Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 5 Chương 117(2)


.::Chương 117(2): Nhân Quả Tuần Hoàn, Báo Ứng Xác Đáng::.

Anh nhắm mắt lại, một lần nữa nhắm chuẩn tiêu cự, nhẹ giương tay, điều chỉnh góc độ.

Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc.

Viên bi sắt như lá bùa đòi mạng, mỗi một đoạn trượt nhỏ giống như lăn qua trái tim.

Mặc dù Trì Tiểu Trì vẫn luôn liên tục lau mồ hôi cho Cam Úc nhưng từ từ đã không đuổi kịp tốc độ chảy mồ hôi của anh.

Bất cẩn một chút, một giọt mồ hôi liền rơi lên mặt nhựa trong suốt, phát ra một tiếng “Bộp” vô cùng vang dội, chấn động đến mức viên bi sắt cũng nhảy một cái trong mê cung.

Viên bi sắt đang nằm ở góc rẽ, mà con đường nó phải rẽ vào lại có xếp sẵn một trái bomb.

Viên bi kia đang xuyên qua khe hở chỉ rộng mấy milimet.

Trong phút chốc, Trì Tiểu Trì ngừng cả thở.

Mồ hôi trên mặt nhựa, nếu lau một chút có thể ảnh hưởng đến chuyển động của viên bi bên trong, bởi vậy cũng không ai dám lau.

Cam Úc đang nín thở điều chỉnh hướng đi của viên bi thì Kiều Vân ở đằng sau lại bắt đầu đập vào vách kính bể cá, trong giọng nói đã mang theo tiếng khóc nức nở: “Sao mấy người còn chưa xong nữa?!”

Nước đã qua đầu gối của cô, cô không thể không đứng dậy, gõ khắp vách kính, nỗ lực tìm kiếm đường sống.

…So với Kiều Vân mới nãy dứt khoát tiễn Giả Tư Viễn vào chỗ chết thì hiện tại cô quả thật như hai người khác nhau.

Tiếng đập vách kính liên tục khiến Cam Úc chau mày một chút.

Thân thể của anh hơi nghiêng về phía trước, nói với Trì Tiểu Trì: “Bảo cô ta yên tĩnh đi.”

Trì Tiểu Trì lĩnh mệnh, đi tới trước bể cá, gõ lên ba cái.

Cậu nói: “Muốn chết chậm một chút thì tôi cho cô một đề nghị.”

Cậu chỉ tay vào mực nước đang không ngừng tăng cao: “Uống nước đi. Có thể uống bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.”

Cam Úc cười, suy nghĩ, quả nhiên là phong cách của Trì Tiểu Trì.

Nghĩ như vậy. tay của anh nhẹ nhàng chuyển động một chút, viên bi sắt chuẩn xác tránh được hai trái bomb ở đường hẻm, lăn vào con đường an toàn.

Đến lúc này anh mới ngồi thẳng người dậy sau khi nghiêng về phía trước một lúc.

…May mà Trì Tiểu Trì đi ra.

Cam Úc cũng không biết uy lực của bomb ở đây thế nào, ngộ nhỡ thao tác sai lầm, điều duy nhất anh có thể làm là ôm bomb chặn lại, có thể lan đến người khác hay không thì anh cũng không rõ.

May là đã vượt qua nguy hiểm.

Khi Viên Bản Thiện để viên bi chạy hơn phân nửa mê cung, anh ta nghe thấy bên phía Cam Úc truyền đến tiếng thở phào liên tục.

Cùng lúc đó bên phía bể cá truyền đến tiếng “cạch cạch” nho nhỏ.

Kiều Vân đang cúi đầu cố gắng uống nước, như nhặt được cái phao, lập tức liều mạng đẩy nóc ra.

Nhưng chỉ mới mở khóa một góc, phần nóc căn bản không thể đẩy ra.

Cam Úc vững vàng đặt bảng điều khiển vào trong rương, đậy nắp rương lại, hai tay chống đỡ phía trên, nỗ lực đứng dậy.

…Nhưng chỉ mới đứng lên một chút thì anh liền ngã xuống, vài ba giọt mồ hôi nhiễu xuống đất, may là Trì Tiểu Trì đúng lúc nâng đỡ hông của anh.

Anh giải thích thay cho mình: “Chân bị tê.”

Trì Tiểu Trì nhìn về phía chân phải mà Cam Úc không dám dùng sức giẫm đất: “Ừm.”

Cam Úc nói: “Đưa tôi về phía cái rương kia đi.”

Trì Tiểu Trì: “Ừm.”

Lúc này thời gian đã trôi qua một nửa.

Mặc dù Kiều Vân liều mạng uống nước nhưng dạ dày rốt cục vẫn có hạn, nước ngập đến tận bắp đùi của cô, sắp tràn đến bụng.

Kiều Vân dựa lưng vào vách kính, che miệng, khóc cũng không dám khóc, chỉ lo nước mắt sẽ làm cho mực nước dâng lên.

Lúc đi về phía cái rương ở góc tường, Cam Úc nhân thể cúi đầu, đem gò má gối lên vai Trì Tiểu Trì.

Lông mày của anh ngưng tụ một lớp hơi nước, gò má nhợt nhạt dường như chuyển sang ửng đỏ, hơi thở trong mũi cũng trở nên nóng hổi.

…Anh đã bắt đầu phát sốt.

Trì Tiểu Trì dìu anh ngồi xuống trước rương, thì thầm với anh: “Đau chân?”

“Ừm.” Cam Úc nói, “Tôi và em gái có cảm ứng.”

Trì Tiểu Trì nói: “Tôi chỉ từng nghe sinh đôi có cảm ứng tâm linh, nhưng chưa từng nghe có cảm ứng da thịt.”

Cam Úc mím môi cười, đưa tay mở nắp rương, vững vàng cầm lấy bảng mê cung, dùng đầu ngón tay vẽ đường đi của viên bi: “Thế giới rộng lớn, có rất nhiều chuyện mà cậu không biết cũng chưa từng nghĩ tới.”

Viên bi trong bảng điều khiển bắt đầu chậm rãi chạy theo quỹ đạo mà anh đã dự tính.

Khi nước trong bể cá đã tràn đến ngực của Kiều Vân đang đứng trên hòn non bộ thì Viên Bản Thiện liền bật lên một tiếng đã đè ép từ nãy giờ: “Mẹ nó.”

“Cạch cạch.”

Khóa thứ hai cũng đã mở.

Lúc này không chờ Kiều Vân đẩy nóc ra thì Mạnh Càn và Tư Gia Dịch đã cùng nhau nhảy lên, đồng tâm hiệp lực dùng sức kéo lấy mép nóc, cuối cùng phần nóc cũng xem như được nhấc lên một chút.

Mạnh Càn tiến gần đến mép nóc, la to: “Kiều Vân, mau đưa chìa khóa ra đây!”

Kiều Vân nhấc tay lên, muốn đưa chìa khóa thông qua khe hở nho nhỏ kia, nhưng vừa nhấc đến một nửa thì lại thu tay về.

Mạnh Càn: “…Cô làm gì vậy? Đưa cho tôi đi!”

Kiều Vân nắm chặt chìa khóa bằng đồng thau trong tay: “Chờ mấy người mở ra khóa thứ ba rồi hẵng nói!”

Mạnh Càn nỗ lực dỗ cô: “Kiều Vân, chúng ta sẽ mở ra chìa khóa thứ ba. Cô xem, chẳng phải anh Cam đang mở khóa sao?”

“Mấy người tưởng tôi là đồ ngốc hả?” Kiều Vân khinh bỉ nói, “Tôi đưa chìa khóa cho mấy người thì mấy người còn chịu mạo hiểm bị bomb nổ để cứu tôi sao? Mấy người nhất định sẽ để tôi lại ở chỗ này!”

Mạnh Càn: “Kiều Vân!”

Kiều Vân cũng cất cao âm điệu: “Tôi nhắc cho mấy người biết, nếu mấy người không cứu tôi thì tôi sẽ nuốt chìa khóa vào bụng, cùng lắm thì cá chết lưới rách, tất cả mọi người khỏi thoát ra ngoài!”

Mạnh Càn thấy Kiều Vân nói rất thật, không khỏi tức giận đến mức chửi ầm lên.

Viên Bản Thiện bị bọn họ làm phiền lòng, quát mắng một tiếng: “Im lặng đi! Mấy người câm miệng hết đi!”

Náo động như vậy nhưng vẻ mặt của Cam Úc vẫn thận trọng và trầm tĩnh như cũ.

Nhưng bằng mắt trần có thể thấy việc sốt cao đã sinh ra ảnh hưởng rất lớn đối với cơ năng hoạt động của anh ấy, tốc độ phá giải mê cung của Cam Úc chậm hơn rất nhiều, vài lần viên bi sắt miễn cưỡng lướt qua mấy trái bomb khiến tim của Trì Tiểu Trì đều đập mỗi phút trên trăm nhịp.

Dân dần, Kiều Vân chỉ còn phần đầu là nổi trên mặt nước, sợ hãi đến mức không ngừng khóc, nhưng chỉ có thể đem tiếng khóc nuốt xuống, Mạnh Càn thì căng thẳng đến mức buồn nôn.

Cũng không ai dám quấy rối anh ta, mà ánh mắt của mọi người đều tập trung vào lưng của Cam Úc.

Thân thể của Cam Úc bất động như núi, hai tay thì vẫn ổn định, chỉ đến khi tạm thời vào khu vực an toàn thì mới nhẹ nhàng run lên một chút.

Mực nước càng lúc càng dâng lên, tràn qua cổ và miệng, Kiều Vân chỉ có thể dựa vào dục vọng cầu sinh mà mượn sức ngửa mặt lên khỏi mặt nước, cổ họng phát ra tiếng a a tuyệt vọng.

Tiến độ bên phía Cam Úc cũng gần sắp hoàn thành, chỉ cần chuyển qua một hàng bomb là có thể đến đích.

Hàng bomb này là con đường phải trải qua để đến đích, hai hàng bomb kéo dài thành một con đường hoàn chỉnh dài chừng năm centimet, khoảng cách để di chuyển chỉ có vài milimet.

Viên bi sắt nhất định phải hoàn toàn không chạm vào hai vách tường thì mới có thể vượt qua.

Độ khó này đủ khiến người quan sát cảm thấy ngứa ngáy cả người.

Trì Tiểu Trì quay đầu lại, nhìn thấy nước đã sắp tràn đầy bể cá, quyết tâm quát lớn với Kiều Vân: “Hít sâu một hơi rồi lặn xuống!”

Đã đến nước này, Kiều Vân đành phải nghe theo.

Cô ta còn sót lại một chút khe hở để giành lấy dưỡng khí, hít một hơi đầy dưỡng khí vào phổi rồi lập tức lặn xuống, hai mắt nhắm nghiền.

Nhưng mà ngay lúc này Cam Úc lại mở miệng nói: “….Biến thành hai rồi.”

Ban đầu Trì Tiểu Trì không rõ Cam Úc có ý gì, chờ cậu ngẫm nghĩ một phen thì mồ hôi lạnh đã chảy dọc sống lưng.

Gay go!

Cam Úc bị hoa mắt rồi!

Cam Úc cau mày, nhìn chằm chằm hai hàng bomb đã biến thành 4 hàng, vắt hết óc để suy nghĩ làm sao đi tiếp.

Lúc này để Viên Bản Thiện tiếp nhận đã không kịp nữa, Trì Tiểu Trì cưỡng ép bản thân bảo trì trấn tĩnh, đưa ngón tay trỏ ra, tận lực chỉ đường sống, vạch ra một đường: “Đi nơi này.”

Cam Úc nhấc tay phải lên, dùng ngón trỏ khẽ chặn lại đầu ngón tay của Trì Tiểu Trì: “Nơi này à?”

Trì Tiểu Trì đã đoán được anh muốn làm gì: “…Anh có thể không?”

Cam Úc đáp một cách thẳng thắn: “Có thể.”

Trì Tiểu Trì lựa chọn tin tưởng anh.

Cậu đặt ngón trỏ tại lối vào giữa hai hàng bomb, dẫn dắt đầu ngón trỏ của Cam Úc dọc theo đường sống mấy milimet kia, vẽ ra một con đường vững vàng.

Cam Úc một tay cầm bảng mê cung, nghiêng bảng, đưa viên bi sắt lăn vào giữa hai hàng bomb.

Trong mắt Cam Úc thì tay của Trì Tiểu Trì cũng có bóng nhòa, hàng bomb cũng có bóng nhòa.

Mà bóng nhòa trùng điệp lên nhau, chỉ có nhiệt độ ngón tay của Trì Tiểu Trì là rõ rệt đến kinh người.

Anh dựa vào đầu ngón tay chỉ dẫn của Trì Tiểu Trì, để viên bi sắt thuận lợi lăn đến ô vuông màu trắng đen tượng trưng cho đích đến.

“Cạch cạch.”

Ổ khóa thứ ba được mở ra.

Cam Úc mới vừa đặt bảng điều khiển mê cung vào trong rương thì thân thể liền mềm nhũn, ngã vào người Trì Tiểu Trì, thở dốc từng hơi.

Mạnh Càn đã chuẩn bị tư thế sẵn sàn từ lâu, lập tức trèo lên bể cá, luống cuống tay chân mà đẩy phần nóc lên.

Lúc này Kiều Vân đã bị sặc nước nhưng cảm giác phía trên sáng ngời, theo bản năng muốn sống mà liều mạng leo lên trên.

Mạnh Càn kéo cô nổi trên mặt nước, bắt lấy tay của cô, mở nắm tay Kiều Vân ra để lấy chìa khóa rồi ném cho Tư Gia Dịch: “Mau mở cửa đi!”

Anh ta đang muốn lôi Kiều Vân ra thì lại chợt thấy bốn cái rương chứa bomb bỗng hiện lên màn hình ở mặt ngoài, bắt đầu tích tắc đếm ngược.

“30, 29, 28…”

Nhìn thấy cảnh tượng này, ai còn không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?

Mạnh Càn mắng to một tiếng “Mẹ kiếp”, bỏ tay Kiều Vân ra rồi phi nước đại đến cạnh cửa, nhìn chằm chằm Tư Gia Dịch mở cửa: “Xong chưa?!”

Tư Gia Dịch cũng nghe thấy âm thanh đếm ngược, chỉ có thể cực lực bảo trì trấn tĩnh, đem chìa khóa đưa vào ổ, nhưng ổ khóa này quá cũ kỹ, sau khi tiến vào cũng không có cách nào mở ra!

Mạnh Càn gấp đến mức giậm chân, đoạt lấy chìa khóa từ trong tay Tư Gia Dịch để tự mở, ngược lại hoàn toàn bỏ quên Kiều Vân bị chìm trong nước đến nhũn não, nằm nhoài trên bể cá mà nôn ra nước.

Tư Gia Dịch quay đầu nhìn Kiều Vân, trên mặt thể hiện vẻ chán ghét rõ ràng, không chỉ mặc kệ cô mà ngược lại còn chủ động cõng Cam Đường đang hôn mê lên.

Trì Tiểu Trì phải đỡ lấy Cam Úc, thật sự không rãnh để phân thân, bèn quay đầu rống với Viên Bản Thiện: “Kéo cô ấy ra đi!”

Cậu vô cùng chán ghét kẻ bán đứng đồng đội ngay thời khắc mấu chốt như Kiều Vân, nhưng cậu lại lo lắng gian phòng sau có thể sẽ xuất hiện cửa ải yêu cầu hợp tác đoàn đội.

Cam Úc và Cam Đường đã không thể cầm cự được nữa, Giả Tư Viễn đã chết, nếu như Kiều Vân cũng chết thì số người để sử dụng chỉ còn lại bốn.

….

11 responses to “Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 5 Chương 117(2)

  1. sahoablog 03/01/2020 at 9:06 pm

    Có ai xem canh ba không??

    • cobekhongmonglon 04/01/2020 at 8:35 am

      MV Canh ba của Nguyễn Trần Trung Quân á bạn, tui chỉ xem MV, còn nhạc thì có vẻ không hợp gu của tui lắm, nghe bình thường. Công nhận Mv đầu tư ác thật, khiến người xem bị lôi cuốn theo mạch tình tiết.

      • sahoablog 04/01/2020 at 9:51 am

        Tôi lại thấy thích phần nhạc hơn đặc biệt là phần nhạc đầu ý, chỗ nữ thắp nến đó. Thực sự lúc vào đoạn đó tim tui run lên luôn với tôi đoạn đó perfect cực kỳ.

        • cobekhongmonglon 04/01/2020 at 3:19 pm

          tui cũng ấn tượng đoạn ấy lắm, nhưng không bằng đoạn đầu tấu khúc tự tâm phần đầu dài gần 1 phút ý, tui cuồng đoạn ấy luôn

    • Fynnz 07/01/2020 at 4:32 pm

      mấy cô làm tui tưởng mình vào nhầm tường nhà ai =))))

      • sahoablog 07/01/2020 at 7:27 pm

        Tui định lôi kéo mọi người xem canh ba nhưng mà liêm sỉ giữ tôi lại nên thôi à ^°^. Nhưng cô thích thì xem nhé

  2. Tiểu Quyên 03/01/2020 at 9:08 pm

    Đọc chương này tội anh lâu quá mong mau qua thế giới này…..hic….hic….

  3. Ổ trạch của tôi 03/01/2020 at 11:14 pm

    Anh Lâu cố cầm cự nhé, qua ải cùng nhau. Mấy ải trải hết lòng người ra thế này thật đáng sợ 😱😱😱

  4. Qul Taodo 07/01/2020 at 7:50 pm

    Gay cấn, hồi hộp, toát cả mồ hôi luôn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: