Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 9 Chương 228(3)


.::Chương 228(3): Cuộc Chiến Sinh Tồn – Tuyệt Địa Cầu Sinh::.

Ngụy Thập Lục, không rõ họ tên.

Trong một lần cướp bóc cửa hàng, gã bị đạn cao su bắn bị thương nơi xương sườn, bị bắt đi, lúc đó thân phận người dị năng mới bị tiết lộ.

Từ trên người gã chỉ tìm được một bao thuốc lá dính máu, một cái bật lửa nhựa màu sắc sặc sỡ, một thẻ giao thông công cộng, nửa hộp kẹo sữa, còn có một mẩu giấy ố vàng cắt từ báo, là tám tháng trước, phía trên là hình ảnh người dị năng lần đầu dẫn đến xung đột đổ máu cỡ lớn.

Gã không có bất kỳ chứng minh thư nào, tự xưng họ Ngụy, gọi Ngụy Thập Lục.

Trong kho hồ sơ không tra được bất kỳ tin tức liên quan nào đến gã, không biết gã là đứa trẻ do buôn lậu đưa tới, hay là đi ra từ một vùng núi hẻo lánh nghèo khó nào đó mà không có hộ khẩu.

Cuối cùng, gã được đăng ký với cái tên Ngụy Thập Lục.

Trải qua thí nghiệm bước đầu và những miêu tả, dị năng của gã là quăng xúc xắc để nhận được dị năng ngẫu nhiên có thời hạn kéo dài khoảng 5 phút, mỗi ngày hạn chế sử dụng trong 10 lần, từ sau lần thứ 10 thì có lắc xúc xắc thế nào cũng chỉ hiện ra mặt trống không.

Nhân viên cơ quan, “Người quản lý” của gã, trong một lần thí nghiệm cách ly đã tìm đến gã.

Người quản lý lấy ra một bức ảnh, đặt trước mặt Ngụy Thập Lục.

Trong bức ảnh là một người dị năng bị giết chết tại nhà, là một bà chủ của gia đình, trên cổ có đeo vòng, gáy bị bẻ gẫy, ngẩng mặt dựa vào ghế sô pha trong phòng khách, hai mắt trợn tròn, tắt thở mà chết.

Người quản lý hỏi: “Cậu có nhận ra người này không?”

Ngụy Thập Lục liếc mắt nhìn, cười hì hì: “Không quen biết, là ai vậy?”

Người quản lý đem máy tính xách tay đối mặt với Ngụy Thập Lục, mở ra video.

Đó là một đoạn video ghi lại hình ảnh trong nhà, tổng cộng chia làm bốn khung hình, lắp ở trước cửa, phòng khách, phòng ngủ và nhà bếp, thời gian biểu hiện là buổi chiều 3 giờ 30 phút, không tính là sớm cũng không tính là muộn, là thời điểm khiến người ta cảm thấy vô cùng an toàn.

Người phụ nữ bị mất mạng trong tấm hình hồi nãy vẫn còn sống vào lúc đó.

Nhà của người phụ nữ là một căn biệt thự nhỏ riêng biệt.

Người phụ nữ mặc đồ bộ, đi ra khu vực xử lý rác thải cách cửa vài chục bước để ném rác.

Bởi vì gần nhà nên bà ta không đóng cửa chính lại.

Mà chẳng biết từ lúc nào Ngụy Thập Lục đã lẻn vào sân sau của người phụ nữ, giống như con rắn mà dán vào vách tường, lặng lẽ trượt vào cánh cửa đang rộng mở.

Quần áo và da dẻ của gã như tắc kè, hòa vào màu sắc của vách tường và cảnh vật xung quanh, khó có thể nhận ra.

Gã tiến vào phòng khách, đứng giữa một loạt chậu cây cảnh đặt ở ban công phòng khách.

Người phụ nữ ném rác xong, quay trở về rồi đóng cửa lại, trong lúc vô tình ở cùng một chỗ với kẻ xâm nhập vào nhà.

Ngụy Thập Lục không lập tức ra tay mà chỉ ngồi chồm hỗm giữa cây cỏ xanh biết, ngoẹo cổ, lẳng lặng quan sát, nhìn người phụ nữ lau bàn, lau nhà, ngâm nga hát khẽ.

…Mãi đến khi thời hạn năng lực trong năm phút đồng hồ của gã trôi qua.

Chờ người phụ nữ phát hiện trong nhà mình có thêm một người đàn ông xa lạ, thậm chí bà còn chưa kịp sử dụng năng lực thì cổ đã đột nhiên bị bẻ gãy.

Xem xong video, Ngụy Thập Lục ồ một tiếng, hơi tiếc nuối: “Ra là cài đặt camera giám sát trong nhà à.”

“Theo hồ sơ, năng lực của bà ta là ‘hoán đổi’, cũng tức là có thể hoán đổi vị trí địa lý với một vật thể hoặc người nào đó trong khoảng cách tối đa một trăm kilômét, nhưng nhất định phải xác định cụ thể vị trí vật thể và của người đó thì mới có thể hoán đổi.”

Nói đến đây, người quản lý đưa tay thu lấy xúc xắc của Ngụy Thập Lục, xoay một mặt về phía gã: “Hiện tại, mời cậu giải thích một chút, trên xúc xắc của cậu ghi hai chữ Hoán Đổi là sao? Xúc xắc của cậu thể hiện 16 năng lực, rốt cục là từ đâu mà tới?”

Người quản lý kề sát vào Ngụy Thập Lục: “…Với lại, tại sao cậu lại tên là Ngụy Thập Lục?”

Ngụy Thập Lục bị giam cầm trong khoang thuốc con nhộng, bị tiêm vào thuốc ức chế huyết thanh loại A, theo lý thuyết thì gã không có cách nào sử dụng năng lực, trong tay cũng không có xúc xắc, nhìn qua không có vẻ gì nguy hiểm.

Nhưng trong mắt của gã có một ngọn lửa lạnh lẽo tối tăm, khi đối mặt với người khác sẽ muốn thiêu đốt trái tim của đối phương.

Người quản lý đối diện với ánh mắt đen như mực và không chứa bất kỳ cảm xúc gì của Ngụy Thập Lục trong phút chốc, lòng bàn tay của người quản lý cũng dần toát ra mồ hôi.

Ngay khi lông toàn thân của người quản lý đang dựng đứng thì Ngụy Thập Lục đột nhiên bật cười, mặt mày cong lên, nụ cười quả thật như xuất phát từ trong nội tâm: “Anh đoán xem.”

Người quản lý nỗ lực ép chính mình phải giữ bình tĩnh.

“Tôi đoán dị năng của cậu là hấp thu năng lực của người khác.” Người quản lý giơ xúc xắc lên, “Cục xúc xắc này là công cụ của cậu.”

Nếu đã bị phơi bày thì Ngụy Thập Lục cũng không giả bộ ngốc nghếch mà che giấu: “Trước khi tôi tiến hóa thì đúng là như thế.”

Trái tim của người quản lý trầm xuống, nhưng cũng không thấy bất ngờ.

Nếu như gã thật sự giết chết 16 người dị năng thì không thể không phát hiện việc giết người dị năng sẽ khiến năng lực của gã tiến hóa.

“Sau khi tiến hóa thì sao?”

Ngụy Thập Lục: “Tôi có thể hấp thu sinh mệnh của bọn họ.”

Nói xong, gã càng nở rộng nụ cười: “Cho nên, nếu các vị chấp hành án tử hình với tôi thì chỉ uổng phí thời gian mà thôi.”

“Cậu cũng biết cậu phạm tử tội à?”

“Tôi chỉ muốn lấp kín xúc xắc kia. Nếu như anh nắm giữ một cục xúc xắc như thế thì sẽ cảm thấy nếu không lấp kín nó mới thật sự là phạm tội đấy.”

“Cậu có biết cậu đang giết người không?”

“…Mấy người xem người dị năng là nhân loại sao?” Ngụy Thập Lục như đang nghe thấy chuyện rất nực cười, “Xã hội này đều không xem người dị năng là con người, tôi giết một hai người dị năng thì có gì là quá đáng đâu. Cũng như anh giết gà giết heo thì có suy nghĩ đến cảm nhận của chúng nó không?”

Người quản lý thừa nhận đây là lần thẩm vấn gian nan nhất cuộc đời ông ta.

Sau khi hỏi xong vấn đề cuối cùng, người quản lý gấp lại máy tính xách tay.

Ngụy Thập Lục hỏi: “Các người sẽ giết tôi chứ?”

Người quản lý hỏi: “Cậu có muốn phục vụ cho cơ quan đặc biệt dưới sự quản lý của chính phủ không?”

Cứ như vậy Ngụy Thập Lục trở thành Cá Nheo, nhiệm vụ của gã là tiến hành khống chế nhịp điệu thi đấu, xen lẫn vào người dị năng mới tới, thông qua giết chóc để điều động “bầu không khí”.

…Quả thật là một công tác vô cùng thích hợp với Ngụy Thập Lục.

Trước đây, có thể lấy được tiêu chuẩn tồn tại cuối cùng đa số đều là Cá Nheo. Người dị năng bình thường hoặc là không biết cách giết người thế nào, hoặc là dị năng không thích hợp để giết người.

Cá Nheo được lựa chọn căn bản là những người dị năng có năng lực công kích, cam tâm phục vụ cho cơ quan, tương đương với quán quân đã định sẵn.

Trước khi bắt đầu trò chơi, Ngụy Thập Lục cầm tấm thẻ sắt nho nhỏ đại biểu cho thân phận Cá Nheo, gã tường tận quan sát nó ở trong tay.

Người quản lý của gã căn dặn: “Phải bảo vệ tấm thẻ này cẩn thận. Cậu có thể dùng nó để xác nhận thân phận với Cá Nheo khác, không giết nhầm nhau. Nếu như vô tình gặp phải nguy hiểm, cậu chỉ cần cầm tấm thẻ, đọc thầm mật mã thì có thể truyền tống về khoang thuyền con nhộng, có thể giữ được mạng của cậu. Nhưng chức năng này không được sử dụng ở hậu kỳ trò chơi, như vậy sẽ khiến người khác chú ý, hơn nữa chỉ có thể sử dụng một lần. Nhớ kỹ chưa?”

“Tôi không cần liên lạc.” Ngụy Thập Lục đeo đồng hồ, tiện tay đút tấm thẻ vào túi, “Tôi không sợ chết. Mèo có chín cái mạng, tôi có tận mười sáu cái.”

Dứt lời, gã chủ động chui vào trong khoang thuyền con nhộng, đội mũ bảo hiểm lên.

Đến khi mở mắt ra thì gã đã ngồi trên chiếc xe không ngừng xóc nảy.

Trong khoang thuyền con nhộng đối diện là một người trẻ tuổi đeo mắt kính gọng vàng, tay chân tinh tế, tướng mạo rất xinh đẹp đoan trang, cũng vừa mới tỉnh dậy, đang quan sát xung quanh.

Ngụy Thập Lục nhìn bảng tên gắn bên ngoài khoang thuyền con nhộng của đối phương.

Bạch An Ức.

Không ghi rõ ràng dị năng là gì, thật phiền phức.

Ngụy Thập Lục đang muốn tăng thêm vài loại dị năng cho xúc xắc của mình, không biết rõ người khác mang dị năng gì, lung tung đụng đến, ngoại trừ chiếm mất không gian xúc xắc mà còn không có tác dụng đặc biệt.

Vì vậy cậu hỏi thăm dị năng của Bạch An Ức: “Người anh em, dị năng của cậu là gì?”

Vấn đề này một khi nói ra liền hướng thành hai nhánh hoàn toàn khác nhau.

Đời trước, Bạch An Ức tuy là mê man đối với hiện trạng trước mắt, nhưng vẫn rất có phong độ mà trả lời: “Xin lỗi, tôi cũng không biết.”

Ngụy Thập Lục cho rằng Bạch An Ức đang nói đùa: “Thần bí như vậy à?”

Bạch An Ức cười khổ một tiếng, cũng không nói gì.

Điều này lại càng gợi lên hứng thú cho Ngụy Thập Lục.

Nhưng sau khi bắt đầu, người đàn ông thắt bím bắn nát đầu Diệp Hoan, đoàn người trở nên hỗn loạn, Ngụy Thập Lục vừa quay đầu lại liền phát hiện Bạch An Ức chật vật bối rối chui xuống dưới gầm xe, hoang mang trong phút chốc, gã nghĩ, chẳng lẽ người này thật không biết mình mang dị năng gì.

Vì vậy Ngụy Thập Lục không có suy nghĩ đi tìm Bạch An Ức nữa.

Lần thứ hai chạm mặt Bạch An Ức chỉ là ngẫu nhiên.

Ngụy Thập Lục liên tiếp giết hai người, tìm hồ nước để rửa tay.

Khó khăn lắm mới rửa sạch tay, gã lơ đãng quay đầu lại thì nhìn thấy Bạch An Ức khoác một chiếc áo blouse trắng to thùng thình, nằm úp sấp trên lưng một người nào đó, vì khoảng cách quá xa, không thấy rõ mặt của người kia.

Hai người cùng đồng hành, nhìn qua rất thân mật.

…Cậu ta vẫn chưa chết?

Ngụy Thập Lục thật hiếu kỳ, liền bám theo.

Gã không có hứng thú với Bạch An Ức, bởi vì trên cơ bản gã có thể xác định Bạch An Ức là món điểm tâm vô dụng.

Nhưng mà người nguyện ý cõng cậu ta, nói không chừng có thể rất thú vị.

5 responses to “Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 9 Chương 228(3)

  1. Thủy Thanh 07/09/2020 at 12:52 pm

    Tui muốn báo thù, tức quá đi 😕😕😕😕😕

  2. Gon 07/09/2020 at 9:28 pm

    Tức +1
    Ghét gì đâuuuuuuu luôn

  3. Tiểu Quyên 08/09/2020 at 8:46 am

    chương này mới hiểu rõ mọi chuyện mong chương sau anh Trì xử nó

  4. Qul Taodo 14/09/2020 at 11:59 pm

    Nếu như ở ngoài đời thực, thì Nguy Thập Lục chính là sát nhân giết người hàng loạt có IQ cao.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: