Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 30


.::Đệ Tam Thập Chương – Chủ Động Tấn Công::.

“Chẳng lẽ hắn không phát hiện ra ngươi?” Hỏi một cách hứng thú, đáy mắt của Lê Khải Liệt lại lấp lánh một loại cảm xúc tuyệt đối không thể xưng là hứng thú.

“Có lẽ thợ sửa nhạc cụ nổi tiếng thế giới không chỉ có một đôi tay thiên tài mà đôi chân kia cũng thuộc cấp bậc thiên tài.” Có thể nghe ra sự nghi ngờ trong lời nói của Vu Duy Thiển, Amy Lee cười gượng vài tiếng, “Ta lái xe, cách khá xa, đương nhiên là không đến gần lắm cũng không dám bám theo….”

“Nhưng ta vẫn nhớ rõ chỗ đó.” Dường như hắn sợ bọn họ không tin nên tiếp tục cường điệu, “Ta không thể nói rõ địa chỉ cụ thể, khi đó trời rất tối, nhưng ta có thể dẫn các ngươi đi, hơn nữa chỉ có một mình ta biết.”

Có lẽ qua lần này hắn ý thức được hai người kia chính là cái phao cứu mạng của mình, Amy Lee nịnh nọt giống như muốn thuyết phục bọn họ, “…..Tin tức này ắt hẳn rất đáng tiền, đừng cho ta là nói xạo, trước tiên là nói về mặt tốt, ta không cần phí tổn, ta có thể làm người dẫn đường miễn phí cho các ngươi, có phải rất có lợi hay không?”

Trả lời Amy Lee là tiếng hừ cười trầm thấp của Lê Khải Liệt, sau đó là tiếng cúp máy.

Mặc kệ bên kia Amy Lee có phản ứng gì, Lê Khải Liệt rút dây điện thoại ra, Lê Khải Liệt cầm lấy di động rồi bấm số của Reid, bên kia Reid dường như rất bề bộn nhiều việc, xung quanh có rất nhiều tiếng người đang ồn ào nói chuyện, tiếng trang giấy lào xào, thành viên trong đội của hắn đang báo cáo tình huống.

“Ta có nghe nói về chuyện của rắn hổ mang.” Kula Ha dùng thân phận giả để nhập cảnh, Reid vừa nhận được cú điện thoại của Lê Khải Liệt thì chuyện đầu tiên mà hắn nói là xin lỗi bọn họ, “Nhiều tổ chức đều đang hành động nhưng lại bị Kula Ha nhanh hơn một bước, thật có lỗi vì ta đã không phát hiện chuyện này sớm hơn.”

Ngoại trừ trù tính việc phòng ngừa các tổ chức hải ngoại tạo thành ảnh hưởng đối với quốc tế thì còn phải cùng các quốc gia điều đình và đàm phán, cũng không dễ thương lượng với CIA, vì tiết lộ chuyện tình báo nên CIA cũng bị truy cứu trách nhiệm cùng với FBI, tình huống từ trong ra ngoài đang vô cùng hỗn loạn.

Tham Lang xuất hiện nhưng không nhận bất cứ ủy thác nào, điều này cũng không có nghĩa những người khác không có hành động gì, ngoại trừ Lê Khải Liệt thì sẽ có bao nhiêu đạo chích và các cao thủ lừa đảo nổi danh quốc tế gia nhập trò chơi đi tìm bảo vật?

“Các ngươi phải cẩn thận, mặc kệ người trộm thứ kia là ai thì cho đến nay vẫn chưa có người nào tìm được hắn.” Ý của Reid chính là người này nhất định cũng không đơn giản, vừa mới nói xong thì xung quanh của hắn lại vang lên những tiếng ồn ào, đó là những tiếng kêu đầy kinh ngạc cùng tiếng giày cao gót phát ra âm thanh lộc cộc trên sàn.

“Ngươi đến đây để làm gì? Ngươi nghĩ rằng đây là nơi nào!” Hiếm khi thấy Reid tức giận như vậy, quên cả việc cúp máy điện thoại, hắn giống như đang nổi nóng đối với người nào đó.

“Ngươi có lầm hay không, ta cũng không phải là vì ngươi, đừng tưởng là chúng ta chỉ ngủ với nhau một lần thì ngươi sẽ là của ta hay ngược lại, nếu không phải ta bị một tên biến thái theo dõi còn làm hại ta bị thương thì ta cũng không cần phải đến nơi này! Ta biết FBI của các ngươi rất bận, không rảnh bận tâm đến chuyện nhỏ nhặt này của ta!” Giọng của người phụ nữ ở phía bên kia đầu dây rất quen thuộc, âm lượng lớn đến mức ngay cả Vu Duy Thiển cũng nghe thấy. fynnz.wordpress.com

Reid lập tức im lặng, những tiếng tán thưởng và xì xầm nho nhỏ cũng không còn, điện thoại bị dập máy, có lẽ hắn rốt cục nhớ đến phải cúp máy.

“Hắn thật sự bận rộn.” Tưởng tượng ra tình huống bên kia sẽ náo nhiệt như thế nào, Vu Duy Thiển đi ngang qua người của Lê Khải Liệt.

Hắn liếc mắt nhìn Lê Khải Liệt một cái rồi cầm lấy cây đàn vi-ô-lông, “Đừng để cho ta trở thành nhược điểm của ngươi, nếu ngươi muốn làm cái gì thì cứ đi làm đi.”

Tìm được manh mối từ chỗ của Amy Lee thì người như Lê Khải Liệt làm sao có thể không tìm cho ra lẽ?

Dây đàn rung động, tiếng đàn du dương, ngón tay trái của hắn tựa như đang khiêu vũ, nét mặt nghiêng bị bao phủ dưới tiếng đàn, lại còn  nói hời hợt như thế, Lê Khải Liệt muốn nói cái gì đó nhưng tiếng đàn quá mức tuyệt vời làm cho bất cứ ngôn ngữ gì cũng trở nên thừa thãi.

Bản Nocturne in C-sharp minor của Chopin tựa như ánh trăng phủ kín toàn bộ căn phòng, yên bình như mặt nước, Vu Duy Thiên hơi nhắm mắt lại, ngón tay trượt một cách điêu luyện, sắc thái tràn ngập mê ly bị bao phủ dưới ánh trăng, tựa hồ xuất hiện một cảm giác huyền diệu được giấu diếm ở bên trong, tựa như đại dương sâu thẳm còn cất giấu vô số điều bí ẩn….

Đến khi một âm cuối thật dài được kết thúc, Vu Duy Thiển rốt cục đối mặt với Lê Khải Liệt, “Đi làm điều mà ngươi muốn, nếu ngươi cứ băn khoăn lo lắng cho ta thì đó là một sự sỉ nhục đối với ta.” Khuôn mặt ở trước mắt khiến Lê Khải Liệt mất đi khả năng ngôn ngữ, “Amy Lee đã đem chân tướng đến trước mặt ngươi, người kia có phải là Josen hay không, kỳ thật ngươi rất muốn đi xem thử.”

Ánh mắt trong suốt thâm thúy lại thản nhiên, giống như bị nhìn vào tận nội tâm. Gương mặt nghiêm nghị và ngạo nghễ dùng nụ cười thấu hiểu để đối mặt với Lê Khải Liệt, “Không muốn tìm ra chân tướng hay sao? Từ trước đến nay ngươi cũng không bao giờ an phận thủ thường, muốn nhốt một con dã lang trong lồng sắt thì rất miễn cưỡng, hơn nữa ta cũng không muốn trở thành nhà giam của ngươi.”

Vu Duy Thiển bước đến gần, Lê Khải Liệt vẫn không lên tiếng, thoạt nhìn ngay cả hô hấp cũng bị đình chỉ, chỉ ngồi như vậy để quan sát Vu Duy Thiển, biểu cảm trên mặt rất phức tạp, đó là cảm động hay là cái gì khác, tóm lại ánh mắt biết phản quang kia đang hấp dẫn Vu Duy Thiển.

Giống như bị vẫy gọi, Vu Duy Thiển bước qua.

“Duy….Duy….” Giọng nói của Lê Khải Liệt khàn đặc, Vu Duy Thiển ôm hắn, còn hắn thì ôm chặt thắt lưng của Vu Duy Thiển.

“Đồ ngốc.” Vu Duy Thiển có thể cảm giác được trọng lượng trên người nặng bao nhiêu, “Nếu tình cảm của ta trở thành trói buộc của ngươi, ngươi nghĩ xem ta sẽ có cảm giác gì? Nếu ngươi muốn bảo vệ ta thì không bằng đổi bằng cách khác.”

“Owen nói đùa với ta là ta giống như diều hâu không bay ra khỏi ổ, nhưng nếu một ngày đã là diều hâu thì nó sẽ không vứt bỏ sự kiêu hãnh của nó, so với thân thể thì tâm tình và suy nghĩ của ta mới cần được bảo vệ, nếu trở thành nhà giam trói buộc ngươi thì–” Vu Duy Thiển cười lạnh một tiếng, “Ta không thích.”

Hắn hôn xuống tóc của Lê Khải Liệt, người đàn ông này đôi khi sẽ phóng đãng, đôi khi lại ác liệt, thỉnh thoảng còn rất lãng mạn, kể từ khi phát hiện tình trạng thân thể của hắn bị thay đổi thì người này vẫn luôn cẩn thận chăm sóc, có thể nói là Lê Khải Liệt là một người tình hoàn mỹ, được xem trọng đương nhiên là rất tốt, nhưng hắn không muốn trở thành gông xiềng của Lê Khải Liệt.

“Làm sao mà ngươi có thể đáng yêu như vậy chứ hả, Duy yêu? Duy của ta–” Gần như đang ngâm xướng, Lê Khải Liệt vùi đầu vào ngực của Vu Duy Thiển.

Cho dù Lê Khải Liệt không ngẩng đầu thì vẫn có thể nhìn thấy nét mặt khinh thường của Vu Duy Thiển đối với những lời ngon tiếng ngọt như vậy. Giống như vua chúa kiêu ngạo đã thoái ẩn, cho dù hiện tại mất đi năng lực cũng không có cách nào cướp đoạt sự tôn quý trên người của hắn.

“Những lời này cũng có thể dành cho ngươi, còn không chịu đứng lên? Nếu không đứng lên thì ta sẽ làm cái khác.” Bàn tay của hắn đi dọc từ cần cổ của Lê Khải Liệt xuống phía dưới, bàn tay hơi lạnh nhưng lúc nào cũng có thể kích thích nhiệt độ tăng cao.

“Ngươi tưởng là ngươi nói như vậy thì ta sẽ buông ngươi ra hay sao? Ngươi rất khinh thường ta, Duy.” Lê Khải Liệt tiếp tục quấn lấy đối phương, người đàn ông trưởng thành bắt đầu chơi xấu sẽ có một sức quyến rũ mang tính chất đặc thù của trẻ con, sức quyến rũ này không hề tầm thường, Vu Duy Thiển nheo mắt lại, đột nhiên áp chế Lê Khải Liệt, “Ngươi cũng quá khinh thường ta.”

Hắn buộc Lê Khải Liệt phải ngẩng đầu.

Ánh mắt chất chứa gió lốc, sự thâm tình và thô bạo giao hòa với nhau, hắn nhìn thoáng qua rồi hôn xuống.

Ngay lúc này có được manh mối, câu đố cũng sắp được giải mã, chỉ còn thiếu một chút, Lê Khải Liệt làm sao lại không đếm xỉa, hắn đương nhiên sẽ làm một chút gì đó, trước khi chưa được Vu Duy Thiển đồng ý thì hắn đã tìm Ka Zhaye, trong lúc Vu Duy Thiển không biết thì hắn đã âm thầm bố trí hết thảy.

Chẳng qua là đang kiềm chế bởi vì tầm quan trọng của một người cho nên hắn không dám manh động, hắn không muốn Vu Duy Thiển gặp chuyện bất trắc, bởi vì hắn sợ. Nhưng dù sao cũng là người từng trải, Vu Duy Thiển không tin Lê Khải Liệt sẽ chịu rơi vào thế bị động, hắn rõ ràng hơn bất cứ ai, bản năng của dã thú chính là tấn công, trước khi săn mồi đều rất biết cách kiên nhẫn chờ đợi.

Ba ngày sau, xuyên qua Công viên Trung tâm, Vu Duy Thiển và Lê Khải Liệt lái xe đến Harlem, đây là khu vực mà người da đen và người Mỹ La tinh sinh sống, khác với khu China Town có thể thấy được đa số là người da vàng, nơi này có rất nhiều chủng tộc, rất phức tạp.

Amy Lee nói rằng hắn có lái xe bám theo một đoạn, không dám đi cùng, thoạt nhìn không phải  nói làdối.

Bọn họ đến đây vào ban ngày, có không ít người nhìn xe của bọn họ, cũng may Lê Khải Liệt không chọn chiếc Farrari màu đỏ của hắn, nhưng một chiếc Lamborghini mới cáu cũng đủ khiến cho không ít người ở ngã tư đường phải ngoái đầu nhìn chăm chú.

Amy Lee thật không xứng làm người dẫn đường, hắn chỉ biết đại khái là ở đây nhưng không xác định người đàn ông mặc trang phục kỳ quái kia rốt cục biến mất ở đâu, bọn họ chỉ có thể rẽ trái rẽ phải để tìm bất cứ giấu vết khả nghi nào có thể tìm thấy ở trên đường.

“Đây là manh mối đáng tin cậy của ngươi?” Ka Zhaye lái xe, Amy Lee ngồi kế bên ghế lái, hành khách ngồi ở băng sau cất lên vài câu nghi ngờ.

Lê Khải Liệt ngồi yên bên cạnh Vu Duy Thiển, khi hắn nghi ngờ cái gì thì hơi thở và giọng điệu âm trầm hàm chứa mùi thuốc súng sẽ làm cho người ta phải cảnh giác, Amy Lee nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, thấp giọng giải thích, “Ta cũng không phải chó săn biết đánh mùi dẫn đường, nơi này ta không quen, chỉ có thể nhớ kỹ là ở đây.”

“Thưa ngài, cứ tìm hoài như vậy cũng không phải là cách.” Ka Zhaye được dặn dò khi ở bên ngoài không được xưng hô Lê Khải Liệt là điện hạ mà phải dùng ngài để thay thế.

Trên đầu gối của Vu Duy Thiển có một cái máy tính bảng, hắn đang tìm thông tin về những tòa nhà gần đây, khi cần thì thậm chí có thể hỏi Reid cung cấp bản đồ vệ tinh, nhưng bây giờ vẫn chưa cần thiết, hắn đã tìm được vài địa điểm đáng nghi, thúc tay ra hiệu cho Lê Khải Liệt nhìn xem.

“Ka Zhaye, ngươi đi xuống hỏi một chút ở gần đây có chỗ nào mà mọi người không thường đến đó, hoặc chỗ nào hay xảy ra những điều kỳ quái nhất hay không.” Xem những địa điểm mà Vu Duy Thiển chỉ ra, Lê Khải Liệt muốn Ka Zhaye đi hỏi vài nơi quan trọng.

“Gần đây ngay cả ô tô hay khách sạn cũng không có, rất hẻo lánh, ngươi xác định người kia biến mất ở phụ cận?” Ánh mắt khiến người ta sởn gai ốc, Lê Khải Liệt xác định lại một lần nữa với Amy Lee.

Dưới ánh mắt như vậy, Amy Lee gật đầu xác định, “Đương nhiên!”

Ka Zhaye xuống xe một lúc lâu vẫn chưa trở về, nhưng không có ai lo lắng cho hắn, với bản lĩnh và vẻ ngoài của hắn thì nơi này không có ai dám trêu ghẹo hắn, nhưng thật ra ba người ở trên xe có lẽ cần phải được lo lắng.

Vài người Mỹ La tinh ở đằng xa đang quanh quẩn, trước khi bọn họ tiến đến gần để gây phiền phức thì Ka Zhaye đã trở lại, tránh cho một trận ẩu đả đổ máu, những người đó nên cảm thấy may mắn, nếu bọn họ tiếp cận chiếc xe này thì kết quả tuyệt đối sẽ nằm ngoài dự đoán của bọn họ.

“Gần đây có mấy nhà xưởng bỏ hoang, còn có một phòng khám lớn bị đóng cửa, những nơi này rất ít người tới lui, nghe nói buổi tối có mấy băng nhóm tụ tập.” Đánh dấu vài điểm đỏ trên bản đồ, Ka Zhaye vừa nói vừa lau vết máu trên nắm đấm, đương nhiên vết máu kia không phải của hắn.

Quanh co vài vòng, sắc trời sắp sụp tối, Vu Duy Thiển để cho Ka Zhaye đi mua vài món để dùng bữa, xe dừng ở một nơi vắng vẻ, bọn họ ở trong xe ăn bánh mì hotdog, ăn trong chốc lát thì bỗng nhiên Lê Khải Liệt dừng lại động tác ăn uống của mình.

“Gần đây có máu, không chỉ một ít.” Hắn gỡ cặp kính mát xuống, đồng tử màu vàng óng dần dần co rút lại giữa đôi mắt màu tro lục.

…………..

P/S: Duy nói ra nhiều câu rất cảm động, còn con sam nói đúng có 1 câu mà sởn cả gai ốc =.=, sao mà sến thế hở.

27 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 30

    • jing 06/11/2011 at 8:17 pm

      cạp nàng >”<

      * gào rú * tiên sư thằng thợ điện , cắt lúc nào k cắt . cắt lúc này =.=

      • Vũ Vũ 07/11/2011 at 12:52 pm

        ể, tem nà của ta chứ
        vô sau mà cướp tem nà sao
        *phạch phạch phạch*
        tiếng máy bay
        thả bom
        *đùng đoàng*
        phủi mông
        há há
        tiêu chưa em >o<

      • jing 07/11/2011 at 7:58 pm

        * khửa khửa * ta trốn trong nhà bọc thép của nàng Fynnz’s =))=)) nàng thả bom k xi nhê á =)) =))

        * pặc pặc * ta quăng vi rút sợ trai đẹp tặng lại =))=))

    • eruuhime 06/11/2011 at 8:40 pm

      phong bì nga ~~~

    • jing 07/11/2011 at 8:02 pm

      Duy càng ngày càng lộ bản chất thích zê mông con sam =))=)) , chap 29 đang mò mẫm sờ soạng thì bị bé Amy cắt ngang rụp , Duy * nén giận * cho con sam xả rận cho rồi lại típ tục rờ rẫm * ăn thịt sam * =))=)) sàm sỡ ghê đi đc =))=))

      Ngoài bắc đang lạnh nhưng ít nhất sáng dậy hay tối ta chưa bị sởn gai ốc như khi nghe sam nó sến sụa gọi * Duy yêu của ta * rồi cọ cọ Duy như trẻ đòi mớm sữa T_T sến lắm sam ơi
      Còn Duy thì * sến * có đẳng cấp hơn , đẳng cấp quý tộc nho nhã ngụy sến , nói ngọt lịm ra , làm ê răng =))=))

      • Fynnz 07/11/2011 at 10:12 pm

        =)) đúng là con sam nó sến kiểu đẳng cấp thấp, ko cao bằng Duy được, quý tộc mà, nói câu nào là chết con sam câu đó :>, vậy mà lại thích nghe mấy lời thô bỉ của con sam =)) =))

  1. Yumi Ling 06/11/2011 at 9:01 pm

    nói câu nào là chuối câu đó =.=
    bé nghe wài mà vẫn bình tĩnh như vậy cũng hay, chắk chai lun rầu =)))
    bạn Amy sợ con sam còn hơn sợ ma =))))))

    • Fynnz 06/11/2011 at 9:33 pm

      mình ngồi ở đó chắc ko còn da vịt để nổi lên nữa quá =)) =)), ta nghe nó chuối cả nải, mà thật sự là nói như thế nên ta mới edit thành như thế T___T, ko thêm bớt câu nào.

  2. khicon 06/11/2011 at 9:28 pm

    phải nói là Duy mở miệng ra toàn văn chương … nói nghe sâu sắc và cảm động … còn con sam càng ngày càng màu mè … sến quá trời sến … vậy mà bé Duy nghe khoái mới chết chứ …
    trên đời này ngoài bé Duy không sợ con sam … ai cũng sợ con sam hết … không bị nó hù chết cũng bị dọa chết …. !!! bé amy kia cũng không ngoại lệ …

    • Fynnz 06/11/2011 at 9:36 pm

      chứng tỏ bé Duy rất khoái mật ngọt của con sam nha, ko hề chán nghe mà còn khoái sam nhắc đi nhắc lại, suy ra Duy cũng chuối cả nải T_____T

  3. kumori 06/11/2011 at 9:50 pm

    😀 Ta đã trở lại XD, nhớ nàng ghê, ta định com lại từ hôm qua nhưng phải đọc dồn nên hôm nay mới đọc kịp để vào com. Mấy chương này ngọt ghê mà ta chỉ có thể đọc cười tủm tỉm một mình =))
    Hôm nay con sam ko nói nhiều mà vẫn sến súa =)). Duy thì vẫn dịu dàng, quan tâm và “dê” =)) *đặc biệt thích sờ mông chồng =)) =)), ta đang nghĩ con sam mà gây tội gì thì chắc Duy thích nhất là phạt ‘tét mông’ =))*
    Bạn Amy bị con sam bắt nạt nên bạn ý chỉ biết víu vào Duy =))

    • Chajatta240492 06/11/2011 at 10:04 pm

      Hai vợ chồng nhà này sến sụa có bao giờ là đủ a=.= cư thi thoảng lại ôm ấp rồi hồn nhiên thốt ra mấy lời làm người sâu răng sởn ga hết à ;( lâu k thấy con sam có cái kiểu biểu cảm này, bị vợ bắt mất hồn rồi thủ thỉ làm cho vợ cảm động chết đi được. Mà hai vợ chồng đi làm việc có Cần chơi nổi thế k=.= dư là trưng bày xe vậy, hút hết cả mắt còn âu

      • Fynnz 06/11/2011 at 10:28 pm

        =)) ko phải là chơi nổi, mà là nhà con sam chỉ có siêu xe, nó ko có xe thường để mà đi, dù gì thì người ta cũng là đại gia mà =)) =)), mà cũng nhờ cái xe đó mới cứu mạng cả bọn đó chứ, vì nó nổi bật 😀

    • Fynnz 06/11/2011 at 10:09 pm

      ^^ nhớ nàng ghê, từ cái hồi nàng spam mấy cái tưởng máy của nàng tiêu rồi =)) =)).

      sam chỉ cần 1 câu là đủ chảy nước rồi.

      =)) nếu lúc đầu mà Duy lộ ra bản chất thật (thích cái mông của con sam) thì ta đã đặt cái pass khác rồi :>, đặc điểm thích nhất trên người của 2 vợ chồng, hô hô, cái pass thật là biến thái =)) =))

      • kumori 06/11/2011 at 10:17 pm

        uh, máy tiêu thật nên ta mới phải nâng cấp cái mới :>
        Trông Duy thế, ai biết được điểm yêu thích ở chồng là cái ấy =)) đặt pass này đảm bảo khó, được cái đến càng cuối thì càng biểu lộ sự yêu thích rõ ràng =)) =)). Ngẫm lại 2 vợ chồng này sở thích toàn quái đản =))

  4. ixora 06/11/2011 at 10:01 pm

    Công nhận con sam từ hồi thành người sói chính thức thì đánh hơi mùi máu nhạy thiệt, đã vậy còn gỡ kiếng để dọa người nữa, Amy kia có khóc rống lên hay ko ko biết à.

    Mà cặp đôi này ngọt muốn rụng răng luôn nhé, hai người cứ ta ta ngươi ngươi, tim hồng bay tá lả luôn. Duy ngọt ngào rất ư là dịu dàng, con sam mỗi lần cất tiếng thì hết sến lại biến thái chịu ko nổi, mà sao chỉ có Duy bị con sam lây bệnh, còn con sam thì mãi ko học nổi cái quý tộc của Duy nhỉ, có ai điện hạ nào như dã lang kiểu con sam ko nhỉ.

    • Fynnz 06/11/2011 at 10:30 pm

      =)) cái xấu dễ học hơn cái tốt, vì cái xấu ko cần phải học mà chỉ cần bị lây thôi. Con sam thì đời nào chịu theo phong cách quý tộc của Duy :>, nó màu mè mà quý tộc nữa thì ai coi, nhìn cải lương hò quảng lắm :>

  5. susupetal 07/11/2011 at 2:10 am

    người thâm thúy kẻ sến sụa haha
    em thích anh Duy gọi anh Liệt là Đồ ngốc ghê á kkkkk

  6. lilith12356 07/11/2011 at 7:47 am

    chu nha, hoi nang 1 cau, khi edit nang co thay noi gai oc ko?

    • Fynnz 07/11/2011 at 8:21 am

      khi đánh đến chữ *Duy yêu của ta*…..là ta muốn cắt bớt chữ *của ta* cho nó bớt nổi da gà =.=…..

  7. Tiểu Quyên 07/11/2011 at 11:39 am

    ta khâm phục anh Liệt ghê , nói có 1 câu là anh Duy cảm động ngay

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: