Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Xích Ái Sát Thủ – Quyển 2 Chương 71


 

.::Chương 71 – Khả Năng Của Bất Khả Năng::.

“Sếp và U Linh….Nói đùa hay sao?” Hắn muốn cười, nhưng chỉ lộ ra vẻ mặt hồ đồ một cách kỳ dị, “Hai người đang làm cái gì? Nhất định là tôi đã nhìn lầm rồi….”

Vẻ mặt của Jonathan giống như đang nằm mơ.

Đúng, là hắn nhìn lầm, hắn làm sao có thể nhìn thấy sếp của hắn đang hôn U Linh, không đúng, là U Linh đang hôn sếp, không, mặc kệ là ai hôn ai, trọng điểm là hắn nhìn thấy bọn họ đang hôn nhau nồng nhiệt, đó là sát thủ máu lạnh luôn bắn lén bọn họ cùng với sếp của bọn họ….

Jonathan ngượng ngùng thất thố đứng tại chỗ, vẻ mặt tràn ngập kinh ngạc và ngỡ ngàng –

Hai người kia vốn phải là địch thủ, chuyện này không có khả năng, nhưng cảnh tượng không có khả năng lại đang xảy ra trước mắt hắn.

“Cấp dưới của anh cần phải rèn luyện nhiều thêm nữa.” Phong Triển Nặc hôn một chút lên mặt của Feston, “Chờ tôi.”

Nói xong, hắn đi ngang qua bên cạnh Jonathan, sắc mặt của Jonathan trắng bệch, trong lúc nhất thời không còn năng lực đặt ra nghi vấn.

Feston nhắm mắt lại, giọng nói hơi suy yếu truyền đến từ phía sau đống đất đá đổ nát, “Tôi đã bảo cậu chờ ở bên ngoài rồi mà, vì sao còn tiến vào đây hả, Jonathan?”

Feston vẫn giống như bình thường, Jonathan lại không có cách nào duy trì vẻ mặt như cũ, “Em đang nằm mơ sao, sếp, anh cùng U Linh….Nhất định là em nhìn lầm rồi….Đúng, là nhìn lầm rồi, bằng không thì nhất định là sếp có kế hoạch gì đó–” Hắn miễn cưỡng duy trì bình tĩnh, cố gắng tìm cách giải thích cho hợp lý.

“Cậu không nhìn lầm.” Tận lực duy trì sức nặng đang đè lên người, hắn dựa vào chướng ngại vật phía trước để không làm cho vết thương bị đâm vào quá sâu, hơi thở của Feston vừa dồn dập vừa mong manh, tầm mắt của hắn kéo dài theo bóng dáng của Phong Triển Nặc ra ngoài, “Đã tìm được Clyde, chúng tôi bị kẹt ở trong này, hiện tại cậu ấy muốn kích nổ quả bom ở lầu hai….”

Thời gian cấp bách, không thể bận tâm đến cảm giác khiếp sợ và hỗn loạn của Jonathan ngay hiện tại, thừa dịp vẫn còn thanh tỉnh, Feston nói một cách giản lược.

Trong đầu của Jonathan vẫn còn hỗn loạn, không có cách nào chấp nhận hình ảnh mà mình vừa nhìn thấy, hiện tại hắn mới phát hiện tình hình còn nghiêm trọng hơn hắn đã chứng kiến.

Máu chậm rãi nhiễu xuống đất, sắc mặt của Feston trở nên tái nhợt, Jonathan mơ hồ nhìn thấy một thanh thép từ phía trên đâm xuống, toàn thân giống như bị điện giật, “Sếp!”

“Anh bị thương…” Hắn nói năng lộn xộn, vội vàng cầm lấy điện thoại để gọi nhân viên cứu hộ, “Để em gọi điện trước, sau đó thì sao? Sau đó em nên làm như thế nào? U Linh muốn kích nổ trái bom thật hả? Như vậy sẽ hại chết anh đó!”

“Cậu ấy sẽ không.” Khi nói chuyện khiến cho vết thương trên lưng bị tác động, mồ hôi trên mặt của Feston nhiễu giọt xuống đất, hắn nâng mắt lên, “Tôi biết cậu đã nhìn thấy….!”

Bọn họ hôn nhau, sắc mặt của Jonathan trở nên cứng ngắc, nhưng người đàn ông tràn ngập khí chất lãnh tụ đang ở trước mặt lại không hề tỏ vẻ hổ thẹn hay ngượng ngùng, “Cậu đã nhìn thấy, cậu có muốn nói cho những người khác hay không là tùy cậu….” fynnz.wordpress.com

Đầu óc của Jonathan cơ hồ muốn nổ tung, hắn tình nguyện là hắn đã nhìn lầm, “Nhưng hai người đều là đàn ông! Hơn nữa chẳng phải sếp thích phụ nữ hay sao?”

“Tôi không nói là tôi thích cậu ấy.” Lời nói của Feston làm cho Jonathan mạnh mẽ ngẩng đầu, nhè nhẹ thở ra một hơi, Feston giống như đang trải qua suy nghĩ, chậm rãi nhắm mắt lại rồi mở miệng, “Mà tôi–”

“Đã tìm được trái bom rồi, bảo người của anh xuống đây đi!” Giọng nói truyền đến từ dưới lầu cắt ngang lời nói sắp buộc ra khỏi miệng của Feston.

Hắn liếc mắt nhìn Jonathan một cái, “Đi xuống lầu đi!”

“Sếp!” Xuống lầu cùng với U Linh, bỏ lại sếp ở nơi này?

“Đây là mệnh lệnh!” Tiếng hô làm cho  người ta sợ hãi.

Bị thép đâm thủng lưng, máu tươi thấm đỏ áo sơ mi của Feston, hắn cực lực duy trì tỉnh táo, tình hình thật sự không tốt, Jonathan khẽ cắn môi, không dám tiếp tục vi phạm lời nói của hắn, sau khi đấm một cú vào vách tường thì liền chạy nhanh xuống lầu.

Phong Triển Nặc tìm được vị trí trái bom, kíp nổ quả nhiên đã bị hủy, hắn lôi trái bom ra khỏi đất cát rồi đặt ở vị trí thích hợp.

“U Linh, tôi không tin anh, cho nên tôi muốn tự mình xác định vị trí của trái bom, bảo đảm sếp không gặp chuyện gì bất trắc,” Jonathan nói một cách thẳng thắn, nhưng quả thật cũng có lý, ai lại đi tin tưởng một sát thủ, hơn nữa tên sát thủ này lại muốn cứu một cảnh sát liên bang.

“Sợ tôi mượn cơ hội mà giết anh ta à?” Cười lạnh một chút, “Nói thật, tôi thật sự rất muốn làm như vậy.”  Đôi tay dính đầy đất cát đang cầm khẩu súng không có đạn, hắn ném xuống đất, sát thủ máu lạnh lại lộ ra vẻ mặt như đang thở dài.

Jonathan từng thấy nụ cười của hắn, đó là một vẻ mặt rất khó có thể diễn tả, hiện tại nụ cười kia hơi lộ ra một chút bất đắc dĩ.

“Mặc kệ cậu, dù sao cũng đừng cản trở hành động của tôi.” Không muốn lãng phí thời gian với Jonathan, Phong Triển Nặc nhanh chóng đặt trái bom lên một đụn đất đá rất cao, ở vị trí đó mà bị bắn nổ thì sẽ lan đến gần trên lầu, khoảng cách giữa hai tầng bị phá hủy, Feston bị kẹt ở giữa sẽ có khả năng thoát khỏi.

“Làm sao tôi có thể tin tưởng anh, hiện tại chuyện mà anh làm không phải là hại sếp thật sao?” Jonathan tính toán khoảng cách, đó là một góc độ nguy hiểm, hắn tiến lên giữ chặt Phong Triển Nặc.

“Cậu có thể gọi điện thoại hoặc đi gọi người đến cứu anh ấy, nhưng đến lúc đó chắc là anh ấy cũng mất máu mà chết rồi, cậu muốn anh ấy chết hay là sống hả?” Nắm lấy cổ tay của Jonathan, Phong Triển Nặc nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mình.

Hắn muốn dùng cách của hắn để cứu Feston.

Jonathan nhìn thấy tên sát thủ trước mặt đang lộ rõ vẻ khẩn trương và lo lắng, không hề thua kém gì hắn, thậm chí còn nghiêm trọng hơn cả hắn, hắn kinh dị nhìn Phong Triển Nặc một chút, “Được rồi.”

Biết Phong Triển Nặc nói đúng, hiện tại chỉ có dùng cách mạo hiểm như vậy, chỉ mong vụ nổ lần này có thể chấn động vách tường và đất đá ở phía trên lầu hai, Jonathan nhìn chăm chú trên lầu, yên lặng cầu nguyện, Phong Triển Nặc lại thuận tay rút lấy khẩu súng của Jonathan khi đối phương đang thối lui.

“Anh muốn làm gì?” Jonathan lập tức đề cao cảnh giác.

“Dùng nó để kích nổ, nếu không thì có thể làm gì, trừ phi có người mời tôi giết cậu, chứ tôi không có hứng thú đối với cái mạng của cậu.” Trả lời một cách tức giận, súng của Jonathan đã nằm trong tay của Phong Triển Nặc, họng súng nhắm ngay trái bom.

Lúc này vị trí của bọn họ và trái bom hình thành một đường chéo, đó là khoảng cách xa nhất.

“Nếu đứng quá gần thì trái bom bị nổ tung sẽ làm cho chúng ta đều bị nổ chết.” Jonathan sốt ruột nhìn đồng hồ, nói ra điều mà hắn lo lắng, “Nhưng nếu quá xa thì không thể kích nổ, chỉ còn lại hai viên đạn, chúng ta không có cơ hội để thử điều chỉnh….”

Đùng, hoạng súng toát lửa, một tiếng nổ mạnh cũng đồng thời vang lên, toàn nhà vẫn chưa xây xong lập tức chấn động kịch liệt, Jonathan lảo đảo ngã xuống đất, bụi bậm mù mịt trước tầm mắt, hắn không thể ngờ hắn chưa dứt lời thì U Linh đã nổ súng, đó là phạm vi mà hắn không có khả năng bắn trúng mục tiêu!

Vượt quá phạm vi thì quỹ đạo của viên đạn sẽ thay đổi, rất khó có thể đoán trước nó có thể bắn trúng mục tiêu dự định, nhưng Phong Triển Nặc chỉ đứng ở nơi đó chừng vài giây liền nổ súng mà không hề do dự, viên đạn kia tựa như một cái chớp mắt.

Jonathan cảm thấy khiếp sợ, trong khi Phong Triển Nặc đã sớm đứng vững giữa cơn chấn động của vụ nổ, nhưng bàn tay cầm súng lại không thể giữ được ổn định, hắn bắn trúng mục tiêu nhưng không biết hậu quả sẽ thế nào, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy như vậy.

Lầu ba bị hai tầng bom luân phiên hủy hoại, cơ hồ muốn sụp đổ toàn bộ, tránh đi xi măng đất cát vẫn đang rơi xuống, hắn vọt lên lầu, khi nhìn thấy Feston nằm nghiêng trong đống đổ nát, hắn đột nhiên dừng lại ở cách vài bước chân.

Hắn không xác định chính mình có muốn biết đáp án hay không, hắn sợ kết quả mà hắn nhìn thấy sẽ không phải là điều mà mình mong đợi.

Bụi bậm bay mù mịt trong không khí, có lẽ chỉ là một giây, cũng có thể đã qua một phút, hoặc là rất lâu, trong đống đổ nát rốt cục có người giật giật.

“…..hey.” Giọng điệu suy yếu, Feston nằm dưới đất, trên mặt lắm lem đất cát, thanh thép kia tựa như một cái giá chữ thập đóng đinh làm cho hắn không thể nhúc nhích nhưng hắn vẫn có thể mở miệng, hắn còn sống.

Chúa ơi, hắn còn sống. Trái tim kinh hoàng trở nên yên ổn, giống như cọng lông chim từ trên cao rơi xuống, nhẹ nhàng lửng lơ giữa không trung, rốt cục rơi xuống đất.

Bị ánh mắt thâm thúy nhìn chăm chú khiến mạch máu trong người đều trở nên sôi sục, Phong Triển Nặc giẫm lên sắt thép, muốn kéo ra Feston từ trong đống đổ nát, nhưng phải rút ra thanh thép này, “Nhịn xuống.”

Hắn thấp giọng nói một câu, giữ chặt Feston, sau đó rút ra thanh thép làm cho máu tươi bắn tung tóe.

Jonathan chạy tới, “Sếp thế nào?” Hắn run rẩy nhìn Phong Triển Nặc đè lại vết thương trên lưng của Feston, dường như không thể cầm máu, Feston khép hờ ánh mắt, ý thức chậm rãi trở nên mơ hồ.

Phong Triển Nặc cởi ra áo sơ mi rồi xé rách thành từng mảnh dài, động tác băng bó nhanh nhẹn giống như đã được huấn luyện vô số lần, sau đó cẩn thận cõng Feston lên lưng, cố gắng không đụng vào vết thương của hắn.

Không chiếm được câu trả lời, Jonathan nhìn Clyde ở bên cạnh, hắn vội vàng cõng Clyde lên, Clyde được Feston che chở nên không có gì nguy hiểm mà chỉ bị bất tỉnh, trên đùi bị đè bởi một tảng đá, cùng lắm chỉ bị gãy xương mà thôi.

Bóng đêm âm trầm, hiện tại đã là giữa đêm khuya nhưng công trường lại trở nên náo nhiệt, xe cứu thương đã chạy đến, có người của đội đặc nhiệm ST bị trúng đạn nhưng trải qua cấp cứu thì đều không nguy hiểm đến tánh mạng,

Khi hai người bị thương được đưa ra khỏi tòa nhà, toàn bộ tòa nhà ngoại trừ tầng trệt thì toàn bộ đều đã bị hủy, tiểu đội được Hase dẫn đi xung quanh để kiểm tra, khi quay về còn mang theo vài thành viên Hecate bị bắt, khi Jonathan và Feston rốt cục đi ra, hơn nữa còn mang về Clyde thì mọi người đều nửa mừng nửa lo, nhưng đến lúc phát hiện Feston bị thương thì tất cả đều trở nên rối ren.

Trong tình cảnh hỗn loạn, không có ai chú ý đến việc U Linh đã biến mất, nhân viên cứu hộ đang ở hiện trường, Phong Triển Nặc tận mắt nhìn thấy Feston được đưa lên xe, nhìn Feston rời đi, lúc đó hắn mới quay lại trong xe của mình. fynnz.wordpress.com

Chiếc xe cấp cứu đang chạy về phía bệnh viện, “Ai xử lý vết thương này?” Nhân viên trên xe cứu thương nhìn thấy vết thương trên lưng của Feston, vẻ mặt rất kinh ngạc.

“Làm sao vậy?” Jonathan hoảng sợ, trở nên khẩn trương, “Có cái gì không ổn hay sao?”

Nhân viên cấp cứu lắc đầu mỉm cười, “Không, đừng lo lắng, không sao đâu, đã được xử lý rất tốt, nhưng hiếm khi nhìn thấy có ai làm tốt như vậy, trong tình huống khẩn cấp mà có thể băng bó hoàn hảo như thế, cách này có thể giảm bớt việc mất máu, thường sử dụng trên chiến trường vì nơi đó luôn thiếu thốn dụng cụ y tế.”

Jonathan ngẩn ngơ, sau đó phát hiện bàn tay của Feston chậm rãi nâng lên rồi siết chặt, tựa như muốn bắt lấy cái gì đó, “Sếp?”

Feston vẫn chưa hoàn toàn đánh mất ý thức, hắn nghe thấy những lời đối thoại ở xung quanh, cũng biết bên cạnh thiếu mất một người.

Phong Triển Nặc…..

………

P/S: haizzz, vì thân phận mà ko được tận tay chăm sóc cho chồng, chồng cũng nhõng nhẽo muốn có vợ ở bên cạnh.

 

51 responses to “Xích Ái Sát Thủ – Quyển 2 Chương 71

  1. Yuuyu Kippei 20/03/2012 at 8:25 pm

    tội 2 vợ chồng quá nha 😦
    lúc bị thương mà ko đc ở bên bé Nặc chắk anh Phê chui zô góc tường chọt kiến tự kỉ =]]]
    anh Phê mún nắm tay àh, tay em nè, nắm thoải mái đi anh :”>

    • Fynnz 20/03/2012 at 10:52 pm

      cho dù anh Phê mất sức nhưng vẫn còn đủ sức để đạp nàng ra trước khi bị bé Nặc xử trí 😀

  2. Http 20/03/2012 at 8:34 pm

    ùi, cảm động hết sức a~~~ Nặc đã biết trái tim luôn làm theo hoàn cảnh chưa :> biết “giật thót” lên khi thấy ngừ ta bị thương dồi ó, vợi là đã biết tâm tình ra xao rồi hơ, thâu xách vali về nhà chàng cho xong … dùng dăng mãi …
    Truyện hay quớ nàng hơ, cảnh cuối cùng ta thấy xót ghê, xót cho vợ chỉ có thể sơ cứu, hem thể nắm tay cham mặt khóc lóc mà đưa vào hospital, còn chàng thì hem thể nhăn nhó ỏng ẹo để tranh thủ chút đậu hủ nào… haizzzz, thật là tiếc a~~~ chậc…

    • Fynnz 20/03/2012 at 10:57 pm

      Ừ, em Nặc chỉ đành âm thầm lo lắng cho anh mà thôi, vì bây giờ mà nhào vào thăm lúc anh chưa tỉnh dậy thì dễ bị phát hiện lắm, luôn có người túc trực mà 😦

  3. Http 20/03/2012 at 8:38 pm

    à, ta quên hỏi nàng, câu bị bỏ giữa chừng của anh Phê “Tôi không nói là tôi thích cậu ấy.”..” mà tôi …” 3 trấm kia được bỏ lửng khiến ta rơi tỏm nàng a~ nó nghĩa là sao hử nàng, nàng làm ơn điền vào giúp ta :”>

  4. Cross027 20/03/2012 at 8:44 pm

    Tội nghiệp bị thương nặng zị mà ko có vợ ở bên cạnh.

  5. kumori 20/03/2012 at 8:48 pm

    Ta đã đoán đoán là anh Phê sẽ bị thương mà y như rằng =.=…nhưng mà nhờ dịp này thì bé Nặc đã thể hiện được tình cảm và sự lo lắng dành cho anh Phê. Anh Phê giờ thì mãn nguyện rồi, chỉ thiếu mỗi nước là cần Nặc ở bên chăm sóc nữa là sướng lên mây :D.
    Aw, mà nàng ơi cái câu anh Phê nói dở dang với bạn Jonathan là gì thế, tò mò quá >”<
    Bạn Jonathan cũng phải chấp nhận sự thật đi thôi =)), gọi *sếp phu nhân* đi là vừa =))

    • Fynnz 20/03/2012 at 9:12 pm

      ^o^ ta mới trả lời ở trên cho nàng http, xuống đây nàng lại hỏi y chang :D. Kéo lên trên xem đi nàng ^o^, câu đó Hỏa Ly ko cho anh Phê nói cho bạn Jonathan biết vì….câu đó là dành cho Nặc, Nặc phải là người nghe đầu tiên :D. Ta nói thế là biết rồi đó :D, nói huỵch toẹt thì mất hay :D, tự hiểu trong lòng là được.

      • kumori 20/03/2012 at 9:36 pm

        ^^ tình 2 anh, tự 2 anh biết là được, nên ko cần phải giải thích cặn kẽ cho người khác ha nàng :D, huống chi lời tỏ tình là phải để dành cho vợ nghe đầu tiên là đúng rùi :>. Thật ra đến mức này thì mọi người đọc cũng biết tỏng tình 2 anh nên dù nói dù không thì mọi người cũng hiểu *gian tình* rồi =)))
        Lúc đầu ta đoán câu này là “Tôi không nói là tôi thích cậu ấy.”..” mà tôi …*yêu cậu ấy*” trong đầu anh Phê thì có thể hiểu là vậy \^o^/

        • Fynnz 20/03/2012 at 10:55 pm

          Ừ, bởi thế nàng nhớ hồi đó ta có nói với nàng 2 anh ko cần nói yêu nhau, cho dù sau này co nói rất nhiều lần đi nữa thì đó chỉ là lời nói phụ họa thêm mà thôi, tình cảm của 2 anh ko cần dùng lời để bày tỏ nữa :D, chúng ta nhìn vào cũng đã thấy quá rõ ràng rồi 😀

  6. behienkhicon 20/03/2012 at 8:50 pm

    anh Nặc lại đi nữa rồi, mà đúng rồi, anh phải đi thôi, nếu không chắc vô khám ngồi quá … mà anh Nặc cũng giỏi thiệt, vợ bị thương vậy mà cũng lo lắng chăm sóc cho tử tế rồi mới chuồn … làm sao anh Phê bỏ được đây ….!

    • Fynnz 20/03/2012 at 11:03 pm

      chồng chứ, chồng chứ, sao mà *vợ bị thương vậy mà cũng lo lắng chăm sóc cho tử tế rồi mới chuồn* =)), câu này thật là sai lầm chết người.

  7. yellow92 20/03/2012 at 8:55 pm

    Đọc 2 chương này mà thấy cảm động quá chừng lun >.<
    Trông cái mặt bé Nặc khi anh Phê gặp nạn kìa, thực thảm mà, bé Nặc vì anh Phê mà làm nhiều việc như thế, lại lo lắng cho anh như vậy, sau vụ này thì xách vali đến nhà anh ở cho rùi, sẵn tiện chăm sóc chồng lun =)
    Ta nghĩ chắc bạn Jonathan chả thèm nói ra đâu, có khi bạn ấy vì tình cảm mặt nồng của 2 anh làm cảm động mà lại bao che, giúp đỡ ấy chứ =)

    • Fynnz 20/03/2012 at 11:00 pm

      Ừ, sau này em xách vali về nhà anh để tiện bảo vệ + chăm sóc + âu yếm + làm ông hoàng =.=

      bạn Jonathan dễ thương ^o^, thấy bạn ấy ngố ngố.

  8. Zunky 20/03/2012 at 9:48 pm

    fê của ta Y____Y …đau lòng thay Nặc đây…mau mau đêm hôm zào thăm anh đấy =]]]…

  9. Rin 20/03/2012 at 9:52 pm

    Ôi ôi ôi…..ta muốn nghe câu còn thiếu của a Phê ah…ta muốn nghe a ý nói “Tôi yêu cậu ấy hay tôi thuộc về cậu ấy” =)))))
    Ta nghĩ là a Phê nằm bệnh viện thì e Nặc cũng sẽ trốn vào thăm ah….hay đóng giả y tá để vào nhỉ=))))….lúc đó sẽ thấy cảnh e Nặc cầm tay a Phê run run…”a hok tỉnh lại thì cái còng tay kia byk xử lý làm sao ლ(≧Д≦ლ”=)))))……

    • Fynnz 20/03/2012 at 10:52 pm

      ^o^ ko cần nói đâu, từ từ đến lúc chín muồi sẽ nói thôi.

      P/S: nàng ko cần sến vậy đâu =)) =)), gì mà run run cầm tay anh Phê nữa?

      • Rin 20/03/2012 at 11:03 pm

        =)))….đến lúc đó thì hok chỉ nói bằng lời nữa mà chắc còn cả bằng hành động=)))

        p.s: sến súa nó mớ lãng mạn tim hồng bay phấp phới=))))….thế cho nó thêm “tình thù” ah=))))

        • Fynnz 20/03/2012 at 11:04 pm

          nhiêu đây đã đủ sến rồi, còn màn khóc lóc nữa thì sến chảy nước được rồi đó =))

          • Rin 20/03/2012 at 11:51 pm

            =)))…có khóc đâu..chỉ run run thôi=)))….e Nặc mà khóc thì ta bé = con cháu ta=))))

            p.s: lúc nãy ta đọc đc 1 câu rất rất thú vị=)))….phía sau một người đàn ông…LUÔN CÓ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÁC =))))))))))

          • Fynnz 21/03/2012 at 8:51 am

            hồi đó ta nhớ ta cũng có 1 câu tương tự trong Nhất Túy, phía sau một bé thụ là một anh công đảm đang…hay gì gì ấy, đại loại thế =))

          • Rin 21/03/2012 at 9:58 pm

            =)))))…hình như cũng ta cũng đọc đc câu đó ở nhà nàng=))))…công nhận là câu này hay như câu…chỉ có người đàn ông mới đem lại hạnh phúc cho người đàn ông=)))))

          • Fynnz 21/03/2012 at 10:43 pm

            =)) hô hô, đoàn là châm ngôn ko

  10. ¨°o.O ( Y Đình ) O.o° 20/03/2012 at 11:17 pm

    oa oa oa oao, Phê ơi, a phê thật rồi à, oa oa oa oa, khổ thân a, cảm giác của e cũng rất đau nha, chỉ được đứng từ xa nhìn a được ng khác mang đi, *nức nở*

  11. Đường Đường 20/03/2012 at 11:55 pm

    Hai anh sến súa thấy ngán 😀 Nặc, em mau về nhà để chăm sóc cho chồng đi 😀

  12. Tiểu Quyên 21/03/2012 at 12:03 am

    sao tác giả ko để anh phê nói hết chứ, tức quá
    tội anh nặc ko đc vào thăm a .hic.hi.c…………….

  13. wonkyu 21/03/2012 at 1:20 am

    những gì e muốn nói thỳ mấy ss ở trên *chỉ chỉ* nói hết òi nên giờ e chả být nói cái gì nữa
    mà khổ thân a Nặc chồng bị thương mà ko ở bên chồng được

    • Fynnz 21/03/2012 at 10:23 am

      ^^ ừ, nhưng chồng em biết em luôn ở bên cạnh (một nơi nào đó) để lo lắng cho chồng, vậy là đủ rồi

  14. lehang89nk 21/03/2012 at 7:57 am

    lan dau tien moi thay anh nac lo lang nhu the dang lam dang lam :((:((huhuhuhu bua sau co len vao benh vien tham chong hok ta^^
    don va li ze som di la vua nac oi haâhhaha

  15. ixora 21/03/2012 at 11:26 am

    Đoạn này là Phê được thể làm nũng đã đời luôn nha, Nặc thì ko còn có thể chối cãi gì nữa, bao nhiêu tâm ý lộ ra hết rồi còn đâu. Chương trước thì Nặc lo sợ cho Phê tới độ run tay, rồi chương này thì quyết định kích nổ trái bom mà hồi hộp, lo lắng vô cùng, đến khi chạy lên thấy Phê nằm đó cũng rất sợ phải đi đến xác định, là Phê có còn sống hay ko. Có lẽ đây là lần đầu tiên Nặc phải khiếp sợ như thế.

    Bạn Jonathan vẫn còn nghi ngờ kìa, cũng phải thôi, nhưng đoạn bạn bị giựt súng hết hồn phản ứng, bị Nặc quăng cho câu tôi ko hứng thú với cái mạng của cậu thiệt là tức cười.

    Nhìn Nặc lúc này mới thấy dịu dàng nha, dịu dàng băng bó cho Phê, cõng anh thoát khỏi tòa nhà.

    Mình đang thắc mắc, Jonathan sẽ giữ bí mật màn hôn nhau ko nhỉ?

    • Fynnz 21/03/2012 at 1:31 pm

      bạn Jo là người tốt và trung thành, là lính của Phê thì sẽ biết làm gì tốt cho anh, cái gì nên nói, cái gì ko nên nói thì bạn ấy sẽ biết cân nhắc 😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: