Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 52


.::Đệ Ngũ Thập Nhị Chương – Hứa Hẹn::.

Trên máy bay mọi người đều nghe thấy tiếng rít gào của Lê Khải Liệt, Vu Duy Thiển làm sao lại không nghe thấy, “Liệt!” Hắn dùng sức để đè lại Lê Khải Liệt, vẻ mặt đột nhiên trở nên kịch liệt, “Ai cũng không thể tránh khỏi chuyện này! Không biết khi nào và ở chỗ nào thì ta sẽ chết! Ta không muốn đến lúc đó mới hối hận khi không nói rõ với ngươi – mặc kệ ta như thế nào, ta muốn ngươi sống khỏe mạnh cho ta!”

“Nghe đi, đây là ai nói, mặc kệ ngươi như thế nào?” Đôi mắt hừng hực lửa nóng của Lê Khải Liệt nhất thời trở nên lạnh lẽo, “Ta làm sao có thể mặc kệ? Lúc trước ai nói có thể vứt bỏ kiêu ngạo vì ta, ngươi có thể thì vì sao ta lại không thể?”

Đây không phải lần đầu tiên hắn nói như vậy, Lê Khải Liệt nói được thì sẽ làm được, Vu Duy Thiển nhìn hắn trong chốc lát, “Bởi vì ta đã sống đủ, mà ngươi thì còn rất trẻ.” Vu Duy Thiển lại đột nhiên trở nên tỉnh táo, chậm rãi nói ra những lời đó.

Lúc này Lê Khải Liệt tựa như bị đánh phủ đầu, “Tốt lắm.” Hai mắt toát ra hào quang dữ tợn, ngón tay bấu chặt vào lớp da bọc của chiếc ghế.

Hiện tại Vu Duy Thiển nói ra những lời này với vẻ mặt như vậy thì không có ai có thể phản bác, hắn quả thật đã sống rất nhiều năm, lâu đến mức hắn cảm thấy chán nản, cũng lâu đến mức Lê Khải Liệt vĩnh viễn đuổi theo không kịp, cho dù Lê Khải Liệt có năng lực nhưng cũng không thể thay đổi chuyện này, Vu Duy Thiển sinh ra trước Lê Khải Liệt từ rất lâu, cũng có thể đã sớm rời khỏi nhân thế.

Tiếng hít thở nặng nề trong bầu không khí ngột ngạt tràn ngập mọi ngóc ngách trên máy bay, những người đứng xem không ai dám xen mồm vào cho đến khi sự nặng nề bức bối làm người ta sắp phát điên thì Lê Khải Liệt mới chậm rãi buông tay ra, nâng mặt Vu Duy Thiển lên, “Ta nên cảm thấy may mắn, bởi vì ta quá yêu ngươi nên mới không lập tức xé xác ngươi.”

“Ta cũng cảm thấy thật may mắn vì ngươi không bị mất lý trí, có thể áp chế cảm xúc của mình, buông tay ra.” Hắn kéo xuống tay của Lê Khải Liệt rồi chậm rãi lên tiếng, “Ngươi muốn biết Vivian nói cái gì với ta? Được thôi, chỉ cần lần này ngươi có thể toàn thân trở ra, không làm cho mình bị thương thì ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Không phải muốn hắn chiếm được thuốc đồng hóa, cũng không phải muốn hắn đổi lấy sự giúp đỡ của Bode, chỉ là muốn hắn không bị thương, thế thôi.

Giống như điều kiện trao đổi, không vì mục đích gì cả, chỉ cần hắn bảo vệ an toàn cho mình, bởi vì Vu Duy Thiển đoán được hành động lần này rất nguy hiểm, mà hiện tại hắn không thể xác định chính mình sẽ trở thành trợ lực hay là trói buộc của Lê Khải Liệt.

Ánh mắt màu đen thản nhiên giống như muốn xuyên thấu đôi mắt thú vàng óng, Lê Khải Liệt cơ hồ không thể nhìn thẳng, lời nói của Vu Duy Thiển, vẻ mặt của hắn, hành vi của hắn đều truyền đến một hàm nghĩa – thời gian của hắn không còn nhiều lắm. Thời gian của bọn họ không còn nhiều lắm.

Nhưng Vu Duy Thiển vẫn trấn tĩnh như thường, “Trước lúc đó ta muốn xác định ngươi sẽ không làm ra chuyện gì ngu xuẩn…”

“Biết rõ không giống như trước kia nên ta sẽ không để cho bất cứ chuyện gì xảy ra.” Cắt ngang lời của Vu Duy Thiển, Lê Khải Liệt nói một cách quả quyết, Vu Duy Thiển đối mặt với sự xâm lượt trong đôi mắt kia, vẻ thô bạo và nghiêm nghị luôn bị ánh mắt thâm tình che giấu lại một lần nữa hiện lên.

Đôi mắt tham lang tỏa ra khí thế áp bách, “Ta sẽ nhìn ngươi chằm chằm, đừng hòng rời ta khỏi nửa bước, ta sẽ gắt gao nhìn ngươi, nhìn ngươi làm sao có thể tự cứu mình, nếu làm không được thì để ta! Muốn giết toàn bộ mọi người trên thế giới, chỉ cần có thể cứu được ngươi thì ta sẽ làm!”

Giọng điệu âm u, nghiêm túc đến mức không thể xem đó như là vui đùa, nếu Vu Duy Thiển thật sự xảy ra bất trắc thì không ai có thể đoán trước Lê Khải Liệt sẽ làm ra chuyện gì.

Reid cảm thấy nếu trước kia Lê Khải Liệt không quen với Vu Duy Thiển thì không biết Tham Lang, người mang huyết thống gia tộc Claudy, hoàng tử bí ẩn của Hashim, Miracle Leo được người người theo đuổi đã làm ra chuyện gì kinh khủng.

Lê Khải Liệt có nhiều thân phận, tâm tính thất thường, không ai đoán được chuyện hắn muốn làm, nếu không có Vu Duy Thiển….

Nhưng nếu người phương Đông này từ nay về sau không còn tồn tại thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Khi Lê Khải Liệt nói ra câu đó, Vu Duy Thiển đồng thời bị vài ánh mắt cùng nhau nhìn chăm chú, mà dường như hắn cũng bị những lời này kinh sợ, “Ta hứa với ngươi, ta sẽ cố gắng sống sót.”

Mái tóc hoa râm tựa hồ phản chiếu sắc trời u ám, vẻ mặt của hắn lại trở nên bình thản, giống như an ủi, hắn kéo lấy Lê Khải Liệt, dùng sức ôm đối phương thật chặt, đây là lời hứa của hắn.

Kể từ khi khởi hành từ Paris thì thời tiết đã không tốt, hiện tại cũng vậy, từ Tokyo đến Hokkaido, dọc đường đi thời tiết giống như bị một bàn tay vô hình khuấy đảo, phủ kín âm u xuống từng ngóc ngách.

Lê Khải Liệt đã hỏi Hokkaido rốt cục có cái gì, khi máy bay hạ cánh, một trận gió lạnh thổi đến, mỗi người đều hỏi Bode cùng một câu hỏi, đã gần đến mùa đông, gió lạnh ở nơi này tựa như kim châm đâm lên mặt, làm cho vài người còn mặc áo mùa thu cảm thấy thật sự không quen.

Kéo cao cổ áo, Reid nâng tay lên để xem giờ, hiện tại đã là bốn giờ chiều, “Người của ta muốn đến đây thì phải mất một chút thời gian.”

“Địa hình núi lửa, cư dân không nhiều lắm, nhiều rừng rậm mới là nơi dễ dàng giấu diếm bí mật, nơi này thật không tệ.” Kể từ khi lên máy bay thì Lê Khải Liệt không hề nhoẻn miệng cười, Vu Duy Thiển vốn không bận tâm đến thời tiết, nhưng hiện tại hắn không thể không bận tâm, nhìn thấy hắn chải vuốt mái tóc bị rối cho ngay ngắn trong gió lạnh, Lê Khải Liệt muốn đem áo khoác của mình cho hắn thì lại bị từ chối.

“Nếu từ giờ trở đi ta phải dựa vào ngươi để sống sót thì về sau sẽ như thế nào? Đừng quên ngươi đã đồng ý với ta cái gì.” Không được bị thương, phải bảo vệ chính mình, đây là yêu cầu của hắn đối với Lê Khải Liệt, “Chỉ là lạnh mà thôi, đi một chút sẽ nóng trở lại.”

Hắn lấy ra đôi găng tay từ trong túi quần rồi đeo vào, sau đó tiến về phía trước, “Bode, phương hướng của tín hiệu ở đâu, chỉ cho ta xem.”

Bode đi phía trước dẫn đường, “Chúng ta phải tìm một chiếc xe, theo địa hình thì chúng ta nên đến khu Akan, có thể phải đi sâu vào một chút, trước kia ta đã đến một lần,” Hắn làm ra điệu bộ muốn đón xe, Ka Zhaye bám sát theo hắn, bảo vệ Vu Duy Thiển và canh chừng Bode đều là nhiệm vụ của Ka Zhaye.

Lê Khải Liệt đi phía sau, tầm mắt không hề dời khỏi Vu Duy Thiển nửa bước, khi Vivian tiến lên thì hắn liền giữ nàng lại, “Nói cho ta biết, có cách gì để cứu hắn? Ngươi ắt hẳn biết rất rõ?” fynnz.wordpress.com

“Cho dù ta biết thì vì sao phải nói với ngươi?” Nàng cố ý mỉm cười, “Ngươi không tuân thủ quy củ, chẳng phải đã chấp nhận điều kiện của Wirth rồi hay sao–”

“Ta đã chấp nhận nhưng không nhất định phải tuân thủ.” Lê Khải Liệt cũng cười, nụ cười của hắn khiến người ta sợ hãi, “Ngươi cũng không muốn hắn gặp chuyện không may, đúng không? Nếu lần này hắn không qua khỏi thì chúng ta phải cứu hắn ngay lập tức….” Những lời này chưa dứt thì đột nhiên hắn liền dừng lại, sau đó mới nói tiếp, “Ngươi muốn đến lúc đó chúng ta mới cùng nhau hối hận hay sao?”

Hắn đang dùng một cách khác để uy hiếp nàng, bởi vì hắn biết Vivian cũng quan tâm đến Vu Duy Thiển, ánh mắt âm trầm cùng nụ cười tà khí hòa quyện vào nhau, không biết vì sao hiện tại Vivian lại nhìn thấy một loại bi ai cũng giống như nàng.

“Ngươi vì hắn mà không ngại khẩn cầu ta, Leo, rốt cục bị thua bởi ngươi cũng không oan uổng, nể mặt ngươi cũng đã dùng máu cứu ta, ta có thể nói cho ngươi biết hắn vẫn có thể cứu được, nếu hắn yêu ngươi đủ sâu thì sẽ ở lại vì ngươi, còn chuyện khác thì ta không thể nói.” Nàng đã hứa với Wirth, đó là sự lựa chọn của hắn.

“Còn không đi?” Xe đến, Vu Duy Thiển ở phía xa quay đầu lại, Vivian thản nhiên lên xe, Lê Khải Liệt vẫn đứng ngay tại chỗ, cách khoảng mấy chục feet, từ đằng xa nhìn Vu Duy Thiển, người này càng lúc càng xanh xao, vóc dáng cao lớn trở nên gầy gò, rốt cục là cái gì làm cho Vu Duy Thiển biết rõ phương pháp tự cứu mình nhưng lại không chịu thay đổi tình trạng hiện tại mà vẫn còn do dự……

Lê Khải Liệt tin tưởng tình cảm mà Vu Duy Thiển dành cho mình, nếu không thì với tính cách như Vu Duy Thiển sẽ không dung túng cho phép hắn lưu lại những dấu vết tình dục trên thân thể, càng đừng nói là để cho Vu Duy Thiển chấp nhận bị một người đàn ông khác âu yếm.

“Đứng đó đờ đẫn làm gì? Nhanh lên.” Không biết vì sao Lê Khải Liệt lại dùng ánh mắt kỳ dị như vậy để nhìn mình, đã sớm quen với tính tình thất thường của Lê Khải Liệt, Vu Duy Thiển tiến lên rồi kéo hắn vào trong xe, “Lần này chỉ có một mình chúng ta?”

“Có ý gì?” Lê Khải Liệt phục hồi tinh thần, lúc này bàn tay sau khi rút ra khỏi găng tay của Vu Duy Thiển đã lạnh như băng, trong khi nhiệt độ cơ thể của Lê Khải Liệt lại rất cao. Vu Duy Thiển cảm giác được nhiệt độ trên tay, hắn nhìn ra quang cảnh bên ngoài cửa xe, “Ý của ta là ngươi sẽ không hề chuẩn bị trước khi đến nơi này hay sao, Tham Lang, hoàng tử điện hạ?”

Lê Khải Liệt thoạt nhìn luôn hành động theo ý thích, nhưng trên thực tế hắn không phải loại người tùy tiện như vậy, quả nhiên hắn chỉ mỉm cười, “Không có chuyện gì có thể qua mắt được ngươi, ta đã điều động người từ Hashim, Hecate không thích hợp gia nhập chuyện này, cho nên hiện tại nhân số cũng không quá nhiều.”

Hắn không nói là có bao nhiều người, cũng không nói những người đó đã đến đây từ khi nào, Vu Duy Thiển không hỏi lại, Bode ở ngay bên cạnh, đối với bọn họ mà nói thì Bode vẫn là một nhân vật chưa thể định nghĩa rõ ràng..

Xe tiến vào khu Akan, có lẽ lấy tên của địa danh Akan để đặt, sau một trận tuyết đầu mùa, những chiếc xe đã từng lui tới nơi này đều lưu lại dấu vết trên mặt đất, nhìn con đường phía trước thì cũng nhận ra nơi này có vẻ rất náo nhiệt, không giống địa phương ít người lui đến.

Xe dần dần tiến sâu vào núi, hiện tại Reid bắt đầu nghi ngờ đội đặc nhiệm của hắn có thể tìm được nơi này hay không, ở đây có một khu rừng rậm, núi lửa tạo thành địa hình rất dốc, dân cư phần lớn tập trung ở những nơi náo nhiệt của khu Sapporo, còn bọn họ lại tiến sâu vào nơi hẻo lánh.

Xa xa xuất hiện một dãy nhà có kiến trúc hình mái vòm, có một người đang đứng trước cửa.

Thay đổi trang phục, trên người mặc kimônô làm cho người ta có cảm giác khác lạ, nhưng hắn vẫn là Senzou, mỉm cười một cách nhã nhặn và lịch sự, ngay thẳng như một thương nhân, trên đai lưng có treo huy hiệu của gia tộc Supuringu, hoa văn màu xanh nhạt càng làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo trong tiết trời giá rét như thế này.

“Bode.” Xe dừng lại, Lê Khải Liệt không xuống xe mà lại giữ lấy Bode ở phía sau, nụ cười trở nên quỷ bí, “Đã đến nơi, ngươi có thể nói, không phải trước kia ngươi đã từng đến nơi này mà là có người đã nói cho ngươi biết địa điểm, đúng không? Ngươi và Senzou có kế hoạch gì?” Lê Khải Liệt dường như không cảm thấy bất ngờ, đồng tử co rút tỏa ra sát khí.

“Trước tiên để ta xuống! Ngươi muốn tính sổ cái gì thì tối nay tính, trước tiên để cho ta đi xuống!” Bode mặc kệ Lê Khải Liệt uy hiếp, hắn gào thét um sùm, nôn nóng muốn mở cửa xe, thậm chí móng tay sắt bén len vào trong cổ mà hắn cũng không bận tâm, mặc kệ để máu chảy ra, hắn chỉ muốn lao ra ngoài.

“Đợi thật lâu, rốt cục khách quý cũng đến.” Senzou không quan tâm đến Bode, hắn đứng ở đó mỉm cười.

Người trên xe lần lượt đi xuống, kéo Vu Duy Thiển ra phía sau, Lê Khải Liệt lau đi mấy giọt máu của Bode ở trên tay, “Ta biết mà, nếu Bode bị ngươi bắt được nhược điểm thì ngươi sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn như vậy, không lợi dụng tốt thời cơ thì sẽ không phải là ngươi, Senzou.”

“Ai bảo ta là thương nhân, làm sao có thể kinh doanh một mối làm ăn thua lỗ cho được.” Senzou làm ra tư thế xin mời, tầm mắt xẹt qua trên người Vu Duy Thiển, sau đó mới nhìn Lê Khải Liệt, “Ngươi nói ngươi đã sớm biết nhưng với ta chỉ cần ngươi đi vào nơi này thì ta sẽ trở thành người chiến thắng.”

“Tới đây không chỉ có một mình chúng ta.” Những giọt máu chưa được lau khô đang nhiễu xuống đất, nụ cười của Lê Khải Liệt chói mắt tựa như màu đỏ tươi của những giọt máu kia.

Chưa dứt lời thì từ phía đằng xa bỗng nhiên xuất hiện một nhóm người, những người đó rất giống Ka Zhaye, mặc đồ tươm tất vừa người, thái độ kiên cường dũng mãnh toát ra từ mỗi một hành động giơ tay nhấc chân.

Bọn họ hoàn toàn bao vây nơi này.

……….

P/S: ồ, lần này không te tua như cuối q3 đâu :>, nhưng nó hào hùng 1 tí, và ko *chết* lãng xẹt như trước =))

23 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 52

    • jing 24/11/2011 at 8:08 pm

      Hắc hắc ta gần như ôm trọn bộ tem tục thiên * xoa xoa bụng , híp mắt * =))=))

      Sắp đến màn hoành tráng của sam sói bé nhỏ rồi , * nhảy nhót * ta mong chờ màn tỏa sáng của sam bé nhỏ theo như nàng spoil là sáng từ đầu tới chân 😛 , k lãng xẹt như đàn anh của mình là a 9 bị ng khác cướp mất hào quang trước mặt vợ =))=)).Lần này k mải mê vờn nhau mà bị đâm 1 đao =))=)) chắc biết rút kinh nghiệm ra từ vụ trước =))

      Nhân loại nên cảm ơn là có Duy kiềm chế , * thuần * thú dữ sam sói vào quy củ =))=))

      • Fynnz 24/11/2011 at 8:35 pm

        hô hô, ít ra thì hoành tráng được 1 tẹo =)) =)), ý của ta sam sói nổi bật nghĩa là ko có ai nổi bật ngoài sam sói =)) =)), ko bị cướp hào quang.

  1. kumori 23/11/2011 at 8:28 pm

    Để cứu nhân loại khỏi thú dữ sam thì tốt nhất Duy nên sống sót =)), nếu ko sẽ ko ai đủ sức mà kiềm nó lại =)), đúng là người huấn luyện thú dữ =))
    Sam độ này nóng tính ghê, cãi vợ nhem nhẻm, mà cũng phải thôi, yêu vợ quá nên hóa liều mà =))
    Ta rất thích cái xì poi của nàng hôm trước về sự nổi bần bật của bạn sam cuối tục thiên :)), xem bạn sam làm gì nào, có vẻ bạn đang cần người để phát tiết =))

    • thienthancanhden 23/11/2011 at 8:31 pm

      “Để cứu nhân loại khỏi thú dữ sam thì tốt nhất Duy nên sống sót =)), nếu ko sẽ ko ai đủ sức mà kiềm nó lại” –> nàng nói đúng những gì ta muốn nói ^o^

    • Fynnz 23/11/2011 at 10:20 pm

      hô hô, nghe nàng nói như thể con sam là 1 con sư tử xổng chuồng =)) =)).

      nói chung là con sam sẽ giết những ai cần phải giết, đáng bị giết thôi :>, còn lại thì em ngoan lắm, ko dám giết người vô tội vạ để bị kiện ra tòa :D, dù sao cũng là hiện đại mờ.

  2. Yumi Ling 23/11/2011 at 9:01 pm

    dạo gần đây sam sói hay nổi nóng thất thường nên cũng mạnh miệng cãi lời vợ hơn trước =)))
    lần này có vẻ ko te tua như q3 thiệt, chưa j mà thấy sam sói có vẻ rất sung dồi XD~
    ta mún bik cách cứu bé a ~~~ *lăn lăn ăn vạ*
    còn có 10 chương, ta bị hồi hộp T__________T

    • Fynnz 23/11/2011 at 10:28 pm

      ừ, ko bị ngược thân quá nặng như hồi q3 con sam bị hành xác, có bé Duy thì hơi tội một tẹo, nhưng ko sao, chỉ cần ở bên nhau thì chuyện gì cũng sẽ vượt qua được ^^

  3. khicon 23/11/2011 at 9:51 pm

    Hai vợ chồng lại cãi nữa rùi …. con sam từ lúc có vợ bên cạnh tính tình trở nên nóng nảy khác thường …!! Không ai khống chế được trừ vợ mình ra … ta cũng hồi họp chờ đợi nè, không biết làm sao để cứu bé Duy … !!!

    • Fynnz 23/11/2011 at 10:30 pm

      😀 thế mọi người cũng ko đoán được đúng ko? Thôi thì hồi hộp chờ xem kết quả và lời giải đáp sau cùng + cái kết trọn vẹn.

  4. Tiểu Quyên 23/11/2011 at 10:28 pm

    mong anh Duy sống a để quản anh Liệt
    ko biết cách cứu anh Duy là gì nhỉ ta tò mò quá

  5. yellow92 24/11/2011 at 8:48 am

    Chuẩn bị có trò hay để xem rùi a =)
    ta khoái mấy màn máu lửa của 2 anh ghê đó, nhưng hi vọng bé Duy đừng bị làm sao hết á, bé đã yếu lắm rồi a, con sam thì khỏe rồi, khỏe như voi thì chả có cái gì đáng phải lo cả, thêm nữa có 1 đống người hỗ trợ, lần này người gặp họa chắc chắn là cái gia tộc Supuringu đó thôi.
    tuy k biết bác Senzou cùng cái gia tộc đó có âm mưu gì, cơ mà ta ủng hộ châm ngôn đập trước hỏi sau nha =)

  6. ixora 24/11/2011 at 12:55 pm

    Hai đứa ko biết sẽ còn cãi nhau bao nhiêu lần nữa vì Duy ngày càng già đi nhanh chóng nữa đây. Một nữa nhất định chết theo, một đứa nhất định bảo rằng đứa kia phải sống tốt, ko cãi mới lạ. Nhưng xuất phát điểm đều bởi vì quá yêu đối phương.

    Nhưng Duy mặc dù bảo thế, vẫn biết rằng một khi mình chết đi, con sam sẽ ko biết trở thành khủng bố thế nào, nên mới hứa sẽ giữ mình, mọi người đều biết điều đó, con sam ko ngần ngại tuyên bố là giết hết mọi người mà giữ được Duy sống nó cũng ko màng đến việc giết người cơ mà.

    Cái thứ Senzou giữ của Bode coi bộ hắn rất quan tâm nha, nhảy loi choi đòi đi xuống, cho dù bị con sam cắt tay chảy máu cũng ko màng luôn.

    Mình ko nghĩ Senzou ko tính đến việc mọi người sẽ mang theo người tới đối phó hắn, nhưng sao hắn lại có thể nghĩ rằng bản thân thắng chắc khi con sam đến đây nhỉ? Thứ phép thuật gì đó của dòng họ ko lẽ Duy ko còn bất tử vẫn có thể khống chế hay sao, vì chỉ cần có thể tác động lên Duy, thì con sam sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi.

    • Fynnz 24/11/2011 at 1:29 pm

      ừ, bác Senzou rất khó hiểu, rốt cục mục đích là 1 điều rất đơn giản, nhưng lại buộc Senzou phải tốn thật nhiều công, đến mức phải buộc miệng nói *có đáng hay không*

  7. Rin 24/11/2011 at 5:48 pm

    Fyn hammmmmmmmmmmmmmmm………
    Lâu lắm hok gặp nàng=))))…[từ tối qua đến h là mấy chục tiếng rồi đấy=)))]
    Tranh thủ tgian vào để vào gặp con sam vs Duy yêu sau bao nhiêu ngày xa cách=))))
    Ta ghét bác Sen….đó lầ cảm xúc nhiều nhất của ta lúc này =_=”…ta muốn biến bác ý thành món sốt vang….hok byk đến lúc đó ta có còn ăn đc món đó hok….
    Duy yêu đã bắt đầu già…con sam thì cái trình độ điên khùng và bá đạo tăng cao….truyện đã lên đến cao trào….và cũng đến lúc ta cần ghét bác Sen hơn nữa [vẫn ức vs bác này…]
    Ta cá là sau một hồi phong ba bão táp…2 bạn trẻ sẽ sống hạnh phúc với nhau đến cuối đời…nếu hok nó sẽ hok là HE và nàng cũng sẽ chả edit nữa….nghĩ thế cho bớt uất ức với gần chục chương ta đọc chiều nay….=>cảm xúc vẫn bất ổn=))))
    p/s: Sao ta vẫn hok tìm thấy hứng thú học hành ah=)))…mau truyền nội lực cho ta=)))

    • Fynnz 24/11/2011 at 8:23 pm

      nàng cá khôn quá =)), nếu ta ko nói trước thì nàng chẳng dám cá vậy đâu 😀

      P/S: khi nào nàng đi làm kiếm tiền, lấy tiền của mình để đi học thì sẽ có động lực lắm =))

      • Rin 25/11/2011 at 1:12 pm

        =))))….thì nàng nói trc ta mới dám đọc=)))…nếu hok ta cũng chả dám đọc chứ đừng nói đến cá=)))
        p/s: đến lúc ta đi làm rồi….hok byk còn hứng thú học hok=))))….mà h tang đang xem phiên bản hài của Twilight=)))….buồn cười lắm ý=)))))))))

        • Fynnz 25/11/2011 at 4:59 pm

          đến lúc đi làm thì vẫn sẽ thích đọc truyện ^^, ta nè, cũng có cả khối người lớn tuổi hơn ta mà vẫn mê đam mỹ ấy chứ :>

  8. lilith12356 25/11/2011 at 2:36 pm

    ta thay ơ tục thiên này con sam trở mình nhìu lắm nhá… hết gào lại thét lên với duy, chứ ở phần CV luc nào cũng nhunc nhạn như con chi chi…khị khị,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: