Advertisements

Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 3 Chương 50


.::Chương 50: Bản Tình Ca Trên Băng::.

Cơm nước xong, Đông Phi Hồng ngồi vào bàn vẽ tranh, Trì Tiểu Trì ở trên máy tính của Đông Phi Hồng xem video trượt băng nghệ thuật, bầu không khí hài hòa, không ảnh hưởng lẫn nhau.

Tuyết đã rơi lất phất bên ngoài, máy sưởi ấm trong phòng chỉnh nhiệt độ rất vừa đủ, băng tuyết bám lên cửa sổ kết thành một tầng sương trắng nhàn nhạt. Trong phòng có tiếng lò nướng rè rè đang hoạt động, cách rất xa cũng có thể tưởng tượng bánh trứng đang nướng bên trong tỏa ra hương thơm dụ người, cũng tạo nên bộ dáng xốp giòn vàng rượm.

Trì Tiểu Trì ngẩng đầu lên trước màn hình máy tính, đảo mắt nhìn lại.

Đông Phi Hồng vùi đầu trong một đống bản thảo, mang mắt kính gọng vàng, cây bút chì màu xanh lam được thả xuống, giơ tay sờ sờ nốt ruồi ngay dưới khóe mắt, dường như đang suy tư điều gì, trầm ngâm nửa buổi, sau đó mới đưa tay với lấy cục tẩy.

Trì Tiểu Trì nhìn động tác của anh ấy, chăm chú đến mức hơi bất thường.

061 cảm thấy bộ dáng của Trì Tiểu Trì có chút không đúng: “Sao vậy?”

Trì Tiểu Trì quay lại, thản nhiên đổi đề tài: “Tình cảm của Đông Ca đối với Lâu Tư Phàm, tám năm theo đuổi lại thêm năm năm yêu đương, tổng cộng mười ba năm.”

Sau khi giảm trừ đơn giản, Trì Tiểu Trì đưa ra một vấn đề vô cùng hiện thực: “Nếu mỗi một thế giới đều có thời gian dài như vậy, chờ tôi làm xong nhiệm vụ rồi quay lại thế giới của mình, ở trên giường bệnh mở mắt một cái rồi nói “Tôi”, cọt kẹt, lập tức chết già, khi đó tôi phải tìm ai mắng vốn đây?”

061 không nhịn được cười: “Cậu không để ý sao? Trong kho hàng có một loại thẻ, gọi là Thẻ Tiêu Giảm.”

Trì Tiểu Trì quả thật từng chú ý đến, nhưng đó là loại thẻ cao cấp và đắt nhất trong tất cả loại thẻ.

20 điểm trị giá hối hận hoặc là 40 điểm trị giá hảo cảm mới có thể đổi được một tấm thẻ tiêu giảm cấp thấp.

Loại thẻ này được niêm yết giá cao cũng có đạo lý của nó. Nhưng khi dạo quanh kho thẻ, đối với mấy loại thẻ có giá đắt đỏ thì Trì Tiểu Trì chỉ liếc mắt nhìn qua tóm tắt giới thiệu để lập một hồ sơ đơn giản ở trong đầu mà thôi.

Trong mắt Trì Tiểu Trì, khi tài chính trong tay không đầy đủ mà lại mù quáng mua thẻ cao cấp là một hành động rất không thực tế.

Nhưng nếu tạm thời không lấy được thứ tốt hấp dẫn như vậy thì cho dù chỉ nhìn một chút cũng tăng thêm phiền não.

Trì Tiểu Trì mở ra một video trượt băng, đồng thời tiếp tục thảo luận với 061: “Khi xem tóm tắt giới thiệu, tôi còn tưởng rằng Tiêu giảm ý chỉ tiêu giảm vật phẩm.”

“…Chính là tiêu giảm thời gian.” 061 nói, “Sau khi sử dụng thẻ sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ tốc độ thời gian của thế giới. Ví dụ như sử dụng một tấm thẻ tiêu giảm cấp thấp, toàn bộ tốc độ thời gian của thế giới sẽ trôi qua nhanh gấp sáu lần. Thời gian kéo dài là vô thời hạn, nhưng thẻ chỉ sử dụng được một lần. Một khi người sử dụng quyết định dừng gia tốc thì thẻ sẽ tự động hết hiệu lực. Muốn sử dụng tiếp phải đổi điểm để mua.”

Trì Tiểu Trì phiên dịch lời này một chút: “Tiền nào của nấy chứ gì?”

061 cười: “Có thể hiểu như vậy.”

061 dẫn dắt rất nhiều ký chủ, các ký chủ trước đây luôn cắn răng tích góp, sống chết không chịu tốn chút điểm để đổi thẻ, tình nguyện khúm núm với đối tượng nhiệm vụ, tìm mọi cách lấy lòng, chính là vì muốn mau chóng kiếm đầy điểm thiện cảm để đổi lấy thẻ tiêu giảm, mau chóng hoàn thành nhiệm vụ lâu dài này, trở lại sinh hoạt của chính mình.

Mặc dù là có kinh nghiệm phong phú nhưng 061 cũng là lần đầu tiên trải qua đoạn tình cảm mười ba năm dài dòng như thế này, đã vậy còn bao gồm cả thời kỳ ngưỡng mộ của thiếu niên nữa.

Điều này có nghĩa Trì Tiểu Trì sẽ có một thời gian rất dài không tìm được cơ hội tiếp xúc đối tượng nhiệm vụ.

Nhưng bất kể là trị giá hảo cảm hay hối hận thì đều phải tiếp xúc với đối tượng nhiệm vụ mới được.

…061 phân tích chuyện này một chút, liền nhận ra có chỗ ghê tởm trong đó.

Nhưng Trì Tiểu Trì lại không có phản ứng gì, chỉ cúi đầu tính nhẩm một lúc, sau đó ngẩng đầu nói: “Nói đơn giản là muốn gia tốc nhảy qua thế giới này, ít nhất cần 20 điểm trị giá hối hận đúng không?”

061: “Ừm.”

Trì Tiểu Trì mở ra kho hàng, đi kiếm lại một chút nội dung bên trong, đồng thời hỏi: “…Hoặc là 40 điểm trị giá hảo cảm?”

061: “…Ừm.”

Khi 061 đang mơ hồ lo âu thì Trì Tiểu Trì dứt khoát nói: “Cứ ổn định vững vàng, chúng ta có thể chiến thắng.”

Lúc nói chuyện, vẻ mặt của cậu nhàn nhạt nhưng trong mắt có ánh sáng.

Ánh sáng kia không thuộc về Đông Ca, mà thuộc về linh hồn bên trong thân xác này, vô cùng trêu chọc nhân tâm hơn bất kỳ ánh mắt xinh đẹp quyến rũ nào.

061 còn chưa kịp phỏng đoán cảm giác khẽ nhúc nhích trong lòng là ra sao thì đã nghe cậu đổi giọng: “…Mịa nó.”

061: “…Làm sao vậy?”

Trì Tiểu Trì nói: “Chúng ta quên mất một thứ.”

Cậu lấy ra một tấm ảnh có nếp gấp đã cũ ở trong kho hàng.

Trong ảnh là Thẩm Trường Thanh và Herp ở thế giới trước, người trong ảnh cười một cách cẩn trọng nhưng lại tràn đầy dịu dàng.

Trì Tiểu Trì suy nghĩ, không biết hiện tại anh ấy đã tìm về năng lực cười thoải mái mà không hề kiêng dè một chút nào hay chưa.

Chẳng qua bây giờ cậu đã đến thế giới tiếp theo, muốn gửi trả tấm hình này về chỗ cũ e là không có cách.

Trì Tiểu Trì đặt lại bức ảnh vào kho hàng: “Nếu lúc đó ở trước giường bệnh Chu Khai mà xé tập tem đó thì có lẽ tôi đã thu về một tấm thẻ tiêu giảm cấp cao rồi.”

061 ngẫm lại, cảm thấy cũng đúng.

Nhưng mà anh không muốn Trì Tiểu Trì tự trách, liền nhịn xuống cảm giác nuối tiếc mà trấn an: “Không có gì. Mọi chuyện đều đã qua.”

“Tôi chỉ thuận miệng nói mà thôi.” Không ngờ thái độ của Trì Tiểu Trì lại thản nhiên như vậy, “Album sưu tầm tem kia là tôi cố ý để cho Thẩm Trường Thanh.”

“…Hả?’

Trì Tiểu Trì nói: “Tích cách của Thẩm Trường Thanh khác với Trình Nguyên. Đối với Thẩm Trường Thanh mà nói, anh ấy cần một con đường bộc phát tất cả phẫn nộ đã kiềm chế bao năm qua. Để lại cho anh ấy quyển album sưu tầm tem để anh ấy xả hết uất ức ra ngoài cũng là cách đơn giản nhất.”

Chu Khai giết Herp của Thẩm Trường Thanh, Thẩm Trường Thanh trả lại cho ông ta một quyển album sưu tầm tem bị xét nát, như vậy mới miễn cưỡng xem là giao dịch công bằng.

Trì Tiểu Trì ngắn gọn khái quát: “Nói trắng ra là, làm cho anh ấy sảng khoái một trận.”

061: “Cũng đúng…” Anh có thể hiểu được suy nghĩ của Trì Tiểu Trì, thế nhưng nghĩ đến tổn thất của Trì Tiểu Trì ở thế giới này lại khiến anh khó tránh khỏi có chút đáng tiếc thay cậu.

Trì Tiểu Trì lại không có cảm giác nuối tiếc dư thừa, hỏi ngược lại 061: “Anh cảm thấy có sảng khoái hay không?”

061 nghĩ tới cảnh tượng đó, ăn ngay nói thật: “…Hình như rất sảng khoái.”

Trì Tiểu Trì thẳng thắn nói: “Vậy chẳng phải là đủ rồi sao.”

Vừa dứt lời, Đông Phi Hồng bên kia dường như nghe thấy chuyện gì đó thú vị, đột nhiên cười ra tiếng.

Anh ta cầm bút, vốn là khuôn mặt vô cùng xinh đẹp lại tăng thêm nụ cười như vậy càng lộ vẻ sinh động dễ gần.

Trì Tiểu Trì lập tức chuyển sang vai diễn Đông Ca, mê man nhìn về phía anh ta.

Sau khi Đông Phi Hồng cười xong, khoát khoát tay: “Nghĩ tới một chuyện buồn cười. Có quấy rầy con hay không?”

Trì Tiểu Trì lắc đầu.

Đông Phi Hồng ngồi dậy, nhúng ướt một cái khăn, lau bàn tay lấm lem than chì: “Ăn bánh trứng đi. Chỉ ăn một cái sẽ không béo đâu.”

Trì Tiểu Trì đáp: “Được.”

Ngay sau đó cậu đưa mắt nhìn Đông Phi Hồng tiến vào nhà bếp, trong mắt nổi lên cảm xúc vẫn chưa tan rã.

Mà Đông Phi Hồng vừa bước chân vào nhà bếp liền không nhịn được mà nhẹ giọng bật cười.

…Trì Tiểu Trì thật sự là một người rất dễ khiến cho người ta cảm thấy thoải mái.

Vào tuần thứ hai, Trì Tiểu Trì đã tập xong cơ sở dẻo dai, sau khi thực hiện xong luyện tập tốc độ và các bài tập theo quy định, liền ở bên góc nhỏ luyện tập.

Lúc này cậu thử nghiệm một trong sáu kỹ thuật nhảy cơ bản là Axel.

Cậu thử xoay một vòng rưỡi, chỉ một lần là thành công, hoàn mỹ rơi xuống đất.

Sau đó là hai vòng rưỡi.

Sau khi rơi xuống đất thành công một lần nữa, cậu mơ hồ nghe được một tiếng cảm khái ở một góc hẻo lánh nào đó “Đệt mịa”.

Trì Tiểu Trì làm bộ không nghe thấy, tự mình thừa nhận lời ca ngợi này, lại bắt đầu trượt băng.

Nhảy lấy đà, mỗi lần rơi xuống là hoa băng bắn tung tóe.

Dáng người thiếu niên dưới ánh đèn chiếu sáng như một con bươm bướm cực đẹp, phản chiếu dưới mặt băng trong suốt là hình ảnh vừa dẻo dai lại động lòng người.

Tuy rằng cú xoay 3A này không hề hoàn mỹ, nhưng thiếu niên không có vẻ nản chí buồn bã, mà lại tiếp tục trượt từng vòng tại chỗ cũ, đồng thời tùy ý hoạt động thân thể của chính mình, đem chân bẻ quá vai hoặc là mở rộng hai tay, dường như đang tìm kiếm cảm giác.

Cậu đang giúp Đông Ca điều chỉnh tâm trạng.

Trước đây Đông Ca luôn cuồng ngạo, không đủ trầm tĩnh, bởi vậy cho dù tướng mạo của cậu xuất sắc, thành tích ưu tú, nhưng vẫn có một nhóm khán giả vô cùng chán ghét cậu, cho rằng cậu dùng sức quá mạnh, tràn đầy hiếu thắng.

Nhưng hiện tại, ánh mắt của cậu ấy vẫn là ánh mắt u buồn quật cường của Đông Ca, nhưng lại mang thêm ba phần hờ hững của Trì Tiểu Trì.

Khác với đa số những người ‘xuyên không’ không dám bày ra vẻ ưu tú không hợp với tuổi tác, chỉ sợ người khác nghi ngờ và để ý, nhưng Trì Tiểu Trì thì ngược lại, cậu không hề che giấu chút nào, không cảm thấy ngột ngạt, chỉ thẳng thắn mang tất cả ưu tú của Đông Ca cùng kinh nghiệm tích lũy mười mấy năm trên đấu trường biểu diễn cho tất cả mọi người xem.

—-Không cần bất luận kẻ nào giám định hoặc đồng ý, bố mày chính là thiên tài.

Đứng bên cạnh sân băng là vị huấn luyện viên từng răn dạy Đông Ca không tập được thì cũng đừng sốc quá, ngoài ra còn có huấn luyện viên của Đông Ca và huấn luyện viên trưởng của đội tuyển trượt băng trường thể thao.

Vừa nãy phát ra tiếng cảm khái “đệt mịa” chính là người huấn luyện viên đầu tiên.

Ngược lại với vị huấn luyện viên nọ thì huấn luyện viên trưởng lại nhìn chăm chú Đông Ca rất lâu.

Trước đây ông ta từng quan sát đứa bé này, phán đoán trình độ của nó tuy là cực kỳ ưu tú so với các đứa trẻ cùng tuổi, nhưng cá tính không tốt, quá mức bốc đồng lại liều lĩnh, vội vàng muốn chứng minh chính mình, còn cần mài giũa nhiều một chút, không thể gấp gáp đưa ra trận.

Nếu không, một khi em ấy đạt được thành tích gì thì em ấy hoặc là kiêu ngạo tự mãn, hoặc là càng khát vọng thắng lợi nhiều hơn.

Cứ tuần hoàn cực đoan như vậy đối với sự trưởng thành của em ấy tuyệt đối không thể coi là chuyện tốt.

Mà từ khi huấn luyện viên của đội tuyển trượt băng trên tỉnh tới thăm, sau khi nói với em ấy vài câu thì ngày hôm nay gặp lại, em ấy giống như thoát thai hoán cốt.

Vẻ hờ hững kia mang theo một chút nghiêm túc thật sự là hào quang của sự tự tin.

Huấn luyện viên trưởng hỏi: “Em ấy chưa từng tham gia giải đấu cỡ lớn nào sao?”

Huấn luyện viên của Đông Ca vui mừng gật đầu: “Dạ, chưa.”

Huấn luyện viên trưởng nói: “Ba tháng sau là giải đấu trượt băng toàn quốc hệ thiếu niên, báo danh cho Đông Ca đi, để cho em ấy thử xem.”

Danh sách thi đấu vừa được đăng lên, Đông Ca lập tức trở thành nhân vật tiêu điểm của trường.

…Bên giải đấu chỉ cho trường học ba danh ngạch, mà một người với kinh nghiệm thi đấu hoàn toàn là số không, chỉ tham gia mấy trận thi đấu ở sân bãi, lúc này lại tham gia giải đấu trượt băng đẳng cấp toàn quốc dành cho thanh thiếu niên, có thể nào không khiến người ta kinh ngạc cho được.

Ánh mắt nhìn về phía Đông Ca có hâm mộ, có ngóng trông, mà càng nhiều hơn chính là không kìm được sự ganh ghét.

Trì Tiểu Trì đắc ý cười với 061: “Hì hì hì.”

061: “…” Ngốc.

Trì Tiểu Trì: “Tôi thích nhìn bộ dáng khó chịu của bọn họ nhưng lại làm không được gì tôi.”

061: “…” Đứa nhỏ này rốt cục là tâm cơ hay là tính trẻ con đây.

Mà trong lòng của 061 trước sau vẫn nghĩ đến chuyện liên quan đến đối tượng nhiệm vụ.

Căn cứ dữ liệu trước mắt, trị giá hảo cảm của Lâu Tư Phàm đối với Trì Tiểu Trì không thấp, có 50 điểm, nhưng trị giá hối hận căn bản là con số không.

Trước mắt có thể thấy Trì Tiểu Trì căn bản không có dự định sớm liên lạc với Lâu Tư Phàm.

Nhưng không có tiếp xúc cũng có nghĩa trị số sẽ không biến động, mà trị số không biến động thì Trì Tiểu Trì nhất định sẽ mất nhiều thời gian hơn ở thế giới này.

Trì Tiểu Trì dường như không hề để ý đến việc này, sau khi nhận được tin vui liền gọi điện cho Đông Phi Hồng.

Sau khi trở về từ tuần trước, Đông Phi Hồng đưa cho Trì Tiểu Trì một cái điện thoại di động.

Mà trong cái điện thoại này chỉ có duy nhất một dãy số, chính là của Đông Phi Hồng.

Sau khi biết được tin vui, Đông Phi Hồng gửi tới món canh gà hầm nấm hương cho cậu, xem như khen ngợi cậu.

Trì Tiểu Trì ngồi trong xe húp canh gà sùm sụp, thu về tất cả góc cạnh sắc bén của Đông Ca, cũng thu về ánh mắt của chính mình, cúi đầu lộ ra mái tóc đen nhánh, khiến người ta rất muốn xoa đầu.

…Lúc này cậu ấy chỉ là một đứa bé rời xa nhà theo đuổi giấc mộng của mình.

Bộ dáng yên tĩnh lại ngoan ngoãn của cậu khiến người ta đau lòng, Đông Phi Hồng nhịn không được mà giơ tay xoa tóc cậu: “Làm rất tốt.”

Trì Tiểu Trì run lên, súp trên muỗng canh bắn một chút ra ngoài.

Nhìn thấy phản ứng của cậu, Đông Phi Hồng lập tức hối hận.

Nhưng khiến cho anh bất ngờ chính là Trì Tiểu Trì chỉ lau miệng, tiếp tục thản nhiên húp súp.

061, Đông Phi Hồng: “…” Ồ.

Chẳng phải lúc trước người lạ vừa cầm tay liền khó chịu sao.

061 ở cùng cậu rất lâu mới có thể hơi thoáng làm ra một chút cử chỉ thân mật, khi vừa mới bắt đầu tiếp xúc, chẳng phải lúc đó Trì Tiểu Trì nôn ra mật xanh mật vàng hay sao.

061 khẽ cau mày, trong lòng sinh ra một loại cảm giác mất cân bằng rất kỳ lạ.

………

P/S: Ừm, anh tự ghen với chính mình, hay lắm Lâu ca.

Advertisements

2 responses to “Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 3 Chương 50

  1. Thu Thủy 03/08/2019 at 12:19 am

    Tiểu Trì tìm thấy đúng Lâu Ca rồi ^^ chỉ có ngoại hình khác thôi và bạn ấy đã xa ngã vào vòng tay ấy

Leave a Reply to Fynnz Cancel reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: