Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 41


.::Đệ Tứ Thập Nhất Chương – Tình Cảm Bị Khống Chế::.

Sau đó Amy Lee đã tỉnh lại, trong đầu của hắn được cài không ít ký ức, đây là do pháp thuật tạo thành, nó đã vượt quá thuật thôi miên.

Sau khi hắn tỉnh lại thì vẫn nhớ rõ những hình ảnh này như cũ, chân thật giống như nó thật sự đã xảy ra, nhưng không có manh mối nào chứng tỏ hắn có được quyển nhật ký kia, bức hình cắt từ trong báo cũng không tồn tại, trong phòng không có bất cứ chứng cớ gì cho thấy chúng nó tồn tại.

“Ngươi là cô nhi, tên của ngươi là do ngươi tự mình đặt ra, bạn bè trong cô nhi viện của ngươi có thể làm chứng.” Sau khi Reid điều tra kỹ lưỡng quá khứ của Amy Lee thì hắn đã có đầy đủ chứng cớ. Đối mặt với những chứng cớ này, Amy Lee không thể không tin chuyện này là thật.

“Nhưng nó tựa như sự thật, ta….” Hắn hỗn loạn, nắm lấy tóc của mình, hận không thể xẻ đầu ra để nhìn xem bên trong có cái gì.

Thế giới này luôn có vài chuyện không thể giải thích, Reid đã kiểm tra cho Amy Lee, đầu óc của hắn không hề có bất thường nhưng những ảo giác mà hắn nhìn thấy cũng là sự thật.

Thị giác và xúc giác đều nói cho Amy Lee biết sự tồn tại của những thứ này, người khác lại xác nhận những thứ đó không có thật, khi đó người ta sẽ không biết nên nghe theo ai, Amy Lee hiện tại đang ở trong trạng thái này, hắn trở nên đờ đẫn, không biết chính mình rốt cục là ở trong thế giới thực tại hay hư ảo.

Chẳng lẽ hắn sắp điên hay sao? Hiện tại hắn chẳng khác gì những kẻ bệnh tâm thần hoang tưởng chỉ vào không khí mà nói lảm nhảm, hay là những thứ không tồn tại được cài vào đầu của hắn là nguyên nhân làm cho hắn trở thành kẻ điên?

Amy Lee bị đả kích nặng nề, hắn được FBI giám sát ở trong phòng để bảo đảm an toàn cho hắn, đồng thời cũng là để bảo vệ, nếu hắn là con rối bị thao túng thì nhất định là có kẻ muốn lợi dụng hắn làm cái gì đó.

“Nếu tựa như ngươi nói là Vivian động tay động chân lên người của hắn thì vì sao nàng lại làm như vậy? Amy Lee có tác dụng gì?” Buổi trưa, quán bar tiếp tục mở cửa buôn bán, nhờ Owen tìm người sửa chữa, lúc này Mê Cung vẫn như trước kia, chỉ khác là Vu Duy Thiển không còn đứng sau quầy bar.

“Ngươi rốt cục cũng ý thức được mình là một nhân vật của công chúng, như vậy mới đúng, cũng miễn cho ta cứ phải lo lắng cho ngươi.” Lê Khải Liệt nhìn xung quanh, phòng nghỉ cũng được sửa lại, hắn dặn Owen nhờ người trang bị tất cả kính chống đạn từ ngoài vào trong.

“Lại đây, lại đây ngồi với ta.” Hắn vươn tay về phía Vu Duy Thiển đang ngồi ở góc đối diện, “Ngươi cứ như vậy mà không muốn thừa nhận có thể là Vivian làm ra chuyện này hay sao?”

“Còn ngươi thì hy vọng là nàng? Nàng chưa từng làm gì tổn hại đến ngươi.” Người đàn ông tóc đen từ trong góc tối đi đến, hắn ngồi lên tay vịn của ghế sô pha mà Lê Khải Liệt đang ngồi, “Ngẩng đầu lên để ta nhìn ngươi một chút.”

Hắn nâng cằm của Lê Khải Liệt lên, không cho đối phương có cơ hội chất vấn và làm trái lệnh hắn. Hắn không xuất hiện trước mặt người khác có lẽ là còn có một lý do khác, hắn cũng giống như Lê Khải Liệt đều phát hiện bản thân hắn đang già cả, trọng lượng cơ thể không giảm xuống nhưng tình trạng biến hóa trên người dần dần rõ ràng, tình trạng này diễn ra nhanh hơn sau khi giao đấu với Kula Ha.

Bóng đèn trong phòng nghỉ rất nhu hòa, vách tường dán giấy màu xanh sẫm có chấm bi trắng, sô pha bằng da màu đỏ đậm, màu sắc rực rỡ này chính là sở thích của Lê Khải Liệt, ánh sáng rất thích hợp, làm cho những sợi tóc mai bị bạc thoạt nhìn vẫn giống như màu đen, cũng bởi vì ánh sáng nhu hòa mà nếp nhăn nơi khóe mắt không còn rõ ràng như trước.

Ánh mắt của Lê Khải Liệt trở nên chuyên chú, ánh mắt có tính xâm lược không còn mãnh liệt như dĩ vãng, ngược lại ẩn chứa rất nhiều cảm xúc khiến người ta khó có thể thấy rõ.

“Nhìn ta như vậy làm gì, bộ chưa từng thấy hay sao?” Dường như không nhìn thấy ánh mắt của Lê Khải Liệt, Vu Duy Thiển bóp hàm dưới của đối phương, “Ngươi có phát hiện răng nanh của ngươi càng lúc càng dài hay không? Buổi sáng đánh răng có quen hay không?”

Vu Duy Thiển giống như đang nói đùa nhưng trên mặt của Lê Khải Liệt không hề có một chút ý cười. Vu Duy Thiển có thể đối mặt với sự nổi giận của hắn, quen với việc nói năng không hề kiêng nể của hắn, nhưng duy nhất không muốn nhìn thấy Lê Khải Liệt như vậy, “Bộ dáng này của ngươi là có ý gì?”

“Không có ý gì, chỉ là cứ tiếp tục như vậy thì ta sẽ chịu không nổi, mấy ngày nay chúng ta đều giả vờ như không có chuyện gì, đã quá đủ rồi!” Lê Khải Liệt đứng lên, Vu Duy Thiển buông tay, cũng đứng lên, “Ngươi muốn nói cái gì? Tình hình hiện tại cho dù có nói cái gì cũng vô dụng, đây là con đường mà chúng ta đã tự lựa chọn, chúng ta cũng phải tự chấp nhận kết quả của nó.”

Mặc kệ kết quả này là cái gì, là tốt hay là xấu.

Vẻ mặt của Vu Duy Thiệt dường như rõ ràng viết ra những lời này, hắn quan sát tỉ mỉ Lê Khải Liệt, “Ít nhất ngươi vẫn chưa có dấu hiệu hoàn toàn mất lý trí, dù sao ngươi cũng khác với vật thí nghiệm trong tay của Bode, ta tin ngươi sẽ không sao.”

“Chỉ cần có ta ở đây, ta sẽ không cho phép ngươi biến thành bộ dáng kia.” Vu Duy Thiển nói một cách quả quyết và khẳng định, đôi mắt đen sắc lẹm không cho người ta nhìn gần, hắn bước lên, ngón tay di động trên gương mặt của Lê Khải Liệt, nhẹ nhàng vuốt ve, “Có nghe thấy hay không, ta không cho phép ngươi biến thành bộ dáng kia.” fynnz.wordpress.com

Thì thầm, hắn vươn tay ôm lấy Lê Khải Liệt, “Ngươi cứ tiếp tục biến thái, tiếp tục cuồng dục, tiếp tục tự cao tự đại, nói ra những lời chỉ đáng vã vào mồm, chọc tức ta cũng được, làm cho ta bất đắc dĩ cũng được, ngươi chính là ngươi, có ta ở đây thì ta sẽ không cho ngươi thay đổi.”

Hắn nói một cách khẳng định, ngón tay quấn lấy mái tóc dài đến vai với kiểu dáng như hải tặc của Lê Khải Liệt. Lê Khải Liệt như có như không mà nhếch khóe miệng một cái, “Ngươi luôn có thể trấn an ta khi cảm xúc của ta đạt đến cực hạn, Duy yêu, nhưng ngươi có nghĩ đến chính mình hay không?”

Theo câu hỏi này, ý cười nơi khóe miệng của Lê Khải Liệt biến thành độ cong sắc bén, “Vì sao ngươi chỉ nói ta mà không đề cập đến mình? Chẳng lẽ ngươi không biết chuyện mà ta quan tâm không phải là bản thân của ta mà chính là ngươi hay sao? Không, kỳ thật ngươi biết rất rõ nhưng chẳng qua ngươi không chịu nhắc đến.”

“Nói ra thì thế nào, chẳng lẽ có thể làm cho hết thảy mọi việc trở nên tốt hơn hay sao? Con người sẽ già cả, đó là sự thật, còn ta chỉ là đi trước thời gian một chút mà thôi.” Chuyện này vốn không có biện pháp, đối với Vu Duy Thiển thì đây chính là sự lựa chọn của hắn, không thể trách bất luận kẻ nào.

“Đúng là như thế nhưng chúng ta có thể không cần làm như chưa từng xảy ra chuyện gì có được hay không. Chẳng lẽ chúng ta cứ thản nhiên giả vờ như không có chuyện gì? Ngươi muốn ta cứ như vậy mà nhìn ngươi ngày một già đi? Như vậy rất tàn nhẫn! Duy! Ngươi không thể yêu cầu ta làm như thế! Ta cũng không thể đối đãi tàn nhẫn với chính mình như vậy!” Sắc mặt của Lê Khải Liệt trở nên âm trầm.

Làm sao có thể thờ ơ khi người mình yêu đang ngày một già đi? Hắn làm không được, cánh tay siết chặt Vu Duy Thiển, Vu Duy Thiển không thể không đè lại bờ vai của hắn, “Trước tiên đừng kích động, thay vì tức giận thì không bằng ngẫm lại cách thay đổi hiện trạng của ngươi, về phần ta thì ta đã cân nhắc, ta quyết định đi tìm Vivian.”

“Có ý gì? Nàng có thể giúp ngươi? Đừng nói với ta là ngươi muốn đi làm rõ chuyện thuốc đồng hóa.” Nghe được câu trả lời của Vu Duy Thiển, Lê Khải Liệt rút lại sự tức giận trên mặt, Vu Duy Thiển nhìn hắn một cái, “Không còn nổi nóng?”

“Nếu có thể giúp ngươi, muốn ta làm thế nào cũng được, chẳng phải ngươi rất rõ điều này hay sao?” Hắn chỉ quan tâm đến những gì có lợi đối với Vu Duy Thiển, thở dài, hắn vuốt lên nếp nhăn nơi khóe mắt của người này, đôi mắt khẽ chớp động, “Ngươi nên biết đây là cảm giác gì, năm đó ngươi vẫn chưa nếm đủ, ngươi muốn ta cũng cảm thụ giống như vậy hay sao? Ngươi rất tàn nhẫn, Duy, bởi vì tình yêu mà ta dành cho ngươi sâu sắc hơn tình cảm mà ngươi dành cho đám phụ nữ kia rất nhiều, cho nên hiện tại cảm giác của ta mãnh liệt hơn vô số lần so với ngươi năm đó, ngươi còn muốn tra tấn ta cho đến khi nào?”

Quả thật đúng như lời của Lê Khải Liệt, Vu Duy Thiển có thể lĩnh hội được cảm giác này, trơ mắt nhìn năm tháng trôi qua, thứ vốn thuộc về chính mình cũng trôi qua, một ngày nào đó sẽ biến mất.

“Đừng đem ngươi đánh đồng với bọn họ, chẳng lẽ ngươi nghĩ là mình giống bọn họ?” Trầm mặc trong chốc lát, Vu Duy Thiển chỉ ra điểm sai trong lời nói của Lê Khải Liệt, “Ngươi khác với bọn họ.”

Lê Khải Liệt rất cao hứng khi nghe thấy Vu Duy Thiển nói như thế, hắn hôn lên những dấu vết bắt đầu xuất hiện nhiều hơn nơi khóe mắt của người này, “Ta đương nhiên khác với bọn họ, ta yêu ngươi nhiều hơn bọn họ, mặc kệ ngươi là bất tử hay là tóc bạc trắng thì ta cũng sẽ không rời xa ngươi, muốn vứt bỏ ta cũng không dễ dàng.”

“Đúng vậy, ta nhìn ra, mặc kệ ngươi là người hay là thú, ngươi sẽ không nhả ra con mồi mà mình đã cắn.” Nụ hôn dừng nơi khóe mắt, cảm xúc ấm áp ẩm ướt, Vu Duy Thiển vuốt ve lưng của Lê Khải Liệt, người đàn ông đang hôn hắn bỗng nhiên cắn hắn một cái, “Đây là châm chọc hay là khích lệ?”

“Đương nhiên là khích lệ.” Nói một cách đương nhiên, Vu Duy Thiển bị dã thú cắn cổ, không thể không ngẩng đầu lên, khóe miệng là nụ cười nhẹ nhõm, Lê Khải Liệt hôn dọc xuống cần cổ của hắn, vừa mút ra từng dấu vết đỏ ửng vừa nói, “Mặc kệ ngươi muốn gặp Vivian là vì lý do gì, ngươi muốn đi gặp nàng thì cứ đi, dù sao ta cũng sẽ đi với ngươi, chúng ta đều biết ngươi đang già cả, nhưng cho dù ngươi chỉ có thể sống thêm vài năm, thậm chí chỉ là vài ngày thì cũng không sao, cùng lắm thì ta đi với ngươi.”

Lời nói nhẹ nhàng bâng quơ, tùy tiện thổ lộ, ngọt ngào tựa như một lời tâm tình, nhưng lại giống một quả bom đang nổ tung trong lòng của Vu Duy Thiển, “Ngươi đang nói ngu ngốc cái gì vậy hả?” Hắn nắm chặt bả vai của Lê Khải Liệt, đôi mắt tràn đầy uy nghiêm đang trừng to nhìn đối phương.

“Chẳng phải trước kia ngươi cũng từng nói với ta như vậy hay sao, tại sao hiện tại lại giật mình như vậy?” Lê Khải Liệt ngẩng đầu lên từ cần cổ của Vu Duy Thiển, thưởng thức những dấu hôn liên tiếp do hắn tạo ra, “Ngươi đã từng ở trước mặt gia đình của ta tại Hashim mà nói rằng người nguyện ý vứt bỏ kiêu ngạo của mình, ngươi còn vứt bỏ bất tử của mình vì ta, hiện tại tình hình đảo ngược, vì sao ta lại không thể nói như vậy?”

Hàng lông mày ngạo nghễ có góc độ bất tuân làm nhói đau đôi mắt của Vu Duy Thiển, hắn mím chặt khóe môi, không nói được một câu nào, Lê Khải Liệt không phải là người biết nghe lời, người này chính là như vậy, luôn là như vậy….

“Cái tên xằng bậy khốn nạn này, nói những lời như vậy, rốt cục muốn ta phải thế nào–” Cổ họng phập phồng, hắn ấn chặt đầu của Lê Khải Liệt, hai tay run rẩy, ngay cả giọng điệu cũng bất ổn, kéo xuống áo sơ mi, để lộ vết thương kia, bên dưới những dấu hôn màu đỏ là một vết cào thật nhỏ.

Khi ánh mắt của Lê Khải Liệt chạm đến thì sắc mặt lập tức có một chút thay đổi, bỗng nhiên nghe thấy lời thì thầm thản nhiên của Vu Duy Thiển, “Cho dù ngươi cào tróc mỗi một tấc da trên người của ta thì cũng không sao, nhìn xem ta thu phục ngươi như thế nào, ngẩng đầu mà nhìn người khống chế ngươi là ai.”

Bên ngoài tiếng nhạc đang cất lên du dương, bàn rượu hình tròn trong phòng nghỉ lại bị va chạm một chút, một người đàn ông đẩy ngã một người đàn ông khác lên bàn, vẻ mặt và giọng điệu lạnh lùng, kéo lỏng cà vạt, cúi người xuống….

Cho dù đang dần dần trở nên già cả thì sao, Lê Khải Liệt đang biến hóa thì sao, nếu đã chuẩn bị sẵn sàng sẽ vứt bỏ kiêu ngạo thì hiện tại mỗi một phút cũng không được lãng phí.

Vài ngày sau, chuyến bay đến Hollywood cất cánh đúng giờ, Miracle Leo biến mất khỏi công chúng đã được một thời gian, gần đây hành tung bí ẩn của hắn khiến nhiều người chú ý và tò mò, ở sân bay chụp được hình của hắn trở thành tiêu đề trên các bài báo, mà theo lời phát ngôn từ công ty quản lý của hắn thì hắn đang chuẩn bị quay một bộ phim điện ảnh, đang trong quá trình tiếp nhận một khóa huấn luyện đặc biệt.

Cách giải thích này được chấp nhận, mà việc đang trải qua huấn luyện đặc biệt lại khiến người ta suy đoán bộ phim điện ảnh sắp tới của hắn sẽ là thể loại hành động, ngay khi chuyện này trở thành tâm điểm ở khắp nơi thì Lê Khải Liệt và Vu Duy Thiển đã thành công đánh lạc hướng chú ý của công chúng, bọn họ đang ngồi trên máy bay đến một quốc gia khác.

Paris, Pháp.

…………..

P/S: đúng là chuẩn bị đóng phim hành động tiếp =)) =)).

18 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 41

    • jing 16/11/2011 at 8:01 pm

      Ngọt quá , ta lên cân với vợ chồng nhà sam sói , chương nào cũng có ngọt , mà món mặn thì kéo xoẹt rèm , k lên cân mới là lạ =))=))

      ^0^ khửa khửa sắp có phim hành động coi hử nàng =))=)) dạo này mí cái spoil cụa nàng rất chi là ém hàng , tung hỏa mù nhá , cứ dìm chết ta thôi 😛

      P/S: Chiều nay , trong khi lên list damei để tìm đọc khi có thời gian rảnh , hí hoáy nt với nàng , ta ôm bút ngủ lăn quay lúc nào k biết =))=)) tiếc là trong lúc mơ toàn mơ đâu đâu chứ k có mơ thấy giai đẹp =))=))

      • Fynnz 16/11/2011 at 10:28 pm

        ừ, thì từ đây đến cuối sẽ có nhiều cảnh hành động, nhất là màn cuối, đúng chất Hỏa Ly, lần nào khúc cuối cũng máu me hay đánh tơi bời hoa lá hẹ 1 trận :>

        P/S: ta cũng ước gì mơ thấy trai đẹp, ta nằm mơ dạo này toàn thấy công việc và công việc T__T, bị ám.

  1. kumori 15/11/2011 at 8:26 pm

    Lại một chương ăn kẹo đường nữa =)), đúng là sắp có hành động nên vợ chồng nhà này mới đút kẹo đường cho nhau cả đôi =)). Già đi cũng thế mà trở thành dã thú cũng thế, miễn là 2 người ở bên nhau thì ko có gì ko giải quyết được :D.
    Ta buồn cười cái đoạn Duy kéo hàm con sam lên kiểm tra răng, giống ông bố kiểm tra xem răng con mình có sún ko =))

    • Fynnz 15/11/2011 at 9:52 pm

      ừ, già hay biến chất thì miễn 2 người luôn ở bên nhau thì không thành vấn đề ^o^, quan trọng là như vậy thôi.

      răng này ko chỉ ko sún mà còn dài ra, sau này chắc phải mang 1 cái dũa răng bên cạnh, dài quá cũng bất tiện lắm :>, hôn rất ngứa môi.

  2. khicon 15/11/2011 at 9:36 pm

    Chương này ngọt ngào quá đi … chắc là bé Duy sợ Liệt cũng súng răng như fangơ, nên kiểm tra răng “nanh” cho chồng …
    Vụ Amy ta nghĩ chắc đã xong nên hai vợ chồng nhà này bay đi chỗ khác quậy tiếp … chơi một chỗ chán rùi …

    • Fynnz 15/11/2011 at 10:04 pm

      =)) đi giải quyết vấn đề ấy chứ, quậy gì nổi. Vụ Amy chỉ là dây mơ rể má thôi, chuyện chính sắp tiết lộ hết rồi 😀

  3. ixora289 15/11/2011 at 10:06 pm

    Tự nhiên đọc tới đoạn con sam nói rất bình thản là Duy dù chỉ có thể sống vài ngày thì đã sao, con sam sẽ cùng đi lại thấy xúc động lắm. Có lẽ vì con sam nói đến cái chết nhẹ nhàng quá, giống như cùng nhau nắm tay đi dạo, cũng có lẽ vì giống như Duy nói, con sam mở miệng toàn nói những thứ người nghe muốn vả vào mặt, tự cao tự đại, nên lâu lâu nói ra lời nói chân thành như thế (lại ko có sến) thì dễ dàng lay động lòng người hơn.

    Duy cũng bị lay động sâu sắc mà.

    Nhưng lần nói chuyện này rất tốt, cả hai phải đối mặt với vấn đề của nhau, chứ ko phải giả vờ nó ko tồn tại, như thế mệt mỏi lắm, mà cũng chẳng có ích gì cho đôi bên cả. Ko cần gượng ép bản thân, cho dù sắp tới Duy và con sam sẽ thành dạng gì, chỉ cần biết ngày hôm nay cả hai tận tình yêu nhau là được rồi. Mà lần này kéo rèm là Duy ăn con sam nha, chứng tỏ rằng chú Wirth chưa có đuối sức tí nào trong chuyện này cả 🙂

    Nghĩ cũng tội cho Amy, giờ nó cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn mãi, nhưng thà biết sớm, để nhanh chóng thoát khỏi nó còn hơn.

    Bắt đầu chương sau là hồi gay cấn nha, gia tộc Barody tuy chỉ có Vivian là mạnh nhất, nhưng có lẽ mấy người còn lại cũng có khả năng bí ẩn gì đó rồi, ko biết một mình con sam có đối phó nổi ko nữa.

    • Fynnz 15/11/2011 at 10:46 pm

      sam bình thường hay sến chảy nước, nhưng đúng là khi không sến thì toàn nói những câu rất cảm động, ta vẫn còn nhớ lúc sam đứng trên thuyền nhớ về Duy ở q3, lúc ấy thấy sam chính chắn lắm, chẳng còn long nhong như bt ^^.

      bạn Amy là người vô tội hoàn toàn, nhưng cách Hỏa Ly miêu tả từ lúc đầu làm ta cứ nghĩ bạn cũng ghê gớm lắm, ai dè đâu =)) =)), đúng là bất ngờ này sang bất ngờ khác.

  4. yellow92 15/11/2011 at 10:08 pm

    Chuyện rắc rối thì vẫn đang còn đấy, thế mà thấy 2 anh vẫn cứ ngọt ngào như vậy, làm FG như ta chả có chút lo lắng gì luôn =)
    Mà 2 anh giống như chơi trò trốn tìm ấy, suốt ngày lén lén lút lút trốn giới truyền thông đi du lịch khắp nơi, hơi hâm mộ =)

    • Fynnz 15/11/2011 at 10:47 pm

      ừ, rắc rối cứ để 2 anh giải quyết, làm fangirl thì cứ tận hưởng những giây phút ngọt ngào của 2 anh, chẳng cần vội, chẳng cần xoắn gì hết :>

  5. Tiểu Quyên 15/11/2011 at 11:18 pm

    chắc anh Duy sợ răng của anh Liệt dài ra cắn ảnh nên kiểm tra cho chắc ăn nhỉ……..hi……..hi……………………
    ta mà đc người như anh Liệt cắn thì sướng biết mấy a………..2 anh cứ ngọt ngào như vậy thì chắc ta khỏi phải ăn đường a

  6. Chajatta240492 16/11/2011 at 1:36 am

    Kể ra cũng khổ thân cho bé lee, làm con rối đến mức sắp hoá điên rồi, dưng đứng sau…. haizzz gặp lại bé vi lại phát hiện thêm cái gì nữa a~~ duy đang bị lão hoá ngày càng nhanh kìa, còn con sam sắp thành quái vật ;(( ly tỉ định dư lào đây chứ :s hai vợ chồng có Cần phải càng ngày càng bị đặc biệt thế này không, làm tim fan gơ xót quá hà ;(( qua mấy cảnh máu me lại sắp tới bạo lực rồi, vu sắc đúng là cân não mà, được mấy màn ngọt lừa tình này ;;)

    • Fynnz 16/11/2011 at 9:24 am

      ừ, sắp xảy ra chuyện :>, lúc nào mà chả đánh tơi bời hoa lá hẹ khi kết thúc truyện của Hỏa Ly 😀

  7. lysu 16/11/2011 at 2:10 pm

    đúng là bé Sam sói càng ngày càng đáng iu nhe , nhìn Sam quấn quýt bên cạnh Duy iu lâu lâu nhe răng nanh ôm bình dấm chua thấy iu ghê , sao càng ngày ta càng thấy thích mấy cái răng nanh của con Sam 🙂

    • Fynnz 16/11/2011 at 2:52 pm

      để răng nanh của nó cắn sứt mấy miếng thịt của nàng là nàng biết có đáng yêu hay không liền :>

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: