Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 17


.::Đệ Thập Thất Chương – Dã Tính Lan Tràn::.

Hắn buông tay ra, khi Vu Duy Thiển nhìn về phía hắn, hắn kéo Vu Duy Thiển đứng dậy rồi ôm chặt đối phương vào lòng, “Chuyện của Lancelot ở lễ trao giải có thể là có người nhằm vào ta, hoặc có thể chỉ là trùng hợp, nhưng mặc kệ là ai trộm đi thứ mà ta đã tặng cho ngươi thì ta cam đoan ta sẽ tìm trở về, Duy.”

Hắn lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, “Ta sẽ tìm trở về.”

Cửa được mở ra, nhân viên đặc vụ tiến vào để báo cáo tình hình bị hắn làm cho hoảng sợ.

Dưới bóng đèn đột nhiên xuất hiện một đôi mắt lạnh lùng đan xen với tức giận, người đến ngay lập tức hút sâu một hơi, theo bản năng mà giơ súng lên.

Lê Khải Liêt cầm lên áo khoác, nhìn xuống một cách mất kiên nhẫn, người kia lập tức đứng im bất động.

“Ruiman! Ngươi làm gì vậy? Cất súng đi!” Khi Reid trách cứ thì đặc vụ Ruiman trẻ tuổi mới lấy lại tinh thần, nhìn thấy tình huống cũng không phải như hắn suy nghĩ, ngượng ngùng mà cất vũ khí vào, trong miệng nhẹ nhàng chậc một tiếng, “Làm ta giật cả mình, cứ tưởng là ta đã tìm được hung thủ rồi chứ…..”

Đôi mắt giống như dã thú sắp sửa vồ con mồi, sau khi mở cửa ra thì lập tức nhảy vào tầm mắt, giống như còn có thể ngửi được mùi máu tươi thoang thoảng, cho dù là ai thì cũng đều bị dọa, Ruiman tự giải thích, thiếu chút nữa hắn đã nghĩ rằng mình rất may mắn, mở cửa ra liền phát hiện hung thủ mà từ nãy đến giờ vẫn chưa thể tìm ra.

“Đội trưởng, vẫn chưa phát hiện được gì.” Ruiman ho khan vài tiếng, giải tỏa xấu hổ vì sự hiểu lầm của mình, không dám nhìn nhiều về phía Lê Khải Liệt, hắn đi đến trước mặt Reid để báo cáo tình hình cụ thể, “Cấp trên rất không hài lòng đối với chuyện này, muốn ngươi đi đến trụ sở một lần.” Cuối cùng hắn nói nhỏ một câu như vậy.

“Reid, chuyện này không phải cứ như vậy mà xong đâu.” Bên ngoài vẫn hỗn loạn, Lê Khải Liệt đi đến cửa phòng, tay cầm áo khoác, khuôn mặt bình tĩnh dựa vào trên cửa, “Ngươi nên cảm thấy may mắn, người lấy cây đàn vi-ô-lông đáng lý hiện tại đang khóc thương vì mất đi hai tay, nhưng người này là ngươi cho nên ta tạm thời giữ lại để ngươi có thể bắn súng.”

Khóe miệng lộ ra một nụ cười hung ác nhưng lại mang đến tác dụng hòa hoãn. Reid dùng một loại ánh mắt hoàn toàn lạ lẫm để nhìn về phía Lê Khải Liệt, trước kia Lê Khải Liệt sẽ không trực tiếp uy hiếp như vậy, ít nhất là ở bề ngoài thì hắn vẫn còn nhớ rõ mình là một ca sĩ nhạc rock.

“Có lẽ ta nên lo lắng cho an nguy của mình.” Khẩu súng vẫn nằm trên bàn, Reid cầm lấy nó rồi đeo vào thắt lưng, “Hình như ngươi càng lúc càng nguy hiểm hơn so với trước kia, Leo, là đặc vụ FBI, ta sẽ lo lắng cho an toàn của công dân, cho nên ta muốn hỏi gần đây ngươi có khỏe hay không?”

Sức quan sát của Reid luôn rất sâu sắc, huống chi hắn từng gặp rất nhiều tội phạm, lại tự tay bắt không ít hung thủ giết người, trực giác của một viên cảnh sát nói cho hắn biết có cái gì đó không thích hợp.

Câu hỏi của hắn rất thẳng thắn, sau khi Reid lên tiếng thì Ruiman mới phát hiện người vừa dọa mình chính là Miracle Leo? Bởi vì rất đáng sợ, hoàn toàn khác với hình ảnh trên tivi cho nên vừa rồi hắn không nhận ra!

“Chúng ta đi thôi.” Không đợi Lê Khải Liệt trả lời, Vu Duy Thiển bước qua rồi kéo tay Lê Khải Liệt đi ra ngoài

Cả tòa nhà bị đặt lệnh giới nghiêm, chỉ có thể trải qua kiểm tra nghiêm ngặt ở tầng trệt thì mới có thể ra vào, tầng này đã kiểm tra xong, có không ít người trông coi, thang máy đóng cửa, hai người đi bằng lối thoát hiểm dưới ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người. fynnz.wordpress.com

Mặc dù rất nhiều người nhận ra vừa rồi đi ngang qua mặt bọn họ là ca sĩ Leo, nhưng không có bao nhiêu người biết vì sao hắn lại ở trong này, nể mặt của thị trưởng, Reid cũng không làm khó dễ bọn họ, cho dù là FBI cũng sợ giới truyền thông truy đuổi và quấy rầy.

Bọn họ đi bằng xe của Reid đến, khi về thì trực tiếp gọi taxi, ngồi vào băng sau, Vu Duy Thiển liền mở miệng, “Lancelot bị hãm hại, kẻ thù của ngươi rất nhiều, có nghĩ đến ai khiến cho hắn làm như vậy hay không?”

“Ngươi cũng đã nói kẻ thù của ta rất nhiều, ta làm sao có thể nghĩ ra.” Tâm tư của Lê Khải Liệt hiển nhiên không ở chỗ này, chỉ trả lời cho có lệ.

Vu Duy Thiển không để ý, “Không chỉ có như vậy, ngươi có ý kiến gì với chuyện này hay không? Ngươi cũng nhìn thấy vết thương trên người của sĩ quan kia–” Không cần hắn nhiều lời, Lê Khải Liệt đương nhiên nhìn thấy vết thương trí mạng giống như bị dã thú cắn xé, vết thương đó có ý nghĩa gì thì hình như chỉ có một đáp án.

Vu Duy Thiển cũng không nói gì, lúc này Lê Khải Liệt tự mình nói, “Ngươi cảm thấy gia tộc Claudy còn người sống hay sao?” Suy nghĩ một lúc rồi vừa cười lạnh vừa bổ sung them một câu, “Ta đang nói là ngoại trừ ta.”

“Ta vẫn không thích nụ cười này của ngươi.” Mặc dù Lê Khải Liệt nói rất bình thản nhưng Vu Duy Thiển vẫn có thể nhận thấy cái gì đó từ nụ cười của người này, “Ta hy vọng quá khứ trước kia của ngươi cùng với thế hệ của gia tộc Claudy….đã hoàn toàn chấm dứt.”

“Thế hệ của bọn họ đã sớm chấm dứt trong mắt của người đời, nhưng đối với ta mà nói thì chưa từng có chấm dứt, nó vẫn là mục tiêu của ta, cho đến khi ta hoàn toàn hủy diệt nó.” Cửa kính xe taxi mở ra phân nửa, ánh đèn nê-ông ở xa xa chiếu rọi, giọng nói của Lê Khải Liệt dường như rất xa xôi.

“Ta đã làm được nhưng vì sao, Duy, vì sao ta vẫn không hề cảm thấy thoải mái…”

Bởi vì—vô luận hắn làm gì thì cũng không thể thay đổi sự thật hắn là người của gia tộc Claudy.

Là người cuối cùng của Claudy.

Kỳ thật Vu Duy Thiển biết rất rõ đáp án, nhưng hắn không trả lời. Hắn nhớ đến lúc trước khi Lê Khải Liệt dùng đủ mọi cách để hiếp bức, vì chiếm được hắn cũng vì hủy diệt gia tộc Claudy mà không từ thủ đoạn.

Kỳ thật người đàn ông này không thay đổi, Lê Khải Liệt vẫn luôn mất tự chủ, muốn làm gì thì làm, chỉ làm những chuyện cảm thấy hứng thú, mà hiện tại bởi vì yêu hắn cho nên thỉnh thoảng sẽ tự cho phép bản thân lộ ra bộ mặt yếu ớt của mình ở trước mặt hắn.

Trước khi bọn họ gặp nhau, người đàn ông mang theo vô số hào quang này luôn ở trong những trò chơi, Lê Khải Liệt rong ruổi trong những trò chơi nguy hiểm mà không biết mệt mỏi, người như hắn hoặc ít hoặc nhiều đều mang trong mình tính cách hủy diệt, đó có thể là do ảnh hưởng của hoàn cảnh sống và môi trường, cũng có thể là do gien di truyền trong huyết thống của gia tộc Claudy.

Điên cuồng, mục rữa, dùng bề ngoài hoa lệ để che giấu, mà bên trong kỳ thật là một linh hồn đã sớm thối nát.

Theo một góc độ nào đó mà nói thì bọn họ cũng có thể xem như đồng loại, cho nên Vu Duy Thiển có thể hiểu rõ tâm tình lúc này của Lê Khải Liệt, “Lúc ấy tòa nhà kia nổ tung, ngươi và ta đã tận mắt nhìn thấy, ngươi nghĩ xem còn có ai có thể sống sót trong vụ nổ lớn như vậy?”

Đây là sự thật, không ai có thể thóa khỏi, “Nếu ngươi không cứu ta thì ta cũng sẽ chết ở nơi đó.” Những lời này gợi lên ký ức trong đầu, cửa kính xe phản chiếu nét mặt nhìn nghiêng của Lê Khải Liệt, hắn mạnh mẽ quay đầu lại, ánh mắt còn nóng hơn cả ánh đèn nê-ông đang khoá chặt lên mặt của Vu Duy Thiển.

“Ta đang miên man suy nghĩ cái gì vậy. Mặc kệ nó, chỉ cần ngươi còn ở đây, chỉ cần ngươi còn ở đây, chỉ cần ngươi còn ở bên cạnh ta….” Hắn ôm lấy Vu Duy Thiển, tựa như Vu Duy Thiển là điều duy nhất mà hắn cần ở trên thế giới này.

Gió đêm gào thét bên tai, bàn tay của Lê Khải Liệt ở sau lưng truyền nhiệt độ cho hắn, không có một chút dao động, Vu Duy Thiển rất hài lòng khi phát hiện Lê Khải Liệt vẫn là Lê Khải Liệt, mặc kệ có phải có kẻ đang âm thầm chuẩn bị làm cái gì hay không, hay là có ai đang muốn tìm tới cửa để dọn đường trở lại cho Tham Lang tái xuất giang hồ —

“Ngươi nói rất đúng, tựa như ngươi đã nói….Chỉ cần chúng ta còn ở bên nhau.” Sau khi tạm dừng, lời nói được thì thầm rất nhỏ nhưng vẫn bị Lê Khải Liệt nghe thấy, Vu Duy Thiển đã học được cách thẳng thắn với tâm tư của mình, chẳng qua thỉnh thoảng biểu hiện ra ngoài sẽ có một chút mất tự nhiên.

Chính là vì vậy nên Lê Khải Liệt rất thích dùng những lời nói quá mức ngọt ngào để tấn công người yêu của hắn, bởi vì thói quen đòi công bình cho nên Vu Duy Thiển sẽ không ngừng đáp lại hắn.

Hắn biết mưu tính của hắn đã sớm bị Vu Duy Thiển nhìn thấu, nhưng người đàn ông từ bất tử trở thành người thường cũng không bài xích, cho nên hắn cũng biết tuy rằng Duy của hắn không nói, nhưng kỳ thật Duy rất thích đủ loại hành động nhiệt tình của hắn.

“Gần đây có phải làm nhiều quá hay không? Ôm ngươi mà cảm thấy hình như ngươi gầy đi một ít.” Tài xế ở trước mặt dường như không tồn tại, hắn sờ tới sờ lui trên người của Vu Duy Thiển, đối phương nheo mắt nhìn ra phía trước, “Có lẽ vậy, ngươi muốn săn sóc ta thì mấy ngày này cứ để ta làm là được.”

Đến nơi, Vu Duy Thiển trả tiền xe, nhìn thấy tài xế khẩn cấp cầm lấy di động, có lẽ là muốn thông báo với một tòa soạn nào đó về đoạn đối thoại riêng tư mà hắn vừa nghe được.

“Không sao chứ?” Chờ Lê Khải Liệt đóng cửa xe rồi bước đến, Vu Duy Thiển cất tiếng hỏi.

“Hiện tại cả thế giới đều biết quan hệ của chúng ta, hơn nữa đã từ lâu bọn rất muốn  chụp được hình riêng tư của chúng ta nhưng vẫn không thành công, coi như là bồi thường đi. Lê Khải Liệt không ngại, hắn ước gì có thể công bố với toàn thế giới, hơn nữa hắn cũng đã làm như vậy.

Vào nhà, bật đèn lên, dưới chân có một vật khiến bọn họ chú ý.

Giống như những vở kịch ly kỳ luôn khiến người ta bất ngờ, trên tấm thảm ở trước mặt bọn họ là một cây đàn vi-ô-lông đang lẳng lặng nằm yên. Ánh sáng chiếu xuống đường cong sắc nét, màu sắc nhu hòa, bởi vì trải qua một ít niên đại khiến cho nó có một loại cảm giác mà những cây đàn vi-ô-lông khác không có.

Giống như nó có sinh mệnh riêng, tự mình rời đi, liên tục gây ra đủ chuyện rồi lại một lần nữa quay về.

Vu Duy Thiển cầm nó lên, theo cảm giác ở trên tay và độ căng của dây đàn cũng như xúc giác khi cầm vĩ kéo, hắn xác định, “Là nó.”

Nó chính là cây đàn mà trước kia Lê Khải Liệt đã đưa cho hắn, do Stradivari chế tạo, trị giá mấy triệu đô, đã có người nguyện ý ra giá một tỷ đô Mỹ cho nó, nhưng không xác định bên trong còn cất giấu bí mật kia hay không.

Hiện tại một lần nữa nó lại trở về trong tay hắn.

Mất rồi có lại, hai người cũng không cảm thấy cao hứng, hệ thống bảo an vẫn bình thường, Reid có thể đi vào là vì thân phận đặc thù của hắn, nhân viên chịu trách nhiệm bảo vệ dinh thự này đã mở cửa cho hắn, còn người trả lại cây đàn lại không phải là Reid.

Đồ vật đã trở về, cho dù có trừng mắt nhìn thì nó cũng sẽ không nói cho bọn họ biết là ai đã đặt nó ở nơi này, Lê Khải Liệt cầm lấy cây đàn rồi đặt lên ghế sô pha.

“Để một lát nữa hẳn nghiên cứu, ăn cơm trước đi, ngươi gầy, ta phải nuôi béo ngươi mới được.”

“Ngươi nuôi ta?” Đi đến nhà bếp rồi mở cửa tủ lạnh ra, nhìn thấy trong tủ lạnh có bơ và đủ loại thịt, Vu Duy Thiển tỏ vẻ không đồng ý, “Con người béo gầy không phải do bản thân có thể khống chế, hiện tại ta chỉ là một người bình thường, cứ ăn như vậy thì không chừng mấy năm sau ta sẽ trở thành một kẻ béo ú bụng mỡ, ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước.”

Lê Khải Liệt tưởng tượng không ra bộ dáng mà Vu Duy Thiển hình dung, mở một lon bia, liếm bờ môi ướt át một cách xấu xa, “Có sao đâu, ta không ngại ngươi sẽ béo phì, dù sao ta và ngươi cùng nhau ăn, cùng lắm thì đến lúc đó biến thành hai kẻ mập mạp.”

Hai người cùng nhau cười rộ lên, nở nụ cười trong chốc lát, Vu Duy Thiển khôi phục vẻ thản nhiên như trước, cầm lấy lon bia trong tay của Lê Khải Liệt, “Ngươi xác định ngươi còn có thể béo phì hay sao?” Hắn nhìn ánh mắt của Lê Khải Liệt, vói tay tắt đèn.

Trong bóng đêm, một đôi mắt dài mảnh co rút lại, đồng tử màu vàng óng rốt cục không tìm thấy dấu vết của nhân loại trong bóng tối, những con báo trong rừng rậm thường có một đôi mắt như vậy, sư tử cũng thế, đồng thời những con sói hoang dẫn theo bầy đàn hú to dưới ánh trăng cũng không có gì khác biệt.

Màu xanh óng ánh, lúc sáng lúc tối, trong không khí có tiếng hít thở rất nhỏ, phập phồng dồn dập, đó không phải xuất phát từ con người.

Trong đôi mắt thú màu vàng óng có dã tính, có hung ác và tàn nhẫn.

Vu Duy Thiển biết trước mặt hắn chính là Lê Khải Liệt, nhưng khi tắt đèn, nhìn không thấy người ở trong bóng tối thì người đứng trước mặt hắn trở nên khác với Lê Khải Liệt, đó là một con dã thú, một con dã thú không nên xuất hiện trong thành thị, bất cứ lúc nào cũng có thể xé xác người ta.

……………

P/S: sam béo bụng bự =)), Duy cũng béo bụng bự =)) =)). Mất thẩm mỹ quá nha.

32 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Tục Thiên Chương 17

    • eruuhime 26/10/2011 at 8:14 pm

      [ gặm phong bì ] hức

      • jing 27/10/2011 at 7:44 pm

        T_______T em đàn được rước đi rồi lại tự mò về =)) mỗi tội cái thứ khiển em nó được ng ng truy đuổi thì lại biến mất =))

        Sam bụng bia =))=)) Duy cũng phải theo chồng cũng bụng bia =))=)) 2 người làm gì cũng có đôi có cặp cả 😛

        sam biến sói thật rồi kìa =)) có đuôi k nhở =))

        • Fynnz 27/10/2011 at 8:19 pm

          =)) bụng bia khó làm ăn lắm, vì ôm nhau ko được, toàn đọ bụng thôi.

          Con sam mà có đuôi thì phiền, đuôi sói khó giấu lắm, với lại lông lá nhiều cũng dơ nữa =)) =))

  1. kumori 26/10/2011 at 8:31 pm

    Không tưởng tượng được 2 ông già bụng bự Duy và con sam ngồi cạnh nhau nó sẽ như thế nào :>, chắc sẽ có sức hấp dẫn riêng chăng :>. Con sam càng ngày càng dã tính rồi, Duy thuần một con sam bất trị còn chưa đủ bây giờ còn thuần thêm 1 em sói nữa :D.
    Mà 2 bạn trẻ khéo đút đường cho nhau ăn thế, bây giờ con sam nói 1 câu ngọt thì Duy cũng đáp lại 1 câu ngọt :”>.

    P.s : ôi, sáng nay ta mới có thời gian đi xem hotboy nổi loạn và kết quả là từ sáng đến bây h vẫn cảm thấy ngẩn ngẩn ngơ ngơ vì ám ảnh T___T.

    • Fynnz 26/10/2011 at 9:02 pm

      =)) Ta thấy là con sam thích Duy mập hơn đấy, mập ôm sướng hơn =)) =)).

      P/S: ấy da, nàng bị ám ảnh đoạn cuối à? Ta xem ko ám ảnh lắm vì ta nghĩ là bị đập chết T___T, nhưng về nhà có nàng spoil cho 1 phát rồi nghĩ lại thì ám ảnh luôn T_____T

      • kumori 26/10/2011 at 9:11 pm

        Uhm, đoạn cuối vs cả phim có nhiều điều phải suy nghĩ, mà phim cũng bị cắt nhiều quá T__T, nhưng cái đoạn cuối nếu là bị r*** chết thì nên cắt T__T

        • Fynnz 26/10/2011 at 9:36 pm

          quá đúng, nếu ko ta sẽ bị ám ảnh, vì mặc dù ta ko rõ ai seme ai uke, nhưng ta thấy bác Hải có vẻ là seme, mà seme bị thế thì T___T, ám ảnh ta lắm. Xóa ngay hình ảnh ra khỏi đầu.

          Cũng may có những phân cảnh của thằng cười rất hay và cảm động để bù đắp T___T

  2. yellow92 26/10/2011 at 9:00 pm

    *ngẫm nghĩ*
    k, ta thể tưởng tượng nổi cái ngày 2 anh bụng phệ mập ú đâu, chỉ cần nghĩ sơ thui mà đã thấy rùng mình rùi, mất hình tượng quá, quá mất hình tượng >.<
    Vẫn là cứ như vầy là tốt rùi a
    2 anh dạo này nghiện việc đầu độc FG bằng kẹo ngọt lắm rùi, bác tài xế taxi sướng ghê, đc coi phim miễn phí lại còn có tiền nhờ bán thông tin cho cánh báo chí nữa chứ =)

    • Fynnz 26/10/2011 at 9:34 pm

      :> bác taxi phen này đổi đời, bán tin nhiều tiền lắm đó, nhất là tin đang hot =)), ngày mai chắc thấy bác chạy con bentley lái taxi quá =)) =)).

      mập đỡ hơn gầy trơ xương :>, mập ôm sướng, chắc con sam muốn thế =)) =))

  3. Rin 26/10/2011 at 9:45 pm

    Ta hok thik bụng bự đâu…nhưng mà bố ta là ngoại lệ=)))))
    Đoạn cuối là khi thú tính con sam trỗi dậy=)))….con sam như tắc kè ý..lúc bật đèn là ca sĩ…lúc tắt đèn là dã thú=)))
    Càng lúc ta càng thấy lạ…đã lấy trộm rồi còn mang trả về…chả nhẽ là mang về cho con sam =_=”….Người nhà Claudy còn tồn tại ư…ta nhớ là ông nội con sam và tay sai của ông nội con sam, bố con sam, Jonsen hay rỳ đó ta hok rõ đều chết rồi mà…chả nhẽ con sam có thêm thằng e nữa >”<…….Ôi..ta loạn rồi……….
    P/s: Ta nên đi học quản trị kinh doanh chứ hok nên đi học kế toán ah=)))))))

    • Fynnz 26/10/2011 at 9:50 pm

      trả đàn trở về là để nói *chuyện này 2 người không thoát được đâu* =)), bắt buộc 2 bạn phải dính vào vụ này.

      bụng bự đa phần là bụng bia =)), nếu 2 bạn cứ uống bia mà ko chịu vận động thì sẽ bụng bự thôi, chẳng qua con sam và bé Duy suốt ngày vận động kịch liệt thế kia thì bụng bự sao nổi =))

      P/S: làm kế toán trưởng giàu lắm đó nàng :>

      • Rin 26/10/2011 at 9:57 pm

        =)))))…Ồ thì ra là thâm thúy sâu xa như vậy ah=)))…cố tình muốn 2 bạn dính vào..chả nhẽ là fan cuồng hâm mộ 2 bạn này hay là tình địch của 1 trong 2 đây=)))
        Bố ta chắc thuộc bụng bia=)))))…..2 bạn này vận động nhiều đến nỗi như 2 con chuột đc vớt dưới bể nc lên thì hok bự đc ah=))))…chỉ gầy đi thôi=))
        p/s: Ta chỉ muốn làm nv bình thường đủ tiền chạy theo zai và đủ để sống thôi…làm kế toán trg ta bon chen hok nổi=))))…….Học kế toán làm ta sắp phát điên rồi=))))

        • Fynnz 26/10/2011 at 10:07 pm

          :> chuột thì cũng có chuột cống =)) =)), mà chuột cống to lắm a. Nhưng ta nghĩ 2 bạn tập thể dục đều đặn như thế thì ko ngại vụ mất body chuẩn đâu ^o^

          P/S: làm kế toán thì hơi cực đó nàng, ta thấy ở công ty ta, bên khâu kế toán làm việc quần quật o_o, vừa thấy đến 23 tính lương đến cuối tháng kéo dài sang đầu tháng để tính lương OT, rồi xoay đi xoay lại vài ngày thì lại tiếp tục tính lương, đó là người làm bên tiền lương nha, còn BHXH, BHYT, đặc biệt là mấy bạn làm bên kiểm toán mới mệt, mà Cty ta cứ 1 năm là 2 lần kiểm toán bên nước ngoài phái về, 1 lần nhà nước kiểm toán, rồi thanh tra bảo hiểm này nọ, ta thấy họ làm quần quật luôn a @___@.

      • Rin 26/10/2011 at 11:35 pm

        Chuột cống=)))…Nó là loài ta ghét nhất=)))…Hok mất đc đâu…chỉ có chuẩn lên thôi ah=)))

        p/s: Nàng nói làm ta càng thấy sai lầm khi mình học ngành này=)))…Ngày xưa ta đâu có muốn khổ như thế này chớ….Suốt ngày chỉ có số và số..lại còn làm quần quật quanh năm suốt tháng chớ..chẳng may tính nhầm tiền lương nta chắc bị chửi te tua mất=)))….kiểm toán sai chắc ta đi tù mọt gông mất >”<….Tương lai mù mịt….Chắc năm sau cố gắng chuyển sang bên quản trị cho nó nhành hơn vậy..nhưng ta ghét mấy môn bên quản trị ah =_="…
        Thôi ta đi lái xe taxi cho nhàn vậy=))))

        • Fynnz 27/10/2011 at 8:40 am

          nàng ghét môn nào của quản trị =)), ta thấy quản trị học nhàn hơn, làm việc cũng nhàn hơn, hay tại công ty ta nó thế =)) =)), vì bên ta nhân sự ko cần tính lương, chỉ quản lý thôi.

          nhưng được cái làm kế toán, một khi lên được cái ghế kế toán trưởng thì nàng tha hồ có tiền đi du hí với trai đẹp =)) =)), chỉ sợ ko có thời gian thôi.

          Lái taxi cũng phải chạy sang Hàn mà lái, còn ko thì đi làm vệ sĩ đi =)) =))

      • Rin 27/10/2011 at 1:46 pm

        T ghét môn kinh tế lượng..học thuyết vs lịch sử marketing…quản trị mạng và vài môn nữa >”<….Nhưng mà nó ýt môn đáng ghét hơn kế toán….
        Ngày trc ta đâu có tính làm kế toán chớ…mục ta định làm bác sĩ ah=))))…nhưng ông trời hok cho ah=)))
        Ta thấy mấy người nhà ta làm quản lý cũng nhàn…đợi đến lúc ta lên kế toán trg chắc lúc đó ta đã già rồi…hok còn đủ sức theo nữa ah=)))
        Ta làm vệ sĩ thì chưa bảo vệ đc sao đã bị fan nó dẫm cho bẹp ruột=)))….nhưng mà mấy bác làm vệ sĩ thật là sg=))))

        • Fynnz 27/10/2011 at 4:09 pm

          =)) ngày xưa ta ko bị học thuyết và lịch sử Marketing, quản trị mạng thì ta có học một chút.

          Thôi thì đi học 1 khóa huấn luyện osin để được làm công việc trong mơ của fangirl cũng được =))

  4. Tky kim 26/10/2011 at 10:28 pm

    Cây đàn lại quay về, cố tình kéo vợ chồng nó vô rắc rối mà.
    Sam vừa là sam vừa là sói ah, cẩn thận nha sam, đừng để mất bản chất sam.

  5. Tiểu Quyên 26/10/2011 at 10:56 pm

    anh Liệt cứ nuôi như vậy mà ko sợ anh DUy mập a, ta sợ anh Liệt ẵm anh DUY ko nổi a
    lúc đó chắc vui lắm ………..hi……………hi………………………….

    • Fynnz 26/10/2011 at 11:22 pm

      =)) ẵm ko nổi thì để Duy ẵm, Duy mập sẽ lười vận động, khi đó sam sẽ càng thích chứ sao, vợ nằm im cho ăn =))

  6. thienthancanhden 26/10/2011 at 11:42 pm

    oa, chương này cũng có nhiều mật nha, ngọt quá ^o^ ta dám chắc 100% là sẽ ko có cảnh 2 anh bụng bự đâu nha. 1 là vì 2 anh hoạt động nhiều, 2 là vì ta chưa thấy con thú hoang nào béo hết a^o^

    • Fynnz 27/10/2011 at 8:47 am

      =)) thú hoang mà béo là thú đã được nuôi, mấy con thú thuần chủng hay béo ụt ịt lắm. Mà con sam thuộc loại nào? Hoang hay thuần chủng :>

  7. Hạ Ảnh 27/10/2011 at 12:10 am

    Hự dã tính quá ❤ Thế mí nói anh càng ngày càng có nguy cơ bị nó đè ra reap vs chơi đồ chơi người nhớn luôn ọ_ọ *tự hoang tưởng viễn cảnh và đâm chọc hình nhân*. Lâu lâu nó cứ dặt dẹo bèo nhèo giả ngớ ngẩn làm người ta quên đi thú tính của nó, đến 1 lúc nào đó lại bùng phát ra ọ_ọ

    Nói trắng trợn ra thì, bật đèn thì nó là cún, mà tắt đèn thì nó là sói =) dễ thương thật =) anh cứ đứng cạnh cái contact bật tắt bật tắt nhìn sam chắc thú ghê lớm =)

    Sam nó có nghiệp vụ cắt đuôi và security của anh rồi, lao thân thể bụng 6 ngấn ra đỡ nhiều thứ lắm nên chắc chạ béo ú đ.c đâu, còn anh vần nó và bị nó vần và ngày ngày đấm nó đạp nó thay đấm bao cát cũng làm sao mà phì ra đ.c cơ chứ *dặt dẹo cười* =)

    Cái đàn kia trườn bò đâu ra vợi =3=

  8. khicon 27/10/2011 at 8:58 am

    nếu hai anh mập mập một chút ta thấy đáng yêu vô cùng … đừng béo phì là được rùi …
    dù là có chuyện xảy ra … mà hai vợ chồng nhà này vẫn ngọt xớt à … ở đâu tại đâu đều cũng âu yếm được …
    đọc khúc cuối ta tưởng Liệt biến hình thành yêu quái nữa chứ … ss Ly diễn tả thấy phát run!

  9. lysu 27/10/2011 at 2:30 pm

    hai vợ chồng vỗ béo cho nhau đến lúc Duy iu và con Sam chưa béo lên thì fangirl bị sún hết răng vì toàn ăn ngọt ko à , thì ra xích ái cũng là truyện hiện đại nhưng cổ hơn vu sắc 1 xíu , thể loại của Hỏa Ly thật đa dạng thật là mong chờ

  10. ixora 27/10/2011 at 6:12 pm

    Bạn đừng lo viễn cảnh hai đứa béo bụng, chúng cứ làm mỗi ngày như thế, béo mới lạ đó chứ :), mà thiệt là, con sam cứ bô bô cái miệng, còn trực tiếp miễn phí màn sờ soạng kiểm tra xem Duy gầy chỗ nào trước mắt bác tài xế taxi làm mình ghen tỵ quá đi nha, ko được coi hai đứa mùi mẫn í mà.

    Thì ra Duy đáng yêu như tiểu hài tử thế, cả vụ nói chuyện ngọt ngào mà cũng tranh đòi công bình, nên con sam càng ngọt, Duy cũng ngọt theo kìa.

    Con sam càng ngày càng bộc lộ dã tính rồi, tới độ người lạ bước vào sợ tới mức định tấn công luôn, còn tưởng con sam là hung thủ nữa chứ.

    Bé đàn tự động mò về nhà rồi kìa, ai đó lấy bé đi chắc là xong mục đích rồi, nhưng sao vẫn hảo tâm trả về vậy ta, hay là muốn lợi dụng bé để đổ tội gì cho con sam đây.

    • Fynnz 27/10/2011 at 7:36 pm

      Duy có nhiều điểm đáng yêu mà, đôi khi cũng trẻ con lắm, so đo đủ điều với sam =)) =)).

      trả cây đàn về là vì mục đích muốn nói *2 ngươi không được yên đâu* =)) =)).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: