Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 62


.::Đệ Lục Thập Nhị Chương – Vĩnh Viễn::.

Khi Lê Khải Liệt nói ra những lời này thì rất miễn cưỡng, Vivian biết rõ, kỳ thật hắn không hề muốn chờ đợi ba năm, người đàn ông này không có tính kiên nhẫn, nhưng Vu Duy Thiển cũng biết, khi cần thì tính kiên nhẫn của Lê Khải Liệt thậm chí sẽ khiến người ta phải giật mình.

Sư tử và báo săn thường dùng móng vuốt để đáp lại sự khiêu khích từ bên ngoài, khi chờ đợi con mồi thì sẽ im lặng, im lặng đến mức làm cho người ta cảm thấy đáng sợ

“Cám ơn chúa! Rốt cục ngươi đã trở lại!” New York, Manahattan, trên tầng cao của một tòa nhà, khi Owen mở cửa phòng rồi nhìn thấy người ngồi bên trong là ai thì liền ngạc nhiên đến mức không biết nên nói cái gì mới tốt.

Người đàn ông đeo kính đen đang dựa vào ghế, ly rượu trong tay hắn đã uống cạn, chỉ còn lại vài cục đá, “Ừm.”

Lãnh đạm đáp lại, hắn cũng không ngẩng đầu lên, ngay cả chớp mắt cũng không có, Owen kỳ quái tìm một vòng xung quanh hắn, “Wirth đâu? Vì sao hắn không quay về cùng ngươi?”

Ánh mắt của Lê Khải Liệt lập tức dao động, bàn tay siết chặt, chỉ nghe xoảng một tiếng, cái ly vỡ vụn, miểng chai văng tứ tung, vài viên đá chưa tan hết đang lăn dưới đất, chậm rãi tỏa ra hơi lạnh.

Lê Khải Liệt nhìn Owen, cặp kính mắt không thể che khuất ánh mắt bên dưới, Owen chỉ cảm thấy run sợ, trực giác của hắn nói cho hắn biết đã xảy ra vấn đề, “Liệt?” Thử kêu Lê Khải Liệt một tiếng.

“Đừng hỏi ta, cũng đừng ở trước mặt ta nhắc đến cái tên này, biết không? Trong vòng ba năm đừng nhắc tới hắn ở trước mặt ta.” Tiếng nói bị đè nén giống như dây đàn sắp bị đứt, Lê Khải Liệt nắm tóc của mình, lộ ra khuôn mặt ảo não mà đã rất lâu Owen không nhìn thấy.

“Ngươi có khỏe không?” Hắn biết nhất định có liên quan đến Vu Duy Thiển.

Lê Khải Liệt tháo xuống mắt kính, đôi mắt vẫn còn một màu vàng óng, đồng tử hơi hơi co rút lại, “Ta sẽ có 1095 ngày không được thấy hắn, ngươi nói ta có khỏe hay không?”

Hắn nheo mắt lại, “Ta sợ ta sẽ nhớ hắn đến phát điên, cho nên kể từ ngày hôm nay trở đi các ngươi không được phép nhắc đến hắn ở trước mặt a.”

Đó là một yêu cầu kỳ quái, Owen chưa từng thấy Lê Khải Liệt yêu cầu mà gần như van xin giống như vậy, nhìn người đàn ông kiêu ngạo ngang ngược lại vì tình cảm mà mất mát như vậy, Owen không thể không thở dài, “Chúng ta không nhắc thì báo chí đài truyền hình vẫn sẽ nhắc, bọn họ sẽ hỏi các ngươi mất tích lâu như vậy là để đi đến nơi nào.”

“Kệ cha bọn họ, ta sẽ bắt đầu mở tour lưu diễn, muốn đưa tin hay không thì tùy bọn họ.” Đứng dậy, Lê Khải Liệt ném mắt kính xuống đất, đôi mắt không giống người thường đang lóe sáng.

Owen cảm thấy giật mình, “Ngươi sẽ ra ngoài với bộ dáng như vậy?”

“Vì sao lại không?” Giống như không có chuyện gì xảy ra, Lê Khải Liệt đạp vỡ mắt kính, nhìn chằm chằm vào Owen, bị đôi mắt kia nhìn làm cho Owen không có khả năng mở miệng phản bác.

Ba năm, 1095 ngày, 26280 giờ…..không thể chia thành bao nhiêu phút và bao nhiêu giây, bởi vì như vậy sẽ làm cho thời gian chờ đợi càng thêm dài lâu, năm tháng đối với Vu Duy Thiển mà nói chỉ là một giấc ngủ rồi sau đó sẽ tỉnh lại.

Trong lúc đó địa cầu vẫn xoay như trước, đối với những người không biết chuyện gì đã xảy ra thì vẫn tiếp diễn cuộc sống bình thường, chẳng qua vào một ngày bọn họ bỗng nhiên nhìn thấy thần tượng của bọn họ ở trên truyền hình, siêu sao chói mắt nhất, có một đôi mắt Tham Lang đại biểu cho dục vọng – Miracle Leo.

Leo vẫn là Leo, gợi cảm mê người, ánh mắt sẽ phóng điện, còn có giọng nói đầy nam tính và cuốn hút, không biết vì nguyên nhân gì mà sau khi biến mất khỏi làng giải trí một thời gian đến khi quay về thì dường như có cái gì đó khác biệt.

Hắn vẫn hát hay như xưa, tác phong kiêu ngạo ngang ngược vẫn y như cũ, nhưng trong tiếng hát của hắn có thể tìm được rất nhiều khác biệt, càng dã tính, cũng càng dịu dàng tình cảm hơn, không có cách nào để hình dung sự thay đổi đầy mâu thuẫn này, nhưng sự thật quả là như thế.

Rất nhiều ngươi phát hiện hắn không còn bay bướm như xưa, ngoại trừ giới truyền thông cố ý bám sát nhưng không có bất luận xì căng đan nào được truyền ra, đương nhiên sau khi hắn công khai tình yêu thì vẫn duy trì tình trạng như vậy, nhưng lần này khác biệt, mọi người đều phát hiện người phương Đông bên cạnh hắn đã biến mất. fynnz.wordpress.com

Người đàn ông thần bí tên Wirth đã mất tích, rốt cục không còn xuất hiện trước mặt công chúng, cho dù là ổ công ty hay ở nhà riêng của Lê Khải Liệt, thậm chí là quán bar, ngân hàng, siêu thị….bất cứ nơi nào có thể xuất hiện thì đều không thể tìm thấy bóng dáng của hắn.

Hắn đã biến mất, không còn ở bên cạnh Miracle Leo.

Không ít người suy đoán có phải bọn họ đã chia tay rồi hay không, nhưng hành động của Lê Khải Liệt lại chứng minh điều ngược lại, hắn không bắt đầu tìm kiếm một tình yêu mới giống những người khác, hoặc là la cà vào các bữa tiệc xa hoa, hay rượu chè quá chén, hắn chỉ vùi đầu vào công tác, chỉ trong vòng một năm mà đã tổ chức bốn đợt hòa nhạc.

Mỗi đợt sẽ diễn ra ba ngày, từ châu lục này sang châu lục kia, sau đó lại từ quốc gia này đến quốc gia kia, cũng chính là hắn đã gác lại chuyện quảng bá album, nay hắn lại đột nhiên bắt đầu mở tour lưu diễn thế giới.

Hắn làm cho mình bận rộn không có thời gian nghỉ ngơi, đây là tin vui cho fan hâm mộ nhưng lại khổ cho công ty quản lý của hắn, không ngừng liên hệ với các thành phố, đặt sân bãi, sắp xếp thời gian, phân bổ nhân viên công tác.

Buổi hòa nhạc luôn được diễn ra đúng hạn, không biết kể từ khi nào thì hắn sẽ đột ngột dừng lại khi đang biểu diễn, sau đó bất ngờ nhìn về một hướng ở phía bên dưới khán đàn, các thành viên trong ban nhạc đã sớm quen, tiếng nhạc vẫn tiếp tục vang lên, cho đến khi ca sĩ chính của bọn họ thu hồi tầm mắt trong những tiếng hét chói ta ở dưới khán đài, sau đó lại tiếp tục cầm lấy micrô một lần nữa.

Lần này cũng như vậy, đã là năm thứ ba, hắn biễu diễn vòng quanh thế giới rồi sau đó kết thúc ở Quảng trường Thời đại.

Manhattan, những tấm áp phích cực lớn treo ở khắp nơi trên đầu đường, một sân khấu siêu to đứng sừng sững giữa không trung, dòng người đổ xô về nơi này chật như nêm, người không mua được vé vào thì chỉ có thể ở bên ngoài để lắng nghe, đột nhiên tiếng ca im bặt.

“Sao vậy? Chúa ơi, micrô bị hỏng rồi sao? Vì sao tiếng ca bị dừng lại?” Một người đang mơ màng lắng nghe thì đột nhiên mở to mắt nhìn xung quanh.

“Đây là thói quen của Leo, hắn sẽ thường xuyên dừng lại như vậy, không biết hắn đang tìm cái gì, yên tâm đi, chờ một lát thì sẽ ổn thôi.” Người có kinh nghiệm vỗ vỗ bả vai của người kia, “Anh bạn, đừng khẩn trương, chúng ta vẫn còn ở bên ngoài, người bên trong còn khẩn trương hơn cả chúng ta.”

Bị rào chắn ngăn cách, tiếng ca từ bên trong vẫn loáng thoáng truyền ra ngoài, bên trong Luke không ngừng kéo dây đàn ghita bass, tiếng bass trầm thấp mạnh mẽ thúc giục ca sĩ chính của bọn họ mau mau hoàng hồn.

Đám người lắc lư, hò hét, hai tay vươn dài, những cặp mắt nóng bỏng đều tập trung lên một người, nhưng người đàn ông trên sân khấu dường như không hề có cảm giác, ánh mắt của hắn bị một góc dưới khán đài hấp dẫn.

Người kia đội mũ, mặc bộ âu phục màu sẫm vừa người, áo sơ mi trắng, cà vạt sọc mảnh, từ trên cao nhìn xuống thì không thấy rõ mặt của người kia mà chỉ mơ hồ lộ ra một chút phần cằm.

Người nọ vô cùng nổi bật giữa đám đông, không biết vì sao xung quanh của hắn có một chút không thích hợp, giống như có một loại vật chất vô hình ngăn cách hắn và mọi người, trên thân của hắn có một loại khí chất đặc biệt, cho nên lần đầu tiên lướt mắt nhìn, cho dù xung quanh có bao nhiêu người thì vẫn sẽ nhìn thấy hắn đầu tiên.

Tựa hồ cảm giác được tầm mắt của Lê Khải Liệt, người kia ngẩng đầu, gương mặt thật cân đối, cơ hồ không tìm thấy một chút tì vết nào, đẹp đến mức làm cho người ta cảm thấy ngạo mạn, không thể thân cận, đôi môi mỏng hơi mím cũng để lộ ra điểm này, phía trên có một độ công rất nhỏ, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nhoẻn miệng cho người ta một nụ cười lãnh đạm, hơn nữa sẽ có một chút đùa cợt.

Cho dù nhắm mắt lại thì Lê Khải Liệt vẫn có thể miêu tả được hình dạng của đôi môi kia, thậm chí là độ ấm và xúc cảm của nó….

Những người không nhìn thấy tình hình bên trong đều đang nóng lòng chờ đợi tiếng ca, ngay cả tiếng ghita Bass cũng đã ngừng lại, bởi vì Luke và các thành viên ban nhạc đều nhìn thấy ca sĩ chính của bọn họ vứt micrô, lao xuống khán đài.

Cảnh này dường như diễn ra rất chậm ở trong mắt của Vu Duy Thiển, tầm mắt của hắn và Lê Khải Liệt giao nhau, micrô rớt xuống đất làm vàng lên một tiếng chói tai, hoặc là bên tai hắn vang lên một tiếng ong ong, hắn không thể xác định, trước mặt chỉ nhìn thấy một người, trong khoảnh khắc đôi mắt của Lê Khải Liệt như toát ra lửa, hừng hực thiêu đốt hết thảy chướng ngại.

Lê Khải Liệt thoạt nhìn vẫn chói mắt như vậy, ba năm vẫn không thể thay đổi được tác phong của người đàn ông này, vẫn ngông cuồng lỗ mãng, mỗi một ánh mắt và động tác đều là sự cám dỗ của quỷ dữ.

Người nọ vứt bỏ sân khấu để lao về hướng hắn, không hề nói một câu, bọn họ chỉ ôm nhau, hết thảy mọi thứ quanh mình dường như đều xa rời, bọn họ không nhìn thấy fan hâm mộ đang điên cuồng, cũng không nghe thấy những tiếng thét chói tai, càng không biết có bao nhiêu người nháo nhào chen chúc bị bảo vệ tạo thành hàng rào người để ngăn cách.

“Ngươi cũng biết ta sắp mất kiên nhẫn rồi đúng không? Vì vậy ngươi mới xuất hiện?” Bất cứ ngôn ngữ gì cũng không bằng một nụ hôn sâu, Lê Khải Liệt không cần hắn trả lời, ôm lấy mặt của hắn rồi hung hăng hôn hắn. Vu Duy Thiển vừa hôn môi vừa cất lên tiếng cười, “Ngươi có tính kiên nhẫn hay sao?”

“Nhưng mà ngươi có thể chờ đến bây giờ mà không đi đến chỗ của Vivian để tìm ta, ngoan ngoãn nghe lời như vậy thì rất đáng được thưởng.” Cũng không cho Lê Khải Liệt có cơ hội nói chuyện, hắn nắm lấy cổ tay của đối phương, lưng của Lê Khải Liệt chạm vào lan can, Vu Duy Thiển áp hắn vào lan can, bắt đầu một nụ hôn sâu.

Gặp lại nhau trong tình cảnh này không biết nên xem như cái gì, có lẽ chỉ có hai từ hỗn loạn mới có thể hình dung được, Luke và các thành viên quả thật không thể ngờ Lê Khải Liệt lại dám lao xuống sân khấu, loại sân khấu nhỏ còn chưa tính, đây lại là sân khấu lớn, nhảy vào đám đông khán giả thì không biết còn có thể quay lại nữa hay không, mãi cho đến khi bọn họ nhìn thấy một người khác.

“Là Wirth.” Deer giơ đàn ghita lên mà hoan hô, Luke khoa trương thở dài, “Chúa ơi, rốt cục chúng ta có thể gọi cái tên này, Wirth, Wirth, Wirth….”Hắn đọc liền một hơi mười lần.

Những người khác điên cuồng cười to, Morris đứng phía sau dàn trống, “Các ngươi có thấy hay không….”

“Chữ W đã lâu rồi ta không dám đọc.” Từ trước đến nay luôn trầm ổn, Matthew gật đầu một cách thái quá, Morris cười to, những người khác cũng cười, Owen ở phía sau hậu trường nháy mắt với bọn họ, Morris ấn xuống phím đàn ở trước mặt.

Một tràng tiếng đàn vang lên giữa khung cảnh ầm ĩ nhốn nháo, tiết tấu vui tươi thúc giục Lê Khải Liệt trở lại sân khấu, dưới khán đài đã sớm hỗn loạn với những tiếng thét chói tai, nếu nhân vật chính không chịu đi lên thì nói không chừng từ hỗn loạn sẽ trở thành bạo động.

Buông Lê Khải Liệt ra, Vu Duy Thiển dùng ánh mắt quen thuộc của mình để nhìn hắn, “Trong lúc không có ta thì ngươi có ăn vụng hay không?”

“Những lời này đáng lý phải là ta hỏi ngươi mới đúng, Duy yêu, sau này ngươi có còn tiếp tục hôn Vivian nữa không? Ngươi cũng biết nó là của ta.” Tuyên bố quyền sở hữu, ngón tay của hắn chỉ lên môi của Vu Duy Thiển, “Môi của ngươi là của ta, thân thể của ngươi là của ta, ta có nhiều như vậy thì vì sao còn muốn người khác làm gì.”

Khi hắn nói đến đây thì vẻ mặt vô cùng đặc biệt, đôi mắt đã trở lại như trước kia, trong màu tro lục có độ ấm của lửa, cũng có sự lạnh lẽo của giá rét, Vu Duy Thiển tin tưởng Bode đã điều chế ra loại thuốc có tác dụng, về sau hắn cũng xác định được điều này từ Lê Khải Liệt, nhưng hiện tại điều hắn muốn làm không phải chuyện này.

“Ngươi nợ ta một tờ giấy.” Vu Duy Thiển nói.

“Không chỉ là một tờ giấy, ta sẽ cho ngươi toàn bộ những gì thuộc về ta, ngược lại ngươi cũng phải dùng toàn bộ những gì thuộc về ngươi để trao đổi.” Nụ cười thâm thúy, bên trong đôi mắt màu tro lục lấp lánh ánh kim.

Lê Khải Liệt quả thật đã khôi phục bộ dáng lại như thường, nhưng mỗi khi cao hứng nếu hắn không muốn không chế thì hắn có thể làm cho tế bào biến dị bị kích hoạt quá độ, hiện tại hắn cũng không muốn che giấu.

Kết hôn, tờ giấy này đã chờ bọn họ ba năm.

“Thật sự là một đêm diễn náo nhiệt, sau này nếu ngươi muốn chờ ta thì ít nhất nên tổ chức ở một nơi ít người, nếu không phải nhân viên công tác nhận ra ta thì ta có lẽ đã không vào được.” Vu Duy Thiển chính là Vu Duy Thiển, hắn nhìn fan hâm mộ ở xung quanh đang điên cuồng vì Lê Khải Liệt, cất lên giọng điệu ôn hòa.

“Ngươi biết không, ta chỉ có thể đứng ở trên sân khấu mà không ngừng ca hát thì mới có thể quên đi thời gian, nếu không đợi được ngươi quay về thì nơi này của ta sẽ nát.” Giữ chặt tay của Vu Duy Thiển rồi ấn lên ngực của mình, Lê Khải Liệt vẫn là Lê Khải Liệt, hắn lời ngon tiếng ngọt, luôn thật tình như vậy, không để ý xung quanh có bao nhiêu người đang nhìn, có bao nhiêu người đang gọi, hắn chỉ nhìn một người.

Người kia nhếch môi, mặc dù không hiện rõ nhưng thoạt nhìn rất vừa lòng, dưới sự che chắn của bảo vệ, Lê Khải Liệt dẫn theo Vu Duy Thiển lên sân khấu, hắn không giới thiệu tên của Vu Duy Thiển, cũng không nói vì sao muốn dẫn Vu Duy Thiển, giống như vay cả tên họ của Vu Duy Thiển cũng chỉ có thể thuộc về hắn, một lời cũng không nói.

Vu Duy Thiển đứng ở cách xa hắn vài bước, “Muốn ta nhìn ngươi hát?”

Mọi người nhận ra Vu Duy Thiển, khán đài lập tức sôi trào cảm xúc, có người bắt đầu gọi tên của hắn, “Wirth! Wirth! Wirth!”

Trên màn hình cực đại ở Quảng trường Thời đại xuất hiện hình ảnh của Vu Duy Thiển đứng trên sân khấu, chưa bao giờ chiếu ngay trực diện, lúc này người đàn ông phương Đông dùng ánh mắt đặc biệt của mình để chinh phục toàn thể mọi người.

Hắn đứng trên sân khấu cũng nổi bật không hề thua kém Lê Khải Liệt, trong vô số tiếng thét chói tai và hoan hô, nhân vật chính kéo chiếc ghế để hắn ngồi xuống, liếc mắt nhìn lên màn hình, không biết Lê Khải Liệt lấy ra cây đàn ghita từ nơi nào, chậm rãi nhếch lên một nụ cười xấu xa, “Chờ ta hát xong ca khúc này.”

Đây là lần đầu tiên Lê Khải Liệt biểu diễn một bản tình ca ở buổi hòa nhạc, giai điệu êm dịu du dương giữa không trung, mọi sự hỗn loạn chậm rãi bình phục, chỉ còn nghe thấy tiếng ca trầm ấm sâu lắng….

Do that to me once more time

Once is never enough with a man like you

Do that to me once more time

I can never get enough of a man like you

Whoa-oh-oh, kiss me like you just did

……

Whoa-oh-oh, baby, do that to me once again….

Vu Duy Thiển thu lại nụ cười, ánh mắt dần dần trở nên thâm thúy, đồng tử màu đen giống như ánh sao lấp lánh, người hát khúc ca kia không nhìn xuống khán đài mà chỉ nhìn hắn, ánh mắt của hắn và Lê Khải Liệt quấn quýt vào nhau, ở trên màn hình dường như có thể nhận thấy có một thứ hữu hình đang diễn ra.

Tiếng ca làm cho người ta si mê, trên màn hình đang quay cảnh hai người nhìn nhau chăm chú, ánh mắt kia càng làm cho người ta si mê, Vu Duy Thiển đi về phía Lê Khải Liệt trong tiếng ca du dương của đối phương, “Lại một lần nữa?”

“Đương nhiên không đủ.” Tiếng ca say lòng người dừng lại, Lê Khải Liệt giang hai tay ra, hai người ôm nhau, trên màn hình ghi lại nụ hôn này, còn có tiếng hoan hô như sấm và tiếng huýt gió ngập trời.

Vĩnh viễn cũng không đủ, nụ hôn của bọn họ, cuộc sống của bọn họ, hết thảy mọi thứ.

Vĩnh viễn là gì? Là khi hắn ôm người này, khoảnh khắc hiện tại chính là vĩnh viễn, chính là có được cả thế giới.

[Hoàn Tục Thiên ]

………..

P/S: Tung bông! Chúc mừng hai bạn trẻ ^^, còn 4 chương phiên ngoại ngày mai và ngày mốt nữa là xong hết.

39 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 62

    • jing 01/12/2011 at 8:17 pm

      aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

      Ta đi đâm đầu vào gối , trời ơi là trời , tem ơi là tem . mạng ơi là mạng , ô oo~ Fynn~ a~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    • Cạp đầu nàng Thienthancanhden 02/12/2011 at 3:27 pm

      T_______T hừ hừ , đã thế Phiên ngoại ta giật cả tem lẫn phong bì , đừng hòng chừa lại gì nhá ,=^=

    • Cạp đầu nàng Thienthancanhden 02/12/2011 at 3:43 pm

      😀 Cuồi cùng đã Hoàn tục thiên rồi nàng , cứ ngỡ là lâu chứ nhanh vèo vèo ấy.

      * ôm ôm * cảm ơn công sức tâm huyết nàng bỏ ra edit cho bọn ta đọc dù ôm hay bận việc vẫn k bỏ bê ^^ * ôm ôm * nàng vẫn sung sức như thời NT hay KT ấy 😀 , giữu phong độ thế ở Xích Ái nhá ^^

      Rầu Rầu từ đầu tới cuối vợ chồng nhà sam vẫn luôn màu mè , thở ban đầu gặp nhau cũng đầy ống kính ủng hộ , lúc cuối đoàn tụ cũng màu mè trước vạn người ^0^

      * ôm ôm chăn * chờ phiên ngoại , đám cưới ngọt ngào

      • Fynnz 02/12/2011 at 8:12 pm

        ^o^ ừ, nói vậy chứ sau khi edit xong Vu Sắc thì ta vẫn muốn nghỉ edit thêm mấy ngày, mà trong lòng cứ áy náy, đành phải ngồi bắt tay edit tiếp truyện mới

        Cái quảng trường thời đại này là nơi đầy ấp kỷ niệm của 2 người, nhớ ngày nào Liệt thôi miên Duy ngay tại nơi này khi Duy bỏ trốn, lại nhớ ngày nào Liệt đứng trên sân khấu cũng ngay tại nơi này bảo sẽ hủy sự nghiệp hủy tất cả nếu Duy không quay về bên liệt, rồi cuối cùng khi kết thúc tour lưu diễn tròn 3 năm cũng tổ chức tại đây ^^.

  1. kumori 01/12/2011 at 8:41 pm

    Oa, cuối cùng sắp đi đến chặng đường cuối rồi, vừa mừng cho 2 bạn trẻ lại vừa buồn vì luyến tiếc :D. Thôi, ta sẽ để dành những lời cuối ở những chương cuối cùng để chia sẻ cùng nàng xD 😀

    Tưởng sam sẽ hư, ai dè sam rất là ngoan, chỉ khổ cho mấy bác ở bên cạnh bạn sam, đến chữ W cũng ko cho nói =)), may là chưa bị cấm khẩu 3 năm =))
    Màn cuối của Tục Thiên cũng giống chính văn được kết thúc bằng 1 nụ hôn, nhưng mà mức độ chỉ có hơn chứ ko có kém, lần này là hôn trực tiếp trước toàn thế giới luôn =)), khéo nhờ 2 bạn mà thế giới toàn fanboy, fangirl quá =)).
    Dù sao đi nữa, chúc mừng Liệt-Duy, vượt qua bao khổ ải cũng êm đềm bên nhau, chờ đợi đám cưới nữa thôi xD. Tung bông xD~~~~

    • Fynnz 01/12/2011 at 9:26 pm

      :> hí hí, sam ngoan =)), được vợ công nhận là *bé ngoan*, thưởng cho 1 nụ hôn, khoái chí, cầm đàn líu lo đòi hôn tiếp :D, đáng yêu kinh.

  2. nga130 01/12/2011 at 8:41 pm

    Bạn Liệt là bạn bao giờ cũng phải viết những bài dễ gây hiểu lầm cho mọi người là sao (và chọc cho bạn Duy muốn vật bạn ra giường mà dạy dỗ 😀 )

    • Fynnz 01/12/2011 at 9:27 pm

      =)) giờ bạn ấy ko còn so đo vụ đó nữa, vì dù sao vợ vật thì vật, bạn vật lại mấy hồi :>

  3. yellow92 01/12/2011 at 8:47 pm

    Lần này còn chơi nổi hơn lần kết thúc phần chính văn nữa trời a >.<
    Hồi trước là công khai hôn hít trước toàn thể phóng viên, bây giờ k chỉ hôn, ôm mà còn liếc mắt đưa tình, tỏ tình trước mặt toàn thể fan hâm mộ nữa chứ, cái cảnh này làm ta nhớ đến cái bộ phim gì mà "ước mơ vươn tới 1 ngôi sao" hồi nhỏ từng coi ý, có điều nó k đến độ loạn như liveshow của 2 anh thôi =.=
    Chỉ còn 4 chương nữa là kết thúc VS rồi, thực vui =)
    Mà tình hình chưa rảnh để cop TN, giờ còn thêm VS nữa, ôi bàn tay ngọc ngà, đến lúc đó mua sẵn dầu xoa bóp cho em T^T

    • Fynnz 01/12/2011 at 9:30 pm

      hô hô, đúng là giống giống cái cảnh trong ước mơ vươn đến 1 ngôi sao :> (bật mí, hồi nhỏ ta mê phim đó lắm, vì ta thích Ahn Jae Wook mà :>)

      ừ, thứ 7 là hoàn rồi, tạm xa 2 em, nhưng ko buồn, vì 2 em vẫn luôn nằm trong lòng ta :>

  4. Yumi Ling 01/12/2011 at 8:49 pm

    lời bài hát của con sam thiệt năm trấm =)))))
    cái j mà
    Do that to me once more time . Once is never enough with a man like you =)))
    mà hoàn tục thiên dồi xao *ngơ ngẩn*
    ko chịu ko chịu a ~~~
    ta mún đọc nữa mà T_________T
    Liệt Duy của ta ~~~~~ T___________T

    • Fynnz 01/12/2011 at 9:30 pm

      bài đó chỉ có nữ hát thôi, nhưng sam hát thì rất hợp :>

      ờ hết rồi :|…..haizzz….từ hồi tháng 6 đến giờ o_o

  5. hikaru 01/12/2011 at 9:14 pm

    hoan rui …oi….doc chuong cuoi ma mieng ta cu toet ra …vui qua di phan khich qua di …aaaaaaaa……happy ending hang tu va vuong tu ben nhau suot doi ….tuyet qua ^_____^

  6. khicon 01/12/2011 at 9:38 pm

    Sau bao nhiêu chướng ngại rốt cuộc thì Liệt – Duy đã có một kết cuộc quá vui rùi … khui chai champagne chúc mừng ss hoàn tục thiên …
    Con sam thiệt là ngoan quá đi, chờ đợi em nó 3 năm, rốt cuộc thì em về rồi đó …!!!

    • Fynnz 01/12/2011 at 9:44 pm

      :> ngoan ngoãn, ko chơi bời trác táng, chỉ biết làm việc và làm việc, ấy da, càng nghĩ càng thấy nó ngoan ^o^, Duy biết dạy chồng lắm.

  7. Tiểu Quyên 01/12/2011 at 11:41 pm

    2 anh làm ta quá xúc động a, giống như trong mắt 2 người chỉ có nhau mà ko còn người nào nữa
    khi về già mà anh Liệt cứ hát cho anh Duy nghe như vậy thì hay quá
    chúc mừng nàng đã hoàn 1 lần nữa a

  8. Chajatta240492 02/12/2011 at 9:30 am

    Hư cuối cùng cũng có kết thúc viên mãn. Tục thiên có hơn 60 chương mà làm fan gơ trải qa đủ mọi sắc Thái luôn. Mọi hành xác hành thân mà hai vợ chồng phải chịu cuối cùng cũng đc đền đáp a. Nhưng phải công nhận trong tục thiên có nhiều cảng cực qá. Không máu me be bét thì bạo lực cắn xé =.= dưng đổi lại cái màn ở trời tuyết, rất là đẹp a~~^^. Còn mấy phiên ngoại là hết sạch rồi, sao nhanh tế ss hú hú mới chia tay vợ chồng tần ngang giờ chuẩn bị chào tạm biệt đôi liệt duy @@

  9. lilith12356 02/12/2011 at 12:59 pm

    gào len… hoan rui haon rui… ê, con điên, ngồi xuống cho người khac nhảy với… ta gào thêm: chờ đọc PN nữa thui… chuc mừng con sam và nữ vương duy đuy vạn tuế

  10. lysu 02/12/2011 at 4:29 pm

    hoàn rối cái kết thật đẹp đọc xong mà cứ có cảm giác vừa coi xong 1 bộ phim với đầy đủ các cảm xúc , ko biết nói gì nữa nâng ly sữa vinamilk chúc mừng Fynnz và ngồi hóng phiên ngoại hi vọng sẽ thật ngọt ngào

  11. Rin 02/12/2011 at 10:21 pm

    Ta thề là hqua ta hok thấy chương này=))))…lap của ta có lẽ hỏng nặng rồi=))))…
    Vậy là xong tục thiên…sắp đc coi cảnh cno cưới nhau rồi=)))…..
    H ta lại thấy hok nỡ đọc Pn=))))…hok muốn xa con sam ah nha…..Sam ới ời ơi……

    • Fynnz 02/12/2011 at 10:43 pm

      :> ko muốn xa cũng phải xa thôi, cái gì cũng có kết thúc, chẳng qua theo ta thì ko phải gọi là xa, vì ta luôn đặt 2 em nó trong lòng như 2 cặp kia ^^

      • Rin 02/12/2011 at 10:53 pm

        Nói văn hoa là cuộc vui nào cũng sẽ đến lúc tàn=))))
        Chắc chắn ta sẽ lại lôi ra đọc lại giống như mấy cặp kia thôi….cơ nhưng mà ta thik Tiêu-Thần nhất đến h phút này=))))) [hok byk tại sao lại như thế:))]….còn về mấy a công thì ai ta cũng thik như nhau=)))))

        • Fynnz 02/12/2011 at 10:58 pm

          nàng thích Tiêu Thần nhất vì hình như nàng thích cổ trang :>, trong mấy bộ cổ trang ở nhà ta thì ta thích nhất bộ Khuynh Thần :>, anh Chín cũng thuộc hàng top công trong lòng ta (mặc dù có đem tặng bác ấy cho ta thì ta cũng chả dám nhận =.=), nhưng cặp làm cho ta phấn khích đến rươm rướm nước mắt thì lại là Duy-Liệt, cái đoạn con sam lên sân khấu đòi hủy hoại Miracle Leo ấy, èo, tim ta nó nghẹn lại luôn =.=, vô cùng phấn khích, mà cũng cảm động =.=. Còn về nhân vật thì ta khó nói lắm :D, mỗi cặp chiếm 1 góc :>.

      • Rin 02/12/2011 at 11:19 pm

        Thực ra là ta thik đọc hiện đại hơn là cổ trang=)))
        Nhưng chắc là do ta ấn tượng nhiều với Khuynh Thần vì dài và lúc đọc Vu sắc thì vẫn còn nhiều cảm xúc nên nó thế=)))…
        Cái đoạn con sam đòi hủy Leo thì ta cũng thik….và ấn tượng đoạn mà Duy bị mổ xẻ giống như con ếch trên bàn thí nghiệm bởi con mụ Monica rỳ rỳ đó [ta hok nhớ rõ tên lắm]….sau đó con sam đến và rồi bày tỏ cảm xúc vs Duy…ta nhớ đc con sam nói vs Duy lúc đó là “…Khi ta xác định ta yêu ngươi thì ta đã thua dưới tay của ngươi….”….đọc đoạn đó ta đã rưng rức khóc=_=”….Và chính lúc đó ta cũng thik con sam hơn rất nhiều ah….[các a công trong truyện Ly bà bà luôn byk cách dùng khổ nhục kế=))))]
        Công nhận là nhân vật của Ly bà bà mỗi truyện xây dựng 1 kiểu…mà kiểu nào ta cũng yêu mới chết chứ=))))….

        • Fynnz 02/12/2011 at 11:25 pm

          ta thì thấy mn đa phần đều thích cổ trang, ta cũng thích cổ trang hơn :D, nhất là giang hồ kiểu Khuynh Thần thì càng bắt đúng gu :>

          Hỏa Ly biết xây dựng mấy nhân vật hoàn mỹ cho fangirl thổn thức :>, có điều hình như càng ngày càng bớt hoàn mỹ một chút =)) =)), nhưng nhờ vậy mà thật hơn 1 chút, sang Xích Ái chắc còn thật hơn nữa, vì dù sao cũng là hiện đại và ko có huyễn huyễn.

      • Rin 02/12/2011 at 11:40 pm

        Tại cổ trang thì thường cái rỳ nó cũng “mĩ”…từ người cho đến cảnh…ăn nói cũng kiểu nhẹ nhàng uyển chuyển hơn hiện đại…chắc do thế nên mọi người thik cổ trang hơn hiện đại=)))
        Dù bớt hoàn mĩ nhưng ta vẫn thấy “mĩ” nhiều và tính cách vẫn thú vị..và hok có huyền huyễn thì nhiều cái sẽ có cảm giác thật hơn…vd như là byk đâu đấy có ngày ta sẽ gặp đc ngoài đời chẳng hạn=)))….Xích Ái thì hok byk sẽ như thế lào đây…hồi hộp quá…cơ mà h nó đã hết quyển 1 chưa nàng=)))

        P/s: “mĩ” nhiều đến nỗi con bạn ta kêu “hok hiểu sao zai đẹp bây giờ toàn thik cặp vs zai đẹp”=)))))

  12. ixora289 03/12/2011 at 10:06 am

    Chương cuối của tục thiên, khép lại một hành trình rất dài rất dài của hai người.

    Mọi thứ giống như một vòng tròn thật lớn, đi một hồi, lại quay về điểm xuất phát ban đầu. Duy đi tìm cách giải thoát sự bất tử, tìm được rồi, cuối cùng lại vì người “giúp” mình thoát khỏi bất tử lại tìm trở lại sự bất tử đã bỏ đi.

    Nhưng khác ở chỗ, điểm xuất phát đó giờ ko chỉ có mình Duy, mà còn có thêm một con sam luôn đeo bám :), có thêm một người khiến mình yêu cuộc đời, yêu mạng sống, đó là một hạnh phúc mà Duy sống cả mấy trăm năm giờ mới tìm được.

    Tất cả những chương của tục thiên đều rất ngọt ngào, nhưng chương này là một trong những chương xúc động của tục thiên.

    Con sam phải xa Duy tận ba năm, nó là ai cơ chứ, chỉ có vài ngày xa Duy nó đã lồng lộn lên rồi. Vậy mà vì Duy, lần này nó làm rất tốt.

    Nhưng đây cũng là lần đầu tiên nó bộc lộ một sự yếu đuối, một sự bất an, nhưng lại ko giảm đi tính cách độc đáo của mình tí nào. Bởi vì sự yếu đuối, bất an đó là vì thiếu vắng tình yêu của nó. Mình cứ tưởng tượng cảnh nó đứng đó, tự nhiên bất chợt ngừng hát, dõi mắt tìm kiếm bóng hình Duy, vì nó ko thể đi tìm, chỉ có thể chờ đợi Duy trở lại. Hình ảnh đó rất cảm động.

    Rồi cũng đến lúc nó chờ được. Phải nói là con sam quá liều lĩnh, nó mặc dù là người sói rồi, nhưng bị ngàn người đè mình nghĩ cũng ko dễ thoát ra đâu, vậy mà ko thèm để ý đến đám đông, chạy xuống chỗ Duy mà ôm hôn.

    Bài tình ca đòi hỏi của nó rất là độc đáo, cái kiểu vòi vĩnh đòi hôn lại mang cả vào bài ca, nhưng đúng là chỉ cần như thế thôi, trực tiếp và thẳng thắn bộc lộ tình yêu với Duy, thế là đủ khiến Duy cảm động rồi.

    • Fynnz 03/12/2011 at 10:35 am

      ^^, ta thích cách nàng nói *tự nhiên bất chợt ngừng hát, dõi mắt tìm kiếm bóng hình Duy, vì nó ko thể đi tìm, chỉ có thể chờ đợi Duy trở lại*, nghe rất xúc động khi nghĩ đến cảnh đó

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: