Advertisements

Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 2 Chương 34


.::Chương 34: Thủ Tiêu Sếp Tổng::.

Sáng hôm sau, cổ phiếu công ty Chu Khai vẫn tiếp tục tụt dốc.

Đa số người làm nghề kinh doanh, nhìn bề ngoài thì lái xe xịn ở nhà sang, nở mày nở mặt, nhưng chèo chống vận hành cả một công ty là một vòng tròn tuần hoàn, từng mắt xích tài chính đan xen với nhau, một khi có một mắt xích bị đứt, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ.

Chu Khai đành phải dùng quỹ dự phòng để đưa vào thị trường chứng khoán, giữ cho mắt xích tài chính vận chuyển bình thường, phòng ngừa phá sản.

Còn về chuyện chết sống của Lily, ông ta nào có còn nhớ nổi.

Ông ta trốn trốn tránh tránh quay về biệt thự, tạm thời tịnh dưỡng.

Khó khăn lắm mới vào được nhà, Chu Khai hỏi Elson: “Cậu Thẩm đâu?”

Elson nói: “Hôm qua ngài Thẩm vừa về liền lên cơn sốt. Bác sĩ Aaron đã đến khám, vừa mới uống thuốc ạ.”

Chu Khai cũng không ngủ không nghỉ ròng rã một ngày một đêm, đi lên nhìn thoáng qua, thấy Trì Tiểu Trì trùm chăn ngủ say mới quay về phòng mình, tắm rửa đi ngủ.

Cửa phòng ngủ vừa khép lại, bóng dáng ngồi cạnh giường lúc nãy lại hiện ra, lấy khăn lạnh đang đắp trên trán Trì Tiểu Trì xuống, phân giải kết cấu của một cốc nước mới, ngưng tụ thành nước đá rồi để nó thấm vào khăn mặt, lại đắp lên trán Trì Tiểu Trì.

Trì Tiểu Trì nghiêng đầu: “Cậu làm vậy không thấy phí năng lượng à?”

061: “Lúc bị ốm cũng nên có một người mà cậu quen thuộc ở bên cạnh mới tốt.”

Nói xong, 061 cũng cảm thấy hơi kì quái.

Lúc 061 mới nói ra suy nghĩ này còn tưởng Trì Tiểu Trì sẽ bảo mình biến thành Lâu Ảnh.

Nhưng Trì Tiểu Trì nghĩ nghĩ một hồi lại bảo 061 biến thành Lucas.

Lucas là người đại diện của Trì Tiểu Trì, có hơi dẹo, nhưng nhà rất giàu, rảnh quá không có việc gì làm liền đi làm người đại diện chơi.

Cậu ta dễ cười cũng dễ khóc, tình cảm dồi dào, mồm mép lanh lợi, thích nhất là hành hạ mái tóc của bản thân, hôm nay nhộm màu bạc, ngày mai nhuộm màu xanh lá cây, cũng may mà mặt cậu ta cũng vừa đẹp vừa trắng trẻo mới đỡ được năm lần bảy lượt quậy phá của cậu ta.

Lần đầu gặp Trì Tiểu Trì, cậu ta vừa bị ông già bắt nhuộm về màu đen, nhưng cậu ta vẫn không từ bỏ ý định bèn lén nhuộm kiểu highlight, trong mái tóc đen ánh lên màu tím đậm, vô cùng ngang ngạnh.

Trì Tiểu Trì rảnh rỗi cũng thích trêu chọc cậu ta: “Thầy Tony?”

Lucas nói: “Ghét ghê, người ta tên là Lucas chứ.”

Trì Tiểu Trì: “Được, thầy Tony.”

Trì Tiểu Trì chưa từng gọi đúng cái tên Lucas của cậu ta một lần nào, đến thế giới này lại nhớ tới tên thật của cậu ta.

Trì Tiểu Trì ngửa đầu nhìn 061 đội lốt Lucas: “Không biết thằng nhóc này bây giờ đang ở cùng ai nữa. Có ai chịu nổi cái tính chăm đổi kiểu tóc hơn cả ngôi sao của cậu ta không nữa.”

061 nói: “Bị ốm thì phải nghỉ ngơi cho tốt, nghĩ ngợi linh tinh không tốt cho việc hồi phục.”

Trì Tiểu Trì: “Thầy Lục thầy OOC(1) kìa, Lucas sẽ không nói như vậy đâu.”

Khóe miệng 061 giật một cái.

Suy nghĩ một lúc, 061 quyết định chiều theo bệnh nhân: “…Bị ốm phải nghỉ ngơi cho tốt…nha~”

Trì Tiểu Trì: “Ha ha ha ha ha ha.”

061 hơi đỏ mặt: “…Đi ngủ.”

Trì Tiểu Trì vô cùng điên cuồng: “Ha ha ha ha ha ha ha.”

061 nghiêm mặt: “Không nghe lời thầy đúng không. Vậy sau này không được gọi là thầy nữa.”

Trì Tiểu Trì nói: “Sao lại không gọi được. Một ngày làm thầy, cả đời làm cha mà.”

061: “Vậy được, về sau đổi thành gọi papa đi.”

Trì Tiểu Trì hiếm khi nghẹn họng: “…”

Trì Tiểu Trì nghĩ, xong, học cái xấu rồi.

Tại sao những người ở bên cạnh cậu đều sa đọa nhanh như vậy.

Lúc Trì Tiểu Trì còn mải nghĩ chuyện này, có một người khác đã đột ngột biến thành vật thể rơi tự do từ đỉnh núi xuống vực thẳm.

Hai ngày sau buổi họp báo của Trì Tiểu Trì, người phát ngôn của công ty – Sam tuyên bố, sau khi được sáu chuyên gia cùng hội chẩn, ngài Chu Khai xác thực mắc chứng Alzheimer, chuẩn bị chính thức từ chức tổng giám đốc để ra nước ngoài trị liệu.

Sau lần này, Chu Khai tổn thất thảm hại.

Tuy ngoài miệng không nói nhưng chờ ông ta phục hồi tinh thần lại, bắt đầu kiểm kê tổn thất thì số tài sản trôi đi như nước khiến ông ta đau lòng đến run rẩy.

Đây đều là cơ nghiệp mà ông ta vất vả gây dựng.

Ông ta đã từng liên hệ với công ty hacker, thề phải tìm ra kẻ phía sau ngáng chân ông ta.

Nếu không phải bản thân Lily cũng bị cuốn vào trận cuồng phong ngập trời này thì Chu Khai suýt nữa sẽ nghi ngờ ả ta cố ý gài bẫy mình.

Nhưng bỏ ra phí dịch vụ đến 100.000 tệ, ông ta vẫn không có chút xíu thông tin nào.

Người bên công ty hacker tiếc nuối báo lại rằng bọn họ thực sự không biết đối phương dùng thủ đoạn gì, chỉ có thể xác định bản ghi âm và video là do cùng một người đăng lên, còn địa chỉ thì hoàn toàn không tra ra được.

Tìm kiếm khắp nơi không có kết quả, Chu Khai tức giận đến nỗi ngày ngày mắng chửi người khác.

Trì Tiểu Trì bị bệnh liệt giường, bọn Elson liền biến thành nơi trút giận của Chu Khai.

Sau khi bị ném thẳng điện thoại vào mặt, hầu gái trong nhà mang theo vết thương bầm tím khóc lóc kể lể với một người hầu khác, nói muốn rời khỏi nơi này.

Không biết Chu Khai nghe đồn thổi ở đâu, gọi tất cả mọi người trong nhà trừ Trì Tiểu Trì tới, chỉ vào mũi bọn họ chửi ầm lên: “Muốn cút thì cút đi! Nhưng tao cảnh cáo chúng mày, tao có địa chỉ nhà chúng mày, có địa chỉ người nhà của chúng mày, nếu chúng mày dám ra ngoài lắm lời, cẩn thận—-”

Bọn người hầu im lặng ủ rũ, không dám hé răng nói lời nào.

Mấy ngày nay Chu Khai rảnh rỗi chẳng làm gì, chỉ nghĩ xem mình có kẻ thù nào.

Ở nhà đến ngày thứ tư, ông ta quả thực rảnh rỗi đến sốt cả người, dứt khoát gọi điện cho sân đánh golf hay đi, muốn đến chơi một chút: “Hai giờ chiều, vị trí cũ.”

Người bên kia đầu dây sau khi nhìn số điện thoại của Chu Khai xong liền khách khí nói: “Mr. Chu, thẻ hội viên của ngài đã bị hủy bỏ. Sân bãi dành cho khách thường không phải hội viên lúc hai giờ đã hết chỗ rồi, xin ngài hãy đặt thời gian khác thuận tiện hơn.”

Chu Khai ngạc nhiên xong thì lên cơn tam bành: “Tôi đã trả phí hội viên cả năm nay rồi, hủy lúc nào, tại sao lại hủy?”

Nhân viên tổng đài nói giọng giải quyết việc chung: “Nếu có vấn đề gì, tôi có thể chuyển cuộc gọi cho quản lý giúp ngài.”

Cuộc gọi được chuyển thành công.

Đầu bên kia nói tiếng Anh tiêu chuẩn: “Mr. Chu, sau khi kiểm tra, thẻ hội viên của ngài đích thực đã bị hủy bỏ, phí hội viên đã được trả vào thẻ ngân hàng của ngài. Hai ngày trước nhân viên tổng đài của chúng tôi đã gọi điện, nhắn tin liên hệ với ngài nhằm thông báo chuyện này nhưng ngài không trả lời.”

…Mấy hôm trước là lúc Chu Khai đang bị khủng bố cuộc gọi với tin nhắn, ông ta dứt khoát không nhận của ai hết, tự cho mình được yên lặng.

Chu Khai cật lực ngăn chặn cơn tức: “Tôi muốn một lý do.”

Giọng tiếng Anh lại tiếp tục: “Chủ tịch của chúng tôi là người da đen. Qua lời nói công khai và tình trạng sức khỏe của ngài, chúng tôi nhất trí cho rằng, sân golf của chúng tôi chỉ sợ không còn thích hợp để phục vụ ngài nữa.”

Ngụ ý là, chỗ chúng tôi không cung ứng nổi cho khách sộp như ngài, mau đi đi không tiễn, tạm cmn biệt ngài.

“…Từ chối khách à?” Chu Khai cầm điện thoại, tức giận đến run người: “Các người có quyền gì mà dám hủy bỏ hợp đồng đơn phương? Tôi sẽ đi kiện các người!”

Giọng tiếng Anh: “Xin cứ tự nhiên.”

Chu Khai ngắt cuộc gọi, vịn tay ghế sofa thở mạnh, mắt nổ đom đóm.

Hoãn lại một lát, ông ta đi đến trước cửa sổ, phát hiện có cái đầu đang lấp ló trước cửa nhà mình.

Bọn phóng viên như lũ ruồi nhặng này thật đáng chết!

Cả biệt thự im lặng như một nấm mồ, Chu Khai có giận dữ cũng chỉ có tự chửi tự nghe.

Bọn Elson đã sớm quen với tính nóng nảy của Chu Khai, tránh được thì tránh, không chịu phát ra tiếng động gì.

Trì Tiểu Trì thì đang nằm trên giường, đương nhiên cũng sẽ không chủ động chạy đến tìm xui xẻo.

Muốn tiêu bớt phiền muộn, Chu Khai mở TV, ai ngờ chương trình đầu tiên đập vào mắt là một talkshow, MC đang say sưa phân tích Tây Môn Khánh-Lily và Phan Kim Liên-Chu Khai dây dưa với nhau từ bao giờ, từ ngữ ngả ngớn chọc cười, khán giả cười vang không ngừng.

Chu Khai lập tức đổi kênh, chuyển qua phim truyền hình nhàm chán, định mở kênh thể thao thú vị hơn để xem.

Trong lúc chuyển kênh, ông ta bấm qua, lập tức thấy không đúng, lại bấm quay về.

Trong tin tức rõ ràng là trụ sở chính công ty người mẫu của ông ta, người da đen đang ngồi kín quảng trường phía trước tòa nhà, tay giơ từng hàng biểu ngữ, toàn là biểu ngữ phản đối.

Dẫn đầu nhóm người này là Fiona.

Thời tiết đầu mùa thu còn chưa hết nóng, cô mặc quần áo rất dày, tay cầm biểu ngữ viết: “Chúng tôi vẫn đang sống trong mùa đông lạnh lẽo.”

Chu Khai thấy tê cả da đầu.

Biểu tình? Bọn đen này rảnh rỗi hết việc làm à?

Nhưng rất nhanh Chu Khai lại nghĩ đến một chuyện tệ hơn thế.

Ông ta quơ lấy điện thoại, nhanh chóng bấm số.

Sau khi bên kia nghe máy, chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng người huyên náo và tiếng chân rầm rập truyền qua điện thoại, giọng nói nho nhã của Sam gần như bị át bởi tiếng la hét ầm ĩ: “Mr. Chu?”

Chu Khai hỏi: “Cậu đang ở đâu?”

Sam đáp: “Ở công ty. Bây giờ công ty xảy ra chút chuyện, không tiện—”

Chu Khai ngắt lời: “Chuyện biểu tình phải không?”

Sam: “…Ngài biết rồi à?”

“Xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy, tại sao lại không gọi cho tôi?! Công ty của tôi bị người ta chặn cửa thế mà tôi lại chẳng hay biết gì? Còn phải xem thời sự mới biết!”

Sam nho nhã lễ độ đáp: “Tôi tưởng rằng thời gian này ngài cần tịnh dưỡng nên không báo cho ngài biết.”

Một cảm giác thất bại không chịu khống chế bao vây lồng ngực Chu Khai: “…‘Tịnh dưỡng’? Sam, con mẹ nó cậu có ý gì hả? Cậu thật sự coi tôi là thằng bệnh à?”

Sam nói đúng mực: “Mr. Chu, tôi không có ý đó. Hiện nay ngài không thể xuất hiện trước mặt công chúng, kể cả có biết chuyện này cũng không thể tự đến giải quyết được, chỉ có thể lo lắng suông thôi. Tôi sẽ xử lý tốt mọi chuyện ở đây, xin ngài yên tâm.”

Chu Khai cắn răng, ra mệnh lệnh rõ ràng: “Tối nay cậu mang theo tất cả văn bản tài liệu quan trọng tồn đọng từ hôm qua sang nhà tôi ngay.”

Hôm qua Sam không đưa tài liệu sang, Chu Khai không để ý, nhưng chuyên hôm nay khiến ông ta không thể không để ý.

Sam im lặng một lát: “Được rồi, xin ngài an tâm đừng vội.”

Chu Khai quẳng điện thoại xuống, ánh mắt quay về màn hình TV.

Giữa đám người biểu tình có người giơ tấm tranh áp phích vẽ một bức tranh vô cùng châm chọc:

Chu Khai tai to mặt lớn ngồi bắt chéo chân trên ghế salon, mà một người nhìn rất giống Thẩm Trường Thah đang nhét bình thuốc vào miệng ông ta.

Trên cái bình thuốc có hình dạng cực kì giống bình sữa trẻ con kia có chữ ‘Sarris’.

Sarris là thuốc đặc trị bệnh mất trí nhớ của người già, được đặt tên theo tên người phát minh ra nó – một nhà hóa học người da đen tên Sarris.

Bên cạnh hình vẽ còn có khung chữ: “Dùng thuốc của người da đen trị bệnh đi.”

Ông ta ngồi trên ghế salon, cầm điện thoại di động, lên mạng search tin tức về mình.

“Fiona dẫn đầu mười mấy người mẫu da đen rời khỏi công ty XX.”

“Công ty XX thanh tẩy quy mô lớn, trong thời gian ngắn điều động nhân sự tấp nập.”

“Phát ngôn viên – Mr. Sam tỏ vẻ điều động nhân sự là chuyện bình thường…”

Chu Khai nhấp chuột vào từng đề mục, đến tận khi xem đến tin tức mấy hôm trước mà ông ta cho rằng nhờ đó đã tránh được một kiếp.

“…Sáu chuyên gia hội chẩn, ngài Chu Khai đích thực mắc chứng Alzheimer.”

Ánh mắt Chu Khai chậm rãi rời khỏi màn hình điện thoại, chú ý đến đội ngũ biểu tình trong TV một lát, sau đó chợt chuyển về cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt của Thẩm Trường Thanh.

Ánh mắt ông ta âm u, chẳng ai biết ông ta đang nghĩ gì.

Màn đêm buông xuống, vào lúc nửa đêm.

Giấc ngủ của Trì Tiểu Trì vốn dĩ rất nông nên mơ hồ cảm thấy có người ở cạnh giường.

Chờ cậu mở mắt ra, trông thấy Chu Khai đang ngồi bên cạnh nhìn cậu chằm chằm, lúc đó suy nghĩ duy nhất của cậu là: đcm.

Trì Tiểu Trì vừa nhập vai bối rối ngồi dậy, vừa hỏi 061: “Thầy Lục, lão đến từ bao giờ thế?”

Giọng điệu 061 cũng không tốt lắm: “5 phút trước.”

“Ngồi nhìn tôi 5 phút không nhúc nhích à?”

“Nhìn cậu 5 phút.”

“Sao cậu không gọi tôi?”

“Tôi tưởng lão nhìn một lát rồi đi.”

Trì Tiểu Trì nghĩ nghĩ, vẫn cảm thấy chỉ có ba chữ có thể biểu đạt tâm trạng lúc này: “…Đcm.”

Lần này 061 không ngăn Trì Tiểu Trì chửi bậy.

Chu Khai cười như không cười: “Ngủ ngon lắm hả?”

Trì Tiểu Trì cúi thấp đầu, không gật cũng không lắc: “Sao anh còn chưa ngủ ạ?”

Chu Khai nói: “Không ngủ được, ghé thăm em một lát.”

Nói xong, ông ta đưa tay sờ lên mặt Trì Tiểu Trì.

Trì Tiểu Trì lập tức có phản ứng, nhịp tim, huyết áp thi nhau tăng lên, dạ dày cũng có động tĩnh, cánh tay chống sau lưng run dữ dội hơn.

061 không thể nào tưởng tượng nổi trong lúc chịu đựng phản ứng sinh lý mạnh như vậy, Trì Tiểu Trì còn có thể nhịn được, không chống lại, cũng không né tránh, tiếp tục yên lặng đóng vai Thẩm Trường Thanh.

Thậm chí cậu vẫn còn giữ được tư duy bình thường.

Trì Tiểu Trì đã sớm có dự cảm, chỉ là không ngờ Chu Khai lại đến nhanh như vậy.

Hôm nay lúc Sam đến, Chu Khai tiếp anh ta ở phòng làm việc, mới đầu hai người còn thảo luận về công việc một cách bình thường, sau đó Chu Khai càng ngày càng kích động, đập bàn chửi loạn Sam một trận, nói xa nói gần nhắc nhở Sam không được có lòng dạ khác.

Chu Khai có thể nâng anh ta lên thì cũng có thể đạp anh ta xuống.

Mà thái độ của Sam trước sau vẫn nhàn nhạt.

Bởi vì anh ta đã không thèm đặt Chu Khai vào mắt nữa.

Trong mắt anh ta, Chu Khai đã hoàn toàn không có gì đáng để lo lắng, không lâu nữa, ban giám đốc sẽ có hành động.

Lần này ông ta rớt đài quá khó coi, còn gây ra tổn thất không thể ngờ cho các cổ đông, cho dù là những thế lực mà ông ta bồi dưỡng nhiều năm, giờ phút này ngoại trừ suy tính lợi ích thì chẳng còn ai muốn dính líu đến ông ta nữa.

Sam và ban giám đốc đã thống nhất sẽ tuyên bố tin tức vào buổi họp mặt giữa năm.

Mà Sam cũng không định báo việc này cho Chu Khai biết, bởi vậy lúc này Chu Khai chỉ giận dữ vì việc không báo cáo của Sam, cũng loáng thoáng hoài nghi Trì Tiểu Trì.

… Có phải cậu ta đã âm thầm liên hệ với Sam hay không? Có phải Sam đã bày mưu tính kế cho cậu ta cố ý lộ ra biểu hiện mắc bệnh của mình trước truyền thông để thừa cơ hạ bệ mình hay không?

Nhưng ông ta đã hỏi Elson, thời gian vừa rồi Trì Tiểu Trì chỉ một lòng dưỡng thương, không ra khỏi cửa, bất kì cuộc gọi nào cũng bị Elson giám sát, càng không cần nói đến việc lên mạng.

Biết được chuyện này, Chu Khai tạm thời yên tâm.

Chưa nói đến chuyện Sam có lòng dạ khác hay không, may mà Thẩm Trường Thành là một kẻ ngu ngốc.

… Tốt nhất là cậu ta đừng có cái lá gan dám đi phản bội mình.

………

(1) OOC: Out Of Character – Chỉ việc hành vi của diễn viên không đúng với nhân vật đang diễn.

Advertisements

4 responses to “Đừng Kiếm Bạn Trai Trong Thùng Rác – Phần 2 Chương 34

  1. Thu Thủy 14/07/2019 at 12:34 am

    Chẹp, vẫn còn chưa ngộ ra là mình đã bị vào tròng

  2. Tiểu Quyên 15/07/2019 at 1:00 pm

    Đáng đời cái ông chu khai đó , vừa kiêu ngạo vừa tự kỷ nữa chứ, hai anh ngày càng hiểu nhau hơn rồi vui quá

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: