Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Trầm Nịch – Quyển 2 Chương 128


.::Đệ Nhất Bách Nhị Thập Bát Chương::.

Mọi người đều vừa khóc vừa làm chuyện của mình. Dung Khâu tẩy rửa sạch sẽ cho đứa nhỏ, sau khi quấn vào khăn thì đem đến một bên để tiến hành kiểm tra, phải bảo đảm đứa nhỏ khỏe mạnh. Bên này Dung Niệm cẩn thận rửa sạch long nhụy đã bị nứt toác của Hoàng Thượng rồi thoa thuốc. Vết thương không còn xuất huyết nữa, Dung Niệm ra hiệu cho Vương gia, Ngũ Tử Ngang lập tức bế Tần Ca đang hôn mê rồi đứng dậy, Ôn Quế và Thân Mộc nhanh nhẹn kéo xuống tấm đệm thấm đầy máu rồi thay sạch sẽ.

Ngũ Tử Ngang thay đổi xiêm y cho Tần Ca, lúc này đôi tay của hắn vẫn không ngừng run rẩy. Chứng kiến Tần Ca trải qua lần sinh sản này, Hà Hoan đã khóc gần như cạn nước mắt, lúc này hắn cố gắng không đánh thức Hoàng đế ca ca. Hoàng đế ca ca không mổ bụng mà đã đau đớn đến thế, như vậy lúc phụ Vương mổ bụng sinh hắn ra thì phải chịu đựng thống khổ đến cỡ nào.

Cũng tưởng nhớ đến bệ hạ, Thân Mộc rưng lệ dẫn Hà Hoan đi. Tiếng khóc dần dần rời xa, dưới chân của Ngũ Tử Ngang mềm nhũn, hắn quỳ gối bên giường, một tay ôm Tần Ca, một tay khẽ vuốt gò má tái nhợt của người này, hô hấp nặng nề, thật lâu sau vẫn không thể lên tiếng. Sau khi Dung Khâu kiểm tra xong thì liền bế đứa nhỏ đang thiêm thiếp ngủ đi đến bên giường, khom lưng đưa đứa nhỏ đến trước mặt Vương gia rồi thấp giọng nói, “Vương gia, điện hạ rất khỏe mạnh, ngài bế hắn một chút đi.” Lời này vừa nói ra thì nước mắt của Dung Khâu liền nhiễu xuống trên người đứa nhỏ. Nghĩ đến tiểu hài tử này được sinh ra như thế nào thì Dung Khâu rất muốn khóc lớn một trận.

Hô hấp của Ngũ Tử Ngang nhất thời đình trệ, hắn chậm rãi quay đầu nhìn tiểu hài tử với đầy nếp nhăn trên mặt, căn bản nhìn không giống ai. Hắn hơi run run mà vươn hai tay, cẩn thận đem đứa nhỏ vẫn còn yếu ớt mềm mại ôm vào trong lòng.

Sau lần sinh sản này của Tần Ca, nếp nhăn già cả trên khuôn mặt của Dung Niệm lại nhiều thêm một chút. Hắn đẩy nhi tử của mình rồi liếc mắt về phía cánh cửa, phụ tử hai người lẳng lặng lui ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại Ôn Quế, hắn đưa lưng về phía Vương gia, chỉ nhìn thấy Vương gia đang đặt đầu lên người của đứa nhỏ, hai vai run rẩy nhưng không nghe thấy bất cứ thứ gì. Hắn lau mắt, cũng lặng lẽ lui ra, để lại gian phòng yên tĩnh cho Hoàng Thượng, Vương gia và thái tử mới xuất thế.

Ngửi mùi hương đặc biệt của trẻ con và mùi hương do Tần Ca lưu lại trên người nhi tử, nhất thời vẫn chưa thể tẩy rửa mùi máu tươi, ngôn ngữ trong lòng của Ngũ Tử Ngang hóa thành một tiếng, “Tần Ca.”

Bên ngoài tẩm cung, thi thể nằm ngổn ngang dưới đất, có thích khách cũng có thị vệ. Khổng Tắc Huy nhắm mắt, hai tay ôm kiếm dựa vào một cây cột ở hành lang, tựa hồ đang ngủ. Trên người của hắn dính đầy máu, máu tươi bám trên những sợi tóc bị bung ra vì trận hỗn chiến cũng đã khô cứng. Thần sắc của hắn rất an nhàn, tựa hồ đang đợi cái gì đó.

Hậu viện cũng lấp đầy thi thể và máu tươi, Diêm Nhật ngồi ngay ngắn dưới đất, mở hờ đôi mắt, bàn tay nắm chủy thủ vẫn căng thẳng như cũ. Tay và lưng của hắn dính đầy máu tươi của thích khách, sắc mặt vẫn trắng bệch như trước. Bầu trời đã chuyển sang rạng sáng, gió đông rét lạnh thổi tung vài sợi tóc rơi lả tả bên mặt của Diêm Nhật, hắn như tăng nhân đang ngồi thiền, vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đang chờ cái gì đó.

Xung quanh tẩm cung, các tiểu quỷ canh giữ một đêm vẫn cầm cung tiễn đứng yên tại chỗ. Thích khách bị diệt toàn bộ nhưng không có ai vì vậy mà lơ là. Gió lạnh làm mùi máu tanh lan truyền trong không khí, bên ngoài sơn trang không biết còn có bao nhiêu ánh mắt nhìn chăm chú bọn họ, chờ bọn họ lơi lỏng trong khoảnh khắc.

Cánh cửa tẩm cung đóng chặt một đêm rốt cục được mở ra, tiếng mở cửa rất nhỏ nhưng lại có vẻ đặc biệt rõ ràng trong sơn trang lặng im như tờ. Ngay lập tức Khổng Tắc Huy mở mắt, đôi mắt lóe lên.

Trên tay mang theo vết máu vẫn chưa thể tẩy sạch, khi Ôn Quế mở cửa thì không thể tránh khỏi mà rùng mình một cái, bên ngoài thật là lạnh. Vội vàng đóng cửa, hắn đi đến ban công lầu hai, đám thị vệ hơi động đậy khi nhìn thấy hắn xuất hiện, còn có cả người kia.

Hốc mắt lại trở nên ươn ướt, Ôn Quế đè xuống cảm xúc mãnh liệt dưới đáy lòng, hắn mở miệng, dùng âm lượng mà mọi người trong sơn trang đều có thể nghe thấy để hô to, “Quý phi nương nương vừa mới hạ sinh long tử, Hoàng Thượng có chỉ: Ban thưởng danh Gia Hữu, phong làm thái tử, đại xá thiên hạ! Mọi người hộ giá có công, luận công ban thưởng!”

Tin tức này theo gió bay vào trong tai của mọi người trong sơn trang, sau một lúc yên tĩnh thì toàn bộ sơn trang đều không hề báo trước mà lập tức sôi trào nước mắt.

“Chúc mừng Hoàng Thượng! Chúc mừng Hoàng Thượng! Chúc mừng Hoàng Thượng! Chúc mừng Hoàng Thượng!” Mặc kệ là ở dưới đất hay trên nóc nhà, toàn bộ mọi người đều quỳ về hướng tẩm cung.

Hậu viện, sau khi khiếp sợ trong nháy mắt thì đôi mắt trở nên mơ hồ, hắn cố gắng cắn chặt răng, không cho mình bật khóc, trong lòng lại bất ổn, không biết Hoàng Thượng như thế nào. Mà Khổng Tắc Huy cũng vậy, hắn ngửa đầu nhìn Ôn Quế, muốn từ trên mặt của Ôn Quế để nhìn ra Hoàng Thượng có khỏe hay không.

Lệ rơi tràn mi, Ôn Quế dùng giọng nói run rẩy rồi tiếp tục hô lớn, “Quý phi nương nương bị kinh hãi, bị thương thai khí…..rong huyết…..mà chết….Hoàng Thượng có chỉ: Phong quý phi nương nương làm Hiền Đức Huệ Nhã Hoàng Hậu, nhập táng hoàng lăng.”

“Ngô Hoàng nén bi thương….”

Các thị vệ không rõ chân tướng đều cúi đầu, vì quý phi giã từ trần thế mà bi ai. Diêm Nhật và Khổng Tắc Huy sau khi nghe xong thì trong mắt liền lóe lên kinh hỉ, Hoàng Thượng bình an vô sự! Hoàng Thượng bình an vô sự!

Ôn Quế lau nước mắt, trầm giọng hô, “Nếu không phải thích khách thì quý khi nương nương sẽ không bị chết oan, hãy báo thù cho nương nương! Thề sống chết bảo hộ an nguy của Hoàng Thượng và thái tử điện hạ!”

Đám thị về đều đứng dậy, đồng loạt hô to một cách trang nghiêm và lạnh lùng, “Báo thù cho nương nương! Thề sống chết bảo hộ an nguy của Hoàng Thượng và thái tử điện hạ!”

“Hoàng Thượng có khẩu dụ, Khổng Tắc Huy tiếp chỉ — Hoàng Thượng lệnh cho ngươi toàn quyền phụ trách an nguy của sơn trang, phàm là thích khách đều giết sạch không tha, không cần bẩm báo. Cần phải truy nã thủ lĩnh thích khách, diệt trừ hậu hoạn.”

“Thần tiếp chỉ.”

Khổng Tắc Huy nhẫn nhịn vui sướng, nhìn Ôn Quế mạnh mẽ bình tĩnh quay về tẩm cung.

Tẩm cung vừa đóng cửa thì Khổng Tắc Huy liền hô to một tiếng, “Toàn bộ mọi người đều nghỉ ngơi tại chỗ, không thể tự tiện rời đi, cũng không được buống xuống binh khí.”

“Dạ!”

Hết thảy thị vệ, tiểu quỷ và sát thủ Ám Dạ Môn đều ở ngay tại chỗ, nắm chặt binh khí, nhắm mắt dưỡng thần. Bọn họ đều có cảm giác đám thích khách sẽ tiếp tục đến đây.

Trời càng lúc càng âm trầm, gió lạnh bí mật mang theo từng hạt tuyết nhỏ bé lạnh lẽo, một canh giờ sau hạt tuyết hóa thành bông tuyết, bầu trời tựa như muốn rơi xuống. Khổng Tắc Huy đang nhắm mắt dưỡng thần thì bỗng nhiên mở to mắt, rút kiếm ra. Đám thị vệ đang ngồi trên chiếu, bờ vai đã phủ đầy tuyết cũng mở mắt, nắm chặt binh khí rồi đứng lên.

Vèo!

Mũi tên đoạt mệnh xuyên qua bông tuyết bắn thẳng vào trước mặt Khổng Tắc Huy.

Keng!

Dễ dàng tránh né mũi tên, hào quang trên lưỡi kiếm lóe lên, mũi tên bị chẻ làm đôi, sau đó cắm thật sâu vào cái cột trên hành lang ở phía sau lưng của Khổng Tắc Huy.

“Nã tiễn!”

Khổng Tắc Huy mạnh mẽ hô to một tiến, vũ tiễn từ mái ngói trên sơn trang được bắn ra, tiến về bất cứ địa phương nào có thể có người ẩn nấp ở bên ngoài sơn trang. Bên ngoài, tiếng đao kiếm va chạm chói tai đang truyền đến, Khổng Tắc Huy nâng lên tay trái, ra hiệu cho thị vệ chuẩn bị trận địa sẵn sàng ngênh đón quân địch. Các thị vệ ở bên ngoài sơn trang đã nhận được mệnh lệnh, bọn họ không cùng thích khách triền đấu mà chỉ rút lui từng bước.

Đám thích khách bịt mặt với toàn thân hắc y đang áp chế thị vệ bên ngoài sơn trang để vọt vào.

Khổng Tắc Huy buông xuống tay trái, “Sát!”

“Sát!”

Binh khí trong tay thị vệ toát ra vô số hàn quang.

Mà khi đám thích khách dũng mãnh tiến vào, có một người cầm kiếm bay thẳng về phía Khổng Tắc Huy. Thế tấn công của người nọ vô cùng sắc bén, bất cứ thị vệ nào đến gần hắn đều đổ máu ngay lập tức. Đồng tử của Khổng Tắc Huy co rút, khóe miệng là nụ cười khát máu.

Keng!

Hai thanh kiếm chạm nhau, hai thân thể cơ hồ dán sát, nhưng ngay lập tức lại bị văng ra. Giữa cơn gió lạnh đang gào thét, hai người bay lên cao, chiêu thức và thanh kiếm trong tay làm cho người ta hoa mắt lại tiếp tục chạm vào nhau, sau đó hai người mới tách ra.

“Tử Vụ, đã lâu không gặp.” Khổng Tắc Huy liếm môi, ngữ thanh thay đổi.

Đối phương chỉ hừ lạnh một tiếng, cổ tay khẽ nhúc nhích, trong nháy mắt hắn phóng đến trước mặt Khổng Tắc Huy, mũi kiếm mang theo sát khí.

Trong phòng, Ngũ Tử Ngang luồn tay vào trong chăn để nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Tần Ca, một tay khẽ vuốt trán, vuốt mặt, vuốt môi của Tần Ca. Nhi tử đang ngủ bên giường, nhũ mẫu đã được đưa đến, tạm thời an bài trong phòng của Ôn Quế và Khổng Tắc Huy. Bất quá tiểu thái tử mới ra đời nên chưa cần uống sữa, lúc này nó giống như phụ Hoàng của nó, mệt mỏi chỉ muốn ngủ.

Hốc mắt của Ngũ Tử Ngang vẫn ướt át. Nhìn Tần Ca, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nhi tử thì cảm xúc của hắn lập tức không thể ổn định. Mỗi khi nhắm mắt thì hắn lại có thể nhìn thấy cảnh tượng Tần Ca sinh con khiến nhịp tim của hắn liền đình trệ, không thể hô hấp. Mơ hồ nghe thấy tiếng chém giết từ bên ngoài truyền vào trong tai, ánh mắt của Ngũ Tử Ngang trở nên rét lạnh, hắn rút tay ra khỏi lớp chăn. fynnz.wordpress.com

Hôn môi Tần Ca, Ngũ Tử Ngang đứng dậy rồi đi ra ngoài. Ôn Quế im lặng canh giữ bên ngoài, đang mệt mỏi mà ngủ gật, vừa nghe thấy tiếng mở cửa thì hắn lập tức thanh tỉnh rồi xoay người lại.

“Vương gia? Hoàng Thượng tỉnh rồi à?”

Nhìn thấy bọng mắt thâm quầng của Ôn Quế, Ngũ Tử Ngang cố gắng thả lỏng ngữ khí, “Vẫn đang ngủ, Thân công công đâu?”

“Thân công công đi hầm canh gà cho Hoàng Thượng. Dung thái y kê đơn, cần bỏ thêm vài dược liệu vào canh, Thân công công lo lắng cho nên đích thân đi làm, nô tài ở đây canh giữ, Vương gia ngài tranh thủ nghỉ ngơi một chút đi.”

Ngũ Tử Ngang cười nhẹ, “Ta không mệt. Bên ngoài xảy ra chuyện gì?”

Ôn Quế nói một cách bình tĩnh, “Hình như thích khách lại đến, Khổng thống lĩnh yêu cầu chúng ta không nên đi ra ngoài để tránh huyết khí lan vào Hoàng Thượng và điện hạ.”

Ngũ Tử Ngang đi đến trước cổng rồi hé mở khe cửa, sau khi nhìn vài lần thì hắn đóng cửa lại, đưa lưng về phía Ôn Quế mà nói, “Ngươi đi vào canh giữ Hoàng Thượng, ta đi ra ngoài một chút.”

“Vương gia?” Ôn Quế lo lắng, Vương gia về đây là bí mật kia mà.

Ngũ Tử Ngang nhếch môi, “Bổn Vương sẽ không cho bất cứ kẻ nào có cơ hội tiết lộ tin tức.” Không đợi Ôn Quế có phản ứng thì Ngũ Tử Ngang liền mở cửa rồi đi ra ngoài.

Một trận gió lạnh thổi đến nhưng vẫn không thể dập tắt lửa giận đang bốc lên trong lòng của Ngũ Tử Ngang. Tiếng kêu đau đớn của Tần Ca vẽ thành từng vết thương liên tiếp trong lòng của hắn, hắn phải tìm một thứ gì đó để phát tiết, phát tiết sự áy náy đối với Tần Ca, phát tiết sự căm thù đối với chính mình.

Ngũ Tử Ngang vừa ra khỏi cửa thì đám tiểu quỷ đứng trên hành lang liền sửng sốt, nhưng chỉ là sửng sốt, trong nháy mắt bọn họ liền tập trung vào đám thích khách, tiếp tục kéo căng dây cung. Ngũ Tử Ngang liếc mắt liền nhìn thấy hai người đang giao đấu giữa bầu trời đầy tuyết. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người có thể đánh ngang ngửa với Khổng Tắc Huy.

“Tử Vụ, vài năm không gặp mà ngươi lại trở nên ngu xuẩn như vậy.”

Một kiếm hủy bỏ chiêu thức của Tử Vụ, thân hình của Khổng Tắc Huy chợt lóe lên phía sau Tử Vụ. Tử Vụ cũng không kém, trở tay chắn một chiêu, xoay người tránh một kích trí mạng. Tiếp theo hắn lộn một vòng, phất tay đâm ra một kiếm về phía Khổng Tắc Huy, Khổng Tắc Huy nhanh nhẹn gạt ra.

“Tử Vụ, lần trước ta cho ngươi chạy thoát một lần, lúc này ngươi còn tưởng rằng có thể rời đi hay sao?” Trái ngược với Tử Vụ cẩn thận, Khổng Tắc Huy giống như một con mèo trêu đùa với một con chuột, động tác không nhanh không chậm, còn mang theo vài phần khiêu khích.

Đối phương vẫn không lên tiếng, lặng im tìm cơ hội nhảy vào tẩm cung đang gần trong gang tấc của hoàng đế Đại Đông Tần Ca. Hắn cũng đã nghe thấy tin Tần Ca có nhi tử, đối với hắn mà nói thì đây là một tin rất tốt.

Ngũ Tử Ngang đứng trên lầu nghe thấy giọng nói của Khổng Tắc Huy, trong mắt liền hiện lên sự tàn ác, một tay chống vào lan can rồi nhảy xuống. Thuận tiện nhặt một thanh kiếm của thi thể nằm dưới đất, Ngũ Tử Ngang tiến vào trận hỗn chiến, đi ra phía sau của Khổng Tắc Huy.

Vừa đánh lui Tử Vụ bằng một chiêu, bất chợt Khổng Tắc Huy nhận thấy có người ở sau lưng, hắn nhanh chóng xoay người, kiếm trong tay phóng ra ngoài, sau khi nhìn thấy người đến là ai thì hắn vội thu lực, chân phải trượt sang một bên, kiếm trong tay đâm vào một gã thích khách đã chết.

Nhìn thấy Ngũ Tử Ngang, đôi mắt lộ ra bên ngoài của Tử Vụ trừng to, tiếp theo liền hiện lên hận ý, Khổng Tắc Huy vừa thở hổn hển vừa gầm nhẹ, “Vì sao ngươi lại ra đây!”

“Giao hắn cho ta.”

Ngũ Tử Ngang thản nhiên nói, nhìn chằm chằm vào Tử Vụ.

Khổng Tắc Huy không vui, “Hắn là của ta!” Hắn chưa từng quên người này đã từng lăng nhục hắn!

Ngũ Tử Ngang cũng không thèm nhìn tới hắn mà chỉ nói, “Ôn tổng quản mới là của ngươi, đem hắn giao cho ta. Hiện tại ta đang rất khó chịu, cần phải phát tiết.”

“Ngươi!” Khổng Tắc Huy nghiến răng nghiến lợi, nhưng thái độ của Ngũ Tử Ngang rất kiên quyết nên hắn chỉ đành nói, “Lưu lại một chút cho ta! Ta cũng đang rất khó chịu!”

“Được.”

Liếc nhìn Tử Vụ một cái, Khổng Tắc Huy xách kiếm đi tìm mấy tên thích khách khác.

Tử Vụ lui ra sau mấy bước, nhìn vào người không nên xuất hiện ở nơi này, rốt cục hắn cũng mở miệng, “Hóa ra ngươi không chết mà chỉ lén lút đến Tị Thử sơn trang. Xem ra việc Lương Vương bị biếm chỉ là khổ nhục kế do hoàng đế Đại Đông và Lương Vương bày trò. Ta, bị lừa.”

Ngũ Tử Ngang nhếch môi cười lạnh, “Đa tạ ngươi đã cho bổn Vương danh sách. Những người có tên trong danh sách ắt hẳn hiện tại đều bị Lâm thái sư bắt giữ.”

“Đê tiện!”

Lời nói của Ngũ Tử Ngang còn lạnh hơn so với Tử Vụ, “Ngươi không nên âm mưu tổn hại người quan trọng nhất đối với ta.”

Tuyết càng lúc càng lớn, cơ hồ làm cho người ta không thấy rõ xung quanh. Bông tuyết dưới đất được hất tung, kiếm quang mang theo một màu đỏ tươi.

────

P/S: chỉ là thắc mắc hồi xưa có 1 cảnh, có 1 người bị nhốt trong biệt viện của Tử Ngang cho Khổng Tắc Huy mượn, rồi bác Khổng dẫn Ôn Quế đến xem, ko biết người đó là ai? Vì sao bác Khổng lại cho Ôn Quế nhìn thấy cảnh đó? Còn 1 tên tiểu quan mà bác Khổng nhờ Ôn Quế chuộc thân trong kỹ viện, cũng ko biết người đó có vị trí gì trong truyện o_o? Đến giờ mình vẫn bị mơ hồ ko hiểu =.=. Còn vài chi tiết nữa định hỏi mà quên luôn rồi =.=.

24 responses to “Trầm Nịch – Quyển 2 Chương 128

  1. littlepenny123 29/10/2013 at 8:58 am

    bac khong nho vuong gia chuoc than cho mot tieu quan la Minh Chau, nguoi ben canh cua Tu Vu. nguoi nam tren giuong chac la Minh Chau, dang bi lay khau cung?

  2. kanachi 23/01/2014 at 7:55 am

    Theo mình đoán thì Minh Châu là thủ hạ cũ, thậm chí là tình cũ của Khổng. Sau đó MC phản bội, hợp tác với Vụ để hất K ra khỏi Ám Dạ. 1
    Khi một mũi tên bắn vào phòng bác K thì có nói MC đang ở Bách Hoa Lâu (hẳn là 1 thanh lâu) chờ nam nhân đến thượng hắn, như vậy là MC đã bị lợi dụng để dụ Khổng ra mặt. Tiểu quan đc mua ra là MC. Lúc K nhờ bác Ngang chuộc MC ra thì có bảo “Một lần bị rắn cắn thì sợ 10 năm… Ôn Quế có phải rắn rết k thì ngươi tự biết”. Cũng vì câu này nên mình nghĩ MC có thể là ng yêu cũ

    Sau khi đưa MC về biệt viện thì có thể là K cũng có thể là Vụ đem ng đến rape MC để giáo huấn. Chưa chắc đã rape đc mà, chắc là bác K sẽ ngừng lại kịp thời. Ôn Quế đứng đó là để giáo dục giới tính :)))) Tiếp đó MC chắc là bị đuổi đi lol

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: