Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 18


.::Đệ Thập Bát Chương – Bí Mật Được Giải Tỏa::.

Dã thú tiến đến gần Vu Duy Thiển.

Ánh mắt của Lê Khải Liệt ở trong bóng đêm tản mát ra một loại âm u đặc thù của thú vật, đã sớm nhìn thấy ánh mắt như vậy nên Vu Duy Thiển không hề cảm thấy kỳ lạ, chẳng qua hắn vẫn nhìn rất chuyên chú, ánh mắt của Lê Khải Liệt trước kia cũng không giống như bây giờ, từ khi nào đã giống như máy scan, hắn nghĩ không ra.

Sự im lặng trôi qua một chút, Vu Duy Thiển vẫn không mở miệng, Lê Khải Liệt cũng không nói chuyện. Sự im lặng không tính là hiếm thấy trên người Lê Khải Liệt, nhưng mỗi một lần yên lặng đều giống như một ngọn núi lửa.

Núi lửa đang ngủ say, chờ đợi một người thức tỉnh nó dậy, Vu Duy Thiển một mình đi ra ngoài phòng khách, hắn không muốn làm người châm ngòi, hắn đang đợi Lê Khải Liệt lên tiếng trước.

Đồng hồ cổ xưa vang lên những tiếng tích tắc, rốc cục sau vài phút Lê Khải Liệt đi đến trước mặt Vu Duy Thiển, không ai bật đèn, Lê Khải Liệt bước đi không hề phát ra một chút tiếng động nào, hắn tựa như một cái bóng trong đêm tối.

“Ngươi nhận ra?” Hắn đi về phía Vu Duy Thiển, đôi màu tro lục lóe lên ánh kim chậm rãi tiếp cận trước mặt đối phương, “Đúng rồi, ngươi đương nhiên sẽ phát hiện, hình như vài lần ta đều xúc động đến mức thiếu chút nữa đã làm ngươi bị thương. Ngươi nhất định cũng phát hiện khi ta ở trên giường không hề biết tiết chế, ngươi còn bị ta cắn trúng, thói quen ăn uống cũng thay đổi, càng ngày ta càng thích ăn những thứ có máu tươi, khi bước đi ta cũng không phát ra tiếng động.”

Hắn nhảy lên bàn, nhanh nhẹn nhẹ nhàng như một u hồn không tồn tại, quỳ một chân xuống bàn, chống lại tầm mắt của Vu Duy Thiển, “Duy, ngươi nói xem, ta sẽ biến thành cái gì? Khi ta không thể khống chế cảm xúc thì vẻ ngoài của ta sẽ thay đổi, nhưng chưa tính đến chuyện đó, chẳng qua hiện tại ta không có cách nào tắt đèn khi ở trước mặt người khác.”

Hắn sẽ biến thành một con quái vật.

Hơi thở dồn dập của Lê Khải Liệt lặng lẽ truyền đến, Vu Duy Thiển là người hiểu cảm thụ của hắn rõ nhất, mà hiện tại hắn rốt cục hiểu được tâm tình của Vu Duy Thiển khi đối phương nói với hắn bản thân mình là một con quái vật.

Khi phát hiện chính mình cho dù làm như thế nào cũng không thể chết thì khi đó sẽ có cảm giác gì? Vu Duy Thiển không cần nhớ lại, mặc dù đó là chuyện rất lâu trước kia, hiện tại vẫn như cũ không cần cố sức suy nghĩ nhưng hắn nhớ rất rõ.

“Vượt qua năng lực của người bình thường, bắt đầu thoát ly phạm trù của người bình thường, nghĩ rằng mình đã hóa thánh thần, vài phút sau lại cảm thấy mình là một con quái vật xấu xí, nhưng mặc kệ là cái gì, cho dù nghĩ như thế nào thì cũng phải dung nhập với thế giới bình thường, rốt cục sẽ có những chuyện xảy ra khiến ngươi phát hiện ngươi không thích hợp với thế giới này.”

Cầm lấy gói thuốc lá trên bàn, đem một điếu thuốc ngậm vào miệng, hắn nhìn về phía đối diện, hoàn toàn là một màu tối đen, “Cho dù bên trong có thay đổi như thế nào, chỉ cần bề ngoài vẫn như bình thường thì trong mắt người khác ngươi vẫn là ngươi, không ai hiểu rõ nỗi khổ của ngươi, cũng không có ai có thể lĩnh hội cảm giác mâu thuẫn giữa sự ưu việt và tự ti, ngươi trở thành người đặc biệt nhất trên thế giới này, nhưng từ nay về sau cũng trở thành một kẻ cô độc.”

Những ngọn đèn nê-ông trong thành phố làm cho ánh trăng không thể lộ ra ánh sáng của riêng mình, giọng nói của Vu Duy Thiển có vẻ rất trong trẻo nhưng lại lạnh lùng, trống rỗng mà đông cứng, quai hàm nghiến chặt, sau khi nói ra những lời này, hắn hút sâu một hơi thuốc lá, không ai biết hiện tại hắn đang suy nghĩ cái gì.

Một cái bóng nhảy đến bên người hắn, là Lê Khải Liệt, “Hiện tại ta có thể hiểu rõ vì sao lúc ấy ngươi trốn tránh tình cảm của ta dành cho ngươi, không phải là đương sự thì tùy tiện nói vài câu rất dễ dàng, chỉ có tự mình lĩnh hội thì mới hiểu được cảm giác này–”

Lê Khải Liệt cau mày suy nghĩ thật lâu, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu, “Rất khó hình dung.”

Cánh tay của Vu Duy Thiển đặt trên lưng ghế sô pha, hắn vuốt ve tóc của Lê Khải Liệt, “Sợ không?”

“Sợ? Ngươi nói ta?” Trả lời Vu Duy Thiển là nụ cười to của Lê Khải Liệt, “Ngươi nói ta sợ cái gì? Đừng quên ta là ai, đi qua nhiều nơi như vậy, tận mắt nhìn thấy đám thương nhân ăn thịt người không đổ máu, vắt kiệt sức người ta như ma cà rồng, còn có bọn buôn lậu mua bán con người giống như thú vật, lấy nội tạng trên thân của người chết, thuốc phiện, súng ống, những thi thể bị thối rữa, sau khi nhìn thấy những thứ này thì ngươi nói xem, ta còn sợ cái gì nữa?”

“Đương nhiên đừng quên Claudy–” Hắn sóng vai ngồi bên cạnh Vu Duy Thiển trên ghế sô pha, cất lên tiếng cười khẽ, “Duy, ta đã sớm chứng kiến cái gì gọi là địa ngục.”

Đó là quá khứ mà hắn chưa bao giờ nói ra, hắn nói hết sức bâng quơ và tự phụ.

 Vu Duy Thiển vốn nên chế nhạo vài câu, bình thường hắn sẽ nói vài câu, nhưng hôm nay hắn chỉ trầm mặc, giờ khắc này hắn cần một ly nước, chất ni-cô-tin đốt cháy cổ họng, hắn cần một ly nước để làm cho mình có thể lên tiếng.

Nhưng ly nước cách quá xa, hắn ném mạnh tàn thuốc xuống đất, ôm chặt Lê Khải Liệt, hút lấy hơi nước mà hắn cần từ trong miệng của đối phương.

Nụ hôn của hắn luôn luôn được hoan nghênh, Lê Khải Liệt cũng sẽ không cự tuyệt, bọn họ ngã vào ghế sô pha, bờ môi kề sát, cùng nhau nhấm nháp hương vị chua sót của ni-cô-tin trong khoang miệng, từ trong miệng của hắn đến miệng của Lê Khải Liệt, cay đắng và nóng bỏng bị hòa tan, khát vọng và thiêu cháy bị kích thích, lan tràn toàn thân.

Thân thể như rơi vào một trận lốc xoáy, mò mẫm thăm dò thân thể của nhau trong bóng đêm, không ai muốn đứng dậy, “Muốn tìm bất mãn? Hiện tại làm cho ta xem ngươi nhịn được bao nhiêu…”

“Nói như vậy thì ngươi cũng đừng hối hận.” Dã thú trong bóng đêm lộ ra nụ cười như quỷ sa tăng, trong giọng nói khàn đặc tràn ngập dục vọng.

Móng tay sắc nhọn duỗi ra, áo sơ mị bị xé rách, chỉ cần dùng lực một ít thì ngay cả thân thể cũng bị móng vuốt sắc bén cào đứt, đôi mắt đỏ ngầu, dục vọng bị đè nén rốt cục bộc phát thành thú tính.

Lúc trước Lê Khải Liệt có thể gây chú ý cho hắn cũng không phải không có nguyên do, trước mặt người khác là siêu sao nổi tiếng, nhưng trước khi trở thành ngôi sao chói mắt thì Lê Khải Liệt đã sớm kiến thức tất cả sự thối nát và đen tối trong thế giới ngầm.

Vu Duy Thiển đụng đến thân thể càng thêm cứng rắn và nở nang hơn so với bình thường, đương nhiên cũng không bỏ qua hô hấp giống như bị thiêu đốt. Nhưng cho dù hiện tại Lê Khải Liệt có một chút thay đổi cũng không thể thay đổi sự thật người này là Lê Khải Liệt.

Trong bóng tối, lặng lẽ tiến hành sờ soạng và xâm lược, càng yên lặng hơn so với dĩ vãng, chỉ có hơi thở là càng lúc càng dồn dập, giống như những tia lửa xẹt ra trong không khí, núi lửa được châm ngồi, làm cho dòng dung nham thiêu đốt bọn họ thành một thể.

Nham thạch nóng chảy sẽ ăn mòn từ bên ngoài, ngay cả nội tạng cũng thiêu rụi, từ trong ra ngoài, toàn bộ đều bị hoán đổi một lần nữa, suy nghĩ bị tê liệt, thời gian đình trệ, chỉ có mồ hôi và làn da ma sát vào nhau, giống như hai con dã thú yêu nhau trong bóng tối, Vu Duy Thiển chưa bao giờ tham gia vào quá trình có tính chất hủy diệt như vậy.

Lê Khải Liệt đang thay đổi, càng lúc càng giống như thú vật, thói quen ăn uống, động tác, ánh mắt, biển hiện ở trên giường, tất cả đều chứng minh điểm này.

Vu Duy Thiển có thể lĩnh hội hoàn toàn.

Cuối cùng hắn tựa vào lưng ghế sô pha, cả người như bị xối nước, thở hổ hển rồi hỏi, “Ngươi rốt cục trở thành con quái vật gì vậy?”

“Ngươi đã nói mặc kệ ta biến thành cái gì cũng sẽ không bỏ rơi ta, ta vẫn chưa quên những lời đó.” Giọng nói của Lê Khải Liệt khàn đặc, “Ngươi đang dùng cách này để an ủi ta hay sao? Nếu đúng như vậy thì ta sẽ nói cho ngươi biết, ta rất thích, thích cực kỳ.” Hắn cọ sát bên lỗ tai của Vu Duy Thiển, nếm lấy hương vị mồ hôi của đối phương.

“Ta phát hiện bất cứ khi nào ngươi cũng có cách chọc giận ta.”

“Mà ngươi luôn có cách trấn an cảm xúc không thể khống chế của ta.” Lê Khải Liệt lơ đễnh rồi cười nhẹ một cách ám muội, “Với lại bản lĩnh của ngươi làm cho ta phát cáu cũng là đệ nhất, mặc kệ ngươi tức giận hay dịu dàng đối với ta thì đều làm cho người ta không muốn chạm vào ngươi cũng không được, ngươi vĩnh viễn sẽ không biết ngươi ảnh hưởng nhiều đến ta như thế nào đâu.”

“Những lời này nghe thật buồn nôn, ngươi nói không biết chán hay sao?” Vu Duy Thiển hiện tại rất lười vận động, nghiêng đầu nhìn đồng hồ, Lê Khải Liệt kéo hắn đứng dậy, “Một ngày nào đó ngươi nghe riết rồi sẽ quen, đến khi ấy ngươi mà không nghe thấy thì sẽ ngứa ngáy khó chịu.”

“Được rồi được rồi, đừng nói nữa.” Hắn đứng dậy cùng Lê Khải Liệt, đặc biệt cảm thấy thân thể giống như không thuộc về chính mình.

Nhìn động tác cứng ngắc của hắn, Lê Khải Liệt đi đến dìu hắn, hơn nữa không bận tâm hắn phản đối, kiên quyết tẩy rửa thay hắn, nước ấm chảy xuống người, Vu Duy Thiển chỉ có thể mặc kệ Lê Khải Liệt, “ Thật đúng là bó tay với ngươi.” Hắn nói thầm một câu. fynnz.wordpress.com

“Cũng là vì ta, khi ta biến thành bộ dáng này thì sẽ mất khống chế, mấy ngày nay làm ngươi mệt phải không?” Lê Khải Liệt kỳ thật vẫn luôn quan sát, cũng do đủ loại dấu hiệu mà hắn xác định chính hắn đã làm cho Vu Duy Thiển gầy gò.

Nhưng sự thật cũng không phải như vậy, sau khi tắm xong, Vu Duy Thiển lau mình, “Cũng nên nói với ngươi, kỳ thật kể từ khi lực lượng của ta biến mất thì thể chất của ta trở nên kém hơn so với người bình thường, có thể là do lực lượng biến mất nên cũng mang đi một phần sinh mệnh của ta.”

Tiếng nước lập tức ngừng, Lê Khải Liệt siết chặt vòi hoa sen, tóc còn nhiễu nước, khuôn mặt ướt đẫm trở nên vô cùng đáng sợ, “Ngươi nói cái gì? Nói lại một lần nữa xem?”

Vu Duy Thiển nói lại một lần nữa, tiếp tục đem khăn tắm vây quanh thắt lưng rồi bước ra ngoài.

Tóc trên đầu còn nhiễu nước, hơi nước tràn ngập trong không gian rộng mở, giống như có ái gì đó được lấp đầy, mỗi một lần hô hấp đều khiến lồng ngực chật cứng khác thường, hắn nói rất thẳng thắn, cũng rất đơn giản, Lê Khải Liệt tựa như một quả bom được châm ngòi, lập tức bám theo hắn.

“Hiện tại ngươi mới nói cho ta biết chuyện này, ngay sau khi ta vừa muốn ngươi? Vu Duy Thiển? Ngươi thật sự muốn ta khổ sở có phải hay không?” Hai mắt của hắn đỏ ngầu, lúc này không phải là vì dục vọng.

“Khổ sở cái gì? Chẳng lẽ thể chất của ta trở nên yếu ớt thì cả đời của ngươi sẽ không chạm vào ta?” Vu Duy Thiển rất bình thản, hắn thậm chí nói tiếp, “Liệt, sự thật không thể thay đổi, tựa như thú tính trên người của ngươi càng ngày càng rõ ràng, khó có thể khống chế, ta mất đi lực lượng làm cho ta trở thành một kẻ yếu, chuyện này cũng là vô phương.”

“Vô phương? Chỉ đơn giản như vậy?” Lê Khải Liệt rống giận, một quyền đấm lên tường, đèn được bật lên, đầu của hắn ướt sũng, thân thể cường tráng và trần trụi, hắn đi về phía Vu Duy Thiển.

“Ngươi bị thương ở lễ trao giải thưởng, cùng ta đi đến Hashim, trở về lại đến tòa nhà FBI, ngươi có biết khả năng giữa đường có thể gặp phải bao nhiêu chuyện bất trắc hay không? Sau này ngươi đi đâu mà gặp phải nguy hiểm thì làm sao đây?” Hắn bước đến gần.

“Vì sao không nói sớm với ta? Ta đã dùng thân phận Tham Lang để xuất hiện, ta khó bảo đảm ngươi sẽ không gặp phải nguy hiểm, mà một khi ngươi gặp phải nguy hiểm hoặc bị thương nặng thì ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ? Ta phải làm sao để chuộc lại sai lầm của mình đây?”

“Cần làm cái gì thì cứ làm cái đó, bất quá chỉ mất đi lực lượng, ta vẫn chưa trở thành kẻ vô dụng.” Giọng điệu của Vu Duy Thiển rất lạnh lùng.

Lê Khải Liệt biết mình lỡ lời, Vu Duy Thiển là một người rất kiêu ngạo, trên thực tế Lê Khải Liệt ở trong mắt người khác vẫn là một kẻ ngạo mạn, hít sâu một hơi, hắn đi đến trước mặt đối phương, “Mặc kệ nó đi, mặc kệ Josen còn sống hay đã chết, cũng đừng bận tâm cây đàn vi-ô-lông, từ đây về sau ngươi làm chuyện gì cũng phải cẩn thận, có được hay không? Ta chỉ có ngươi, Duy–” Hắn tiếp cận Vu Duy Thiển.

“Đừng liều lĩnh mạo hiểm.” Dịu dàng mê hoặc, Lê Khải Liệt biết giọng điệu nhẹ nhàng của mình sẽ có tác dụng hơn so với việc rống giận đối với Vu Duy Thiển.

“Tay chân của ta còn đủ, ngươi không cần quá khẩn trương, chẳng lẽ ta sống nhiều năm như vậy mà hiện tại ngay cả việc bảo vệ mình cũng làm không được?” Thân thể bị ôm chặt, Vu Duy Thiển quả nhiên dịu xuống, giọng điệu của hắn biểu lộ sự lãnh đạm độc đáo giống như không quan hệ đến bất kỳ kẻ nào, cường độ giọng nói cũng không bởi vì mất đi cái gì thay đổi.

Sau đó hắn vỗ lên bờ vai trần trụi của Lê Khải Liệt, lộ ra bộ dáng không quá cao hứng, “Ngươi thích trần truồng thì ta cũng không ngại, nhưng ít nhất ngươi kéo rèm che lại trước cho ta dùm một cái.”

Khi đi kéo lại rèm che, Lê Khải Liệt nhìn cây đàn vi-ô-lông ở cách đó không xa, ánh mắt của hai người cùng nhau nhìn chằm chằm vào nó.

“Ngươi có thể nghiên cứu nó nhưng chúng ta sẽ không liên quan đến chuyện này.” Nói ra một lời độc đoán, Lê Khải Liệt khoác thêm áo choàng tắm, “Ta đi nấu ăn.”

Hắn đi vào nhà bếp, Vu Duy Thiển cầm lấy cây đàn vi-ô-lông một lần nữa, trên tay không có dụng cụ có thể tháo nó ra, trước tiên thử âm điệu, tiếng đàn có một chút biến hóa rất nhỏ, nếu không phải người rất am hiểu về đàn vi-ô-lông thì có thể sẽ không nhận ra được.

Sau khi thử vài lần thì kết quả đều giống nhau, hắn đặt cây đàn xuống, khi Lê Khải Liệt mang thức ăn đến thì Vu Duy Thiển chỉ vào cây đàn mà nói, “Mặc kệ lúc đầu bên trong có cái gì, hiện tại nó đã mất.”

………..

P/S:  quái vật sam đi nấu cơm :>, ngoan nha!

34 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 18

    • jing 28/10/2011 at 7:45 pm

      Sam sói sau khi ăn no Duy thì ngoan ngoãn cụp đuôi , cụp móng , mắt long lanh đeo tạp dề vào bếp nấu cơm =))=)) chao ôi , dễ xương quá , Duy thì vui rầu , có đầu bếp kiêm osin kiêm luôn cả vệ sĩ =))

      =)) con sam adam trước mặt 1 mình Duy thì Duy thích chứ không kéo rèm , báo chí nó dòm thấy thì Duy không thích à nha =)) ghê gớm quá cơ , nhòm chồng Duy tẹo thôi mà cũng không choa =))

      • Fynnz 29/10/2011 at 6:49 am

        :> ăn người ta xong thì phải bồi bổ cho người ta chứ, nếu ko sao này làm sao có cái để mà ăn được nữa.

        ta thích thấy bé Duy ghen nhất, ghen thật là yêu, ghen một cách điêu ngoa 😀

  1. Tử Đằng 27/10/2011 at 8:13 pm

    phong bì

  2. thienthancanhden 27/10/2011 at 8:15 pm

    mất cả tem lẫn phong bì a T^T

  3. Tử Đằng 27/10/2011 at 8:29 pm

    Mr.Sam mak có biến thành quái vật thì Duy vẫn yêu như thương = người đẹp và quái vật ^_^ Con sam lo lắng cho vợ quá , yêu ghê nhưng lo thì lo chứ vẫn ko kiềm chế được thú tính của mình.

    • Tử Đằng 27/10/2011 at 9:11 pm

      Fynnz tỷ ah, hiện tại em đang rất ức chế và thất vọng.
      Tỷ có nhớ lúc trước em có kể rằng khi viết bài viết ở nhà “về 1 vấn đề mà anh/chị trăn trở trong cuộc sống hiện tại” em đã chọn đề tài “cách nhìn nhận của xã hội tình yêu đồng giới”. Sau gần một tháng thì hôm nay em nhận được trả bài. Em đã nghĩ đến tất cả những kết quả có thể xảy ra nhưng cuối cùng em vẫn bị shock nặng. Em đã đặt hết tâm tư của mình vào bài và viết nên những suy nghĩ thật của mình, tất cả những gì em cố gắng làm là đưa ra một cách nhìn đúng về tình yêu đồng giới và thái độ mà xã hội nên có đối với họ. Nhưng em được nhận lại bài với lời phê:” Đây là vấn đề em trăn trở sao, có thiết thực ko?”
      Em thật sự ko hiểu “thiết thực” mak cô giáo muốn nói đến ở đây là gì, là những bài viết về đề tài quá quen thuộc như bạo lực học đường với game online sao? Nếu cô đã cho đề mở thì em nghĩ là cô muốn hs viết nên suy nghĩ thật của mình chứ ko phải là chép lại mấy dàn bài đã quá phổ biến đầy rẫy trên mạng, chẳng lẽ ko phải vậy sao?
      Cô nhận xét về bài của em trước lớp với lời lẽ mak em ko muốn nghe một chút nào. Cô ko tỏ thái độ khinh ghét nhưng cái cách mak cô nói khiến em thấy bị thiếu tôn trọng. Bạn bè nghe như vậy cũng ko nói gì với em, chỉ im lặng nhìn em. Em cũng cố gắng tỏ ra bình thường nhưng em ko thể chịu được nữa. Nếu bây h ko có ai để chia sẻ thì chắc em điên lên mất, ko lẽ em viết như vậy là sai sao?

      • dailaogia 27/10/2011 at 9:42 pm

        cái này là vấn đề tư tưởng của mấy bá giáo em ạ =”=
        xã hội này còn quá nhiều người kinh thường vấn đề này và thấy rằng vi phạm quy luật xã hội.
        có lẽ em kiếm đâu đó một cặp đống tính có thể đứng trước mặt mọi người hoặc chỉ là đơn giản trước mặt cô giáo em, “hỏi và đáp” một cáh đơn giản nhất.
        Câu trả lời nhận được sẽ là rõ ràng nhất, phiến diện có lẽ là trong tư tưởng của nàng.. còn cái vụ em nói chơi game hay đánh nhau đã quá nhàm chán rồi, nhiều đến mức nói vẫn làm .. chậc.
        hắc hắc, pé Tử Đằng, pé có thể hỏi cô giáo pé “Đồng tính, kì thị tình yêu đồng tính thậm chí là kinh miệt có tính là xúc phạm về … thế giới thứ ba không?” hắc hắc
        còn nữa cho em câu này “Đồng tính và tình yêu đồng tính là vấn đề trên toàn thế giới cho nên một số nước đã cho họ được phép hôn nhân trừ Việt Nam….. vậy Việt Nam ko có nó… hỏi có phải vấn đề xã hội không?”
        lão nói linh tinh hem ai hiểu thì thôi nhưng nói với cô giáo em một câu “Là giáo viên nên tôn trọng bất cứ nhận định hay suy xét của một hs/sv cho dù đúng hay sai sau đó mới có quyền khuyên bảo hay chia sẻ gì đó.. còn cái cách nói biến người ta trở thành.. một thành phần bị tách ra hay kì thị thì người đó không xứng làm một nhà giáo.”

      • Fynnz 27/10/2011 at 10:18 pm

        Em không sai, người sai là những người không chịu tiếp nhận cái mới, không dám bước qua rào cản, và khuôn sáo. Tự hỏi giáo dục Việt Nam có dạy được cái gì hay chưa? Đúng là có cái hay nhưng cũng có những thứ quá mức cứng nhắc.

        Học sinh bây giờ làm văn như thế nào? Cùng một dàn bài, cùng một loại phân tích sao chép từ mấy bài văn mẫu, hiếm khi có được những người thật sự xuất sắc, hoặc có lẽ có nhưng chẳng ai dám vượt qua cái quy củ phép tắc đó cả, chỉ vì một khi vượt qua thì hậu quả là điểm kém. Đọc những bài văn mà cảm thấy rỗng tuếch, chẳng có gì là do học sinh tự nghĩ tự hiểu tự do sáng tạo.

        ss nghĩ em chẳng cần phải buồn gì cả, em đi đúng với đề bài cô giáo đã cho, đề bài không giới hạn em chọn chủ đề nào. Thế giới ngày nay cũng hòa nhập rồi, vấn đề đồng tính cần được chia sẻ chứ không phải nó là một thế giới *xa lạ, không thiết thực* như lời cô em nói. Chắc cô em nghĩ ở tuổi của em không nên bàn đến vấn đề này, nhưng nếu em đã nghĩ đến vấn đề này thì tại sao cô không chia sẻ, giải thích mà chỉ đi nói là *không thiết thực*? Đến bao giờ thì mới thiết thực?

    • Fynnz 27/10/2011 at 9:40 pm

      lo là 1 chuyện, thú tính là 1 chuyện, nói thế chứ nó cũng biết kiềm chế lắm chứ, nhưng lúc đó là vì chưa biết thôi ^^

      • Tử Đằng 27/10/2011 at 10:03 pm

        Lúc cô trả bài cho em là gần hết tiết rồi, phát bài nhanh như chớp xong rồi nhận xét. Cô chỉ nhận xét lướt wa tình hình làm bài chung của cả lớp xong rồi chỉa mũi dùi vào em. Làm 1 dây cả mớ lí lẽ rồi đi ra khỏi lớp, lúc đó em còn đang shock nên ko kịp phản ứng gì hết. Mặc dù nói là nhận xét nhưng mak sao em thấy cô bác bỏ quan điểm của em phũ phàng quá, thái độ khuyên bảo giống như em vừa phạm phải sai lầm ghê gớm lắm vậy. Thiệt tình em chỉ viết những gì mình nghĩ thôi mà. Khổ nữa là giờ mấy đứa bạn nó nhìn em bằng ánh mắt khác rồi cũng chưa tới mức tất cả đều xa lánh nhưng mà em cũng đã nhận được vài câu nói mỉa mai, em cũng đã nghĩ tới tình huống này sẽ xảy ra nhưng mà học chung 1 lớp mà bị đối xử kiểu này thì buồn quá T.T

      • Tử Đằng 27/10/2011 at 10:41 pm

        Em ước gì cô có thể đặt mình vào vị trí của em để suy nghĩ và nhận xét chứ ko phải bác bỏ một cách làm em bị tổn thương như thế. Nhưng trong khuôn viên sư phạm, giáo viên luôn là người đúng. Mặc dù giáo dục luôn khuyến khích hs có ý kiến riêng của mình, trao đổi với thầy cô nhưng sau đó kết quả sẽ như thế nào?
        Em ko thể chắc chắn được rằng nếu em đứng lên bảo vệ quan điểm của mình thì cách nói của em có bị xem là vô lễ với giáo viên hay ko. Em cũng ko biết trong suốt năm học còn lại mình có bị cô ghét ko, em muốn nói lên suy nghĩ của mình nhưng em ko chắc sau này kết quả học tập của mình sẽ ra sao. Giáo dục vẫn đánh giá hs trên điểm số và kết quả thấp thì sẽ ảnh hưởng đến em về nhiều mặt. Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho tình huống này nhưng em đã luôn hi vọng rằng nó sẽ ko xảy ra, em đã lấy hết can đảm để viết nên bài văn đó nhưng kết quả nhận được thực sự làm em thất vọng, em ko còn đủ can đảm để tiếp tục trình bày quan điểm của mình trước cô giáo nữa. Em ko hề muốn im lặng cho qua chuyện nhưng giờ em ko biết phải làm gì hơn, em thực sự rất mệt mỏi haizzz

        • Fynnz 27/10/2011 at 11:03 pm

          Cứ coi như một lần thử để xem quan điểm của thầy cô thế nào. Nếu họ đã không dám vượt qua thì thôi chúng ta cứ *đóng kịch* như những gì họ muốn, để họ sống trong ảo tưởng là mình đã đem đến những gì tốt đẹp nhất cho học sinh bằng những bài học sáo rỗng và vô vị. Để sau này khi họ nhìn lại thì mới biết bọn họ chẳng làm được điều gì, họ nghĩ họ đã đem lại một nền tảng giáo dục tốt cho học sinh hay sao? Rất tự tưởng.

          ss thú thật, ss không thích giáo dục của Việt Nam, ngày xưa ss rất xem nhẹ nó, vì những gì ss học được chỉ là học vẹt, học xong rồi quên cả thôi, giờ ss chả nhớ bất cứ thứ gì ss đã học ở thời cấp 3, nói chi là cấp 2. Trong đời học sinh của ss chỉ nhớ 2 người giáo viên duy nhất, đó là cô dạy Giáo Dục Công Dân lớp 11 và một cô dạy toán lớp 7. Có lẽ ss chưa bao giờ gặp cô giáo nào như cô dạy GDCD của mình, ko bao giờ giảng bài trong sách giáo khoa, mỗi một tiết học là những câu chuyện về đời sống xã hội thực, ss vẫn nhớ năm đó xảy ra vụ 11/9, cô dành hẳn 2 tiết để nói về chuyện khủng bố và nhân tính của con người. Đó mới là điều mà ss gọi là thiết thực.

          Có lẽ ss ko chọn môi trường học tập ở VN nên ss mới có cách suy nghĩ phiến diện như vậy.

          Cho nên em cứ bỏ qua đi, đừng nghĩ đến nữa, vì sau này em sẽ ko còn phải gặp lại bọn họ, cũng chẳng đáng để em bận tâm những người không có tư tưởng hòa nhập với thế giới như vậy. Bọn họ rất đáng thương 🙂

      • Tử Đằng 28/10/2011 at 3:47 pm

        Cám ơn fynnz tỷ và dailaogia nhiều lắm
        Ngày hôm qua em đã rất buồn và mệt mỏi nhưng dù có buồn đến mấy thì em vẫn phải đến lớp học tập bình thường. Bây giờ thì em tỉnh táo hơn nhiều, con đường học tập của em còn dài và em ko thể phí thời gian suy nghĩ mãi về chuyện này. Như lời tỷ nói, cứ coi như đây là một lần thử để xem quan điểm của thầy cô thế nào, mặc dù thất vọng thật đấy nhưng tư tưởng của cô giáo đã như thế thì em cũng ko nghĩ mình có khả năng thay đổi được. Đứng lên tranh luận có thể còn làm cho sự việc tệ thêm thế thì cứ cho qua mọi chuyện vậy.
        Ngày mai lại có tiết của cô, em ko biết mình sẽ đối mặt cô trong tâm trạng như thế nào nữa, hiện tại hình tượng cô giáo trong mắt em đang giảm sút trầm trọng nhưng dù sao em vẫn phải học với cô tới hết năm học và em nghĩ mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Phải chi em gặp được một giáo viên có tư tưởng thoáng hơn hay ít nhất biết quan tâm tới suy nghĩ của hs hơn thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác haizz. Từ giờ trở đi em sẽ còn bị vài đứa bạn trong lớp châm chọc nhiều, khó chịu thật đấy nhưng mà thôi mặc kệ tụi nó đi, em vẫn cứ là chính mình ^_^
        Giờ em chỉ ko biết là nếu như sau này có cơ hội nói lên suy nghĩ của mình thì em nên thành thực với bản thân hay là chỉ nói những điều mà giáo viên muốn nghe mà thôi…

  4. dailaogia 27/10/2011 at 8:37 pm

    con sam nấu cơm
    thịt luộc, thịt nướng thịt chiên….. thịt kho……….. thịt sống…………. há
    bây giờ hoàn cảnh trái ngược òi, con sam bảo vệ Duy nhi, thế này mới đúng là tiểu công nhà chúng ta chứ… nhưng mà hơi lo cho Duy nhi à nha.
    cái thằng Josen chưa chết nữa à, hay có ai đó đang nuôi thú thả đi ăn đêm ha…….. rất dã man
    cây violon ném đi là vừa, biết ngay thành đồ rỗng ruột mà hừ hừ
    ps: lão bị lừa, thiệt điên, có người mạo nhận là bạn lão .. cách viết tin nhắn cũng giống làm lão tuy thấy kì nhưng không suy nghĩ nhiều, không ngờ bị lừa, tức chết luôn……… quá giả dối.

    • Fynnz 27/10/2011 at 9:50 pm

      giờ con sam được dịp ra uy, bảo vệ vợ nha, vừa làm thê nô vừa làm vệ sĩ :>.

      P/S: đứa nào chơi lão thế? Lão bị lừa có bị mất gì ko? Mất tiền ko? o_o, ta thấy vụ này giống vụ nhắn tin xin nạp tiền đt dùm quá vậy o_o

      • dailaogia 27/10/2011 at 10:00 pm

        mất thẻ điện thoại chứ gì nữa
        mà đáng sợ nhất là, nó nhắn thế này “Thuy ne co the nho t mot chuyen đuoc khong?”
        cái cách nhắn tin y chang nhỏ bạn thân của lão, cách dùng từ cũng vậy, nhỏ bạn lão tên là Thúy mà t là cách viết tắt tên lão, nhỏ vẫn hay nhắn như thế… lão không nghi ngờ, tưởng nhỏ hết tiền dt mượn máy bạn nhắn giùm nên không nghi nên mua card gửi cho lun.. không ngờ.,thiên y vô phùng… quá giỏi, đứa lừa lão phải nói cực kì giỏi lun ……………. quá hận, nó dám làm thế, lão tức là nó dám dùng cách thức của nhỏ bạn lão trong khi nhỏ bạn lão thuộc thành phần.. khá “cổ”…… điên ghê………. tức chết lão, thà lão đưa cho người xa lạ còn hơn, lão ghét nhất trên đời có người lừa lão………

        • Fynnz 27/10/2011 at 10:29 pm

          ta biết ngay, nghe chiêu này quá quen, trong công ty của ta có 2 người bị nè, ta nghe kể lại, y hệt như lão luôn, nhưng chỉ có 1 người mua thẻ thôi, người còn lại thì vì làm biếng nên mới vạch mặt được cái bọn lừa đảo đó. Mà lúc gọi đt lại thì nó tháo sim ra rồi, bọn này thất đức.

  5. kumori 27/10/2011 at 8:47 pm

    Con sam mạnh lên, nói đúng hơn là quái vật lên =)), còn Duy thì lại yếu đi, thôi, từ nay cố gắng chăm chút bảo vệ, vỗ béo cho vợ nhiều vào =)). Nhớ hồi nào con sam còn cho Duy ăn đồ hết hạn giờ thì đã đảm đang vào bếp nấu ăn =)), tiến bộ quá nhanh =)).

  6. Tky kim 27/10/2011 at 8:49 pm

    Ngọt quá, tắt đèn buông rèm từ màn dạo đầu, mờ mịt, hổng thấy gì hết ahT^T
    Duy yếu đi sao, có sao ko đây, làm lo quá.
    Sam vừa tắm xong người còn ướt mà mở điện, nguy hiểm nha, trẻ ngoan ko nên bắt chước.

    • Fynnz 27/10/2011 at 10:01 pm

      Ngọt thế mà còn mở đèn mở rèm thì sẽ chết ngất ngư :>

      Duy yếu thì sẽ ốm sẽ làm con sam lo ^o^, thấy 2 vợ chồng vì vụ này mà ngược, cũng vì vụ này mà xem 2 bợn trẻ ngọt :>

  7. yellow92 27/10/2011 at 9:17 pm

    Ta để ý hình như 2 anh k thề có đc bữa ăn nào nghiêm chỉnh nếu như trc đó k xơi xôi thịt khai vị trc thì phải =)
    Cái kế hoạch nấu ăn cho nuôi vợ béo của con sam nó kéo từ giữa chương trc tới cuối của cuối chương này mới lật đật đi làm, còn lần trc nữa thì theo ta nhớ là 2 anh ăn xôi đến độ quên luôn bữa chính, để lại con cá nằm bùn thiu trên kệ bếp =)
    Vấn đề của 2 anh thực quá nan giải, bây giờ bé Duy giải đc lời nguyền thì cơ thể lại trở nên yếu đi, mà con sam thì lại có nguy cơ thú hóa, mà mấy cái chuyện nguy hiểm vẫn đầy rẫy xung quanh mấy anh, thực đáng lo, hay lại phone cho bé Vivian nhờ bé giúp đỡ, ít ra khi bé Duy bị thương, bé Vivian còn có thể giúp chữa trị a
    P/S: sao k có FG nào đứng rình bên ngoài chụp cái ảnh khỏa thân của con sam tung lên mạng cho dân tình xem chơi vầy nè >.<

    • Fynnz 27/10/2011 at 10:19 pm

      lần trước là miếng thịt bò chứ ko phải con cá =)) =)), nàng lôi con cá nào vào đây vậy 😀

      FG nào mà đứng chụp ảnh khỏa thân của con sam rồi tung lên mạng là coi chừng bị vợ con sam cào rách mặt :>, ta kiếu vụ này, ẻm dữ lắm.

  8. Tiểu Quyên 27/10/2011 at 11:04 pm

    may anh DUy nhờ hết bất tử nên mới ít bị anh Liệt hành a
    cảnh anh Liệt nấu cơm làm ta ghen tỵ với anh DUy qáu

  9. khicon 28/10/2011 at 9:19 am

    ta thấy con sam và vợ nó nói chuyện càng ngày càng nhột nhạt … con sam xuống bếp rồi … thiệt là thời thế tạo anh hùng mà … con sam bây giờ trở thành “ông chồng nội trợ” rồi …!

  10. lilith12356 28/10/2011 at 10:23 am

    ai, nau cho vo thi tot nhung mui vi cung can phai xem a. an xong ma duy duy co chuyen gi la ta loi con sam ra ban

  11. ixora 28/10/2011 at 11:06 am

    Con sam phải đi nấu cơm để bồi bổ lại cho Duy chứ, người ta đã mất đi thể lực như trước, mà còn bị dã thú như nó mần suốt ngày, ko ốm o gầy mòn mới là lạ đó.

    Mà càng ngày hai đứa càng ngọt, mình thích quá, hai đứa quan tâm nhau bằng từng lời nói, từng cử chỉ, cả hai đều có cách biểu hiện rất đặc biệt của mình, người thì lạnh lùng, người thì dữ tợn, nhưng trong mắt đối phương đều hiểu đó là phần tình cảm chỉ dành cho người đối diện mà thôi.

    Con sam giờ ko thể tắt đèn à, vậy mai mốt làm sao biểu diễn, ko phải lúc biểu diễn có những lúc tối đi à, hay là lúc đó giải thích là hiệu ứng ánh sáng? Thân thể cũng có biến hóa luôn rồi kìa, móng tay thì nhọn ra, người sói đúng kiểu luôn rồi. Tội cho Duy, vừa mất đi bất tử ốm o lại, thì con sam lại thành người sói, đòi hỏi vô độ, còn gặm cắn Duy nhiều hơn nữa.

    Đúng là chỉ có khi nào bản thân lâm vào tình cảnh chỉ có bản thân biết mình khác người, phải che giấu, phải cẩn thận, mới biết được cảm giác đó như thế nào. Hai đứa đúng là một cặp mà, giờ y chang nhau rồi, chỉ là ko trùng thời điểm thôi, đứa này mới bình thường lại thì đứa kia lại khác người.

    • Fynnz 28/10/2011 at 3:59 pm

      ^^ hai bạn đối lập tính cách, nhưng luôn có thể hiểu rõ đối phương. Nhân vật của Hỏa Ly thường là vậy, sẽ đối lập tính cách của nhau, nhưng khi làm việc thì hoàn toàn ăn ý bởi bọn họ đều rất thông minh và có năng lực thật sự :), ta đỡ phải thấy những hiểu lầm nhảm nhí giửa 2 bạn :>

      Giờ con sam cần phải chữa triệu chứng đó, nếu ko sẽ ko thể đứng trên sân khấu được nữa

  12. Chajatta240492 03/11/2011 at 1:48 pm

    Con sam thành quái vật thì cũng chỉ bám vợ thôi:”) đi nấu cơm kìa:( hết bồi vợ ăn dưỡng béo rồi lại chăm dư thế kia a~ khổ thân nó, bị miêu tả vốn đã hoang dại đủ các thể loại con vật gán vô người giờ lại thêm mác quái vật =))) chả thiếu gì a

    • Fynnz 03/11/2011 at 3:57 pm

      :> con sam giờ đầy đủ biệt danh. Ngẫm lại mới thấy công của Hỏa Ly có rất nhiều biệt danh, trong khi mấy bé thụ lại đoan chính ngoan ngoãn ko bị đặt biệt danh gì xấu xí cả 😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: