Advertisements

Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Chu Môn Hệ Liệt – Khiếp Vô Tình Chương 4 (Hạ)


.::Đệ Tứ Chương – Hạ::.

Đi vào trước bàn, Giang Thượng Phàm cẩn thận cầm lấy một cái đệm mềm mại đặt lên ghế rồi đỡ Tô Lưu Y ngồi xuống, sau đó chỉ lên bàn thức ăn rồi vừa cười vừa nói, “Nhìn đi, món chính là bánh quẩy cơm nắm, đều là những món ngươi thích: cá đù hấp, cà pháo rán, nấm hương, đậu giác sườn non…”

Hắn càng giới thiệu thì đôi mắt của Tô Lưu Y cũng bắt đầu trở nên ướt át. Lẩm bẩm nói, “Không thể ngờ được nhiều năm như vậy mà ngươi vẫn nhớ ta thích ăn cái gì, mấy món này….đều là những thứ mà ta thích ăn…”

“Ta cũng tưởng là mình đã quên, không ngờ đêm nay khi chọn thức ăn, thậm chí trong đầu cũng không nghĩ đến mà cứ theo quán tính chọn những món này, khi đó ta mới biết hóa ra cho đến bây giờ ta vẫn chưa hề quên tất cả những gì liên quan đến ngươi.”

Giang Thượng Phàm thản nhiên nói xong, Tô Lưu Y nâng lên đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía hắn, run giọng nói, “Ta nghĩ là….ta nghĩ là ngươi hận ta đến tận xương tủy, dù sao năm đó….ta….ta tổn thương ngươi nặng nề như vậy, ta nghĩ cả đời này cũng không thể làm cho ngươi nhìn mặt ta hay nói với ta một câu nào nữa”

“Hận, đương nhiên là hận.”

Giang Thượng Phàm rốt cục ngồi xuống ở phía đối diện với Tô Lưu Y, lập tức nhìn thấy khuôn mặt của đối phương vô cùng khẩn trương, hắn cười khổ một tiếng, “Bất quá càng hận thì càng chứng tỏ ta không thể buông tay, không phải sao? Quên đi, ta cũng đã thông suốt, mặc dù bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn tha thứ cho ngươi nhưng rốt cục ta cũng sẽ tha thứ cho ngươi, dù sao yêu sâu nặng như vậy, ngoài ngươi ra thì ta không thể yêu ai nhiều như thế.”

Bàn tay của Tô Lưu Y  run rẩy kịch liệt, hắn muốn tận tay cầm lấy đôi đũa để che giấu sự thất thố của mình, nhưng cố cầm lấy đôi đũa vài lần mà vẫn không thể cầm nổi.

“Được rồi, đừng nghĩ nhiều, ăn cơm đi.” Giang Thượng Phàm nhìn bộ dáng kích động của Tô Lưu Y, hắn cười lạnh ở trong lòng: Tốt, ngươi cứ chịu nhiều sủng ái một chút, nhiều thâm tình một chút, nhiều hy vọng một chút, chờ đến lúc ngươi có tất cả trong tay thì sẽ cho ngươi rơi xuống, đến lúc ấy ngươi sẽ hiểu được cảm thụ trong lòng của ta khi rời khỏi học đường năm đó.

“Tay nghề của đầu bếp trong Vương phủ của ta như thế nào?” Gắp một quả cà pháo rán cho Tô Lưu Y. Tô Lưu Y trước kia không thích ăn thịt, thậm chí những thứ có dầu mỡ cũng không thích ăn, nhưng duy nhất lại thích ăn cà pháo rán. Hơn nữa rất thích ăn thịt bằm trộn tôm bóc vỏ hấp với hẹ.

“Hảo, rất ngon…” Đôi tay của Tô Lưu Y vẫn đang run rẩy, yên lặng cúi đầu dùng cơm, nuốt vào một trái cà pháo.

Giang Thượng Phàm nâng mặt hắn lên rồi nhìn thoáng qua, nhịn không được mà mỉm cười, “Không phải chứ? Tay nghề giỏi mà lại khiến ngươi ăn đến mức lệ rơi đầy mặt, nếu tay nghề không giỏi có phải là trực tiếp thuốc chết hai người chúng ta rồi hay không?”

Tô Lưu Y giương mắt mê muội nhìn hắn, bất giác sờ soạng lên mặt của mình, không khỏi giật mình rồi lẩm bẩm nói, “Ta làm sao….làm sao lại khóc? Đôi mắt này….đôi mắt này thật sự không biết điều.”

“Trước kia ngươi rất thích khóc, cũng không phải hiện tại mới học khóc. Ta nhớ rõ ngày xưa đám môn sinh đều thích lén lút đọc sách cấm, ai cũng thích xem những tình tiết đông cung và phong nguyệt, chỉ có ngươi lại làm như không thấy, chẳng qua lại nhớ mãi không quên những kết cục trong tiểu thuyết, nếu là tốt thì ngươi sẽ vui vẻ ra mặt, nếu không tốt thì ngươi sẽ nhịn không được mà rơi lệ vì những đôi nam nữ trong sách, lúc ấy chúng ta đều cười ngươi, muốn nói con mọt sách, ngươi mà nhận làm đệ nhị thiên hạ thì chẳng ai dám nhận làm đệ nhất.”

“Nhắc lại chuyện cũ làm gì?” Tô Lưu Y buông đôi đũa, tự mình cũng cảm thấy ngượng ngùng, nói một cách giận dữ, “Mặc dù ta thích khóc nhưng mấy năm nay trải qua nhiều chuyện, đã lâu rồi ta không có khóc, chẳng qua kể từ lần gặp ngươi ở Thái Bạch Lâu thì nước mắt này không biết vì sao lại….không thể kiềm chế được.”

Giang Thượng Phàm thu hồi ý cười, tỉ mỉ nghiền ngẫm tư vị của những lời này, tuy rằng Tô Lưu Y nói rất hờ hững nhưng nhớ đến những năm tháng gần đây, không biết người này đã chịu bao nhiêu tra tấn, cho đến khi mọi đau đớn đều đã chết lặng, vì vậy nước mắt đương nhiên cũng không còn.

Trong lòng tự nói hết thảy đều là do Tô Lưu Y gieo gió gặt bão, là người này xứng đáng bị như thế, nhưng hắn lại cảm thấy có vài phần chua xót, hắn đứng dậy rồi đi đến bên cạnh Tô Lưu Y, sau đó ngồi xuống, đồng thời ôm người này ngồi lên đùi của mình, vừa cười vừa nói, “Ngươi ăn không vô thì để ta đút ngươi ăn. Nào, nếm thử mùi vị của miếng nấm hương này xem sao.”

Tô Lưu Y lau đi nước mắt trên mặt, e lệ cúi đầu, nhưng khi nấm hương đưa đến bên miệng thì hắn vẫn mở ra khuôn miệng nhỏ nhắn rồi cắn một ngụm. Hắn cúi đầu cho nên Giang Thượng Phàm không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng vẫn có thể nhìn thấy khóe miệng của Tô Lưu Y hiện lên ý cười ngọt ngào hạnh phúc.

Quên đi, trước khi tiến hành kế hoạch thì cứ hảo hảo đối đãi hắn, bồi thường cho hắn mấy năm nay đã chịu nhiều cực khổ. Giang Thượng Phàm thở dài trong lòng, không biết vì sao đối mặt với Tô Lưu Y như vậy thì lại nhịn không được mà có một chút mềm lòng.

Chỉ dùng bữa một chút nhưng thật ra lại vô cùng ngọt ngào và nồng nàn. Vì vậy Tô Lưu Y liền nhớ đến thời thiếu niên của mình, nhịn không được mà nhìn cách bài trí trong căn phòng vài lần, chỉ cảm thấy không biết từ khi nào thì Phi Hồng Hiên tinh xảo lại trở thành thư viện trên núi Giang Hà, khi đó Giang Thượng Phàm là nhân vật hô phong hoán vũ văn võ song toàn trong học đường, còn mình vẫn là một tiểu tử ngốc nấp dưới cánh chim của hắn mà đùa gió trêu trăng.

“Được rồi, cũng đã muộn, chuẩn bị nghỉ ngơi đi, mấy thứ này cứ để bọn nha hoàn sáng mai đến dọn.” Đút Tô Lưu Y ăn xong, Giang Thượng Phàm tùy tiện ăn vài món rồi để thực hạp cùng thức ăn thừa trên bàn, sau đó kéo Tô Lưu Y đi vào bên trong. fynnz.wordpress.com

“A, phải….phải đi sao? Vậy dẫn ta đi ra ngoài với.” Tô Lưu Y nghĩ rằng Giang Thượng Phàm muốn rời đi, sợ đến mức vội vàng túm lấy y mệ của hắn, tiếp theo lại giật mình nhận thấy những gì mình vừa nói có hơi chút làm càn, hắn ngập ngừng hạ thấp giọng, “Ta….ta không phải muốn quấn lấy ngươi, ta….ta chỉ muốn ngươi dẫn ta ra khỏi hoa viên rồi ta tự quay về phòng hạ nhân của mình.”

“Đi cái gì mà đi? Bên ngoài còn mưa kìa. Trong Phi Hồng Hiên cái gì cũng có, với lại hôm nay cả buổi chiều chúng ta đã lăn lộn trên giường, cũng không cần phải ngại ngùng khi đồng giường cộng chẩm, đến, để ta ôm ngươi ngủ ở nơi này một đêm.”

Giang Thượng Phàm vừa dứt lời thì liền kéo Tô Lưu Y nằm xuống bên cạnh mình, mặc kệ thế nào thì đã điên cuồng cả một buổi chiều, hắn cũng hơi mệt mỏi, chẳng qua suy nghĩ trong đầu vẫn cuồn cuộn, cho dù mí mắt sụp xuống nhưng vẫn khó có thể đi vào giấc ngủ.

Thật vất vả mới khiến đầu óc trở nên mơ hồ, sắp sửa đi vào giấc ngủ thì chợt nghe Tô Lưu Y thì thào một câu ở bên tai, “Nếu đây là mộng thì để cho ta tiếp tục ở trong mộng đi, ta tình nguyện chết đói, chết cóng cũng không muốn tỉnh lại.”

Đồ ngốc. Giang Thượng Phàm cười nhạo một tiếng dưới đáy lòng, trong mông lung lại cảm thấy tâm can trở nên đau xót, nhưng trong khoảnh khắc liền bị cơn buồn ngủ hoàn toàn xâm chiếm.

Giấc ngủ này vô cùng ngọt ngào, cũng không biết ngủ bao lâu, đến khi hắn cảm giác được Tô Lưu Y ở bên cạnh hình như ngồi dậy xuống giường, hắn mơ hồ lẩm bẩm một câu rồi mở to mắt thì liền nhìn thấy bóng dáng của Tô Lưu Y đi ra ngoài.

Rốt cục hoàn toàn thanh tỉnh. Giang Thượng Phàm ngồi dậy, xoa xoa cái trán, sau đó dựa vào vách tường mà thất thần suy nghĩ.

Một lát sau lại nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên ngoài, tiếp theo là tiếng cười nói của vài nha hoàn, “Ngươi còn nói ngươi không qua đêm ở nơi này, không ở nơi này thì làm sao biết Vương gia chưa đi? Nếu ngươi không ở nơi này, chẳng lẽ tối hôm qua Vương gia bị hồ đồ hay sao? Cứ nằng nặc đòi ra hoa viên dùng bữa.”

Sau đó Tô Lưu Y lắp bắp nói, “Không….không phải…..các tỷ chớ nói đùa, như vậy….đối với thanh danh của….của Vương gia cũng không tốt, ta…..ta chỉ đến để quét tước….”

Giang Thượng Phàm đã nghe ra người vừa rồi lên tiếng là Băng Uyển, biết ngay bọn nha hoàn của mình thể nào cũng đến đây để tra xét tình huống, hắn hiểu rất rõ đám nữ hài tử bướng bỉnh này. Ngày thường Giang Thượng Phàm cũng không cấm đoán các nàng, vì vậy càng ngày càng khiến các nàng vô pháp vô thiên ở trong Vương phủ.

Quả nhiên chợt nghe Tĩnh Nguyệt nói, “Quét tước? Làm gì có ai sớm như vậy mà đã đi quét tước? Hiện tại trời vẫn chưa sáng mà, Vương phủ của chúng ta cũng không phải lột da hút máu người, hạ nhân từ trước đến nay đều ngủ đến canh ba giờ mẹo mới rời giường.”

Tô Lưu Y vốn không phải người giỏi ăn nói, bị bọn nha hoàn lần lượt ngươi một câu ta một câu thì không còn lời nào để nói. Giang Thượng Phàm ở trong phòng nghe Tô Lưu Y cố gắng biện giải, nhưng giấu đầu thì lại lộ đuôi, không khỏi hiểu ý mà mỉm cười rồi đứng dậy, cất cao giọng nói, “Đều đi vào đi, các ngươi líu ríu giống chim chích chòe quá, ở trong hoa viên mà cũng không được ngủ yên.”

Tĩnh Nguyệt và Băng Uyển đều đi vào rồi cười hì hì, “Gia dậy sớm thế, chúng ta còn chưa nói đủ với Lưu Y mà ngươi đã đau lòng.”

“Ngươi còn mặt mũi nói ta dậy sớm hay sao? Ta phải hỏi các ngươi mới đúng, rõ ràng tối hôm qua ta đã nói hôm nay không vào triều, hôm nay trời chưa sáng mà các ngươi đã chạy đến đây làm gì?”

“A, Hóa ra hôm nay không vào triều à? Đúng rồi, hình như tối hôm qua Vương gia có nói, dạo này trí nhớ kém, thế mà chúng ta đều đã quên mất.” Tĩnh Nguyệt vỗ ót, giả vờ bừng tỉnh đại ngộ.

“Trí nhớ kém? Nếu đưa dư bạc tiêu vặt hằng tháng cho các ngươi thì các ngươi có thối lại ta bạc dư hay không?” Giang Thượng Phàm hừ một tiếng, “Hơn nữa ngươi trí nhớ kém, chẳng lẽ Băng Uyển cũng trí nhớ kém? Như vậy có phải cũng nên thay người cai quản sổ sách hay không?”

Tĩnh Nguyệt mím môi mỉm cười, không dám nói tiếp. Kỳ thật các nàng chỉ muốn đến để nhìn lén xem tối hôm qua Vương gia rốt cục qua đêm với ai. Dù sao ở trong Vương phủ vốn không có cái gì để tiêu khiển, nay khó khăn lắm mới có được một chuyện vui, có thể dễ dàng buông tha hay sao? Cho nên ngay cả Băng Uyển trầm ổn chính chắn nhất cũng bị các nàng kéo đến đây.

Ai ngờ vừa tiến vào Phi Hồng Hiên thì liền nhìn thấy Tô Lưu Y từ bên trong đi ra, các nàng đều bị mất hồn, Tô Lưu Y lại sợ đến mức muốn chui vào cái lỗ nào đó. Đám nhà hoàn này đều rất tinh ranh, vừa thấy điệu bộ của hắn thì làm sao còn e ngại nữa, lập tức mỗi người một câu ép Tô Lưu Y toàn thân toát mồ hôi lạnh.

May mắn Giang Thượng Phàm đúng lúc lên tiếng, xem như giải vây cho Tô Lưu Y, hắn vừa thấy bọn nha hoàn đi vào thì liền nhanh như chớp chạy về phòng của mình, khi đi đường vẫn có chút thốn thốn nhưng cũng đành phải mặc kệ.

Nơi này Giang Thượng Phàm rửa mặt chải đầu xong, khi quay người lại thì phát hiện Tô Lưu Y đã sớm chạy mất bóng, chậm rãi ngẫm nghĩ thì quả thật đó là tính cách của người nọ.

Vì thế hắn đành cùng bọn nha hoàn ra khỏi hoa viên, sau khi ăn xong điểm tâm thì liền gọi Giang Vĩnh tiến đến, “Bên cạnh ta thiếu một người hầu, ngươi bảo Tô Lưu Y lại đây, trong vườn cứ an bài một người nào đó là được. Nếu thiếu người thì cứ mua thêm vài hạ nhân về phủ.”

Giang Vĩnh nghĩ: Vương gia a, nô tài đã sớm đoán được sẽ có ngày này mà.  Trên mặt lại nhoẻn miệng cười, “Vương gia, làm gì mà thiếu người a, lúc trước ta chỉ nghe Vương gia phân phó nên tùy tiện phân công cho hắn một công việc, nếu Vương gia muốn dùng thì để ta gọi hắn lại đây.”

Giang Thượng Phàm gật đầu, Giang Vĩnh liền đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau liền dẫn theo Tô Lưu Y tiến vào, sau đó hắn cười hì hì rồi cáo lui, khi đi đến trước cửa thì nhẹ giọng kề sát vào người của Tô Lưu Y mà nói một câu, “Lời ta nói rốt cục đã ứng nghiệm đúng không? Hảo hảo hầu hạ.”

Tô lưu y cúi đầu, nghe thấy Giang Thượng Phàm gọi hắn thì mới ngập ngừng lê bước, lắp bắp nói, “Làm sao bây giờ? Bọn họ….hình như bọn họ đều biết cả rồi….”

“Biết thì biết, có gì đâu.” Giang Thượng Phàm cười ha ha, “Sáng nay chạy nhanh như vậy làm gì? Ta vừa quay đầu lại thì đã thấy ngươi mất tăm.”

Tô Lưu Y ngẩng đầu, bĩu môi nói nhỏ, “Đám nha hoàn của ngươi thật lợi hại, người nào cũng học theo ngươi miệng lưỡi mồm mép, ta không biết nói dối, khó khăn lắm mới nói lại được một câu thì đã bị các nàng trách móc nhiều như vậy, ta làm sao còn dám ở lại nơi đó. Vậy mà mới có một chút thì ngươi đã kêu ta lại đây, ngươi không thể chờ ta thu dọn lá cây xong không được hay sao, người ta sẽ cho là ta lười biếng.”

Giang Thượng Phàm vừa cười vừa nói, “Ta lo lắng cho vết thương của ngươi thôi, rõ ràng sáng nay định thoa dược cho ngươi, kết quả là ngươi tỉnh dậy sớm như vậy, còn chạy nhanh như thế, ta cũng hồ đồ, đáng lý nên thoa dược cho ngươi tối hôm qua, chỉ là quá mệt nhọc, lại có một chút lộn xộn nên đã quên mất.”

 Tô Lưu Y không lưu ý thì đã bị hắn kéo vào lòng, vội vàng sợ đến mức kêu lên: “Không….không được, làm sao…..làm sao có thể ở trong này? Đây là thư phòng a, A Phàm, ngươi….ngươi điên rồi hay sao? Nơi này không phải là Phi Hồng Hiên, ngày thường ngoại trừ ngươi ra thì không có người nào khác, ở trong này ngộ nhỡ bị người ta bắt gặp….”

Hắn nói đến câu bị người ta bắt gặp, trên mặt liền lộ ra thần sắc vô cùng sợ hãi, Giang Thượng Phàm biết hắn đang nhớ đến quá khứ. Sau một lúc lâu trầm mặc thì Giang Thượng Phàm mới mỉm cười, “Được rồi, vậy nghe lời ngươi, còn về phần bị bắt gặp thì còn có ta đây mà. Nhớ đến lúc trước ở trên núi tại học đường hay sao? Lưu Y, ta không còn là môn sinh, hiện tại ta là Vương gia, là chủ tử của Vương phủ này, nếu ta làm gì thì cũng không có ai dám nói lung tung.”

Tô Lưu Y rơi xuống vài giọt lệ, hắn vội vàng xoay người sang chỗ khác mà lau đi, đồng thời nói ra những lời hồ đồ, “Ta….ta đi lấy khăn lau bàn, ngươi….ngươi có muốn ăn điểm tâm gì hay không? Để ta vào trù phòng lấy cho ngươi.”

Giang Thượng Phàm vừa cười vừa nói, “Không cần, ngươi cứ thu dọn rồi đến đây, ta cho ngươi hai quyển sách để đọc, chẳng phải ngươi thích kết cục viên mãn hay sao? Hai quyển sách kia không tệ, khi đọc nó thì ta đã nhớ đến ngươi, nghĩ là ngươi nhất định thích xem, vì vậy mới giữ cho đến bây giờ.”

“Hảo, ta…..ta đi trước đây.” Tô Lưu Y quay đầu lại, nước mắt dường như rươm rướm trên mặt, miễn cưỡng trưng ra bộ dáng tươi cười, sau đó thấp giọng nói, “Đa tạ ngươi, A Phàm.” Sau đó liền đi ra ngoài.

Giang Thượng Phàm nhìn bóng lưng của Tô Lưu Y, nâng tay lên rồi chậm rãi che ngực, thì thào lẩm bẩm, “Làm sao bây giờ? Giang Thượng Phàm, ngươi thật sự không có tiền đồ, hiện tại lại đau lòng, làm sao có thể tiếp tục tiến hành kế hoạch? Ngươi….cũng không thể bỏ dở nửa chừng, người này….vừa nhát gan yếu đuối lại ti bỉ đáng hổ thẹn, ngươi sẽ không dại dột muốn cùng hắn tiếp tục dây dưa, đúng không?”

Nửa tháng thời gian chợt lóe mà qua, trong nửa tháng này thái độ của Giang Thượng Phàm đối với Tô Lưu Y ngay cả kẻ mù cũng nhìn ra. Hạ nhân trong Vương phủ đều là người tốt, chỉ cảm thấy Tô Lưu Y hiểu biết lễ nghĩa, khiêm tốn ân cần, lại tàn tật. Vương gia thích hắn thì là do hắn đã tu mấy đời, đa số mọi người đều mừng thay cho hắn, cũng không cảm thấy ghen tị.

Đương nhiên cũng có một chút nô tài đỏ mắt đố kỵ, ở sau lưng nói này nói nọ. Chẳng qua những lời này đương nhiên đều không đến tai của Tô Lưu Y.

Nhiều người nghị luận về chuyện Vương gia vô cùng sủng ái Tô Lưu Y nhưng chẳng ai biết nguyên nhân là vì cái gì. Cẩn thận quan sát Tô Lưu Y, diện mạo giản dị thanh tú tao nhã, dung mạo tuy rằng dễ nhìn nhưng cũng không phải xuất sắc. Ngẫm lại Vân Anh công chúa được xưng là đệ nhất mỹ nhân Bắc quốc, Tô Lưu Y hoàn toàn kém xa nàng, nhưng Vương gia lại không hề để ý đến Vân Anh công chúa, như vậy làm sao lại có thể coi trọng Tô Lưu Y?

Đương nhiên cũng có một loại giải thích, gọi là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi. Hơn nữa ngoại trừ giải thích như vậy thì tựa hồ cũng không còn cách giải thích nào khác. Nhưng mà Giang Vĩnh lại hiểu rất rõ, cho dù hóa Tây Thi như thế nào thì Vương gia cũng không thể ở trên tửu lâu mà nhất kiến chung tình đối với một người tàn tật.

Con người một khi hiếu kỳ thì thật sự sẽ đặc biệt nhiệt tình, Giang Vĩnh nương cơ hội ra ngoài thu mua vài thứ thì tự mình viếng thăm hơn mười tửu lâu, cuối cùng rút ra một kết luận: Vương gia và Tô Lưu Y là bằng hữu cũ, cho dù không phải quá thân mật nhưng cũng là quen biết. Hắn chỉ không rõ vì sao Vương gia đối xử tàn nhẫn với Tô Lưu Y ở tửu lâu nhưng hiện tại lại sủng người nọ lên tận trời như vậy.

Vấn đề này đương nhiên hắn không dám hỏi Giang Thượng Phàm, vì thế bọn nha hoàn cứ dò xét Tô Lưu Y, cố tình nhắc đến chuyện này, trong khi Tô Lưu Y vốn ăn nói dè dặt, vả lại thần sắc cũng bi thương, thường xuyên đi lại với hắn làm cho bọn nha hoàn cũng không dám hỏi nhiều, rất sợ làm cho Tô Lưu Y bị tổn thương, nếu Vương gia biết chuyện thì sẽ trách tội bọn họ. Ngày thường Vương gia dung túng cho các nàng làm càn, nhưng đến lúc cần thiết thì rất uy nghiêm, nha hoàn như các nàng thật sự chịu không nổi.

……………..

P/S:  càng ngày càng thấy tội bé Lưu Y, con sói kia trừng mắt lên mà xem gậy ông đập lưng ông nè.

Advertisements

29 responses to “Chu Môn Hệ Liệt – Khiếp Vô Tình Chương 4 (Hạ)

  1. Rin 11/12/2011 at 8:12 pm

    Tem=)))
    ta đặt chỗ trc…ôn thi xong ta sẽ xử lý sau=)))))

  2. aidanmei 11/12/2011 at 8:28 pm

    nàng cho ta hỏi 1 câu linh tinh k0 liên quan nhá :-D, nàng ở trong Nam àh? Tại vì là ta thấy cái câu này này “khi đi đường vẫn có chút thốn thốn”, hôm nay bà chị trọ cùng ta mới chỉ cho ta cái từ “thốn thốn” có nghĩa là cộm hoặc vướng, ban đầu ta lại cứ nghĩ thốn thốn nghĩa là thiếu thiếu ha ha XD~

    và thks nàng edit nhá :-*

    • Fynnz 11/12/2011 at 8:31 pm

      ừ =)), ta ở miền Nam, thế từ đó ngoài Bắc ko sử dụng sao?

      • aidanmei 11/12/2011 at 8:48 pm

        không nàng ạ, ngoài chỗ ta ng ta sẽ nói là cộm cộm cơ hì hì, ta cũng vừa mới biết cái từ này lúc ăn tối 😀

        • Fynnz 11/12/2011 at 9:24 pm

          nghe cộm cộm thì cũng ko đúng cho lắm =)) =)), lúc ta bị dằm đâm vào tay thì ta cũng bảo là *thốn* chứ ko bảo là cộm, ý là cảm giác đau đau khó chịu, còn cộm thì chỉ là khó chịu mà ko có đau :>

  3. kaneritowa 11/12/2011 at 8:45 pm

    Ta thật ko biết cái kế hoạch trả thù của anh Phàm kéo dài đến bao giờ, cứ vừa nghĩ trả thù vừa đau lòng thương yêu người ta thế này thì chẳng hỉu anh trả thù kiểu gì………tóm lại anh thật con nít!!!

    • Fynnz 11/12/2011 at 8:48 pm

      vì là con nít mới hận người yêu 1 cách ngốc nghếch :>, vì là con nít mới dễ dàng làm sai cũng dễ dàng hối hận. Nói chung là bác Phàm ngốc :>

  4. yellow92 11/12/2011 at 8:54 pm

    Anh Phàm vẫn còn cố chấp k chịu thừa nhận mình quan tâm bé Y kìa =)
    Rút cuộc thì trước đây 2 anh đã vướng phải khúc mắc gì mà tới bây giờ kẻ thì tâm tâm niệm niệm tuyệt đối k thể tha thứ, kẻ lại suốt ngày chột dạ tự trách bản thân vậy nhở
    Bé Y yếu đuối quá trời, hy vọng sau này bé mạnh mẽ lên 1 chút, bằng k sao có thể nắm giữ đc tình yêu của 2 người cơ chứ =.=
    Mà mấy hạ nhân trong vương phủ này thực giống FG vs FB nha, nhất là mấy bạn nha hoàn, cái tính nhiều chiện, hóng hớt đúng chuẩn a =)

  5. bachduongphinon ( o ' . ' o ) 11/12/2011 at 9:07 pm

    em khuyên anh nên bỏ kế hoạch “trả thù” của anh đi! ==” tks nàng đã dịch 😀

  6. subarusumeragi 11/12/2011 at 9:11 pm

    sao thay tuong lai den toi
    tuy la anh Pham sau nay se dau hok kip hoi nhung doc khuc nay van thay toi nghiep cho em thu ghe
    bi anh cong quay nhu chong chong
    hzzzzz

  7. aidanmei 11/12/2011 at 9:33 pm

    @Fynnz: ồ ra là vậy à, ta lại cứ ngỡ là cộm vì lúc đó ta với bả đang tán chuyện về… bệnh trĩ 😀 bả nói là mấy người bệnh trĩ sẽ có cảm giác thốn cho nên ta nghĩ ngay là nó cộm, thnks nàng chỉ ta từ mới ha ha =))

  8. Tiểu Quyên 11/12/2011 at 9:43 pm

    anh Phàm giờ thì vui hớn hở sau này bị ngược ráng mà chịu a
    sao anh Lưu Y tính tình nhút nhát quá ko biết sau này ảnh có mạnh mẽ lên ko nhỉ

  9. mymitientu 11/12/2011 at 10:46 pm

    “khẩu thi tâm phi” thiệt mà….. trong bụng nói trả thù…. ngòai miệng nói yêu đượng…. trong tim thì chua xót….. chà chà.
    @Fynn ở xì phố hả nàng
    ta ở BẾN NINH KIỀU ^..^

    • Fynnz 11/12/2011 at 10:59 pm

      thì ta mới nói là tiểu nhân đó =)), mấy người bị bảo là *khẩu phị tâm phi* đa phần đều là tiểu nhân cả.

      oh, nàng ở cần thơ à :D, ngày xưa ta nhớ lúc ta học lớp 7 thì đã xách balô tự mình lon ton ngồi xe khách đến nhà của bác ta dưới cần thơ ^o^, nhớ lại thật là hãi hùng vì mình thật là gan, mẹ chỉ dặn bác tài chở đến chỗ đó thế là cứ đi thôi, ko biết sợ là gì, ngộ nhỡ bị bán thì sao T___T.

  10. khicon 11/12/2011 at 10:52 pm

    ta thiệt hy vọng bé Lưu Y xảy ra chuyện … để cho anh Phàm nhà này biết đau *tim* là cái gì … cứ thấy em Lưu Y nhút nhát thì cứ ăn hiếp người ta …

  11. Cross027 12/12/2011 at 12:59 am

    A Phàm tới lúc này mà còn cố chấp còn không nhận là vì Lưu Y mà đau lòng yêu đến không thể dứt bỏ được…..đợi tới lúc rồi hối không kịp..ah mong tới lúc A Pham đau khổ quằn quại quá….thích ngược công a…

  12. ixora289 12/12/2011 at 11:38 pm

    Bé Lưu Y đã vốn nhát gan, được sủng vẫn còn sợ hãi, lo lắng, mai mốt thật sự mất hết lo lắng rồi mà biết ra chỉ là giả vờ, cho dù là chỉ nghe lời nói, chứ thật sự A Phàm này là sủng thật rồi, thì vẫn đau lòng chết mất thôi. Lúc đó cho hối ko kịp, tên A Phàm này thiệt là, đã biết người ta nhát gan, còn yêu thì cứ giữ lấy, còn bỏ qua ko được thì thôi để cho Lưu Y ở chỗ xa mình cho nó khỏe cả hai người.

  13. Nguyệt Hạ Mỹ Nhân 22/04/2012 at 11:24 pm

    Ôi, Tiểu Y, siêu cấp mít ướt thụ.

  14. yamiyugi92 28/03/2013 at 9:13 pm

    mình cũng thích ngược công
    thấy mấy anh công bị ngược mà lòng mình cứ như nở hoa vậy]
    sao mình pervert thế

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: