Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 6 Chương 149(1)


.::Chương 149(1): Tôi Ở Tận Thế Nuôi Mèo To::.

Sống mái với nhau từ tối hôm qua kéo dài đến tận trưa ngày hôm sau.

Chiến tranh, quần chiến, ban đầu là nhân loại cũ chiến với nhân loại mới, sau đó lại là nhân loại mới chiến với nhân loại mới, quân dự bị dâng lên hết làn sóng này đến làn sóng khác, không cần tâm kế, không cần mưu trí, chỉ thuần túy là súng đối súng, dao đối dao, không có kỹ xảo, chỉ có giết người và quyết tâm.

Quyền khống chế khu căn cứ đổi chủ mấy lần, người người đều mù quáng, thấy ai cũng giết, thậm chí không chỉ một người giết đỏ cả mắt rồi ngã vào dưới dao của chiến hữu.

Cuối cùng thắng lợi nghiêng về phía râu quai nón.

Thế cục vừa định, râu quai nón vui vẻ trong lòng, gã ra lệnh mấy chục người còn sót lại trong đội ngũ cấp tốc dọn dẹp chiến trường, cũng phái ra mấy người đi đón đội ngũ chi viện, thông báo cho bọn họ khẩn trương đến đây, dùng ưu thế nhân số để đoạt lấy kho vũ khí.

Cũng như các đội ngũ khác, đội dự bị vốn định sử dụng để tiếp quản kho vũ khí đều bị tiêu hao khi thay phiên chiến đấu, xung quanh là máu tươi bắn tung tóe và những mảnh thi thể không còn nguyên vẹn, râu quai nón nhìn thấy vừa sung sướng vừa thẫn thờ.

Gã đi một vòng giữa chiến trường thây chất thành núi, máu chảy thành sông, vừa muốn thoải mái rống to một trận lại tuyệt vọng muốn xóa sạch hết thảy trước mắt.

Cũng may gã vừa nghiêng đầu liền phát hiện Cốc Tâm Chí còn đi theo bên cạnh.

Trong biển xác người la liệt, chỉ có gã và Cốc Tâm Chí là hai người còn sống.

Máu tươi bắn tung tóe trên mặt Cốc Tâm Chí, toàn thân cũng vậy, cậu kéo ống tay áo, nhẹ nhàng lau chùi dao găm.

Râu quai nón cười ha ha, giang hai tay, mạnh mẽ ôm Cốc Tâm Chí vào lòng.

Râu quai nón có dáng người cao lớn, giống như con gấu ôm lấy Cốc Tâm Chí mảnh khảnh, gã chỉ cảm thấy lòng tràn đầy chân thật và ấm áp—-

Ấm áp?

Chờ chút, đây không phải nhiệt độ mà nhân loại mới nên có!

Cảm giác sợ hãi chớp mắt xẹt qua trong đầu gã, gã muốn đẩy Cốc Tâm Chí ra nhưng sau gáy lại bị ngón tay cứng như sắt thép của Cốc Tâm Chí giữ chặt, khiến gã không có cách nào bỏ trốn.

Giọng nói mà gã vô cùng yêu thích dán vào bên tai gã, lạnh lẽo lướt qua, vô cùng êm ái.

“Cảm ơn đã dẫn đường.”

“Tôi không muốn lấy mạng của anh, chỉ là hy vọng đội ngũ của anh giúp tôi mở đường mà thôi.”

“Hiện tại—”

Lưỡi dao găm vừa được lau chùi sạch sẽ lại một lần nữa bị bao trùm bằng máu sền sệt, máu tươi phun ra tung tóe như suối từ cổ họng râu quai nón, hàm râu của gã cũng bị dính máu, từng giọt nhiễu xuống đất.

Cổ họng của râu quai nón cất lên tiếng trầm trầm, trong mắt tràn đầy khó tin.

Dần dần ánh sáng trong mắt cũng phai nhạt và thay đổi, biến thành ngọn lửa tối tăm thiêu đốt tất cả.

Cốc Tâm Chí vỗ sau gáy gã, cảm nhận được hơi thở dần yếu ớt và tiếng máu bị xói mòn của gã, nhẹ giọng an ủi: “Được rồi được rồi.”

Nhưng vào lúc này, một vật thể cứng rắn lạnh lẽo đặt ngay thân thể Cốc Tâm Chí.

—-Đoàng.

Một tiếng súng nặng nề nổ ngay giữa hai người.

Trong tay râu quai nón cầm chặt khẩu Browning mà trước kia gã định đưa cho Cốc Tâm Chí.

Nòng súng vẫn còn phát ra bụi mù.

Lá phổi của Cốc Tâm Chí bị thủng, có khói thuốc súng nhàn nhạt từ miệng vết thương bay ra, cay mũi như mùi máu tanh.

Đầu óc của Cốc Tâm Chí bất chợt xoay chuyển.

Cậu nghĩ, chuyện này là sao?

Trước tiên cậu xoay tay đẩy mạnh râu quai nón ra.

Súng và dao găm đồng loạt chịu lực, vũ khí của hai người cùng lúc tuột khỏi tay.

Tiếp theo là cảm giác đau đớn kéo đến, người ta có câu đau đến tê tâm liệt phế thì chính là như vậy.

Cốc Tâm Chí luôn cho rằng mình không sợ đau, nhưng nội tạng đau đớn kịch liệt khiến thân thể của cậu hoàn toàn co rút, đau đến mức trên đầu của cậu nháy mắt toát mồ hôi, liên tục nhiễu xuống từ bên xương quai hàm.

Cậu bụm chặt vết thương, máu tươi trào ra lòng bàn tay, căn bản không ngừng được.

Sức sống của nhân loại mới tương đối khủng bố, chỉ cần nhất thời không thể cắt đứt đầu thì vết thương bị cắt rời đã chậm rãi khép lại.

Sóng dao găm của Cốc Tâm Chí có răng cưa bất quy tắc, một nhát cắt qua, cho dù là nhân loại mới không nguy hiểm đến tánh mạng thì cũng phải ăn đau không ít.

Râu quai nón ôm lấy cuống họng đang trào máu, đau đến nổi gân xanh, nhìn chằm chằm vào Cốc Tâm Chí, trong mắt tất cả đều là máu, dữ tợn đến mức khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Gã cất lên từng tiếng vụn vỡ: “Mày…”

Cốc Tâm Chí không chờ gã nói dứt lời.

Dao găm bị ném ra xa mười mấy mét, muốn nhặt lại đã không còn kịp, Cốc Tâm Chí nhào tới đè đầu râu quai nón xuống, muốn dùng tay xé đầu của gã ra!

Râu quai nón coi như biết Cốc Tâm Chí là một người ân đền oán trả, nhưng cũng không nghĩ tới là một kẻ khát máu cuồng tính như vậy, bị Cốc Tâm Chí bóp lấy cần cổ vẫn chưa khép lại vết thương, gã điên cuồng gào thét một tiếng, một tay khống chế tay phải của Cốc Tâm Chí, một tay bóp mạnh vào vết thương của Cốc Tâm Chí, vết thương lập tức trào ra như suối!

Cốc Tâm Chí không rên tiếng nào, miễn cưỡng cắn chặt hàm răng đến chảy máu, bàn tay dính máu nhấc cầm của râu quai nón lên, ngón tay giữa đâm vào cổ họng bị thương của râu quai nón.

Đây hoàn toàn là cách đấu của thú hoang, một sư tử một mãnh hổ, dùng hết toàn bộ sức mạnh hung hãn man rợ để lấy mạng của đối phương.

Nhưng sức mạnh của Cốc Tâm Chí dần dần xói mòn, còn sức mạnh của râu quai nón lại đang từng chút một khôi phục.

Nói tới tố chất thân thể, dù sao thì nhân loại mới và nhân loại cũ vẫn có một trình độ chênh lệch nhất định.

Cốc Tâm Chí bị râu quai nón đè ngã xuống đất, máu tại vết thương vẫn ào ào chảy ra.

Cậu bị máu sặc, ho không ngừng, sức lực trên tay cũng dần dần yếu đi.

Bên ngoài có động tĩnh, dường như có tiếng súng và tiếng hét thảm, tiếng đánh nhau cũng truyền đến, giây lát trôi qua, bên ngoài lại truyền đến những tiếng nói chuyện xôn xao kèm với tiếng bước chân vội vàng.

Nghe tiếng động, số người tiến tới ít nhất cũng cỡ một tiểu đội.

Râu quai nón gặp phải biến cố bất ngờ, vừa đau vừa tức, bây giờ đoán rằng quân chi viện của mình đã tới, đối mặt với người mà gã từng yêu nhưng không đạt được này, ngược lại nặn ra một nụ cười, bàn tay đầy máu nắm lấy tóc Cốc Tâm Chí, dùng lực siết chặt.

Trên tay của gã toàn là máu của Cốc Tâm Chí, cảm xúc máu tươi mang lại cho gã một loại khoái cảm vặn vẹo: “…Người của tao đã đến, mày nhất định sẽ chết.”

Cốc Tâm Chí cũng nghe được tiếng động giống gã.

Nhưng cậu vẫn cười theo.

Râu quai nón làm sao không biết gã bị người ta lợi dụng, bây giờ nhìn thấy Cốc Tâm Chí làm ra bất kỳ biểu lộ gì cũng cảm thấy chướng mắt, muốn ra tay móc đôi mắt điếc không sợ súng này.

Thừa dịp gã kích động trong lòng, Cốc Tâm Chí há mồm cắn vào gáy của râu quai nón!

Nơi cổ họng của râu quai nón vừa mới lành lại chưa được bao lâu, xương sụn liền bị cắn nát tan, gã đau đớn hét lớn một tiếng, đang muốn nhấc Cốc Tâm Chí lên khỏi mặt đất, phía sau liền truyền đến tiếng lên đạn giòn tan của chốt súng kiểu cũ.

Râu quai nón biết Cốc Tâm Chí lợi hại, không dám khinh thường, ngay cả đầu cũng không thèm quay lại, lập tức hô to: “Nổ súng! Nổ súng!”

Tiếng súng vang lên trong chớp mắt, viên đạn kiểu cũ vỡ ra, nhưng lại bắn trúng ngay tim râu quai nón.

Thân thể của râu quai nón cứng đờ, bị lực của súng bắn tới khiến gã hơi gục xuống.

Cốc Tâm Chí hô to: “Dao găm!”

Cậu vừa dứt lời thì một con dao găm hình thánh giá liền bay đến bên tay phải của cậu.

Cốc Tâm Chí vung dao lên, tia sáng chợt lóe, máu đỏ như mưa.

Râu quai nón ngã rạp trên người Cốc Tâm Chí, hoàn toàn bất động.

Cốc Tâm Chí cũng không đẩy gã ra, cùng thi thể đã bị cắt đứt đầu của gã nằm ngay đó, hơi thở gấp gáp, từ trong miệng thở ra mùi tanh hơi lạ.

Nhan Lan Lan nâng khẩu súng vẫn còn đang bóc khói, cô bày tỏ mình chưa nghe thấy yêu cầu như thế.

Cô phất tay lên, tiếng chuông leng keng, đám binh lính do Thư Văn Thanh thuê đến tiếp tục tản ra, đi thanh trừng đám tàn quân của râu quai nón, chỉ còn lại hai người có thân thể cao to nhất bảo hộ bên cạnh cô, một tấc cũng không rời.

Bị chen chúc ở chính giữa, Tôn Bân ngộp đến đổ mồ hôi, cậu chạy nhanh đến máy chủ, chỉnh lý một chút suy nghĩ, tiện tay thử nghiệm việc khôi phục hệ thống bị gián đoạn, hệ thống an toàn trong khu căn cứ tạm thời bị mất đi hiệu lực, Tôn Bân liên tục lẩm bẩm trong miệng.

Tôn Ngạn bước nhanh về phía trước, không kịp thu lại con dao găm vừa mới tung ra, trước tiên đẩy râu quai nón còn đè trên người Cốc Tâm Chí xuống.

Cốc Tâm Chí ngửa mặt nằm trên đất, dường như mệt mỏi cực độ, đôi mắt cũng mở không ra, trong miệng thì thào điều gì đó.

Tôn Ngạn cho rằng Cốc Tâm Chí đang hỏi tại sao bọn họ lại xuất hiện ở đây.

Cậu cũng không nóng lòng kéo Cốc Tâm Chí ngồi dậy, chỉ cho rằng Cốc Tâm Chí quá mệt mỏi nên liền xếp bằng ngồi xuống bên cạnh: “Là Đinh đội phái chúng tôi tới.”

Đinh Thu Vân muốn bọn họ nội ứng ngoại hợp, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở ngay sau lưng.

Sau khi cuộc chiến giành kho vũ khí bắt đầu, các tổ chức nhỏ hơn thành lập liên minh với nhau, nhưng vẫn âm thầm cạnh tranh, cố tình trì hoãn, hy vọng thu hoạch được nhiều lợi ích từ trận chiến này. Những tổ chức lớn làm sao chịu ngồi yên xem mình bị tiêu hao đội ngũ, vì vậy cố ý lưu lại đội quân dự bị để xua đuổi các tổ chức nhỏ bé này, không thể xua đuổi được đám người ngồi xem hổ đấu thì liền dùng vũ lực.

Không ai ngờ khi mọi chuyện đã định, tất cả đều đang buông lỏng cảnh giác thì một đội ngũ vô danh với số lượng cực khổng lồ bỗng chốc tiến tới san bằng tất cả.

Đám nhân loại cũ này căn bản không nằm trong danh sách đề phòng của nhân loại mới.

Cho nên, nhân loại mới vì nội chiến quá lâu dẫn đến sức cùng lực kiệt, dễ dàng sụp đổ.

…Kho vũ khí mà bọn họ mơ ước đã bị nhân loại cũ tiếp quản.

Cốc Tâm Chí lại chẳng nghe thấy gì cả.

Sinh mệnh xói mòn như nước, róc rách chảy ra khỏi vết thương trên thân thể của cậu, nội tạng bên trong tựa như bị hàng ngàn con kiến chui vào, đau đến chết đi sống lại.

…..

13 responses to “Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 6 Chương 149(1)

  1. Gon 23/03/2020 at 5:00 pm

    Chương này gớm vl huhu phải gắn nhãn 21+
    Nói chứ Cốc Tâm Chí mà chết thì nhiệm vụ của Tiểu Trì làm sao đây? 😳

  2. Ổ trạch của tôi 23/03/2020 at 5:12 pm

    Có khả năng trong tg bạn ấy thoi thóp sẽ làm full thanh hối hận chứ không mọi việc thành công cốc hết

  3. Lăng Nhiễm Cách 23/03/2020 at 11:09 pm

    Tự nhiên thấy thương Cốc Tâm Chí :((

  4. Tiểu Quyên 24/03/2020 at 9:10 am

    tội anh Chí quá, mong anh sẽ không sao

  5. Thư Lê 24/03/2020 at 9:39 am

    Ôi mẹ ơi Cốc đại nhơn meo dc 1 tập cb ngỏm sao??!!

  6. Fei 24/03/2020 at 1:49 pm

    Chủ nhà ơi hình như có lỗi type nè :3
    “Bị chen chút ở chính giữa..” -> chúc

  7. Qul Taodo 29/03/2020 at 2:05 am

    Ôi mẹ ơi, bà tác giả đừng quá ác vs Cố đội phó nha. Tội thằng nhỏ

  8. Zhao_AnThieuHoa 13/08/2020 at 2:15 am

    Cố đội phó! Gắng lên :((((

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: