Advertisements

Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Đích Tử Nan Vi – Chương 198 & 199 (Hoàn)


.::Chương 198 – Minh Phỉ (3)::.

Thú thê phải thú hiền thê, tục ngữ có câu, kẻ ngốc có ngốc phúc, ông trời thương kẻ khờ.

Thọ Ninh Hầu cảm thấy chính mình không quá ngốc, cho nên phúc phận luôn kém một chút.

Luận về nhanh tay lẹ mắt, sắp xếp danh hào của các đại thần và hoàng thân quốc thích trong toàn bộ triều đình thì Thọ Ninh Hầu đứng ở hàng thứ ba. Hắn thua hai người cũng lừng lẫy đại danh ở trong triều, đứng hàng đầu tiên đương nhiên thuộc về lão Vĩnh Ninh Hầu, nhìn thế cục hiện tại thì cũng biết lão già kia đa mưu túc trí như thế nào, thứ hai đương nhiên là Bắc Uy Hầu, Bắc Uy Hầu tâm độc tàn nhẫn, Thọ Ninh Hầu cũng cam bái hạ phong.

Tuy rằng luận về lòng dạ mưu mô thì Thọ Ninh Hầu không thể sánh bằng nhị vị anh hùng rất giỏi tùy cơ ứng biến này, bất quá ở trong triều thì Thọ Ninh Hầu cũng là nhân tài kiệt xuất.

Năm đó Tiên đế tuyển phi cho thất hoàng tử Phượng Cảnh Kiền, triều thần đều chê mẫu gia của Phượng Cảnh Kiền thấp hèn nên thế gia hào môn không ai muốn kết thành thông gia, lảng tránh còn không kịp nữa là. Duy nhất Thọ Ninh Hầu đứng ra cùng Phượng Cảnh Kiền kết thông gia, đưa ái nữ gả cho Phượng Cảnh Kiền.

Lúc ấy Thọ Ninh Hầu hiểu rất rõ, thái tử phi không đến phiên hắn, thay vì đem nữ nhi gả cho hoàng tử có xuất thân tốt, không bằng gả cho thất hoàng tử. Tuy mẫu thân của thất hoàng tử có xuất thân thấp kém, bất quá luận về tính tình và cách đối nhân xử thế thì cũng không tệ. Hơn nữa đám hoàng tử có xuất thân tốt đều bị thái tử kiêng kỵ, bởi vì mẫu vị của thất hoàng tử nên thái tử không hề kiêng kỵ hắn. Ngày sau đợi thái tử đăng cơ muốn trọng dụng huynh đệ thì đương nhiên sẽ chọn huynh đệ có mẫu gia thấp kém để sử dụng, cho nên hắn cũng không sợ ngày sau thất hoàng tử không có tiền đồ. Còn nữa, thất hoàng tử rất hiểu lòng người, mẫu gia thấp kém đương nhiên sẽ coi trọng nhạc gia, sẽ càng không bạc đãi khuê nữ nhà mình.

Thọ Ninh Hầu bàn tính cực kỳ tỉ mỉ, hơn nữa lại trúng ngay tiêu điểm. Ai có thể ngờ được thất hoàng tử có mẫu gia thấp kém lại có thể đăng cơ làm hoàng đế cơ chứ? Vốn là hoàng tử phi thì kết quả khuê nữ lại trở thành chính cung hoàng hậu. Lúc ấy Thọ Ninh Hầu đi đường mà cảm thấy như đang bay.

Trời không nổi giông tố, người lại sớm gặp nạn.

Thọ Ninh Hầu tính toán tỉ mỉ, cũng trúng được tiêu điểm. Ai ngờ trời không chúc phúc, nữ nhi lại bạc mệnh, đại hôn mấy năm vẫn vô tự, chưa làm Hoàng hậu được bao lâu thì đã đi tây thiên. Thậm chí sau này khi tiếp tục có tuyển chọn tú nữ, Thọ Ninh Hầu dâng nữ nhi dự tuyển, nhưng bởi vì chỉ là thứ nữ nên chỉ được nhận chức tần vị, cũng hoàn toàn vô tự. Đúng là mưu sự tại nhân thành sự tại thiên.

Thọ Ninh Hầu oán thán, tiếp theo hắn lại làm ra một chuyện khiến người ta không ngờ: Để trưởng tử của mình thú Ngụy tam tiểu thư làm thê tử.

Ngụy gia thật sự là có phúc, Ngụy thái hậu không phải nhân vật khuynh quốc khuynh thành hay yêu cơ họa quốc này nọ, nhưng người ta có vận may, sinh được hai nhi tử, một người đăng cơ làm Hoàng đế, một người ở Vân Nam xưng Vương.

Ngụy thái hậu may mắn đến mức có thể khiến các nữ tử phải ghen tị mà phát điên.

Cũng không có cách nào khác, vận khí cũng là thực lực.

Thọ Ninh Hầu đi hỏi thăm, khác với hai vị tỷ tỷ, vị Ngụy tam tiểu thư từ nhỏ chưa từng chịu nhiều khổ sở, khi nàng ra đời là lúc hai biểu ca hoàng tử đã lớn, tuy rằng Phượng gia huynh đệ cũng không dư giả nhưng vẫn có chút năng lực để giúp đỡ cữu gia.

Ngụy lão cha không có tài cán gì, chỉ suốt ngày ở nông thôn làm địa chủ.

Bên cạnh Ngụy tam tiểu thư cũng có tiểu nha đầu hầu hạ, sau này tỷ tỷ của nàng dừng chân ở Vương phủ của biểu huynh, bèn đón ấu muội sang đấy. Cho nên trong thời kỳ trưởng thành Ngụy tam tiểu thư đã trải qua cuộc sống ở phủ hoàng tử. Nay cuộc sống của nàng cũng không tệ lắm. Huống chi hiện tại Phượng gia huynh đệ người thì đăng cơ người thì xưng vương, Ngụy gia cũng được phong hầu, chẳng qua Ngụy lão cha phúc phận hữu hạn, hoàn toàn không thể sánh bằng muội muội của mình.

Vừa phong hầu tước thì liền quy thiên, Ngụy gia tam tiểu thư được Ngụy Ninh đón về Hầu phủ giữ đạo hiếu.

Thủ hiếu trong vòng ba năm.

Trong lúc đó Điền hoàng hậu qua đời.

Thọ Ninh hầu thương tâm vì ái nữ qua đời, còn phải suy nghĩ cho tương lai nhà mình. Phượng Cảnh Kiền đối xử không tệ đối với nhạc phụ, còn nữa, hôn sự của Ngụy tam tiểu thư cũng phải chứng tỏ thể diện của mẫu gia Hoàng đế thì mới tốt, vì vậy chấp thuận việc cầu thân của Thọ Ninh Hầu, ban hôn cho thế tử Thọ Ninh Hầu và tam biểu muội.

Thọ Ninh Hầu phủ vì thế mà rất có thể diện.

Vị tam tiểu thư này cũng là người lanh lợi thông minh, dù có xuất thân không bằng các vị tiểu thư khác nhưng ngôn hành cử chỉ thế đạo tình đời thì cũng không có gì trở ngại, quản lý nội vụ cũng rất trơn tru. Diện mạo cũng xinh đẹp, rất ân ái với Thọ Ninh Hầu thế tử. Sau một năm đã sinh trưởng tử, sang năm lại sinh trưởng nữ.

Thọ Ninh Hầu thế tử càng ngày càng được trọng dụng trong triều.

Thọ Ninh Hầu rất tự đắc, chính mình thú thê cho nhi tử thật không sai. Đợi mười mấy năm sau, tôn tử thú tiểu thư danh môn thế gia, tôn nữ thì gả cho tam hoàng tử. Ở bên đây có Thọ Ninh Hầu tìm cách, có tức phụ thân thiết với Ngụy thái hậu, dù sao cũng là đại vui mừng, Thọ Ninh Hầu tháng ngày êm đềm trôi qua.

Đương nhiên cũng có rất nhiều chuyện vượt ngoài dự liệu của Thọ Ninh Hầu, tỷ như đích tử bị câm của Trấn Nam Vương vừa đến đế đô đã khiến nơi này gió nổi mây phun, sau đó tiểu câm biết nói chuyện, được phong làm thế tử. Hừ, chuyện này không cần phải nói, nhất định có liên quan đến Vĩnh Ninh Hầu phủ.

Tuy lão Vĩnh Ninh Hầu không màng thế sự đã mười mấy năm, suốt ngày chui rúc không biết làm gì, bất quá lão già kia cũng không dễ đối phó, người khác không biết nhưng Thọ Ninh Hầu thì biết rất rõ.

Thọ Ninh Hầu đương nhiên hy vọng Trấn Nam Vương thế tử rơi vào tay của công tử Minh Lễ, chẳng qua chuyện của Trấn Nam Vương phủ thì hắn không dám nhúng tay.

Mặc dù từ sau khi Hoàng thượng đăng cơ thì đại môn của Vĩnh Ninh Hầu phủ vẫn tịch mịch,  nhưng đó chính là Hầu phủ lừng lẫy cả trăm năm, nhất là lão Vĩnh Ninh Hầu vẫn còn sống, ai lại rãnh rỗi đi trở mặt với Vĩnh Ninh Hầu phủ. Còn nữa, lão Vĩnh Ninh Hầu còn có một khuê nữ làm Vương phi ở Trấn Nam Vương phủ.

Vệ vương phi là người thế nào, tuy rằng thanh danh của Vệ vương phi không vang xa, bất quá, suy nghĩ một chút đi, lão Trấn Nam Vương không ưa Tĩnh Quốc Công phủ của Phương hoàng hậu, các khuê nữ của đế đô đều có chủ ý đối với chức vị Trấn Nam Vương thế tử phi, nhưng Vệ vương phi do Phương hoàng hậu tự mình nuôi dưỡng lại có thể dễ dàng làm chính thê của thế tử Phượng Cảnh Nam, ngay cả thân tỷ của Tiên đế là Tương Nghi đại công chúa có nữ nhi An Duyệt quận chúa cũng bị Vệ vương phi hạ đo ván.

Sau khi gả vào Trấn Nam Vương phủ, bên cạnh Phượng Cảnh Nam đã có trắc phi là biểu muội thanh mai trúc mã, nhưng Vệ vương phi vẫn có thể nắm lấy đại quyền nội vụ của Phượng Cảnh Nam. Nữ nhân như thế, cho dù là Thọ Ninh Hầu cũng không dám coi khinh. Nữ nhân đó đã nuôi dưỡng ra đích tử, cho dù Thọ Ninh Hầu có một chút tư tâm thì cũng không dám chắn đường Minh Trạm. Kỳ thật khi Minh Trạm làm thế tử thì Thọ Ninh Hầu không còn xem trọng bên nhà Ngụy thị.

Bất quá Thọ Ninh Hầu vẫn chưa quá nhập tâm, đích tử và thứ tử trong Trấn Nam Vương phủ long tranh hổ đấu, đây là chuyện riêng của Trấn Nam Vương phủ.

Thọ Ninh Hầu có hai đích tử và một thứ tử, thứ tử của hắn đứng hàng thứ ba, thú lục tiểu thư của Vĩnh Ninh Hầu phủ, hắn và lão Vĩnh Ninh Hầu trở thành thông gia. fynnz.wordpress.com

Thọ Ninh Hầu cân nhắc, đích tử của mình thành thân với mẫu gia của Hoàng thượng và Trấn nam Vương, thứ tử lại thành thân với thê tộc của Trấn Nam Vương, có thể đảm bảo phú quý. Chỉ cần con cháu sống yên ổn thì cho dù tư chất không tốt nhất thì cuộc đời này cũng có thể không cần phải lo. Ai ngờ họa trời giáng. Trưởng tức của hắn – Thế tử phi Thọ Ninh hầu Ngụy tiểu thư mai mối tam tiểu thư Quận quân Minh Phỉ của Trấn Nam Vương cho trưởng tử của thứ tử nhà hắn, làm chính thê của Điền Tuấn – trong các đường huynh đường đệ thì Điền Tuấn đứng hàng thứ hai.

Tiếp theo, kỳ thật thú Minh Phỉ cũng không sao, dù sao Minh Phỉ cũng là Quận quân. Cho dù Trấn Nam Vương thế tử và thứ huynh từng tranh giành thế tử vị, không hợp với vị muội muội này của mình. Cho dù ở trong hoàng thất thì các công chúa không can thiệp chính sự, chuyện này cứ nhìn Kính Mẫn đại công chúa là biết.

Một Vương phủ thì tất nhiên sẽ có quy củ. Trưởng nữ của Trấn Nam Vương là Thục Nghi quận chúa rất nổi danh ở đế đô, tuy Thục Nghi quận chúa và quận mã Phùng Thiệu Minh thành thân đã mấy năm mà quận mã vẫn chưa có thị thiếp, bất quá Quận chúa có xã giao không tệ đối với các phu nhân tại đế đô.

Đều là khuê nữ cùng một phủ, cho dù kém thì cũng chẳng kém bao nhiêu.

Đương nhiên nếu Thọ Ninh Hầu sớm biết vụ tranh chấp của Minh Trạm và Minh Phỉ ở thời niên thiếu trong Từ Ninh cung thì hắn tuyệt đối không đồng ý hôn sự này.

Có trách thì chỉ có thể trách hoàng thất và Trấn Nam Vương phủ bưng bít chuyện này quá kín, người bên ngoài không hề nghe một chút phong thanh, ở một mức độ nào đó thì chuyện này đã bảo vệ khuê danh của Minh Phỉ, cũng gián tiếp làm cho Thọ Ninh Hầu phủ phải trải qua con đường nhấp nhô sau này.

Quận quân của Trấn Nam Vương phủ, lại là Hoàng thượng ban hôn, Thọ Ninh Hầu cũng hoan hỉ chấp thuận, chuẩn bị hôn sự cho nhị tôn tử. Tai họa cứ như vậy mà bắt đầu. Luận về bộ dáng thì Minh Phỉ đứng đầu trong các tôn tức, luận về xuất thân thì Minh Phỉ là tôn thất nữ, còn cao hơn trưởng tôn tức vài phần. Bất quá đây chỉ là tạm thời, dù sao thì tương lai trưởng tôn tức vẫn là nữ chủ nhân của Thọ Ninh Hầu phủ.

Mặc dù Minh Phỉ là Quận quân nhưng cũng không có cách nào luận cao thấp với trưởng tẩu. Khi Điền Tuấn mới thú Minh Phỉ, có một lão bà như hoa như ngọc lại xuất thân cao quý, hai người cũng thật ân ái một thời gian. Bất quá mèo sẽ trộm cá, là nam nhân sẽ lăn nhăn bên ngoài.

Minh Phỉ xinh đẹp, thị nữ bên cạnh cũng đã trưởng thành, hơn nữa có một tỳ nữ tên là Dung nhi, mặc dù dung mạo không rực rỡ như Minh Phỉ, nhưng lại dịu dàng giống phù dung dưới ánh trăng, thật sự là một người biết săn sóc lại hiểu ý. Dung nhi ỷ mình có vẻ ngoài xuất chúng nên cũng kiêu ngạo, hai người tình chàng ý thiếp, lén lút thành sự. Nếu Minh Diễm gặp chuyện này thì chắc chắn sẽ đưa ra thỏa thuận. Nếu là Minh Nhã thì cũng sẽ chậm rãi xử lý.

Điền Tuấn gặp phải lão bà như Minh Phỉ, bị lão bà bắt quả tang tại trận, đang định cợt nhã nói vài câu năn nỉ Minh Phỉ, nào ngờ Minh Phỉ cau mày lại, trực tiếp phái người kéo Dung nhi ra ngoài đánh cho chết khiếp.

Điền Tuấn bị mất thể diện, đương nhiên tức giận, Dung nhi lại là người đầu ấp tay gối của hắn, nhịn không được mà ngăn cản, Minh Phỉ chỉ vào mũi của Điền Tuấn rồi cười lạnh, “Mụ nó đừng bày đặt đại gia với ta, nha đầu của ta thì ta muốn xử trí thế nào là quyền của ta, là đánh là bán hay là giết đều là chuyện của ta! Có bản lĩnh thì chúng ta ra ngoài nói một câu công đạo đi!”

Vốn tưởng rằng thú một tiểu giai nhân, ai ngờ lại gặp phải một Hạ Kim Quế. (nhân vật Hồng Lâu Mộng, ghen như Hoạn Thư)

Bất quá, dù sao đây cũng là Điền gia, Điền Tuấn lại là đích trưởng thứ hai, trực tiếp đá hai nhũ mẫu ra xa ba thước, cứu lấy Dung nhi bảo bối của mình, khi đó cũng không ai dám ngăn cản.

Minh Phỉ lập tức trở mặt hoàn toàn, ầm ĩ đến trước mặt Điền gia lão thái thái để nói cho rõ lý lẽ.

Sau khi Điền gia long trời lỡ đất một trận, Điền Tuấn rốt cục không bảo vệ được Dung nhi. Minh Phỉ là chính thê ngự ban, thân huynh trưởng vẫn đang ở đế đô, vừa mới tân hôn được hai tháng mà ngươi đã trộm nha đầu của lão bà, thật sự rất mất mặt. Để Trấn Nam Vương phủ mà biết chuyện thì thật sự không thể bỏ qua. Điền nhị lão gia hung hăng giáo huấn nhi tử một phen, Dung nhi đương nhiên rơi vào trong tay của Minh Phỉ.

Nếu là một người bình thường thì chỉ cần đưa tiểu nha đầu không biết chuyện đến nơi thôn trang hẻo lánh, chưa đến dăm ba ngày thì sẽ khiến nàng tự tàn tạ hương sắc, vừa sạch sẽ lại vừa êm đẹp. Nào ngờ Minh Phỉ là người đặc biệt, hung tợn nhìn chằm chằm Dung nhi tàn tạ nhan sắc đau khổ cầu xin rồi cười lạnh, “Chẳng phải thích ngủ với nam nhân sao! Hảo, được lắm, ta sẽ thành toàn cho ngươi!” Trực tiếp đem người bán vào thanh lâu.

Chuyện này làm cho toàn bộ nam nhân Điền gia đều tái mặt, đương nhiên nếu bàn về người mất mặt nhất thì chắc chắn là Điền Tuấn.

Trong khoảnh khắc, Thọ Ninh Hầu phủ trở thành trò cười cho cả đế đô. Hào môn thế gia chú ý cái gì? Chẳng có gì ngoài hai chữ thể diện.

Trong nhà có nha đầu nhũ mẫu không tốt, cho dù đem bán thì cũng phải đem về thôn trang, làm sao lại thẳng tay bán vào kỹ viện như thế. Chỉ riêng Minh Phỉ là đặc biệt. Nam nhân của Thọ Ninh Hầu phủ bị Minh Phỉ chọc cho tức chết, ngay cả Minh Lễ cũng lén khuyên Minh Phỉ khi thấy nàng hành động quá đáng.

Nếu Minh Phỉ thật sự nghe người ta khuyên thì nàng sẽ không cùng Minh Trạm tỉ thí đến một mất một còn như vậy. Vẫn là Thọ Ninh Hầu phủ lén chuộc Dung nhi ra khỏi thanh lâu, nói với bên ngoài là nàng bị bệnh mà qua đời.

Người thở dài một hơi, phật thấp một nén hương.

Điền Tuấn là nam nhân trong xã hội nam quyền, hắn lại là trưởng tử thứ hai, cho dù trong lòng bị tổn thương một chút nhưng hắn vẫn là người rất có tự tôn. Trong cơn giận dữ, hắn cũng không đuổi đi Dung nhi mà lại đem ra ngoài nuôi dưỡng.

Kế tiếp Thọ Ninh Hầu lại diễn ra một màn kịch vô cùng náo nhiệt, Minh Phỉ đuổi đến tư gia, Điền Tuấn chỉ hận không thể đâm một nhát giết chết Minh Phỉ.

Bất quá hắn là người có lý trí, khi rút kiếm cũng chỉ định hù dọa Minh Phỉ một chút, để nàng biết khó mà lui.

Nào ngờ bị Minh Phỉ đoạt lấy bảo kiếm rồi chộp lấy Dung Nhi mà đâm một nhát.

Nhìn Dung nhi đầm đìa máu tươi giãy dụa trên mặt đất, Điền Tuấn thật sự sợ, không phải sợ vì mất mặt mà là sợ vì mất mạng.

Minh Phỉ ra tay tàn nhẫn như vậy khiến Điền Tuấn bị dọa khiếp hồn, nhanh như chớp mà chạy trốn vào phủ Thọ An Hầu.

Điền Tuấn và Phùng Thiệu Minh mặc dù kém nhau vài tuổi, bất quá hắn rất giỏi giao tế, nay lại là anh em cột chèo với Phùng Thiệu Minh, đương nhiên thân thiết hơn một chút.

Đáng thương Điền Tuấn vừa thấy Minh Diễm thì chỉ yên lặng không nói gì, hai hàng lệ rơi mà khóc lóc, “Đại tỷ như a, nhà của ta thật không còn cách nào vượt qua được nữa…” Khóc nửa xô nước, kể ra đủ loại điên cuồng của Minh Phỉ.

Lúc trước Phùng Thiệu Minh và Minh Diễm cũng đã nghe đến một chút phong thanh về chuyện bán tỳ nữ vào thanh lâu. Nhưng hiện tại mới biết chuyện Minh Phỉ giết người từ chính miệng của Điền Tuấn nói ra, liền giật nảy mình.

Trong lúc nhất thời Điền Tuấn thật sự không có can đảm về nhà, đành phải tạm thời dàn xếp ở Thọ An Hầu phủ. Phùng Thiệu Minh hoàn toàn đồng tình với Điền Tuấn, nói với lão bà, “A Tuấn tuy có sai lầm nhưng tam di cũng quá đáng. A Tuấn đã đến đây, chúng ta làm tỷ phu tỷ tỷ cũng không thể trợn mắt mặc kệ, rãnh rỗi thì ta và nàng qua đó, nàng khuyên nhủ tam di đi.” Khi Minh Diễm ở Vương phủ thì nàng luôn đứng về phe đích mẫu.

Nhưng hôm nay Minh Phỉ làm ra chuyện này, mọi người đều xuất thân từ Trấn Nam Vương phủ, khó tránh khỏi sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Minh Diễm. Minh Diễm đành phải chấp thuận, cau mày nói, “Từ khi còn ở Vương phủ thì Minh Phỉ đã có tính tình kỳ lạ. Ngoại trừ tranh không lại Minh Kỳ thì có khi nào nàng để ta và tứ muội vào mắt đâu, nay chỉ mong nàng có thể nghe ta khuyên một câu, đừng uổng công ta là được.”

Kỳ thật không cần Minh Diễm đi khuyên, Thọ Ninh Hầu thế tử phi Ngụy phu nhân, chính nàng làm bà mai, nàng lại là thân di của Minh Phỉ, Minh Phỉ xảy ra chuyện, nàng há có thể thoát khỏi can hệ! Ngụy phu nhân cũng bị hành động của Minh Phỉ dọa tái mặt, may mà Dung nhi chỉ là một nô tỳ, cho dù Thọ Ninh Hầu phủ không hài lòng đối với Minh Phỉ thì vẫn phải cho qua chuyện này. Thọ Ninh Hầu thế tử báo oán với lão bà của mình, “Làm mai ai không làm mai, nay nháo nhào toàn gia bất an. Nàng phải an ủi nhị đệ muội nhiều một chút, ngay cả tức phụ của điệt nhi nữa, nàng phải trấn áp một chút, vừa mới gả đến mấy ngày mà đã làm toàn gia mất mặt. Ngay cả nàng ra ngoài xã giao cũng sẽ mất hết thể diện!”

Hảo tâm của Ngụy phu nhân trở thành chuyện xấu, nàng phải khuyên Minh Phỉ một hồi lâu, “Chỉ là một nha đầu, chuyện này vốn là lỗi của Tuấn nhi, ngươi không thích nha đầu kia thì cứ bán ra ngoài thôn trang, lặng lẽ xử trí là được rồi, cần gì phải gióng trống khua chiêng ầm ĩ như vậy. Tiện tì kia chết thì đã chết rồi, thứ nhất là ảnh hưởng thanh danh của ngươi, thứ hai cũng làm cho ngươi và Tuấn nhi nảy sinh hiềm khích. Phỉ nhi à, ta và mẫu thân của ngươi là thân tỷ muội, là a di của ngươi, lời của người khác thì ngươi có thể không tin nhưng lời của ta thì ngươi cũng phải cân nhắc một chút.” Lại trấn áp một lúc, “Ngay cả Vương phủ của các ngươi cũng không thể nói đánh liền đánh chết người, ngươi mang thân phận như vậy, cầm kiếm đâm chết nha đầu chết tiệt kia, nếu chuyện này rơi vào tai của phụ vương ngươi thì ngươi có được ân huệ hay không? Tuy Hầu phủ chúng ta không thể sánh bằng Trấn Nam Vương phủ, nhưng dù sao lão Hầu gia cũng là tôn sư, nay là quốc trượng, cho dù đây là hôn sự ngự ban nhưng ngươi hành xử quá đáng, bức lão Hầu gia nóng nảy thì sẽ dâng tấu chương lên. Tông nhân phủ là nơi nào? Chẳng lẽ ngươi muốn vào đó thì mới bằng lòng cúi đầu hay sao?” Bên này áp chế Minh Phỉ, Ngụy phu nhân lại đi khuyên đệ muội Đỗ thị của mình. Đỗ thị xuất thân từ Bắc Xương Hầu Đỗ gia, cũng là tiểu thư, nay phụ thân nhậm chức Tuần phủ Hồ Quảng, cũng là một chức quan không nhỏ. Đỗ Thị rớt vài giọt lệ với trưởng tẩu, liên tiếp đau lòng thay nhi tử, “Mặc dù Tuấn nhi có lỗi nhưng cũng chẳng có thê tử nào lại cầm kiếm dọa trượng phu đến mức không dám quay về nhà như thế. Lời của ta thì có lẽ tức phụ cũng chẳng chịu nghe, chỉ cầu đại tẩu thay chúng ta ra mặt, để Tuấn nhi quay về. Ta chỉ có mỗi Tuấn nhi, nếu hắn có mệnh hệ gì thì ta sống sao nổi.” Ngụy phu nhân an ủi rồi tặng cho Đỗ thị nhiều dược liệu bổ thân, sau đó mới cáo từ mà đi. Đỗ thị muốn đưa tiễn nhưng Ngụy phu nhân lại ngăn cản rồi tự mình rời đi. Đỗ thị lạnh lùng nhìn thân ảnh rời đi của Ngụy phu nhân, nói với nhũ mẫu tâm phúc, “Lấy hai trăm lượng bạc cho Tuấn nhi, bảo hắn không cần phải về.”

Kỳ thật Đỗ thị và Ngụy phu nhân xưa nay cũng chẳng có gì hiềm khích. Nhưng Ngụy phu nhân làm bà mai cho vụ này, Đỗ thị rất bất mãn, hôn sự của nhi tử mà lại để họ Ngụy nhúng tay vào! Vốn đã khó chịu, nếu Minh Phỉ hiền lương thục đức thì không sao, không cần phải so bì, chỉ cần như Minh Diễm là được, như vậy Đỗ thị cũng sẽ vui vẻ đón nhận hôn sự này.

Nhưng hôm nay lại thú phải một ác tinh phá gia mang về, Đỗ thị chỉ hận không thể ầm ĩ cùng Minh Phỉ một trận! Thọ Ninh Hầu phủ cũng không phải của một mình nàng, trượng phu của nàng không tước không vị! Náo loạn đi, cùng lắm thì trời sập, cùng chết chung thôi!

Quả nhiên bản tính của Minh Phỉ là thích đi tìm tử lộ, khi Thọ Ninh Hầu và Minh Phỉ bị triều đình nâng trở về phủ thì Đỗ thị trực tiếp ngất lịm, lại tiếp tục nháo nhào, sau khi tỉnh lại thì khóc lóc bồi tội với lão thái thái, “Cũng không biết là đã làm gì sai, bốn nữ nhi của Trấn Nam Vương phủ, chúng ta nhìn thấy Thục Nghi quận chúa cùng tứ quận quân dịu dàng hiền thục thế nào, vì sao chỉ mình tức phụ của Tuấn nhi lại như vậy. Nay ngay cả phụ thân cũng bị nàng liên lụy, nếu trong nhà có bất trắc gì thì tức phụ thật không có mặt mũi đi gặp lão thái thái. Tức phụ là nữ nhân, không biết chuyện bên ngoài, nhưng đây thật sự đã đắc tội đến Trấn Nam Vương thế tử.” Điền lão thái thái vừa khóc vừa mắng, “Oan nghiệt, thật là oan nghiệt mà! Đây là nghiệp chướng đời trước cho nên mới rước về một ác tinh gây họa.”

Cuối cùng Thọ Ninh Hầu xuất mã, trực tiếp hỏi trưởng tức phụ là Ngụy phu nhân, “Là điệt nữ quan trọng hay là tước vị của trượng phu ngươi quan trọng, ngươi nói một câu đi!” Ngụy phu nhân như bị sét đánh ngang tai, Thọ Ninh Hầu nói, “Ta đã từng tuổi này, gần đất xa trời, cả đời cũng không làm chuyện gì sai. Tức phụ của Tuấn nhi là điệt nữ của ngươi, những chuyện mất mặt mà nàng làm ra từ ngày gả vào phủ của chúng ta thì không cần phải nhắc lại nữa! Nay nàng bị trục xuất khỏi gia phả, cả đời này ta chưa từng gặp phải chuyện như vậy! Nếu tiếp tục khoan dung cho nàng thì toàn gia sẽ tiêu đời!” Lúc ấy Minh Trạm đã ban chết cho Minh Nghĩa, nếu Thọ Ninh Hầu còn chưa nhìn rõ bản chất con người của Minh Trạm thì thật sự sống uổng kiếp này!

Nay là thời điểm gì, tuy Phượng gia huynh đệ rơi vào tay nghịch tặc, Minh Trạm lại có thể làm chủ nửa đế đô! Minh Phỉ thật sự là muốn đâm đầu vào tử lộ! Nếu đã như thế Thọ Ninh Hầu cũng chỉ đành thành toàn cho nàng! Ngụy phu nhân thu thập cục diện rối rắm của Minh Phỉ mà mệt muốn mất nửa cái mạng, mặt xám mày tro, đành phải che mặt khóc lóc, “Tức phụ gả vào đây chính là người của Điền gia, chẳng lẽ cứ đổ hết lên đầu của ta sao?”

Xét thấy Minh Lễ Minh Liêm vẫn đang ở đế đô, Thọ Ninh Hầu cũng không thể đuổi Minh Phỉ ra ngoài. Chẳng qua Minh Phỉ bị đánh giữa kim loan điện, kết quả là bị hư thai, thân thể suy nhược, tuy có đại phu lui tới nhưng đối với nữ nhân muốn đi tìm cái chết như vậy thì có năng lực chiếu cố được bao nhiêu? Nhất là cả ngày nàng cứ mắng rủa Minh Trạm khiến Đỗ thị trực tiếp sai người khóa chặt tiểu viện của nàng.

Những ngày còn lại cũng chỉ là khổ ải mà thôi.

Thỉnh thoảng Minh Phỉ sẽ nghĩ đến rất nhiều chuyện, kiếp trước của nàng hạnh phúc tốt đẹp, chí khí của nàng vẫn chưa được thực hiện ở kiếp này….

Nếu ông trời đã cho nàng sống kiếp thứ hai, vì sao lại để nàng chết như vậy? Mông lung nghe thấy bọn thị nữ nhắc đến việc Minh Trạm được lập làm thái tử…..

Vì sao lại như vậy? Vì sao có thể như vậy? Ca ca của các nàng vì sao chẳng có ai đến thăm nàng? Còn hài tử của nàng, Minh Phỉ vuốt bụng, hận ý cuồn cuộn.

Không thể không nói Minh Phỉ có năng lực khôi phục rất mạnh, nàng không cam lòng, nàng không cam lòng, đều là xuyên không, vì sao Minh Trạm lại có thể làm thái tử! Nàng lại phải ở trong tiểu viện chờ chết! Nhất định còn có cách khác.

Ai cũng không ngờ Minh Phỉ lại trốn ra ngoài giữa đêm khuya, Đỗ thị bị nhũ mẫu đánh thức, cơ hồ muốn chửi ầm lên, nhũ mẫu ở bên ngoài bẩm báo, “Nhị nãi nãi trốn ra ngoài, hiện tại đã leo lên Tê Vân các, bảo rằng ai muốn bức nàng thì nàng sẽ nhảy xuống tự vẫn. Chúng nô tài thật sự không còn cách nào khác…”

“Vậy để cho nàng ta tự vẫn đi!” Đỗ thị thật sự nhịn không được mà rống giận. Điền nhị lão gia cũng đã tỉnh, vội vàng khoác xiêm y, cau mày trách mắng, “Không được nói bậy, nàng nhanh ngồi dậy chạy ra nhìn thử một chút.” Minh Phỉ chết vì bệnh và nhảy lầu tự vẫn là hai chuyện khác nhau, Điền nhị lão gia liền phân phó, “Đến viện của đại ca thảo luận một chút, cầu đại tẩu tử lại đây khuyên nhị nãi nãi, nhị thái thái sẽ đến ngay, các ngươi cố gắng trấn an, chớ chọc nhị nãi nãi tức giận.”

Đêm hôm khuya khoắc.

Chủ tử nô tài của cả phủ vây quanh dưới Tê Vân các, Minh Phỉ đứng trên lầu, phía trên bầu trời lấp đầy tinh tú, ánh đuốc đỏ rực thắp sáng cả một mảnh vườn, Minh Phỉ chỉ mặc tiểu bạch y mỏng manh, sắc mặt tái nhợt như trang giấy trắng, tựa hồ chỉ chạm vào liền vỡ nát. Ngụy phu nhân thật sự chịu không nổi mà khóc nói, “Hảo hài tử, ngươi xuống đây trước đi, ngươi muốn ra ngoài thì ta sẽ chuẩn bị xe ngựa cho ngươi, bảo hạ nhân hầu hạ ngươi ra ngoài.”

Đỗ thị cắn răng nói, “Ngươi muốn làm gì! Cứ nói thẳng đi, còn ai có thể ngăn cản ngươi được nữa? Giữa đêm hôm khuya khoắc lại làm cho cả nhà bất an, rốt cục ngươi muốn thế nào?” fynnz.wordpress.com

Minh Phỉ nhìn thần thái khác nhau của những người dươi lầu, chậm rãi nở một nụ cười nghiền ngẫm, “Ta biết các ngươi sợ ta tự vẫn. Cho nên các ngươi hy vọng ta chết trong lặng lẽ.” Minh Phỉ cười ha ha, nàng ốm đau trên giường đã lâu, sắc mặt vốn tái nhợt, nay nổi giận lại khiến thần thái trở nên ửng hồng. Tinh thần tốt hơn bất cứ lúc nào, giọng nói sắc bén như quỷ mỵ, “Khi ta có thân phận, Đỗ thị ngươi chưa từng lạnh giọng ác khí nói như vậy với ta! Ngươi chưa từng dám lên mặt với ta!” Đỗ thị lảo đảo thân mình một chút, nếu không phải trượng phu đỡ nàng thì cơ hồ đã té xuống đất, miệng nghiến răng nghiến lợi cũng không đủ hình dung nỗi oán hận của nàng dành cho Minh Phỉ.

“Ta biết, Minh Trạm đã thắng, đã làm thái tử, các ngươi hận không thể để cho kẻ đã đắc tội Minh Trạm như ta lập tức chết đi!” Minh Phỉ cười lạnh, “Lúc trước ta đến phủ của nhị hoàng tử, các ngươi có ai mà không biết! Nay xảy ra chuyện, mụ nội các ngươi đều làm rùa rút cổ! Hôm nay ta thoát không được, bất quá Minh Trạm sắp đăng cơ, ta sẽ tặng cho hắn một phần hậu lễ!” Nói xong, Minh Phỉ nhảy người lên, đầu đâm xuống đất.

Giữa đêm khuya tịch mịch, vật nặng rơi xuống đất, một tiếng bịch đặc biệt vang dội.

Từng là một mỹ nhân với dung mạo tuyệt luân, Minh Phỉ như con thiên nga bị gãy cổ, cái đầu lăn lông lốc một lúc rồi mới dừng lại, ánh mắt oán độc vừa vặn nhìn vào đám người Đỗ thị Ngụy thị, khóe môi lại nhếch lên một cách mỉa mai, hình thành nụ cười châm chọc.

Máu tươi nhanh chóng nhiễm đỏ Thọ Ninh Hầu phủ.

………

P/S: đến lúc chết mà bạn Phỉ vẫn chết một cách chơi trội =.=, haizzzz bạn Phỉ chết cũng chỉ vì bản tính hiếu thắng của mình, nhưng lại khiến người ta cảm thấy có chút cảm thán.

…………

.::Chương 199 – Hoàng Đế Nan Vi (34)::.

Thật vất vả đợi Nguyễn Hồng Phi và Phượng Cảnh Kiền đá mắt xong xuôi, Minh Trạm bèn ân cần đưa Nguyễn Hồng Phi ra khỏi Tuyên Đức điện.

Nguyễn Hồng Phi cười, “Được rồi, ta biết đường đi, lúc nãy có nội thị dẫn đường, ngươi quay về đi.”

“Ta cũng không có chuyện gì làm, để ta dẫn ngươi đi.” Phi Phi nhà hắn thật vất vả mới quang minh chính đại đến đế đô, Minh Trạm cố gắng tìm chút thời gian cùng Phi Phi giải tương tư, trong lòng khó tránh khỏi có cảm giác thật tốt, ánh mắt nhìn Phi Phi còn mang theo một chút nóng rực.

“Cũng chưa được bao lâu.” Nguyễn Hồng Phi nhìn mái ngói tường đỏ nguy nga trước mắt, dưới chân là con đường lót đá trắng kéo dài không dứt. Thật sự là thiên ý trêu ngươi, hắn chưa từng nghĩ đến sinh thời còn có thể dùng dung nhan thật sự của mình để quay về nơi này.

Minh Trạm thỉnh thoảng lại quay sang nhìn dung mạo tuấn mỹ của Phi Phi nhà hắn, trong lòng dâng lên nỗi vui sướng từng chút một.

Xa xa trông thấy đoàn người đang đi đến, Nguyễn Hồng Phi liếc mắt nhìn sang, thừa dịp nắm tay nhéo Minh Trạm một chút, Minh Trạm bị đau liền hoàn hồn, Nguyễn Hồng Phi ra hiệu cho hắn nhìn sang, khi Minh Trạm ngẩng đầu thì đối phương đã đi đến trước mặt, đều là trọng thần quyền quý trong triều, không đợi bọn họ hành lễ thì Minh Trạm đã nói, “Không cần đa lễ. Các ngươi đến rất đúng lúc, ta và Quốc chủ vừa cùng phụ hoàng dùng ngọ thiện.”

Người dẫn đầu là nhạc phụ trên danh nghĩa của Minh Trạm – Ngụy Quốc Công, lần trước lập thái tử, hắn được phong làm phó sứ. Nay Minh Trạm đăng cơ, hắn được thăng cấp làm chính sứ, quả nhiên là có thể diện, vì vậy cũng cần cù tất bật ngược xuôi trong cung. Nay thấy Minh Trạm, đang muốn nói đùa vài câu thì chợt nghe Vương đại nhân ở phía sau hét lên một tiếng kinh hãi, “Hầu gia, Hầu gia!”

Ngụy Quốc Công vội vàng xoay người nhìn lại, Bắc Uy Hầu vốn đứng sau lưng hắn lại ngã quỵ xuống đất, may mà có Vương đại nhân thuận tay đỡ lấy mới không ngã thẳng xuống đất. Bất quá Vương đại nhân cũng chỉ là thư sinh yếu ớt, đỡ như vậy cũng chỉ có tác dụng giảm xóc mà thôi. Ngụy Quốc Công vội vàng đưa tay đỡ lấy Bắc Uy Hầu rồi chậm rãi đặt xuống đất.

Bắc Uy Hầu phủ vì quan hệ với Nguyễn Hồng Phi mà bị lãnh đạm một thời gian, sau này Phượng gia huynh đệ bình an, Minh Trạm lại sắp đăng cơ. Phải biết rằng hậu cung của thái tử điện hạ rất thưa thớt, duy nhất chỉ có hai trắc phi, một trong số đó là tiểu thư xuất thân từ Bắc Uy Hầu phủ. Mặc dù Nguyễn gia nơm nớp lo sợ nhiều ngày, bất quá Hoàng thượng và thái tử cũng không vì Nguyễn Hồng Phi mà giận cá chém thớt Bắc Uy Hầu phủ. Vì vậy dần dần Bắc Uy Hầu phủ lại một lần nữa có thể đi lại trong đế đô.

Ai ngờ….

Minh Trạm thầm nghĩ, đừng bảo là Phi Phi dùng chiêu thuật gì nha? Trong khi đó hắn cũng lệnh cho nội thị đưa Bắc Uy Hầu vào gian phòng gần nhất nơi này, lại truyền Thái y, đợi Bắc Uy Hầu tỉnh thì mới đuổi về phủ.

Nguyễn Hồng Phi tỏ ra vô tội, hắn chỉ cười nhẹ với Bắc Uy Hầu mà thôi. Ai ngờ Bắc Uy Hầu giống như nhìn thấy quỷ, tròng mắt trừng to, cổ họng vang lên hai tiếng ú ớ rồi trực tiếp ngã quỵ.

“Điện hạ, không cần tiễn xa, tiểu Vương có thể tự xuất cung.” Nơi này đang hỗn loạn, Nguyễn Hồng Phi lại am hiểu lòng người.

Trước mặt người ngoài, Minh Trạm phải giả vờ khách sáo, đành nói, “Thất lễ, nếu có chút rãnh rỗi, ta thỉnh Quốc chủ uống trà.”

Ánh mắt của Nguyễn Hồng Phi từ đầu đến cuối chưa từng lưu luyến trên người của Bắc Uy Hầu, mỉm cười xoay người rời đi.

Khi Phượng Cảnh Kiền biết được Nguyễn Hồng Phi chỉ liếc mắt một cái thì Nguyễn Hầu liền ngã xuống đất không dậy nổi, Thái y bẩm báo Nguyễn Hầu bị tắc não động mạch, trịnh trọng dặn dò Minh Trạm, “Sau này ta cùng với phụ vương của ngươi cũng không ở đế đô, ngươi và hắn ở chung, thà rằng chịu thiệt một chút, tuyệt đối đừng phụ lòng hắn.” Rất yên tâm giao tiểu bảo bối cho yêu nghiệt. fynnz.wordpress.com

Minh Trạm không hề cảm kích mà còn mất hứng, bĩu môi nói, “Ta cùng Phi Phi vững như kim kiên, làm sao mà ta có thể coi trọng những người khác. Còn nếu hắn dám coi trọng ai thì ta nhất định sẽ móc mắt của hắn ra!”

Phượng Cảnh Kiền không nói gì.

Minh Kỳ biết được chuyện Minh Phỉ qua đời từ chỗ của Minh Diễm, sau khi cả kinh thì mới thở dài một hơi.

Minh Diễm thở dài, “Muội vừa mới đến, ta vốn không nên nói với muội chuyện này. Chẳng qua muội sẽ ở Vân Nam lâu dài, Minh Lễ Minh Liêm sớm muộn cũng sẽ biết, muội biết trước thì trong lòng cũng có thể thu xếp một chút.”

“Đại tỷ nói có lý.” Minh Kỳ nói, “Minh Phỉ cả đời không phục Minh Trạm, làm ra chuyện như thế thì cũng không có gì là kỳ lạ. Chẳng qua lại xảy ra ngay lúc này thì Thọ Ninh Hầu phủ cũng bị đẩy vào thế bí.”

Nếu những lời này rơi vào tai của Thọ Ninh Hầu thì Thọ Ninh Hầu nhất định sẽ rơi xuống hai giọt lệ chua xót: Tri kỷ a!

Cũng không biết tạo nghiệt thế nào, bốn nữ nhi của Trấn Nam Vương, ba người đều tốt, duy nhất nhà hắn thú phải ác tinh phá sản. Từ sau khi đại hôn chẳng có ngày nào an bình, làm ra bao nhiêu chuyện liên lụy gia môn.

Đường đường là Thọ Ninh Hầu phủ, vậy mà lại trở thành trò cười của đế đô.

Nhưng cho dù Thọ Ninh Hầu oán hận vì trong phủ có người như Minh Phỉ thì hắn cũng không nguyện ý để Minh Phỉ qua đời ngay lúc này.

Thật bực bội!

Mắt thấy hoàng thượng sắp thoái vị, thái tử sắp đăng cơ, cử hành quốc khánh, vậy mà trong nhà lại có tang sự, chẳng phải là làm thái tử ngột ngạt hay sao? Mà người chết lại là Minh Phỉ! Mặc dù thái tử và Minh Phỉ có hiềm khích, hiềm khích này cả triều đều biết, càng là như thế thì thái tử càng không hy vọng Minh Phỉ chết ngay trước ngày đại điển đăng cơ!

Thọ Ninh Hầu phủ thật không muốn chỉ vì việc nhỏ mà kinh động thái tử điện hạ, bất quá Thọ Ninh Hầu phủ cũng có thanh danh. Tuy Minh Phỉ làm rất nhiều chuyện hoang đường, nhưng đó cũng là tôn tức phụ của Thọ Ninh Hầu phủ. Tôn tức phụ chết, cho dù như thế nào cũng phải thông báo cho thân bằng quyến hữu biết một tiếng.

Mà những người có tương giao với Thọ Ninh Hầu đại đa số đều là hào môn thế gia giống như Thọ Ninh Hầu, không giàu thì quý, đều là những người có uy tính danh dự ở đế đô.

Vì vậy tin tức này liền bay đến lỗ tai của thái tử điện hạ.

Vương đại nhân là trung thần, ý của hắn là thỉnh thái tử điện hạ xá tội cho Minh Phỉ, cũng không phải vì chuyện gì mà đơn giản chỉ vì thanh danh của thái tử điện hạ.

Thái tử điện hạ khẽ cau mày, thản nhiên nói, “Nói với Nội vụ phủ và Thọ Ninh Hầu phủ một tiếng, ấn theo Quận quân lễ pháp để làm tang sự đi, mặc dù nàng làm ra rất nhiều chuyện hồ đồ nhưng rốt cục vẫn là muội muội của ta. Nàng bất nhân nhưng ta không thể bất nghĩa, chết cũng xem như hết, cứ xá tội cho nàng đi.”

Tiếp theo là Hình bộ thượng thư, Đại lý tự Đỗ Như Phương, Ngự sử Vương đại nhân cùng bẩm báo kết quả thẩm vấn vụ án Chiết Mân, Vương đại nhân nói, “Điện hạ sắp đăng cơ, khi Vạn tuế gia thoái vị thì nhất định phải đại xá thiên hạ, thần nghĩ rằng không dễ đặt ra mức hình phạt quá nặng.”

Minh Trạm lạnh lùng nói, “Hai chuyện khác nhau, xá gì mà xá, ta chưa bao giờ nghe nói có đặc xá cho những kẻ phạm pháp gây náo loạn kỷ cương! Cứ ấn theo luật mà phán quyết đi!”

“Ngày xưa Minh Phỉ hại ta, ta có thể không tính toán, xá thì cứ xá!” Vỗ vỗ tấu chương trên án thư, “Còn đám người kia gây ra bao nhiêu tai họa ở Chiết Mân, những người vì bọn họ mà chết e rằng sẽ không thể trở về từ địa phủ để đặc xá cho bọn họ đâu!”

Ba người im lặng không lên tiếng.

Lý Kim Phúc tiến vào bẩm báo, “Điện hạ, có khẩu dụ của Vạn tuế gia, triệu điện hạ đến Tuyên Đức điện gặp thánh thượng.”

Minh Trạm hoàn toàn tiếp nhận sự vụ triều chính, mỗi ngày bận đến mức chân không chạm đất. Trong khi Phượng Cảnh Kiền đã bàn giao đại quyền vẫn có đủ tinh lực cùng Nguyễn Hồng Phi đang rãnh rỗi để biểu diễn tiết mục huynh đệ huyết thống nhận thức.

Khi Minh Trạm tiến đến chính là lúc phấn khích nhất, Phượng Cảnh Kiền nắm tay của Nguyễn Hồng Phi, tình thâm ý thiết mà hô to, “Đệ đệ của ta!” Đúng là chua đến ê cả răng, Minh Trạm sờ sờ cánh tay đang nổi da gà của mình, vội hành lễ vấn an. Phượng Cảnh Kiền vui mừng nói với Minh Trạm, “Không cần đa lễ, Minh Trạm, mau đến đây. Đúng là hỉ sự bất ngờ, Đỗ quốc chủ chính là đệ đệ của trẫm, là Vương thúc của ngươi!”

Minh Trạm tỏ vẻ kinh ngạc, “Có chuyện này sao? Vì sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?”

Kính Mẫn đại công chúa cười nói, “Đúng là như vậy, nếu không phải mảnh ngọc bội của Quốc chủ rơi xuống thì ai có thể ngờ được đâu? Khi xưa ta chỉ nhớ rõ phụ hoàng thường cầm mảnh ngọc bội đó để ngắm nghía, nghe nói nó là một đôi a.”

Nguyễn Hồng Phi đắn đo, vẻ mặt không thể tin nổi, “Thật sự có chuyện đó sao, tuy ngọc bội này là do mẫu thân của tiểu Vương truyền cho tiểu Vương nhưng mẫu thân có nói năm xưa là do phụ thân tặng nàng. Bất quá lấy cái này để làm chứng thì hơi gượng ép một chút. Các trưởng bối đều đã quy tiên, chân tướng không thể truy ra rõ ràng, bất quá tiểu Vương và bệ hạ vừa gặp đã cảm thấy thân quen, là huynh đệ tương phùng thì rõ ràng là hảo sự đối với việc Phượng Đỗ hai nước trọn đời giao hảo.”

Phượng Cảnh Kiền cười tán thưởng, “Vương đệ đã nói ra tiếng lòng của trẫm.”

Minh Trạm trộn thêm vào, “Thảo nào ta cứ thấy Quốc chủ nhìn rất quen.”

“Vì sao lại gọi là Quốc chủ, như vậy rất xa cách.” Phượng Cảnh Kiền cười mắng một câu, “Sau này phải gọi là Vương thúc.”

Chuyện hoàng thất luôn bị lan truyền rất nhanh, chưa đến một ngày mà đã có nhiều dị bản.

Tỷ như có người nói, “Này, có biết chuyện gì hay không, Quốc chủ Đỗ Nhược là nhi tử tư sinh của Vạn tuế gia chúng ta. Hầy, Vạn tuế gia lại có nhi tử lớn nhất đến đây, không biết thái tử điện hạ….” Ngôi vị hoàng đế này có yên hay không yên vẫn còn là chuyện phải bàn luận nha!

Tỷ như có người nói, “Có tin mới đây, nghe nói Quốc chủ Đỗ Nhược là nhi tử của tiền thái tử đó, ôi chao….”

Tỷ như có người nói, “Quốc chủ Đỗ Nhược là nhi tử tư sinh của Tiên đế mà….”

Tóm lại hào môn thế gia ở đế đô đều đang hoài nghi và thảo luận một loạt vấn đề về chuyện Quốc chủ Đỗ Nhược quốc là nhi tử của ai, bất quá mọi người đều có chung một mục đích chính là: Quốc chủ Đỗ Nhược nhất định là họ Phượng.

Đây là vì sao?

Phượng Cảnh Kiền ngâm nga bổ sung về mối tình của Tiên đế và nữ vương Đỗ Nhược quốc ngày xưa, cũng đưa ra tín vật: Một đôi ngọc bội để làm chứng.

Đương nhiên vật chứng này rất đơn bạc, nhưng khả năng khống chế dư luận thật sự đã thể hiện rõ thủ đoạn lừa gạt của Phượng Cảnh Kiền và Minh Trạm cao đến mức nào.

Minh Trạm lén nói với thần tử, “Đỗ Nhược quốc có một hạm đội không tệ, tương lai chúng ta mở hải cảng, kiến lập hải quân, không thể thiếu sự hỗ trợ của hắn, cũng không phải nhập vào tông tịch mà chỉ là cái danh mà thôi.”

Chư vị đại thần không thể không cảm phục sự suy tính cặn kẽ của thái tử điện hạ, luôn biết cách chiếm lợi.

Phượng Cảnh Kiền lén nói với các thần tử, “Nếu vẫn chưa có nhi tử nối dõi thì nay trẫm đã là huynh trưởng của hắn, không thể không thu xếp thay hắn.”

Chư vị đại thần không thể không cảm phục Hoàng đế bệ hạ nhìn xa trông rộng, bất chiến mà có thể thu phục được người ta.

Tiếp tục cảm thán, Hoàng đế bệ hạ và thái tử điện hạ mặc dù không phải thân phụ tử nhưng lại hơn hẳn thân phụ tử.

Cuối cùng chuyện này cũng chưa thảo luận đến nơi đến chốn, Phượng Cảnh Kiền thường xuyên kéo tay của Nguyễn Hồng Phi, liên mồm gọi Vương đệ, dẫn Nguyễn Hồng Phi đi giới thiệu với hoàng thân quốc thích trong triều, tư thái kia so với thân đệ đệ Phượng Cảnh Nam của mình còn thân thiết hơn mấy phần.

Rốt cục có một ngày Phượng Cảnh Kiền mỉm cười nói với Nguyễn Hồng Phi, “Vương đệ theo họ mẫu thân, bất quá ở Đại Phượng của chúng ta, nam tử làm lễ đội quan thì sẽ được trưởng bối ban thưởng tự, không bằng để trẫm ban cho ngươi một chữ, có được không?”

Nguyễn Hồng Phi chăm chú lắng nghe, Phượng Cảnh Kiền cười hỏi, “Hai chữ Phượng Minh thì sao?”

Phượng Minh, phượng hoàng minh xướng, không thể không nói hai chữ này có ngụ ý vô cùng tốt.

Bất quá Minh Trạm lập tức nghĩ đến cha nuôi của hắn ở kiếp trước bán bánh bao tại quê nhà cũng tên là Phượng Minh, nhưng cái tên này ở quê nhà Minh Trạm được dùng rất rộng rãi.

Khụ một tiếng, Minh Trạm đề nghị, “Không bằng gọi là Phượng Minh Phi, vừa dễ nghe vừa dễ nhớ.” Hắn tên là Phi Phi, chẳng phải như vậy mới hợp hay sao.

“Hồ đồ, Minh Phỉ vừa mới qua đời, đầu óc của ngươi có vấn đề không vậy?” Chẳng nể mặt ai, Phượng Cảnh Kiền trừng mắt nhìn Minh Trạm, trách mắng một cách không khách khí.

Minh Trạm khua tay múa chân giải thích, “Minh này là chữ minh của hót vang, Phi này là chữ phi của bay cao.”

“Cũng không được, xem như đồng âm rồi.” Dỡ xuống trọng trách làm vua của một nước, Phượng Cảnh Kiền bỗng nhiên phát hiện chính mình không cần phải gánh nặng như xưa, thấp thoáng cảm thấy vừa mất mát vừa thoải mái phóng khoáng, hắn nói tiếp, “Trẫm đã thỉnh cao tăng Trấn Quốc tự xem qua, không có tên nào tốt hơn hai chữ đó.”

Minh Trạm nháy mắt mấy cái, dường như đang tự hỏi, lão nhân gia ngài đi gặp hòa thượng từ khi nào thế, tại sao ta lại không biết?

Phượng Cảnh Kiền hoàn toàn lá tính không phân rõ phải trái, hơn nữa hắn sắp làm Thái thượng hoàng rồi, không cần phải phân rõ phải trái nữa.

Vì thế Nguyễn Hồng Phi được ban cho cái tên đối với Minh Trạm là rất quê mùa: Phượng Minh.

Sau này Minh Trạm nói, “Chi bằng gọi là Phượng Hoàng cho rồi.”

Phượng Cảnh Kiền vì giang sơn của lão Phượng gia, vì đường tình của Minh Trạm có thể thông thuận một chút, vì tiền đồ của hai tôn tử, bèn công khai thân thế của Nguyễn Hồng Phi, trực tiếp đem người ở lại trong cung bầu bạn.

Phượng Cảnh Kiền đã tính toán từ sớm, Nguyễn Hồng Phi có địa bàn bên ngoài, dưới gối lại không có nhi tử, Minh Trạm có vẻ cũng không sinh nhi tử nối dõi, giang sơn tương lai đều là của tôn tử nhà hắn. Hiện tại cúi đầu một chút cũng là vì đại kế giang sơn.

Nghĩ như thế, Phượng Cảnh Kiền mới thả lỏng.

Ngoại trừ mỗi buổi tối Minh Trạm cùng Phượng Cảnh Kiền ngủ chung thì Nguyễn Hồng Phi cũng được đãi ngộ như một đế vương ở trong cung. Nhưng vế đầu tiên thật sự khiến Nguyễn Hồng Phi cực kỳ khó chịu!

Chẳng lẽ hắn chưa từng ở trong cung hay sao, hắn ở trong cung là vì cái gì?

Cho dù muốn tránh nghi ngờ thì cũng không có lý nào mà một bá bá như ngươi lại đem điệt nhi lên giường của mình như vậy chứ!

Đương nhiên hai người này không có quan hệ ám muội gì cả!

Minh Trạm là người thẳng tính, Phượng Cảnh Kiền cũng là người trọng sĩ diện hơn tánh mạng, hắn không hy vọng chính mình còn ở trong cung mà lại nhìn thấy tiểu bảo bối của mình bị người ta khi dễ.

Bởi vậy Nguyễn Hồng Phi thật khó chịu, cởi hạ khố của Minh Trạm ra để kiểm tra tiểu cúc hoa, làm Minh Trạm nổi cơn tam bành, “Không cần mặt sau, ta cũng có thể dùng phía trước vậy.” Cũng không phải mới ngủ chung một hai ngày, nếu gặp chuyện gì bất trắc thì đã sớm gặp rồi! fynnz.wordpress.com

Nguyễn Hồng Phi liếc mắt nhìn Minh Trạm một cách khinh bỉ, cười một cái, lộ ra hàm răng trắng lóa, nói ra một câu còn độc hơn cả hạc đỉnh hồng, “Nếu ngươi có thể làm được hắn thì ta tuyệt đối sẽ không lắm lời!”

Sau khi nổi cơn tam bành thì Minh Trạm tiếp tục bị nghẹn họng!

Nguyễn Hồng Phi trực tiếp bỏ qua bản mặt không có tiền đồ của Minh Trạm, đi đến trước mặt Phượng Cảnh Kiền để đàm phán. Đương nhiên Nguyễn Hồng Phi sẽ không nói thẳng một câu ngu xuẩn như thế này, “Ngươi không được ngủ trên giường cùng tiểu mũm mĩm nhà taaaaaaaaaa!”

Thay vào đó Nguyễn Hồng Phi đã biểu hiện ra sức chiến đấu kinh người.

Mấy ngày nay Phượng Cảnh Kiền vì bày ra huynh đệ tình thâm, hai kẻ chướng mắt nhau mà lại cùng nhau dùng bữa, uống trà, trò chuyện, dù sao thì chính vụ đã có Minh Trạm lo liệu. Hai người chỉ cần du sơn ngoạn thủy là được, còn đến bái tế ở lăng mộ của Tiên đế. Ôi chao, nếu Tiên đế ở dưới đất có linh thiên thì không biết sẽ có cảm giác gì.

Hôm đó, dùng xong bữa tối, trò chuyện đã đời, Nguyễn Hồng Phi vẫn chưa chịu rời đi. Phượng Cảnh Kiền đành tiếp tục tâm sự với hắn, lại nói chuyện qua một tách trà nhỏ, Nguyễn Hồng Phi đề nghị chơi cờ, chơi xong hai ván, một thắng một thua, Phượng Cảnh Kiền ngáp hai cái, Nguyễn Hồng Phi vẫn chưa chịu đi, còn cười nói, “Tiểu Vương thuở nhỏ không có phụ thân, càng không có huynh đệ tỷ muội, nay Hoàng huynh đối đãi với ta thâm tình thắm thiết, tiểu Vương vô cùng cảm động. Theo tập tục của Đỗ Nhược quốc chúng ta thì huynh đệ sẽ đồng giường để thể hiện cốt nhục tình thâm.”

Nghe lời này, Phượng Cảnh Kiền và Minh Trạm cùng hít một hơi lạnh, phụ tử hai người nhìn nhau chừng ba khắc thì mới hiểu được ý của Nguyễn Hồng Phi là gì!

Hắn….hắn….

Hai kẻ thù không đội trời chung lại ngủ cùng một giường!

Minh Trạm nổi cơn tam bành trước, nhịn xuống một bụng ghen tuông mà hỏi, “Chỗ của các ngươi có tập tục thúc điệt ngủ chung để thể hiện cốt nhục tình thâm hay không!”

Nguyễn Hồng Phi thản nhiên trả lời, “Chưa từng nghe nói.”

Quả nhiên là có gian tình mà, Minh Trạm bĩu môi, tiểu lông mày nhăn thành hình chữ bát, đang muốn lớn tiếng kháng nghị thì Nguyễn Hồng Phi đã nói, “Đêm đã khuya, điện hạ tạm thời đến tẩm cung của tiểu Vương để nghỉ ngơi đi.”

Minh Trạm cảm thấy những lời này của Nguyễn Hồng Phi tựa như dùng lưỡi đao trạc vào tâm can của hắn, vừa lạnh vừa đau! Hắn chưa bao giờ thật sự cho rằng Phi Phi sẽ thay lòng đổi dạ! Thỉnh thoảng có ghen tuông, nhưng đó chỉ là một chút tình thú mà thôi!

Hay là, hay là Phi Phi có tính toán khác.

Dù sao Minh Trạm vẫn phải miễn cưỡng rời đi, nơi này Phượng Cảnh Kiền và Nguyễn Hồng Phi bắt đầu rửa mặt chải đầu, sau đó là……ngủ.

……….

Đây là một đêm thật kỳ lạ nha!

Nguyễn Hồng Phi đã có năng lực liếc mắt một cái khiến Nguyễn Hầu mất nửa cái mạng, sau một đêm, hắn lại làm cho Phượng Cảnh Kiền không dám bày ra sắc mặt ác bà bà nữa, mà thay vào đó là ngoan ngoãn đem Minh Trạm trả lại cho Nguyễn Hồng Phi.

Về phần đêm đó đã xảy ra chuyện gì, cho dù Minh Trạm từng nhiều lần bóng gió hỏi thăm nhưng Nguyễn hồng Phi vẫn chỉ nói một câu, “Buổi tối có thể làm được gì, đương nhiên là ngủ rồi.” Thuận đường châm chọc tư tưởng xấu xa của Minh Trạm.

Nhiều năm về sau, chuyện này vẫn trở thành câu đố chưa có lời giải ở trong lòng của Minh Trạm.

Đương nhiên đấu pháp giữa mẹ chồng và nàng dâu cũng tạm thời gạt sang một bên. Bởi vì thái tử điện hạ sắp làm lễ đội quan.

Nguyễn Hồng Phi may mắn được mời tham dự.

Nghi lễ hoàng thất đơn giản nhưng so với người bên ngoài thì lại cực kỳ rườm rà, mũ mão, lễ phục, bình thường sẽ do phụ thân của người hành lễ chủ trì đội mão. May mà Phượng Cảnh Nam không ở đế đô, cho dù có ở thì Phượng Cảnh Kiền cũng sẽ đoạt quyền chủ trì. Kỳ thật nhiệm vụ của hắn chỉ có một, chính là đem mão thái tử đổi thành kim quan ánh vàng rực rỡ.

Sau khi kết thúc đại lễ sẽ là yến tiệc thiết đãi triều thần, uống hết ba ly rượu, Nguyễn Hồng Phi đề nghị, “Lần trước Hoàng huynh có nói sau khi hoàn thành lễ đội quan thì sẽ ban thưởng tự. Tuy rằng thái tử điện hạ sẽ không dùng đến, bất quá có lẽ cũng sẽ có chút hứng thú.”

Phượng Cảnh Kiền cười, “Chuyện này nên cẩn thận ngẫm lại, nhất định phải chọn cho Minh Trạm một cái tên cực đẹp mới được.” Cho dù Minh Trạm có danh tự thì cũng không ai dám gọi đích danh. Cho nên Phượng Cảnh Kiền thật sự không nghĩ đến chuyện này.

“Không dối gạt Hoàng huynh, tiểu Vương đã tìm đến cao tăng ở Trấn Quốc tự xem qua, chọn được một cái tên vô cùng tốt.” Nguyễn Hồng Phi nhìn Minh Trạm, khóe môi nhếch lên, “Gọi là Phượng Hoàng.”

Minh Trạm bất chợt sặc rượu.

Mụ nội ngươi, thù dai quá đi.

Qua lễ đội quan, kế tiếp chính là đại lễ đăng cơ của thái tử điện hạ.

Toàn bộ đế đô đều đầu nhập vào không khí bận rộn náo nhiệt này, giống như một nồi nước sôi sùng sục.

Trong không khí ồn ào náo nhiệt, tại Trấn Nam Vương phủ của phụ thân thái tử điện hạ, hiếm thấy vẫn còn một chốn bình yên.

Vệ vương phi là người hiểu rất rõ về trà cũng rất thích uống trà, mỗi ngày sau giờ ngọ nhất định sẽ lẳng lặng pha một ấm trà Long tĩnh để làm bạn.

Hôm nay pha trà có một người khác ở bên cạnh.

Mặc trường y với kiểu dáng mang hơi hướm thời Ngụy Tấn, đai lưng thắt cao, trên y mệ thêu đằng long địch điểu nhật nguyệt vô cùng tinh xảo, người này cùng Vệ vương phi ngồi đối diện, ở giữa là một bàn trà đặt một bộ trà cụ với phong cách cổ xưa nhã nhặn. Dưới đôi tay của người nọ, trà đạo phiền phức lại trở nên thanh thoát tao nhã như hành vân lưu thủy, qua một lúc, một đôi tay như khắc ngọc bưng lên tách trà hương rồi đưa qua.

Vệ vương phi tiếp nhận, ngửi mùi hương xem màu sắc, khẽ nhấp một ngụm, mỉm cười tán thưởng, “Càng ngày càng khéo.”

—Toàn văn hoàn—

……………

P/S: Hoàn rồi mọi người nhé :), dành cho những ai thắc mắc, bộ này không phải là không có phiên ngoại, phiên ngoại chính là 34 chương Hoàng đế nan vi, ta không tách ra và cũng không ghi là phiên ngoại, vì cảm thấy nếu để là phiên ngoại thì sẽ quá dài dòng gây nhàm chán. Đích tử nan vi chính thức hoàn ở chương 166, khi Nguyễn Hồng Phi tự vạch mặt mình đã giả dạng Ngụy Ninh.

Với những ai vẫn còn lưu luyến tiểu mũm mĩm Minh ù và ái Phi của em cùng lão cha cáo già Kiền Kiền và lão cha hắc ám Cảnh Nam thì đừng lo nhé, 1/1/2013 này Fynnz sẽ tiếp tục up Hoàng đế nan vi, nó là phần tiếp theo của Đích tử nan vi, kể về cuộc sống của em Trạm khi lên ngôi Hoàng đế cùng Phi Phi 😀

Advertisements

78 responses to “Đích Tử Nan Vi – Chương 198 & 199 (Hoàn)

  1. Tanpopo 09/04/2016 at 11:09 am

    Hic ngồi với Vệ vương phi là ai đấy mọi người? Ko biết Minh Trạm nhà ta có nhận cái tên Phượng Hoàng ko? :))

  2. jinhoon 18/01/2018 at 1:34 pm

    Đọc đi đọc lại phần này bao lần, vẫn nghi ngờ ng pha trà cùng Vệ mẫu là Phi Phi nhưng đọc ở phần sau vẫn chưa tìm được đoạn này..
    Truyện hay qua trời, cảm ơn nàng rất nhiều 😍😍😍

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: