Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 7 Chương 166(2)


.::Chương 166(2): Hệ Thống VS Hệ Thống::.

Nhậm Thính Phong trở về núi, bẩm báo tỉ mỉ sự kiện lần này cho Xích Vân Tử, Xích Vân Tử nghe xong đầu đuôi câu chuyện, vỗ tay than thở: “Đại thiện.”

Xích Vân Tử cũng không phải người càn bướng, cũng mang lòng từ bi không đành lòng với thiện ma thiện yêu, chỉ là vì luôn phải giữ gìn lợi ích của phái Tĩnh Hư, cũng không thể không quả quyết một chút.

Kiếp trước ông đem người vây giết Đoạn Thư Tuyệt cũng chỉ vì dưới quan điểm của ông thì Đoạn Thư Tuyệt là Giao nhân, che giấu thân phận, lẻn vào núi, thật sự là giống như có mưu đồ gây rối.

Xích Vân Tử khá để bụng đối với chuyện ở Thời Vũ Sơn, gửi thư đến các vị tiên sơn đạo hữu, thỉnh cầu bọn họ nếu có nghe thấy lời đồn liên quan đến Thời Vũ Sơn thì chớ ra tay với Sơn quỷ kia.

Cốt truyện Thời Vũ Sơn đến đây được kết thúc hoàn mỹ.

Toàn bộ sự kiện Thời Vũ Sơn chỉ có duy nhất một người không vui vẻ chính là Yến Kim Hoa.

Hắn mang theo chí khí đầy mình rời đi nhưng lại không thu hoạch được gì mà quay trở lại, kế hoạch muốn mượn tay Đoạn Thư Tuyệt cướp đoạt đan tinh hoàn toàn sụp đổ, Sơn quỷ trở thành đối tượng trọng điểm được mọi người bảo hộ, còn hắn thì trong toàn bộ hành trình chỉ góp mặt như một tên ngốc nghếch, đi theo nhịp điệu của câu chuyện.

Nắm kịch bản trong tay nhưng lại bị cưỡng chế cướp đất diễn, từ ngai vàng của nam chính bị đạp mạnh xuống đất, lăn một đường trở thành người qua đường Giáp, loại cảm giác uất ức này khó có thể dùng từ ngữ để hình dung, vì vậy Yến Kim Hoa đành phải nghĩ ra cách để tự xả hận.

Hắn vốn không phải nguyên chủ, trước kia yên tâm chơi đùa là vì biết phần thắng của mình cực lớn, tựa như khi chơi bài cầm trong tay một đôi ách một đôi cơ, đối thủ chỉ toàn bài rác, đương nhiên cục diện chắc thắng không thua thật tốt, kết quả vì thao tác sai lầm của mình, trực tiếp thả ra đôi ách và đôi cơ, ngồi cầm cần câu chờ thắng, lại phát hiện thế bài của đối phương càng ngày càng đẹp, dù cho dùng bài rác vẫn có thể thoải mái chặt chém hắn, đương nhiên là hoảng loạn tay chân.

…Tục xưng là tâm tình sụp đổ.

Trước đây Xích Vân Tử chỉ tiếc hận Yến Kim Hoa tài hoa có hạn, chỉ có thể dừng lại ở đây, ai ngờ mấy ngày nay thường xuyên truyền đến tin tức hoang đường khó hiểu như việc hắn và đồng môn sư huynh đệ cãi vã, khiến ông càng thêm thất vọng và không thích.

Nhưng dù thế nào thì Yến Kim Hoa vẫn là đồ đệ mà Xích Vân Tử tự thu nhận, không thể chân chính bỏ mặc.

Xích Vân Tử gọi Yến Kim Hoa đến, giáo huấn mấy lần, Yến Kim Hoa chỉ đáp lời ở mặt ngoài nhưng vẫn liều chết không thay đổi, trong âm thầm thậm chí còn uống rượu say xỉn, Xích Vân Tử vô cùng phiền lòng, vì vậy hạ lệnh bắt hắn phải bế quan.

So sánh với Đoạn Thư Tuyệt được sư đệ lười biếng của mình tự tay dạy dỗ thì lại càng ngày càng hiểu chuyện.

Sau khi trở lại từ Thời Vũ Sơn, Văn Ngọc Kinh mở lòng không ít với cậu, đồng ý để cậu đi lại xung quanh, ra ngoài làm việc.

Đoạn Thư Tuyệt hòa hợp ở chung với các vị sư huynh đệ, vì tướng mạo của mình mà luôn cẩn thận thủ lễ, rất được các nữ đệ tử yêu thích, mà Đoạn Thư Tuyệt cũng rất biết đúng mực, lời nói cử chỉ chưa từng bỏ qua phép tắc, càng khiến người khác tán dương, bảo rằng Văn Ngọc Kinh biết cách dạy dỗ.

Đương nhiên người khác cũng không biết ở trong mũ trùm hoặc khăn quàng cổ của Đoạn Thư Tuyệt thường giấu một cục mèo trắng ấm áp thoải mái, hằng ngày hít mùi cá.

Xích Vân Tử nhìn thấy mà thật hâm mộ, thường xuyên nghĩ nếu người này là đệ tử của mình thì tốt rồi.

Còn Yến kim Hoa bị cấm túc, tức giận đến mức mỗi ngày đều mắng người, cũng thúc giục hệ thống, hỏi nó đến lúc nào có thể giải quyết cái tên cáo mượn oai hùm Văn Ngọc Kinh.

Hắn chán ghét Văn Ngọc Kinh, nhưng hắn cũng biết rõ giá trị lợi dụng của Văn Ngọc Kinh.

Đây là miếng ván nhảy cực kỳ quan trọng, nếu thao tác ổn thỏa thì hắn chắc chắn chỉ cần một lần hành động là có thể kéo xuống hai người đang đạp trên đầu mình!

Đừng thấy Đoạn Thư Tuyệt hiện tại dáng vẻ sung sướng như vậy, cẩn thận trèo cao té đau.

So với Yến Kim Hoa đang nôn nóng, hệ thống lại có chút do dự với hành động của đối phương.

Trong tay của nó đã nắm đủ chứng cứ, tuy rằng chưa được hệ thống phán định, nhưng có tám phần mười nắm chắc bản thân Văn Ngọc Kinh chính là một hệ thống.

Nó nghĩ tới một khả năng.

Đây chẳng lẽ là thiết lập của Giao Nhân Tiên Quân?

Dù sao Giao Nhân Tiên Quân bị bỏ dở giữa chừng, rất nhiều giả thiết vẫn chưa được triển khai, không thể phán đoán lung tung.

Nếu là như vậy, hệ thống đó tuyệt đối là cấp cao hơn mình, cho dù tố cáo thì khả năng cũng sẽ bị bác bỏ.

Nhưng Yến Kim Hoa không có nhiều lo lắng như vậy, ngày ngày thúc giục, hệ thống không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là đưa những thông tin thu thập được giao cho Chủ hệ thống.

Yến Kim Hoa lo lắng đề phòng, đợi đủ ba ngày, rốt cục cũng đã đến ngày nhận được phán định từ Chủ hệ thống.

Nhưng kết quả lại làm hắn vô cùng thất vọng.

“Báo cáo kiểm tra: Đối tượng thật sự là hệ thống xâm lấn dị thường, nhưng trải qua phân tích tổng hợp, không ảnh hưởng đến tiến độ hoàn thành nhiệm vụ, ký chủ vẫn có thể giúp hoàn thiện hệ thống câu chuyện, thu về giá trị tiến độ của thế giới.”

…….

Gần mấy tháng qua, Đoạn Thư Tuyệt càng ngày càng được trọng dụng, thường xuyên ra ngoài, vừa đi là mấy ngày, sau khi trở về môn phái đa phần đều ở núi Hồi Thủ, khá là an phận thủ thường.

Trên núi, nai trắng nhâm nhi trăng trong nước, uống vài ngụm liền tò mò nghiêng đầu nhìn người thanh niên cột tóc đuôi ngựa đang đạp nước trên mặt hồ, tiêu sái múa kiếm, sương mỏng như bao phủ lấy thân kiếm của cậu ấy rồi lặng lẽ biến mất.

Ngoại trừ luyện kiếm, trước đây Đoạn Thư Tuyệt không có sở thích gì đặc biệt, sau khi hồi sinh, cậu bắt đầu tận lực khám phá.

Gần đây cậu khá thích đọc sách, nhưng cũng không phải sách đứng đắn gì, chỉ là những quyển truyện mua từ quán nhỏ ở dưới chân núi, tất cả đều là những câu chuyện tình yêu bi kịch ngược luyến của những người trẻ tuổi mong mà không được đáp lại.

Đoạn Thư Tuyệt thích ngồi bên hồ, vừa vuốt lông giúp sư phụ vừa đọc mấy quyển sách tạp nhạp này.

Tinh lực của Trì Tiểu Trì cũng không đặt ở trong sách, cậu thường thấy các loại bi kịch trong hiện thực, do đó đã luyện ra được trái tim kim cương, sớm không còn là cậu nhóc sẽ khóc đến chết đi sống lại khi nhìn thấy nhân vật giả tưởng mà mình yêu thích bị chết trong truyện.

Cậu đưa tay phải trao trả cho Đoạn Thư Tuyệt, từ từ lật sách, tay kia thì vỗ về đình đầu sư phụ đang ngủ trên đùi mình, hưởng thụ cảm giác tốt đẹp như đang sờ lên tơ lụa gấm vóc.

Trì Tiểu Trì vừa vuốt lông mèo vừa trò chuyện với 061: “Thầy à, tại sao tôi cảm thấy con trai của mình trưởng thành theo xu hướng không thích hợp cho lắm?”

Giọng điệu chẳng khác nào một ông bố độc thân lo lắng bận tâm cho con trai nhà mình.

061 ho nhẹ một tiếng: “Bố của đứa trẻ có thể đến văn phòng một chuyến sau giờ tan học hay không, chúng ta cần nói chuyện.”

…Trì Tiểu Trì cảm thấy phương hướng cosplay này phát triển có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Cục mèo nhỏ dưới tay cậu khẽ giật giật, mở đôi mắt to tròn màu xanh lam, chủ động cọ vào lòng bàn tay cậu, híp mắt lại rồi ngủ tiếp.

Trì Tiểu Trì nuôi sư phụ lâu như vậy, đại khái cũng biết tính tình của sư phụ, sẽ không dễ dàng để ý lễ tiết, mà có vẻ hơi mang theo tập tính của loài mèo.

Cậu để sách xuống, thừa dịp sư phụ đang ngủ, nâng lên một cách đại nghịch bất đạo mà hít một hơi, rồi nhanh chóng cầm sách lên, giả bộ đọc sách.

Sư phụ mơ màng tỉnh lại, nhìn xung quanh không tìm được kẻ cầm đầu, liền gập thân xuống liếm bụng, lắc lắc đuôi, lại một lần nữa nằm sấp lên người đồ đệ Giao nhân mà ngủ.

Trì Tiểu Trì và 061 thảo luận tới lui cũng không nghĩ ra tại sao Đoạn Thư Tuyệt lại trầm mê truyện ngược luyến đến mất kiềm chế như vậy, vì vậy đành bỏ cuộc, nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Sau khi cậu ngủ, Đoạn Thư Tuyệt vẫn đang lật sách.

Đoạn Thư Tuyệt ít trải qua thế sự, mấy tháng mài giũa giúp cho cậu nhanh chóng trưởng thành, cũng khiến cậu có tâm sự và suy nghĩ của riêng mình.

Cậu đọc những văn tự u sầu triền miên trước đây chưa từng đọc, nỗ lực hòa mình vào đó.

Rốt cục khi đọc đến một câu chuyện liêu trai chí dị liên quan đến Hồ Tiên quỷ, cậu bị chạm đến tiếng lòng, nước mắt ướt mi, rớt xuống lập tức hóa thành minh châu rực rỡ.

Đoạn Thư Tuyệt rơi xuống hai ba giọt lệ, nhặt lên từng hạt ngọc châu, ngâm vào trong hồ nước để tẩy sạch tro bụi rồi nhét vào trong ống tay áo, tiếp tục xem.

061 nhìn thấy toàn bộ hành trình, anh nhẹ nhàng nở nụ cười, ra vẻ không biết.

Trải qua mấy ngày nay Đoạn Thư Tuyệt tích cực ra ngoài hàng yêu, một vì công, một vì tư.

Cậu là chính nhân quân tử nhưng không phải không dính khói bụi trần gian, cũng không phải đầu gỗ bảo thủ đần độn.

Hàng yêu là vì mang đến danh tiếng tốt cho phái Tĩnh Hư, phản ứng trực quan nhất chính là “hương hỏa” và “ân tình”, hương hỏa càng nhiều, ân tình càng nhiều, tín đồ cũng càng đông, mấy tháng này Đoạn Thư Tuyệt đạt được không ít chỗ tốt, cậu giao du với những người tài ba đồng lứa ở ba bốn phái tiên sơn, Xích Vân Tử càng khen đứa nhỏ này tiền đồ vô lượng, tận lực đem tài nguyên cho cậu, có vật gì tốt đều đưa tới để cậu chọn lựa, linh đan tiên dược, thiên tài địa bảo, trong tay Đoạn Thư Tuyệt đã tích lũy số lượng khả quan, nếu nói ra ngoài sợ sẽ tiện sát những người cùng thế hệ với mình.

Đoạn Thư Tuyệt thu giữ cẩn thận từng món bảo vật, cũng không tự ý lấy dùng, chỉ đem những thứ này cất kỹ, không biết dự định dùng vào việc gì.

Sau đó cậu thẳng thắn đánh chủ ý lên người mình.

Tính theo giá trị thị trường, một viên Giao châu thượng đẳng có giá trị trăm vàng.

Một củ hành tây có thể khiến Đoạn Thư Tuyệt một ngày kiếm hơn nghìn vàng.

Nói trắng ra là bản thân Đoạn Thư Tuyệt là một cái máy in tiền, còn có thể biết tự phòng vệ phòng đánh cướp, có thể nói là rất kinh tế và có lợi ích thực tế.

Dưới sự kích thích của những tảng văn ngược luyến, Đoạn Thư Tuyệt đã tích lũy một hộp Giao châu tràn đầy, 061 hoài nghi nếu như không phải Đoạn Thư Tuyệt tính tình ôn hòa chu đáo, không muốn làm phiền Trì Tiểu Trì nghỉ ngơi thì e là sẽ lén lút đan Giao châu đem ra ngoài bán.

061 cũng không biết hành động tích trữ Giao châu như sóc nhỏ tích trữ hạt dẻ là vì cái gì, chỉ có thể biết là vì quá khứ của cậu chịu quả đắng quá nhiều, không có cảm giác an toàn, tích trữ bảo bối đơn giản là vì muốn tìm thứ gì đó thuộc về tâm linh để ký thác, cũng có hiệu quả tuyệt diệu như đam mê sưu tầm của Trì Tiểu Trì.

Đoạn Thư Tuyệt vừa lén lút làm vừa không muốn người bên cạnh biết được, 061 cũng không cần thiết vạch trần, giả vờ câm điếc, cứ mặc kệ.

Từ khi tiến vào thế giới này, tâm thái phật hệ của 061 khiến Trì Tiểu Trì có chút giật mình.

Trước kia 061 sẽ luôn thúc giục cậu, hỏi cậu dự định khi nào thì ra tay, khi nào thì kiếm điểm hối hận, kế hoạch là gì, dường như luôn rất tận tâm, nhưng bây giờ anh không vội cũng không thúc giục như trước, mỗi ngày cùng Trì Tiểu Trì luyện kiếm, cũng giúp cậu cân bằng axit lactic tiết ra quá độ trong cơ thể sau mỗi lần luyện tập đổ mồ hôi đầm đìa, rất ra dáng một bảo mẫu.

11 responses to “Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 7 Chương 166(2)

  1. Yami Ryu 05/05/2020 at 11:23 pm

    Hoá mèo nên cũng lười theo =)))

  2. Neyud Ym 05/05/2020 at 11:26 pm

    Bảo mẫu chăm vợ kỹ lưỡng quá mà :>

  3. Gon 05/05/2020 at 11:28 pm

    “Hằng ngày hít mùi cá” =))))))))))))))

  4. Qul Taodo 13/05/2020 at 1:47 am

    Thôi rồi, tiên nhân muốn biến thành tài bảo rồi😂😂😂

  5. Rin Rin 04/09/2020 at 10:15 am

    Tích trữ ngọc sau này cưới vợ hihi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: