Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 5 Chương 109(2)


.::Chương 109(2): Nhân Quả Tuần Hoàn, Báo Ứng Xác Đáng::.

Trì Tiểu Trì dám gọi tiểu quỷ xuống cũng là vì có niềm tin.

Nguyên nhân không phải gì khác, mà hiện tại trong mắt Trì Tiểu Trì, cậu nhóc vắt mũi chưa sạch bị thiêu cháy này lại đội lốt hình ảnh một con Mashimaro nho nhỏ.

Lúc này Mashimaro ngoan ngoãn tụt xuống, gõ cửa phòng y tế.

Trì Tiểu Trì đưa tay kéo cậu bé vào phòng.

Nếu như Tần Lĩnh hiện tại tỉnh lại mà nhìn thấy mình và tiểu quỷ ở chung một phòng e là sẽ bị hù đến mất trí, cũng may cậu bị mất máu quá nhiều, hiện tại đang hôn mê, đỡ phải ngất thêm một lần nữa.

Cam Đường cũng rất bình tĩnh, khiến cho cậu nhóc vắt mũi chưa sạch bắt đầu ngại ngùng, khuôn mặt bị thiêu cháy biến dạng dần khôi phục thành bảy tám phần như bình thường.

Nhưng Trì Tiểu Trì cũng không nhìn thấy, tiện tay kéo lấy cái thau bên cạnh, dùng khăn mặt thấm nước ấm để lau mặt cho Mashimaro: “Hơn nửa đêm mà trèo lên cửa sổ nhà người ta làm gì, tính đi hù người hả?”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch ậm ờ kháng nghị: “Cô Liễu đã hứa sẽ chơi với em nhưng lại nói mà không giữ lời.”

“Cho nên em mới đùa ác với người ta như vậy?’

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch không đáp lời.

Trì Tiểu Trì thấy nó như vậy, bèn không nặng không nhẹ mà vỗ một cái lên lưng cậu bé: “Nói chứ, hồi còn nhỏ thầy cũng giống như em.”

Dứt lời, Trì Tiểu Trì liếc nhìn cậu nhóc vắt mũi chưa sạch, dựa vào tưởng tượng cũng biết hiện tại gương mặt kia chẳng đáng yêu chút nào: “Đương nhiên không có xấu giống như em rồi.”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch: “…”

“Trèo mái nhà, lật ngói, trêu chó mèo, chuyện gì thầy cũng làm.” Trì Tiểu Trì cười hì hì, “Nếu có ai bắt nạt thầy thì thầy cũng sẽ lập tức bắt nạt lại.”

Cam Đường ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe, trong lòng bất đắc dĩ bật cười.

Cái miệng của Trì Tiểu Trì thật là.

Chỉ cần dăm ba câu cậu liền kéo chính mình và cậu nhóc vắt mũi chưa sạch về cùng một phe, làm cho cậu nhóc và mình trở nên đồng cảnh ngộ.

Một đứa bé làm sao có thể chơi lại cậu?

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch quả nhiên bị gợi lên lòng hiếu kỳ: “Vậy thầy của thầy không đánh thầy sao?”

Đối với câu hỏi có chút kỳ lạ này, lông mày của Trì Tiểu Trì hơi cau lại, nhưng cũng không vội vàng truy hỏi.

“Không đánh. Khi còn bé, thành tích học tập của thầy cũng bình thường, các thầy cô thích những đứa trẻ giỏi và ngoan, học trò giống thầy xưa nay sẽ không lọt vào mắt của thầy cô.” Trì Tiểu Trì vắt khô khăn mặt một lần nữa, lau lên mặt của cậu nhóc, “Thầy cũng rất hy vọng ba mẹ có thể ít cãi nhau một chút, cùng nhau hợp tác bỏ ra chút thời gian đánh thầy một trận để dạy dỗ cho tốt. Nhưng sau đó ngẫm lại, tự dưng muốn ăn đòn chẳng phải là rất thiếu đòn hay sao?”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch bật cười ha ha.

Trì Tiểu Trì kéo tay “Mashimaro” sang, nhẹ nhàng lau mu bàn tay cho cậu nhóc.

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch nhìn thẳng vào Trì Tiểu Trì, đột nhiên nói: “Thầy Tống.”

Trì Tiểu Trì mò tới mấy chỗ bị hãm xuống trên mu bàn tay của cậu nhóc, không giống như vết bỏng lưu lại, mà là vết sẹo năm xưa, hình dáng có chút đặc thù.

Trì Tiểu Trì khẽ vuốt vài lần lên vết sẹo rồi đáp: “Hả?”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch hỏi: “Em là bé ngoan phải không?”

“Hơn nửa đêm bám cửa sổ dọa người mà không xin lỗi, em xem coi có phải bé ngoan hay không?” Trì Tiểu Trì xí một tiếng, “Cái con rùa con rụt cổ này.”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch bị mắng nhưng vẫn rất vui vẻ, vui cười hớn hở mà nhếch khóe miệng.

Trì Tiểu Trì sờ vết sẹo kia, biến sắc, cuối cùng xem như nghĩ ra vết sẹo kia là do cái gì tạo thành. Cậu liền há mồm mắng: “Đệt mịa bọn họ.”

Cam Đường nhướng hàng lông mày nhỏ nhắn lên, dịu dàng ngăn lại: “Thuần Dương.”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch chớp chớp mắt, ngoan ngoãn hỏi: “Thầy ơi, câu đó nghĩa là gì?”

Trì Tiểu Trì thản nhiên nói: “Ý là ‘xin chào’ thôi.”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch: “Ồ…Thầy Tống, Đệt mịa thầy.”

Trì Tiểu Trì: “…”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch liền vui vẻ: “Thầy Tống, em—”

Trì Tiểu Trì bụm miệng của cậu bé: “Em có thể ngậm miệng lại được không?”

Cậu bé cười đùa lấy đầu lưỡi liếm lòng bàn tay của Trì Tiểu Trì, Trì Tiểu Trì tay mắt lanh lẹ, chà tay lên mái tóc ngắn ngủn của cậu bé, sau đó lại nhẹ nhàng đạp cậu bé ra ngoài: “Cút cút cút, mau đi ngủ đi.”

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch lại rất nghe lời Trì Tiểu Trì, ngoan ngoãn đứng dậy rồi đi ra ngoài.

Đi tới cửa, cậu nhóc dừng lại bước chân, quay đầu nói: “Thầy ơi?”

Trì Tiểu Trì xoay mặt, nhìn cái đuôi tròn tròn đang lắc nhẹ sau lưng Mashimaro.

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch nói: “Thầy Tống, em thích thầy lắm.”

Trì Tiểu Trì sững sờ.

Cậu nhóc nói tiếp: “Thầy không đánh em, cũng không ghét em, không đuổi em đi. Thầy là người tốt.”

Phục hồi tinh thần lại, Trì Tiểu Trì nở nụ cười tươi sáng: “Thật là trùng hợp nha, thầy cũng rất thích chính mình.”

Mà ở giây tiếp theo, 061 đã thu lại hình ảnh Mashimaro.

Cậu nhóc vắt mũi chưa sạch không còn bộ dáng bị cháy đen, khủng bố dữ tợn như ban đầu nữa, chỉ còn lộ ra khuôn mặt xinh xắn lại bướng bỉnh, lộ ra hàm răng sún, có chút cười lọt gió.

Mashimaro nhảy một cái rồi rời đi.

Trước khi rời đi, cậu nhóc không đề ra bất kỳ yêu cầu dư thừa gì với Trì Tiểu Trì.

Trì Tiểu Trì đưa mắt nhìn bóng dáng của cậu bé biến mất ở cầu thang, lúc này mới mất hết sức lực mà cụt hứng ngồi xuống.

Cam Đường đi đến bên cạnh cậu, đưa tay khẽ khoát lên vai cậu, dịu dàng vỗ nhẹ.

Trì Tiểu Trì nói: “Cô thấy vết sẹo trên tay thằng bé không?”

Cam Đường: “Ừm.”

Trì Tiểu Trì: “Có ba vết sẹo, mỗi một nơi là hai cái lỗ đối xứng, khoảng cách cố định, sâu cỡ nửa tấc…Là cái nỉa đâm vào mà tạo thành.”

Cam Đường cũng cau mày lại khi nghĩ đến cảnh Tần Lĩnh ôm con mắt bị thương lúc ban ngày, bọn nhỏ vây bên cạnh cậu ấy, nhìn riết quen.

Quỷ cũng từng là con người, bọn họ chết rồi vặn vẹo tư tưởng, hơn phân nửa là bắt nguồn từ sự đau khổ cực độ khi còn sống.

“Bọn nhỏ…là đang mô phỏng những gì giáo viên đã từng làm với bọn họ sao?”

Có lẽ ở trong lòng đám tiểu quỷ này, nếu như không làm tốt thì sẽ phải chịu hình phạt tương tự?

Trì Tiểu Trì cũng không lên tiếng.

Cam Đường thấy Trì Tiểu Trì vừa trầm mặc vừa lo âu, liền nhẹ giọng động viên cậu: “Cậu đã làm rất khá rồi.”

Trì Tiểu Trì nở nụ cười nhàn nhạt.

Cam Đường nói: “Cậu rất to gan, cũng rất biết dỗ trẻ con.”

Trì Tiểu Trì: “Ha ha.”

Cậu nhấc lên áo thun của mình, phía sau đã ướt đẫm.

Cậu thay một cái khăn sạch khác, lau mình sơ sài một chút: “Là có người đã dạy tôi rất tốt.”

Người kia dịu dàng, bao dung, xuất hiện trong cuộc đời Trì Tiểu Trì như một vầng sáng, như một giấc mơ.

Cậu và anh quen biết đủ bảy năm.

Năm bảy tuổi, Trì Tiểu Trì biết nhà hàng xóm đưa đến một anh trai lớn hơn cậu hai tuổi, tên là Lâu Ảnh.

Con nít một là yêu thích người xinh đẹp, hai là yêu thích người mạnh hơn mình. Lâu Ảnh từ nhỏ đã là một người đẹp lại quân tử đạt tiêu chuẩn, chiều cao cũng hơn hẳn bạn cùng trang lứa, hầu như thỏa mãn tất cả tưởng tượng của Trì Tiểu Trì.

Lâu Ảnh còn đang thu dọn hành lý, Trì Tiểu Trì liền mặt dày mà hé cửa gọi: “Anh gì đó ơi, anh gì đó ơi.”

Lâu Ảnh xoay người lại, mặt mày vẫn còn một chút lo lắng bất an.

Chú ý tới hạt đậu nhỏ phía sau cửa, anh ôn hòa nở nụ cười: “Hử?”

Trì Tiểu Trì từ nhỏ đã dẻo mồm: “Anh thật là đẹp.”

Đây là lần đầu tiên Lâu Ảnh được người cùng giới khen như vậy, hơi run lên một chút, bất chợt đôi mắt cũng cong lên: “Cám ơn.”

Trì Tiểu Trì chờ cả buổi cũng không chờ được câu tiếp theo của anh, bỗng cảm thấy hiếu kỳ: “Ồ, sao anh không khen em đẹp?”

Lâu Ảnh không nhịn được mà bật cười ra tiếng, thả cuộn đay rối trong tay xuống, đi đến trước mặt Trì Tiểu Trì, tỉ mỉ khom người quan sát, sau đó mới cho ra một đáp án rất chân thành: “Ừm, rất xinh đẹp.”

Lúc đó Trì Tiểu Trì căn bản không biết đây là một đứa trẻ đang mang nỗi đau mất cha mất mẹ.

Lâu Ảnh nhỏ như vậy mà chỉ biết đem vết thương của mình che lấp, một mình nhấm nháp, không để cho người khác nhìn thấy, chẳng qua là sợ người khác bị kinh hãi.

Lâu Ảnh bày ra thế giới tốt đẹp như vậy cho Trì Tiểu Trì, cho dù sau đó anh rời đi thì Trì Tiểu Trì cũng không lựa chọn đi ngược với thế giới, vẫn ngoan cường cố chấp, vừa buồn cười lại vừa dịu dàng.

Giường còn trống chỉ có giường hai tầng, Trì Tiểu Trì vốn muốn nằm ở tầng dưới, nhưng Cam Đường lại vô cùng phóng khoáng, vỗ giường rồi mời cậu: “Lên đây đi, tôi không ngại. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì còn có thể chiếu cố lẫn nhau.”

Trì Tiểu Trì suy nghĩ một chút, cũng không từ chối, ôm chăn lên giường rồi chiếm nửa cái giường, vẫn mặc quần áo mà ngủ.

Nằm trên giường, cậu vẫn còn tâm sự.

Cơ chế của thế giới này cũng không khó đoán: Đối với đám tiểu quỷ không thể dung túng quá mức, nếu không sẽ khiến ác niệm của bọn họ vô hình trung mở rộng và bành trướng vô hạn, bọn họ sẽ muốn cái gì thì lấy cái đó, Tần Lĩnh chính là ví dụ. Nhưng cũng không thể quá nghiêm khắc với bọn họ, chỉ cần hơi chút từ chối một cách thô bạo thì sẽ có khả năng nhận lấy trả thù.

Nói trắng ra là phải làm một giáo viên đúng mực.

Nhưng mà bọn họ đã vượt giới hạn trước khi biết được việc này.

Bọn họ đã đổ máu, ai biết đám nhóc này tiếp theo sẽ làm ra những chuyện gì đây.

Nghĩ như vậy, đến tận sau nửa đêm cậu mới chìm vào giấc ngủ.

Khi Trì Tiểu Trì rơi vào giấc mộng không quá an ổn cho lắm thì mơ hồ nghe thấy một giọng nói khẽ than thở bên tai: “Em đó nha…”

Ngay sau đó, cậu cảm giác vành tai hơi âm ấm lại ngưa ngứa, cảm xúc kích thích như dùng lông chim gãi nhẹ gan bàn chân, khiến cậu cuộn tròn ngón chân lại, khẽ túm lấy ráp trải giường.

Cậu khẽ hừ ra tiếng: “…Ưm.”

…Cũng may chưa tỉnh lại, cậu trở mình rồi ngủ thiếp đi.

Nhắc tới cũng lạ, sau nửa đêm cậu ngủ cực an ổn, ngay cả nằm mơ cũng không có.

Nhưng sau khi tỉnh lại, điều mà Trì Tiểu Trì lo lắng nhất vẫn đã xảy ra.

Sau khi hưởng được mùi máu tanh, bầu không khí của bọn nhóc trở nên khác thường.

Bọn nhóc ngồi ở trong phòng ăn, thống nhất cùng nhau im lặng, rũ tay, cúi đầu, ánh mắt non nớt trao đổi tin tức mà chỉ có bọn nhóc mới có thể hiểu.

Liễu Thành Âm nâng bữa sáng bước vào phòng ăn, mùi khét nồng nặc phả vào mặt khiến cô lảo đảo, thiếu chút nữa đã nôn ra.

Khi cô có thể dừng chân đứng lại thì hơn hai mươi khuôn mặt hoa hướng dương không chút biểu tình chuyển về phía cô, khiến người ta nhìn thấy mà đổ mồ hôi giàn giụa.

Liễu Thành Âm phải ổn định tâm lý đến hơn nửa đêm, thấy tình hình như vậy, cố gắng trấn tĩnh, thẳng tắp sống lưng, chậm rãi đi vào phòng ăn rồi lần lượt phân phát thức ăn.

Ngược lại, thằng nhóc vắt mũi chưa sạch lại rất yên tĩnh và quy củ, nhận hộp cơm, gắp rau, bỏ vào miệng, yên lặng nghiền ngẫm.

Rất nhanh, có ba bốn đứa nhóc liền phun cơm trong miệng ra ngoài rồi hét lên: “Cô ơi, chúng em không muốn ăn cái này! Khó ăn quá!”

Lập tức có người đồng thanh, rất nhiều đứa nhóc lấy đũa gõ lên miệng bát, bắt đầu ồn ào.

Sắc mặt của những người đứng ở cửa phòng ăn đều trở nên khó nhìn.

Bọn họ nghĩ đến chuyện của Tần Lĩnh, e rằng độ khó của thế giới này sẽ tăng lên, tình huống sẽ càng ngày càng mất khống chế, lại không ngờ rằng dị biến lại đến nhanh như vậy.

Liễu Thành Âm gượng cười: “Vậy…các em muốn ăn món gì, để cô nấu cho các em? Thịt viên sốt tương đỏ, hay là canh gà, hay các em muốn ăn—”

“Cô ơi.”

Một đứa nhóc cắt ngang lời cô, liếm liếm miệng, nhìn chằm chằm Liễu Thành Âm một cách thèm thuồng, bi bô nói: “…Thịt của cô ăn có ngon không?”

….

11 responses to “Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 5 Chương 109(2)

  1. Chuối 17/12/2019 at 5:35 pm

    “đánh ta một trận để dạy dỗ cho tốt” chữ “ta” kìa cô

  2. Chuối 17/12/2019 at 5:38 pm

    Ủa sao gọi Tiểu Trì là thầy Lâu? Thầy Tống mới phải chứ?

    • Fynnz 17/12/2019 at 7:35 pm

      mình cũng ko rõ lắm, thấy cứ gọi là thầy Lâu thầy Lâu, chỉ duy nhất 1 lần gọi là thầy Tống. Nên ko biết là do tác giả nhầm hay sao nữa. Chắc để chỉnh lại thầy Tống cho dễ hiểu.

  3. Ổ trạch của tôi 17/12/2019 at 8:01 pm

    Ra Tiểu Trì đc thầy Lâu mở tool hack mới dám mạnh miệng.

    Cang ngày càng sợ, cách qua màn đơn giản mà phức tạp.

  4. Yami Ryu 17/12/2019 at 10:48 pm

    Thấy rất tội nhưng mà tim mị cũng không can đảm như anh Trì 😭

  5. Mèo Hen 17/12/2019 at 11:41 pm

    Đọc câu thịt của cô ăn có ngon không làm t nhớ đến đường tăng :))

  6. Tiểu Quyên 18/12/2019 at 8:45 am

    cấu cuối nghe sợ quá đi, mong mau qua màn này.hic.hic……

  7. Gon 10/01/2020 at 5:03 pm

    Thế giới này chừng nào mới xong QAQ

  8. Yean 04/04/2020 at 4:13 pm

    Tiểu Trì Trì có còn nhỏ cũng phải có liêm sỉ chứ em. Thích cách tả mấy bé cưng của tác giả quá (trừ mấy bé trong phần này) nào là quả bóng, hạt đậu nhỏ

  9. jesterJames 31/05/2020 at 1:43 am

    Đọc chương này xong mà đau lòng quá. Tuy bản thân cũng ko thích trẻ con lắm, nhưng thật sự thì rất rất rất căm ghét hành vi ngược đãi trẻ em và động vật, cho nên cứ đọc truyện nào mà có trẻ con bị đối xử thậm tệ thì xót kinh khủng. Haizzz, xã hội vẫn còn nhiều thành phần vặn vẹo quá.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: