Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 21


.::Đệ Nhị Thập Nhất Chương – Tình Yêu Hèn Hạ::.

Owen thấy Reid cũng phải thận trọng như vậy, những lời này càng chứng tỏ  Lê Khải Liệt đã gặp phải chuyện không nên dây vào, nhưng hắn có nói cái gì cũng vô dụng, tốt nhất là không nói.

“Kula Ha cũng muốn thứ kia, nó có thể là thứ mà ngươi nói.” Nghe đến cái tên đó nhưng sắc mặt của Lê Khải Liệt không hề biến hóa, “Nếu ngươi nói thứ kia có thể phá hỏng cân bằng thế lực quốc tế thì nó nhất định là thứ mà đám người Kula Ha muốn, bọn họ đều là những kẻ liều mạng.”

“Nghe có vẻ ngươi cũng không tốt hơn bọn họ bao nhiêu.” Owen nhìn tờ áp phích ở trên tường rồi lại nhìn trạng thái hiện tại của Lê Khải Liệt, hắn nhịn không được mà cười khổ.

Quá khứ của Lê Khải Liệt muôn màu muôn vẻ, còn liên lụy đến trùm ma túy, nụ cười khó hiểu của Reid lộ ra một góc độ cứng ngắc, “Như vậy còn ngươi thì sao? Ngươi tính bỏ trốn, giả vờ như toàn bộ chuyện này không quan hệ đến mình?”

“Chống lại bọn họ thì ta có lợi ích gì?” Lê Khải Liệt từ trước cho đến nay luôn là người không thích so đo, “Bọn họ muốn tìm Tham Lang thì cứ để bọn họ tìm, ta chỉ nhận ủy thác của một người, mặc kệ là Kula Ha hay là ai, để xem kẻ nào có thể chống cự đến cùng, tìm được thứ mà bọn họ muốn.”

“Trước khi chưa tìm được Tham Lang, e rằng sẽ có không ít tổ chức đụng độ lẫn nhau trong lúc truy tìm, thù mới hận cũ, nơi ấy thật sự rất hỗn loạn.” Reid đánh giá khả năng có thể xảy ra do thủ đoạn này, có lẽ Lê Khải Liệt sẽ khơi mào một trận hỗn loạn.

Cho nên hắn lại xác nhận, “Có rất nhiều người đang tìm thứ kia, các ngươi đã kiểm tra kỹ cây đàn hay chưa? Bên trong thật sự không có thứ gì hay sao?”

“Không có, nếu ngươi không tin thì có thể đi hỏi Duy, chắc là ngươi tin lời của hắn hơn ta.” Hắn biết nếu so với Vu Duy Thiển thì tính cách của hắn quả thật làm cho người ta không thể hoàn toàn tin tưởng.

“Về việc ai trả lại cây đàn vi-ô-lông cho các ngươi thì ta sẽ tiếp tục điều tra.” Reid tới nơi này để xác nhận thân phận Tham Lang, còn rất nhiều chuyện đang chờ hắn giải quyết, “Ta đi trước đây.”

Lê Khải Liệt ngồi bên cửa sổ, một chai Whisky đã được hắn giải quyết hơn phân nửa, Reid nhìn hắn một cái rồi mở cửa ra, lại bất ngờ khi phát hiện có người đứng trước cửa, không biết người này đã đến đây từ khi nào.

“Các ngươi không biết là khi nói chuyện quan trọng thì cần phải có người trông cửa hay sao?” Người nọ từ trước mặt Reid mà bước vào trong, “Ông bạn già của ngươi có địa vị thật lớn, muốn ta nói với ngươi cái gì đây, không hổ là siêu sao Leo, sắm vai nào cũng rất thành công.”

“Ngươi nghe thấy?” Nghe ra lời nói châm chọc của Vu Duy Thiển, Lê Khải Liệt tiến lên, đối phương đóng cửa lại, cứ đứng đó mà nhìn hắn.

“Có chuyện gì không thể nói ở nhà mà phải đến nơi này tìm người thương lượng, ngươi thật sự xem ta là kẻ vô dụng hay sao?”

Hôm nay nhiệt độ không khí không cao, trên người của hắn còn sót lại một ít cảm giác mát lạnh, giống như có khí lạnh quấn quanh trên người vài vòng, nhiệt độ ấm áp trong phòng thoáng chốc giảm xuống vài độ.

“Biến hóa trên người của Liệt đã làm cho ta không biết phải giải quyết như thế nào, Wirth, ngươi lại….” Owen nhìn thấy bầu không khí không ổn, hắn bước đến chính giữa bọn họ. fynnz.wordpress.com

“Ngươi đã nói với bọn họ?” Theo lời của Owen có thể nhận ra, hắn đứng từ phía cửa chính nhìn sang, “Có cái gì cần nói thì cứ nói với ta, ngươi nghĩ rằng ta không nghe thấy nửa đêm ngươi gọi tên ta hay sao?”

Duy nghe thấy. Lê Khải Liệt nheo mắt lại, “Ta gọi tên ngươi thì có cái gì kỳ lạ, bởi vì ta yêu ngươi, đương nhiên ngay cả nằm mơ cũng muốn ngươi, ngươi mất hứng hay sao?”

“Tại sao ta phải cao hứng? Ngươi có biết ngươi dùng giọng điệu chết tiệt gì để gọi ta hay không?” Đã từng nghe Lê Khải Liệt tỏ tình rất nhiều lần, nhưng Vu Duy Thiển chỉ xem như có lệ , khóe mắt lại trở nên sắc bén, “Nhìn lại chính bản thân mình đi, ngươi tựa như một con….bị nhốt trong lồng”

Vu Duy Thiển bỗng dưng dừng lại giữa chừng, Lê Khải Liệt thêm vào giúp hắn, “Dã thú?” Nụ cười của hắn làm cho Vu Duy Thiển không thể nhìn thẳng.

Vẫn tự tin như vậy, điên cuồng ngạo mạn, có một loại khí chất ngang ngược suồng sã làm cho Lê Khải Liệt khác người thường, bản chất thú tính đặc biệt dần dần trở nên rõ ràng.

Vu Duy Thiển nhớ đến đêm qua, bàn tay vuốt ve mái tóc của hắn cùng với một tiếng thì thầm, hắn không phải không hiểu, nó lượn lờ một loại bi ai như có như không.

“Không muốn giấu ngươi cho nên mới nói cho ngươi biết tình trạng thân thể của ta, nếu biết như vậy thì ta thà rằng không nói.” Vu Duy Thiển không giỏi xử lý chuyện tình cảm, hắn coi trọng Lê Khải Liệt, cho nên không muốn nhìn thấy đối phương che giấu tâm tình chân thật trước mặt hắn.

Bởi vì một chữ kia mà hắn đã mất ngủ cả đêm.

“Làm sao mà ngươi có thể không nói?” Lê Khải Liệt đi đến trước mặt Vu Duy Thiển, “Ngươi cũng biết là ta chỉ quan tâm đến ngươi!” Vẻ lo lắng bỗng nhiên giống như phong ba bão tố.

“Owen nhắc nhở ta, Reid nhắc nhở ta, nguy hiểm, nguy hiểm, có nguy hiểm thì ta làm sao lại không biết, ta nhịn không được mà nghĩ đến trước đây ngươi căn bản không cần phải cẩn thận từng li từng tí như vậy–”

Lại một lần nữa rót rượu vào cái ly trống không, rượu liên tục tràn ra ngoài, các đốt ngón tay của hắn trắng bệch, giống như có cái gì đó không thể kiềm nén mà sắp bùng nổ.

Bình rượu cạn sạch bị ném vào vách tường, vang lên một tiếng xoảng, còn Lê Khải Liệt thì thấp giọng mắng chửi, “Bọn họ đều biết ta không sợ nguy hiểm, đúng vậy, ta rất hưởng thụ nó, nhưng chỉ có ngươi nói với ta nguy hiểm sẽ liên lụy đến người bên cạnh ta, nhưng ngươi chưa từng nói với ta nó cũng liên lụy đến ngươi, hiện tại ngươi bị ta hại thành như vậy nhưng vì sao ta lại không hề cảm thấy khổ sở? Vậy mà ta còn cảm thấy rất cao hứng!”

Hắn mỉm cười, nụ cười vừa âm u vừa méo mó, như thể đang tự thì thào với chính mình, “Hóa ra khi đau lòng và vui sướng đồng thời tồn tại thì sẽ là cảm giác này, nếu ta nói với ngươi bởi vì thể chất của ngươi trở nên suy nhược, không thể không tránh né nguy hiểm, chỉ có ta có thể bảo vệ ngươi thì loại thỏa mãn này cũng khắc sâu giống như cảm giác đau lòng, có phải ngươi sẽ mắng ta là biến thái đúng không?”

Vu Duy Thiển nhìn hắn rồi nhíu chặt mày, “Ngươi say.” Hắn tiến lên đỡ lấy Lê Khải Liệt.

“Nếu ta say thì cũng chỉ vì ngươi, ta biết ta là một kẻ đê tiện khốn nạn.” Giọng nói của Lê Khải Liệt trở nên vô cùng bình tĩnh, sự bình tĩnh hòa lẫn với cơn điên bị đè nén, Vu Duy Thiển nhìn thấy tất cả, trong tim như có cái gì đó siết chặt.

“Là ngươi làm cho ta say, ta cũng không muốn tỉnh lại, hiện tại mặc kệ là ai muốn làm gì thì ta cũng không bận tâm, nhiệt tình của ta, tình cảm của ta, tất cả đều dành cho ngươi, nhưng nếu ngươi – ngươi mất đi thì còn có thể trở về hay sao? Duy yêu, chẳng lẽ ngươi muốn ta cả đời phải sống trong giằng vặt mâu thuẫn như vậy hay sao?” Hắn đưa tay nâng mặt của Vu Duy Thiển lên, sắc mặt khác thường khiến người ta sợ hãi.

Bên ngoài mây giăng đầy trời, chỉ có vài tia nắng le lói len vào khe hở của rèm che, Lê Khải Liệt lại giống như đang ở trong đêm tối, chạm vào mái tóc của Vu Duy Thiển, dưới ánh nắng, một sợi tóc bạc ở trong tay hắn vô cùng chói mắt.

Da đầu hơi đau, Vu Duy Thiển nhìn thấy sợi tóc trong tay của Lê Khải Liệt, ngay lập tức biểu cảm trên mặt liền thay đổi.

Dường như hắn cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng Owen và Reid chính là khiếp sợ, Lê Khải Liệt lập tức kéo rèm che sang một bên, nâng mặt của Vu Duy Thiển lên, chuyển đầu của đối phương về phía cửa sổ, “Nhìn xem đi! Đây là cái gì? Ngươi nói với ta thể chất kém hơn so với người bình thường một chút?”

Ở một góc độ khiến người ta không chú ý, một vài sợi tóc bạc không biết từ khi nào hiện lên giữa lớp tóc đen, xám trắng giao hòa với đen tuyền, tựa hồ có cái gì đó đang dần dần biến mất.

“Sinh mệnh của ngươi không phải suy nhược mà là đang tiêu tán.” Giọng nói của Lê Khải Liệt ngay lúc này như thể một tia sấm sét, Owen và Reid đều bị đánh trúng, trong lúc nhất thời lại không hiểu chuyện này đại biểu cho cái gì.

“Thì ra là thế.” Vu Duy Thiển hiểu được, hắn biết vì sao Lê Khải Liệt lại thất thường như vậy, “Ta cũng chưa chú ý đến….”

“Bất quá chỉ là tóc bạc mà thôi, mọi người đều sẽ già.” Nâng mắt lên, hắn nói như thể đây là chuyện đương nhiên.

Lê Khải Liệt thì lại không thể giữ bình tình, “Cái gì? Chỉ là tóc bạc mà thôi? Ngươi dám nói với ta những lời như vậy! Duy–” Hắn cắn răng, nụ cười tà ác cùng với đáy mắt nóng rực đến đau đớn nhìn thẳng vào người đối diện, “Chẳng phải ngươi nên nói thẳng cho ta biết ngươi còn có thể sống bao lâu hay sao?”

Chỉ trong nháy mắt toàn bộ suy nghĩ như thể bị tước sạch, Owen mở to hai mắt, Reid cũng không thể giữ bình tĩnh, đương sự lại chỉ mím môi, tựa hồ Lê Khải Liệt vừa hỏi hắn một vấn đề khó trả lời, mà hắn lại không muốn giải thích dư thừa.

“Có nghiêm trọng như vậy hay không?” Rốt cục Vu Duy Thiển cũng mở miệng, “Là ngươi chuyện bé xé ra to, hiện tượng này có lẽ chỉ là tạm thời, ta cũng không biết rõ, bỗng dưng thiếu mất thứ gì đó cho nên thân thể đương nhiên sẽ phản ứng một chút, cho nên mới xảy ra chuyện như vậy.”

Lời giải thích của hắn không thể trấn an cảm xúc của Lê Khải Liệt, Lê Khải Liệt nhìn hắn tựa như đang quan sát một vật gì đó, không cho phép nó mắc phải một chút sai lầm nào. “Ta sẽ chờ xem, từ hôm nay trở đi ngươi không cần viết nhạc cho Owen nữa, mặc kệ có hoạt động gì thì ngươi cũng đừng tham gia!”

Nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này, giống như một mệnh lệnh hung ác, sau khi nhìn thấy phản ứng lãnh đạm của Vu Duy Thiển thì hắn lại giảm nhẹ giọng điệu, dựa vào bờ vai của đối phương, “Có được hay không?”

Cảm xúc của Lê Khải Liệt đến từ nhiều phương diện, cùng lúc vui mừng vì có thể độc chiếm Vu Duy Thiển nhưng mặt khác lại cảm thấy lo lắng vì tình trạng này của Vu Duy Thiển. Hắn muốn giải phóng nguyền rủa khỏi người của đối phương nhưng lại không ngờ sẽ mang đến di chứng như vậy.

Vừa thỏa mãn vừa chán ghét chính mình, cảm giác mâu thuẫn đang tra tấn hắn.

Mà cả hai điểm này đều xuất phát từ tình yêu, làm cho một kẻ luôn phóng túng không ai có thể trói buộc phải thu liễm tất cả dã tính mà khẩn cầu Vu Duy Thiển như vậy.

Vu Duy Thiển đều nhìn thấy tất cả, hắn cũng hiểu được, có lẽ là đã già, từ khi cuộc sống bước vào giai đoạn yên ổn thì hắn không muốn lãng phí sức lực để khắc khẩu với Lê Khải Liệt, “Ta vốn không tính tham gia bất kỳ hoạt động nào.”

Đây là một câu trả lời điển hình của Vu Duy Thiển, đơn giản, thăng thắn, những ca khúc được đặt hàng trong công ty Owen bị ném sang một bên.

“Wirth–” Hiện tại Owen cũng không dám yêu cầu hắn soạn nhạc, “Vậy còn quán bar của ngươi…”

“Cứ dựa theo kế hoạch ban đầu, ta chỉ là bạc vài sợi tóc mà thôi, chưa đến mức chết ngay lập tức.” Không cho bất kỳ ai phản bác, hắn nói xong rồi nhìn Reid, “Những chuyện khác đều giao cho ngươi.”

Xem ra Vu Duy Thiển khi nhìn thấy mấy sợi tóc bạc cũng vô cùng bất ngờ và bị chấn động, hắn không phải cố ý giấu diếm Lê Khải Liệt, sau khi Reid nghe xong câu cuối cùng thì không hiểu vì sao lại nảy lên một loại cảm giác kỳ lạ.

Mặc kệ bên ngoài xảy ra chuyện gì, ở trong thế giới của Lê Khải Liệt và Vu Duy Thiển thì cuộc sống vẫn tiếp tục yên bình, nhưng cái gọi là yên bình được định nghĩa là có sự giám sát chặt chẽ của một vị ca sĩ nào đó.

Quán bar đã sớm khai trương theo kế hoạch, được trang hoàng, bắt đầu buôn bán, không thể bắt Vu Duy Thiển ở nhà ngồi không, Lê Khải liệt cũng không cản trở, hắn đã cướp mất lực lượng của Vu Duy Thiển, không thể tiếp tục cướp mất niềm vui trong cuộc sống của đối phương.

Mặc dù theo quan điểm của hắn thì chuyện này chẳng thể xem là niềm vui, hơn nữa loại niềm vui này chỉ càng làm cho hắn sôi máu, dâng trào cảm xúc muốn giết người mà thôi.

“Có ai nói với ngươi là ngươi rất giống một người hay không?” Một cô gái ngồi ở quầy bar đang cắn ống hút, nhấm nháp ly Bloody Mary của cô ta, “Đương nhiên người kia không đẹp trai như ngươi, ngươi có loại khí chất rất khác người, rất khó có thể hình dung, ta có thể xin số điện thoại cầm tay của ngươi được không?” (Bloody Mary=1 loại rượu coctail)

Cảnh tượng tương tự lại xuất hiện, người đẹp tóc vàng thẳng thắn tấn công, bày tỏ với người đàn ông đứng phía sau quầy bar, người nọ cho dù trầm mặc nhưng lại hết sức quyến rũ, khiến người ta có ấn tượng rất tốt.

……………

P/S: tội nghiệp con sam, khuyên vợ không được, giờ ngồi ôm nguyên hủ dấm luôn =))

30 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 21

    • thienthancanhden 29/10/2011 at 8:18 pm

      ta ghét jing a~ lần nào cũng nhanh chân hơn taT^T

      • jing 30/10/2011 at 8:10 pm

        * vỗ vỗ vai * ta nhanh tay chứ hok nhanh chân nha =)) chân ta ngắn lắm chạy k nhanh á , điểm thể dục lúc nào cũng 6-7 thôi =))

    • jing 30/10/2011 at 8:08 pm

      Đọc tiêu đề chương này làm ta khó hiểu , đọc kỹ lại toàn bộ chap thì mới hiểu sự cao hứng và tự trách của sam , không ai là không vui sướng khi chính mình là người được yêu , được người mình yêu dâng hiến cả sinh mạng để yêu cả, con sam cũng thế ,nhưng đi kèm với nó là sự dày vò không kém- thương con sam 🙂 – đọc xong nghĩ lại lúc đêm khuya nó gọi 1 tiếng Duy là tự trách thế nào T____T , hum nay lại còn nhìn thấy từng sợi tóc bạc của Duy nữa chớ , đau lòng thay cho sam.

      Công nhận 1 điều Hỏa tỷ viết ngc thì ngc nhưng ngc tý xong lại sến T____T đâng phập phồng DUy bị lão hóa thì xuống đoạn cuối , con sam ăn dấm canh me vợ ở quán bar mà iu mún chết =))=)) vợ có mị lực sướng thì sướng khi ở 1 mình với mình , nhưng khi * bày * cho nhiều người cùng * chiêm ngưỡng * cùng thì bản thân ăn dấm không ít nhá =))

      • Fynnz 30/10/2011 at 8:16 pm

        Hỏa Ly mà viết ngược chắc cũng ngược trời ơi đất hỡi lắm, may là ko viết ngược =)) =)). Hỏa Ly chỉ thích ngọt, cho nên ngược 1 chút lại đút kẹo cho ăn bù lại, nhìn con sam nó ôm hủ dấm iu lắm, xoắn xuýt cái đuôi, lúc nào cũng gầm gừ với mấy em muốn tán tỉnh vợ mình :>. Sau này đám cưới rồi, 2 đứa đeo nhẫn rồi thì nó mới tự sướng được một chút =)), rốt cục thì cũng khoe được với thế giới *mình là người đã có chủ* =))

  1. khanh3004http 29/10/2011 at 8:33 pm

    ta không hiểu lắm cái tiêu đề của chương này, nàng có thể giải thix giùm ta 1 chút đc không FYnnz? Ths nàng đã có chương mới, truyện thật là hay, Liệt đang tự ngược mình,, haha ^^

    • Fynnz 29/10/2011 at 8:47 pm

      à, tình yêu hèn hạ, là tình yêu mà Liệt dành cho Duy, là Liệt tự nói tình yêu của mình dành cho Duy rất hèn hạ, thấy Duy bị suy nhược thể chất nhưng Liệt lại vui sướng, chỉ vì điều này chứng tỏ Duy trở thành người bình thường, như cách giải lời nguyền, chỉ có dốc hết tất cả vì tình yêu thì mới xóa bỏ lời nguyền bất tử, cho nên chứng tỏ Duy dốc hết tất cả để yêu Liệt. Liệt vui sướng vì có được tình yêu trọn vẹn của Duy, nhưng cái giá phải trả là Duy bị suy nhược thể chất. Lúc này Liệt rất mâu thuẫn, vừa vui vừa hận chính mình ^^. Vui vì được Duy yêu, hận vì mình đã hại Duy ra nông nổi này.

  2. kumori 29/10/2011 at 8:41 pm

    TT__TT đến thời kì tự ngược của 2 bạn trẻ rồi. Cảm xúc của con sam lẫn lộn thật, ko biết phải vui hay là buồn khi giải bất tử cho Duy. Dù gì ta cũng thấy nó làm thế là đúng, chả ai muốn chịu sự tra tấn bất tử ấy suốt đời, nhưng mà con sam lại yêu Duy nên ko muốn Duy có nguy hiểm. Mong là Duy ko sao ;___; , dù sao ta cũng quen nhìn 1 Duy mạnh mẽ rồi, ko muốn Duy yếu đi hay xảy ra chuyện gì đâu T__T.

    Đúng là ăn chơi lắm rồi cũng có ngày nhận hậu quả, mà con sam lại còn ngông cuồng gấp 3,4 lần người thường nên hậu quả thì đúng là ….=)) chơi vs trùm buôn ma tuý nữa chứ =))

    Vợ đẹp mà cứ bày ở quầy bar thế kia thì trai gái tấn công hàng đàn thôi, phen này con sam ăn thùng dấm to =)), khổ nỗi Duy ko phải là người có thể để vào lồng kính để cất đi nên con sam khuyên bảo cỡ nào cũng vô ích thôi =)).

    • Fynnz 29/10/2011 at 8:50 pm

      ta thấy là con sam tự ngược một mình =)) =)), thấy nó hâm hâm đơ đơ, nhưng cảm xúc của nó cũng rất hợp lý, vừa bá đạo vì độc chiếm Duy, vừa đáng thương khi tự trách mình đã hại Duy ra nông nỗi này.

      Tóc Duy bị bạc rồi, sắp thành uncle của sam ^^.

      ừ, vợ đẹp mà cứ show ra trước mặt bàn dân thiên hạ, con sam không nổi khùng cũng phát lạ, suốt ngày ôm thùng dấm ngồi ở quán bar của vợ để canh chừng =)) =)), ôi ngố phát khiếp.

      • kumori 29/10/2011 at 9:10 pm

        Duy từ chức papa lên chức uncle sao T__T, ôi mà đừng bạc nhiều, ta ko muốn Duy tóc trắng đâu T__T
        Con sam phải làm cái biển đeo cho vợ “Hàng có chủ” =)), mà cái kiểu nó ngồi canh vợ ở quán bar nghĩ mà buồn cười, giống con sói con thấy ai lại gần Duy là cắn vs gầm gừ =)) dễ thương đấy chứ =))

        • Fynnz 29/10/2011 at 9:25 pm

          ta spoil 1 tẹo, Duy tuy tóc bạc nhưng lại khiến con sam động dục =)), đủ hiểu rồi ha =)). Một sức quyến rũ kiểu chín chắn chết người.

          Cái kiểu nó ngồi ở quán bar canh vợ đã chứng tỏ nó là cái biển, và trên mặt nó có dòng chữ *hàng có chủ*. Câu sau của nàng làm ta nhớ đến có mấy nhà để cái biển *cẩn thận nhà có chó giữ* =)) =))

  3. yumi ling 29/10/2011 at 9:03 pm

    ko cho em nó mở quán bar thì ko đc, mà mở thì suốt ngày đi ghen cũng mệt chết người đi
    có vợ xuất sắc như vậy mà còn làm ông chủ quán bar thì trai gái nó cứ thế bu vào
    kì này con sam ko ôm nguyên bình dấm to mới là uổng cho bản chất hay ghen của nó a =))
    thấy thương con sam gê, mặk dù nó vui khi bé trở nên yếu đuối, chỉ có mình nó mới bảo vệ đc, nhưng mà nó ko thể ko tự ghét mình vì làm bé mất đi lực lượng
    ta chưa trải qua cảm giác này bao h mà xao vẫn thấy đồng cảm vs nó kinh khủng 😦

    • Fynnz 29/10/2011 at 9:28 pm

      ừm, cảm giác đó khó chịu lắm, dù ta cũng chưa trải qua bao giờ, vừa vui vừa buồn, đại loại như thế, bây giờ nó chẳng bao giờ có thể sống thật với mình, cố gắng cất giấu nỗi lo xuống đáy lòng, nhưng mà vẫn luôn canh cánh muốn tìm cách giải quyết.

  4. yellow92 29/10/2011 at 9:15 pm

    OMG
    Bé Duy có tóc bạc, đừng nói là sau khi giải trừ bất tử thì quá trình lão hóa diễn ra nhanh hơn bình thường nha o_O
    cái này là k đc à nha, khó khăn lắm mới giải trừ đc lời nguyền, giờ tự dưng sinh ra đủ chuyện cho người ta lo lắng, bởi thế ta nghĩ tâm trạng con sam trong giai đoạn này rối ren như vậy là hết sức bình thường thui, vs bản tính của con sam chắc chắn rất tự hào cùng sung sướng khi trở thành người giúp bé Duy giải nguyền, nhưng mà nó thương vợ đến vậy thì đau lòng là đúng thui >.<
    P/S: Vợ mở bar làm cho vui mà con sam cũng ăn dấm đc, lẽ ra anh nên cảm thấy hoài niệm về cái nơi lần dầu tiên gặp vợ + đánh nhau + có nụ hôn đầu chứ nhỉ =)

    • Fynnz 29/10/2011 at 9:31 pm

      ừm, lão hóa nhanh hơn bình thường.

      đây là vấn đề *ngược* của 2 bạn ở phần tục thiên này và phải tìm cách giải quyết nó :>.

      P/S: thì hoài niệm về nơi có gặp vợ lần đầu tiên + nụ hôn đầu, nhưng mà nơi đó bị bán rồi, giờ dọn lên Manhattan mở quán khác, có điều hoài niệm thì hoài niệm, chứ lọt đâu ra mấy cái đuôi không nên xuất hiện thì nó ko ăn dấm cũng lạ. Cục cưng của nó mà, có phải hàng để trưng bày cho người ta tán tỉnh đâu :>

  5. ixora 29/10/2011 at 9:26 pm

    Con sam đúng là mâu thuẫn thiệt, nhưng Hỏa Ly miêu tả cảm xúc rất thực tế, đúng là nếu Duy trở thành yếu ớt, cần phải dựa vào sức con sam bảo vệ, nó sẽ rất vui vẻ, vì sự độc chiếm của nó là vô tận mà, nhưng đồng thời khiến Duy trở nên như thế, thậm chí giờ còn là tiêu tán sinh mệnh, ko đau lòng sao được.

    Nhưng vài sợi tóc bạc hi vọng ko thật sự là tiêu hao sinh mệnh, sẽ ko còn nhiều thời gian như con sam sợ hãi (tóc mình cũng bạc đây nè, chẳng sao cả mà 🙂

    Mà kì này con sam bộc lộ tất cả nha, hai người Reid và Owen một phen hết hồn, vừa biết chuyện con sam biến sói, vừa biết được chuyện Duy trở nên suy nhược như vậy.

    Nhưng mục đích là muốn Reid cản dùm rắc rối ko đáng có, con sam kể từ khi Duy dễ mất sức thì trở nên thận trọng hơn, ko còn liều lĩnh nữa, việc nào có thể tránh thì đều tận lực tránh.

    Tội cho con sam thiệt, ko thể cản Duy mở quán bar, giờ phải ngồi đó phóng ánh mắt hình viên đạn cho mấy người tới quán bar chỉ để ngắm Duy, còn mở lời rủ rê, tán tỉnh nữa.

    • Fynnz 29/10/2011 at 9:34 pm

      giờ lệnh vợ là lệnh trời, vợ muốn làm gì thì sam cũng cho, ngoại trừ những việc nguy hiểm, và phải có sự giám sát của sam :>. Bé giống như đang giữ của =)) =))

      tóc bạc….một vài sợi, có khi sẽ nhiều hơn, là tiêu tán sinh mệnh, phải tìm cách để giải quyết thôi, cho nên khoảng thời gian này là ngọt kèm với một chút tự ngược của con sam ^^

  6. Tiểu Quyên 29/10/2011 at 11:11 pm

    tội anh DUy a ko biết ảnh có bị sao ko nữa
    giờ anh Liệt lo đi giữ vợ a

    • Fynnz 29/10/2011 at 11:32 pm

      ừ, ko sao ^^ đừng lo, để Liệt lo là đủ rồi, fangirl cứ đọc mà thưởng thức mấy màn mùi mẫn là được :>

  7. Tky kim 30/10/2011 at 12:36 am

    Duy già đi rầu seo, sao dậy được;o;
    .
    Giờ mở quán bar lại thì chắc sam lại tiếp tục sống trong chuỗi ngày ghen tuông nữa.

  8. khicon 30/10/2011 at 10:12 am

    ta đọc một hồi … không biết sao ta thấy Duy và Liệt tự nguợc cho nhau, tự làm khổ mình…. nếu hai người chịu ngồi xuống nói chuyện thì hay biết mấy…

    • Fynnz 30/10/2011 at 10:41 am

      thì 2 người đã nói chuyện rồi đấy, hiểu nhau quá rồi mà, nhưng cho dù có nói xong thì cũng chưa tìm ra cách giải quyết, cách giải quyết tạm thời là con sam canh chừng bé Duy, phụ trách công việc đưa rước vợ về nhà sau mỗi ngày vợ đi làm ở quán bar 😀

  9. lysu 30/10/2011 at 3:26 pm

    con Sam nổi khùng vì thấy 1 sợi tóc bạc của Duy iu , tội nghiệp con Sam cảm giác bất lực khi ko làm được gì cho người mình iu thật là khó chịu nhất là những việc đó là do mình gián tiếp gây ra , thấy Duy iu được hâm mộ vậy với trình độ ăn dấm của con Sam ko biết khi nào nó bùng nổ đây

    • Fynnz 30/10/2011 at 4:17 pm

      ừm, sam khổ sở bao nhiêu thì Duy lại tỉnh táo bấy nhiêu nên làm sam khó chịu lắm. nó sợ duy hối hận, mặc dù Duy đã nói bao nhiêu lần là ko hối hận ^^.

      Chẳng phải con sam nó bảo nó muốn giết người khi thấy vợ nó bị người ta tán tỉnh hay sao =)) =)), ngồi nghiến răng keng két chờ vợ làm xong việc rồi chở vợ về, ngày nào cũng thấy cảnh này, ko khéo nó sẽ già sớm hơn cả vợ =))

  10. Chajatta240492 03/11/2011 at 11:36 pm

    Hự cái di chứng của mất đi bất tử có đúng là chỉ làm cơ thể bé duy suy nhược k:( tiểu liệt bị dằn vặt kìa, giờ nó cảm thấy mình có lỗi với vợ nhiều lắm, nó sợ kìa, duy là cả cuộc sống của nó mà chính nó dần dần làm biến mất nguồn sống của mình a~~ chắc chắn sẽ k có chuyện gì đâu, còn phải cho con sam ăn dấm nữa mà;) bé duy đi làm, ngay bữa đầu đã bị cưa cò rồi

    • Fynnz 03/11/2011 at 11:44 pm

      =)) người đẹp thì đi đến đâu cũng sẽ được để ý, chỉ khổ có kẻ ngồi tự kỷ một góc thôi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: