạm tội.

Tối hôm qua, cậu nghe đi nghe lại máy ghi âm nhiều lần, xác nhận ngoại trừ tiếng nghẹn ngào của cậu nhóc vì bị bịt mũi thì lời nói của Chu Thủ Thành cũng chỉ có thể giải thích qua loa là “Đang mượn học sinh găng tay”.

Như vậy Trì Tiểu Trì sẽ không cho ông ta có bất kỳ cơ hội giải thích nào.

Nếu máy ghi âm không có cách nào chứng minh tội ác của Chu Thủ Thành, như vậy cậu sẽ tự mình chế tạo một nhà giam để nhốt Chu Thủ Thành vào đó.

Cậu muốn Chu Thủ Thành đem chuyện này giấu trong bụng của ông ta, để nó thối rữa thành một vũng nước đắng, dù độc hại cũng chỉ có thể tích trữ cho đến khi độc chết chính mình.

Vì ngăn chặn miệng của Chu Thủ Thành, Trì Tiểu Trì còn cầm thêm máy ghi âm như đạo cụ giúp gia tăng sức thuyết phục, bóp lấy cái cổ của con cáo già này.

Bởi vậy cậu cố ý hỏi thăm y tá, Chu Thủ Thành vừa thoát hỏi tình trạng nguy hiểm không bao lâu, đôi mắt có thể nhìn rõ thứ gì hay không.

Sau khi nhận được câu trả lời phủ định thì những đồ vật mà cậu chuẩn bị mới có thể phát huy được tác dụng.

Trì Tiểu Trì ngồi trong hoa viên bệnh viện, lấy ra ‘bức hình” trong cặp của mình.

Khi đó quá nguy cấp, cậu cũng không có công cụ để tiến hành quay chụp.

Cho nên cậu mang theo một bức hình mà mình luôn cất giữ, cũng mượn một chút chất lỏng tráng ảnh để bôi lên mặt trái, cố ý bày ra mê trận cho Chu Thủ Thành.

Mà bức hình mê trận này thậm chí không có bất kỳ ai, chỉ là một mảnh đất trời bị bao phủ bởi tuyết trắng.

Trên nền tuyết có in hình hai người nắm tay.

Khi đó Lâu Ảnh và Trì Tiểu Trì, một người mười ba, một người mười một.

Đó là một ngày tuyết rơi, bọn họ ra ngoài chơi đùa, cùng những đứa bé khác trong khu chung cư ném tuyết.

Hai người liên thủ, đánh đâu thắng đó.

Sau khi chiến thắng, nghe tiếng Lâu Ảnh gọi, Trì Tiểu Trì toàn thân phủ đầy tuyết liền vui vẻ chạy lại chỗ Lâu Ảnh, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, Lâu Ảnh thay cậu phủi tuyết trên tóc, để tránh cho tuyết chảy thành nước làm ướt tóc cậu.

Trì Tiểu Trì ngước đầu nhìn anh rất lâu, nhẹ giọng gọi: “Anh.”

Lâu Ảnh chuyên tâm: “Hả?”

Trì Tiểu Trì nói: “Anh, em muốn cùng anh lăn lộn trong tuyết.”

Lâu Ảnh dừng tay một chút, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười mà nói: “Thật trẻ con. Cũng không phải chưa từng thấy tuyết mà.”

Trì Tiểu Trì chơi xấu: “Nhưng mà em muốn.”

Lâu Ảnh suy nghĩ một chút: “Được rồi, anh muốn nghe một lý do.”

Trong đầu Trì Tiểu Trì tràn đầy suy nghĩ lãng mạn kỳ lạ: “Nếu hai chúng ta là hai con gấu trúc, cùng nhau lăn từ đầu này đến đầu kia trong tuyết, chẳng phải cảm thấy rất hạnh phúc sao?”

Lâu Ảnh: “Cũng được, em đóng vai gấu trúc, anh là nhân viên chuyên chăn nuôi gấu trúc.”

Trì Tiểu Trì cây ngay không sợ chết đứng: “Không được, chỉ có mình em làm gấu trúc chẳng phải rất ngốc à?”

Cuối cùng nhân viên chăn nuôi đồng ý thỏa hiệp cùng con gấu trúc nhỏ giả vờ làm một con gấu trúc ngớ ngẩn.

Phía sau chung cư có một khu đất bằng phẳng phủ đầy tuyết, sâu đến tận đầu gối, hai người lăn lộn một lúc lâu.

Kết quả Trì Tiểu Trì tự mình lật dậy không nổi, cảm thấy có chút ngượng ngùng, bèn vươn mình bò dậy từ trong tuyết: “Có vẻ rất ngốc.”

Lâu Ảnh cũng ngoi dậy từ trong tuyết, lau bọt tuyết dính đầy miệng: “Ngốc đúng không?”

Trì Tiểu Trì nhìn bộ dáng của anh, bèn cười ha ha.

Lâu Ảnh có chút oán trách: “Còn cười anh nữa, em biết em trông thế nào không?”

Trì Tiểu Trì nhanh chóng lắc đầu tựa như con thú nhỏ đang lắc lông trên người, phủi xuống một mảng tuyết dính trên đầu: “Không biết không biết.”

Lâu Ảnh đứng dậy, quay về nhà một lúc, sau đó cầm ra máy ảnh cầm tay secondhand đã được anh sửa tốt, nhắm ngay dấu ấn hình người đang nắm tay nhau của hai con gấu trúc, chụp tanh tách một tiếng.

Trì Tiểu Trì tò mò: “Làm gì vậy?”

Lâu Ảnh cười đáp: “Chụp hai con gấu trúc làm kỷ niệm.”

Trì Tiểu Trì đi ra khỏi bệnh viện, không quay về trường mà lại trở về nhà, về đến nơi Lâu Ảnh bị té lầu.

Mùa đông mấy năm trước, ở nơi này bọn họ tay nắm tay, in xuống mặt tuyết trắng.

Mùa hè mới vừa rồi, thân thể của anh rơi xuống đất, để lại một bãi máu đỏ sẫm và hình người được tạo từ băng dính.

Mà hiện tại, Trì Tiểu Trì loạng choạng ngã xuống nền tuyết mỏng, ngửa mặt lên trời.

Nước tan ra từ tuyết thấm sâu vào lưng cậu, cậu giơ lên bức hình vẫn luôn cầm trong tay, dán lên gò má đang phát sốt, chặn lại ánh nắng chiếu xuống mặt.

Phía sau bức hình là hàng chữ Lâu Ảnh để lại sau khi tráng ảnh.

“Ngày X tháng X năm XX, gấu trúc lớn nhỏ lưu lại ấn ký.”

Hiện tại chỉ còn một con gấu trúc cô độc đang hoài niệm con còn lại.

Trì Tiểu Trì đem bức hình cất vào trong ngực, cũng chuẩn bị sẵn tinh thần.

Cậu muốn lợi dụng phần ghi âm và bức hình “không tồn tại này” khiến họ Chu tin tưởng.

Trì Tiểu Trì sẽ không dùng những thứ này đi báo án, cậu muốn giữ lại để dằn vặt Chu Thủ Thành, khiến ông ta học được cái gì gọi là sợ hãi, khiến ông ta ngày ngày đắm chìm trong sự sợ hãi bị vạch trần bất cứ lúc nào, sống không bằng chết.

Cậu vẫn sẽ mang theo vũ khí bên người, nếu Chu Thủ Thành dám bạo lực cướp đoạt hoặc đột nhập nhà cậu để trộm cắp thì cậu sẽ tự tay giết chết ông ta, đến lúc đó lại tham chiếu cách ông ta đối xử với Lâu Ảnh, công bố phần ghi âm, cũng đẩy hết toàn bộ tội lỗi lên đầu Chu Thủ Thành.

Nhưng mà thế sự luôn không như người mong muốn.

Sau khi Trì Tiểu Trì rời khỏi bệnh viện được một ngày thì bệnh viện liên tục thông báo hai lần Chu Thủ Thành gặp phải tình trạng nguy kịch.

Đến ngày thứ ba thì Trì Tiểu Trì nhận được thông báo.

Chu Thủ Thành đã chết.

Có lẽ là bị cậu đánh chết, hoặc cũng có thể là bị cậu hù chết.

…Ai mà biết được.

…..

4 responses to “Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 10 Chương 242(1)

  1. Thiên Vũ 12/10/2020 at 5:45 pm

    *Mỗi chương hồi ức đều vào khóc điểm danh* (Ọ A Ọ)

  2. Thu Hương Lý 12/10/2020 at 10:19 pm

    đọc chương mới đều muốn khóc ;-;

  3. Gon 12/10/2020 at 10:41 pm

    Xong rồi :((
    3 ngày sợ hãi cực độ rồi chết chẳng thấm vào đâu cả

  4. Tiểu Quyên 13/10/2020 at 9:17 am

    cái tên đó chết nhanh như vậy quá dễ mong sau này hắn bị ngược tơi tả hơn nữa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: