Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 174


.::Đệ Nhất Thất Thập Tứ Chương – Claudy Diệt Vong::.

Claudy sắp bị phá hủy, những kẻ rời bỏ là một phần tử của Claudy, hắn cũng khó trốn khỏi nạn kiếp tử vong….Josen dùng vẻ mặt phức tạp để nhìn Lê Khải Liệt đang bị mất máu rất nhanh, trên khuôn mặt nhăn nhó có nụ cười tựa như bị thần kinh.

“Chớ trách ta, ta đã được dạy như vậy, ngươi không phải lớn lên ở nơi này, cha của chúng ta cứu ngươi, ngươi có được hết thảy, ngươi có mẹ, ngươi có người đàn ông này, còn ta chỉ có Claudy, ngươi hủy hoại nó thì nhất định phải đền lại cho ta….Cho nên cùng chết với ta đi, anh hai….”

Đùng – đùng – biển lửa như bông hoa diễm lệ đang nở rộ giữa bầu trời đêm, màu đỏ thiêu hủy hết thảy tội ác, gia tộc Claudy đang bị biển lửa chôn vùi.

Nhưng Lê Khải Liệt không thể! Vu Duy Thiển ôm chằm lấy hắn, khuôn mặt kết băng giống như chiếc mặt nạ không chịu nổi áp suất mà xuất hiện vết rạn, tỏa ra từng hơi thở âm u lạnh lẽo rất đáng sợ, “Ngươi giết hắn, ngươi dám giết hắn–”

Khoát tay, bóng đen ẩn nấp trong ánh lửa từ khắp bốn phía vọt đến, cuồn cuộn tiến về phía Josen đang cười một cách điên cuồng. Tiếng nổ không ngừng vang vọng, Vu Duy Thiển tựa như ác quỷ làm người ta sợ hãi, trong ánh lửa liên tục bập bùng, hắn triệu hồi vô số oan hồn.

Josen không còn đường thối lui, ngay cả thời gian để bỏ trốn cũng không có, hắn bị bóng đen bao vây.

“Trước khi thật sự chết, ta sẽ cho ngươi biết cái gì là sống không bằng chết, cho dù ngươi là em trai của hắn!” Lửa giận thổi quét Vu Duy Thiển, hắn rống to trong sự mất kiểm soát, bi thương mãnh liệt và thịnh nộ làm đôi mắt đen cuồn cuộn nổi lên sóng gió ngập trời.

“Ta không cho phép ngươi chết, có nghe thấy hay không? Lê Khải Liệt, ngươi phải kiên trì cho ta!” Hắn ôm Lê Khải Liệt, người trong lòng đang mở to mắt để nhìn hắn, tựa như muốn khắc sâu khuôn mặt của hắn vào tận đáy lòng trong giờ phút cuối cùng.

Tra tấn không thể đánh gục Lê Khải Liệt, súng đạn không thể bắn trúng hắn, nhưng một dao ngay tim lại thật sự uy hiếp đến sinh mạng của hắn, đây là một dao trí mạng.

Lưỡi dao lóe lên màu xanh lại làm cho Vu Duy Thiển bị đả kích thêm một lần nữa, đây là một con dao đã thấm kịch độc, hắn không có thời gian đi tìm Bode để lấy thuốc giải, thậm chí hắn không thể xác định Bode có còn sống hay không.

“Duy….ta luôn cảm thấy sống lâu hay không cũng không thành vấn đề….nhưng hiện tại ta mới biết mình sai rồi, ta không muốn chết…..ta không muốn xa ngươi…” Nọc độc đang từ trong máu chảy vào tim, Lê Khải Liệt duy trì tư thế thoải mái và lười biếng tựa như chuẩn bị đi vào giấc ngủ mà dựa vào ngực của Vu Duy Thiển, nói ra những lời tiếc nuối.

“Ai cho phép ngươi chết? Cái tên khốn kiếp này! Người nào đã nói phải quấn quýt ta cả đời? Ngươi dám nuốt lời?” Chưa bao giờ Vu Duy Thiển có cảm giác sợ hãi giống như có một dây leo độc đang quấn quanh thân mình như lúc này, Lê Khải Liệt bị đâm trúng ngay tim, hắn nhặt lên con dao ở dưới đất, thiếu chút nữa đã không khống chế được bàn tay run rẩy, hắn lau đi nọc độc, cho đến khi thuận lợi cắt vào cổ tay của mình.

“Ngươi không được chết, uống vào cho ta!” Dòng máu tuôn ra như mưa đang chảy xuống môi của Lê Khải Liệt, Vu Duy Thiển cũng không cảm thấy vết thương đau đớn, hắn đã sớm chết lặng đối với mọi cảm giác, lúc này hắn chỉ sợ hãi khi sinh mạng của Lê Khải Liệt đang trôi qua từng giây từng phút.

Độc tố làm cho Lê Khải Liệt không có sức lực cự tuyệt, kỳ thật tầm nhìn của hắn đã sớm mờ mịt, thậm chí không thể thấy rõ khuôn mặt của Vu Duy Thiển, nhưng cho dù không nhìn thì cũng biết sắc mặt hiện tại của Vu Duy Thiển là như thế nào.

“Đừng….lãng phí thời gian để cứu ta, ngươi nên mang ta rời khỏi nơi này trước đã….Ta không muốn nhìn thấy ngươi bị nổ tung….Như vậy ta chưa chết vì bị thương mà đã chết trước vì đau lòng….” Bị máu tươi bắn lên mặt, nhưng lúc này Lê Khải Liệt vẫn còn tươi cười.

Vu Duy Thiển rống giận, “Câm miệng! Giữ lại sức lực của ngươi, ta không cho phép ngươi bỏ ta mà đi! Ta sẽ cứu ngươi, ta sẽ làm cho ngươi còn sống, ngươi hãy chờ ta!”

Không ngừng dùng máu truyền vào vết thương của Lê Khải Liệt, đầu óc của hắn trống rỗng, tựa như mất đi lý trí, hoàn toàn không thể suy nghĩ, hắn chỉ biết hắn muốn cứu Lê Khải Liệt, nhất định phải cứu Lê Khải Liệt, nếu buông tay thì chính là làm mất đi một thứ còn quý giá hơn cả sinh mạng của mình.

Tiếng nổ dường như cách ở nơi này rất xa, Vu Duy Thiển hoàn toàn không nghe thấy, chỉ nghe thấy tiếng tim đập kịch liệt của mình, tiếng nổ liên tiếp, chấn động mạnh mẽ dưới chân làm cho người ta có ảo giác thế giới này sắp bị hủy diệt, nhưng những điều này cũng không hề ngăn cản quyết tâm muốn cứu Lê Khải Liệt của hắn.

Máu tươi chảy ra càng lúc càng nhiều, thậm chí lan ra cả đất, hắn không nghĩ chính mình sẽ như thế nào, hiện tại trong đầu của hắn chỉ có một việc, trước mắt chỉ có khuôn mặt tái nhợt vì bị mất máu của Lê Khải Liệt đang không ngừng phóng đại trong đầu của hắn.

Nếu Lê Khải Liệt chết thì hắn sẽ như thế nào? Hắn không dám suy nghĩ.

Nếu mất đi Lê Khải Liệt thì cả đời này hắn sẽ không tìm được một người nào có thể chọc giận hắn lại làm hắn động tâm như vậy, Lê Khải Liệt là độc nhất vô nhị, không có bất luận kẻ nào có thể thay thế.

Đáp án vô cùng rõ ràng, vì vậy cho dù là ích kỷ cũng được, hay là vì yêu thương sâu sắc cũng được, hắn phải cứu Lê Khải Liệt, không tiếc trả giá hết thảy.

Chóng mặt, mồ hôi lạnh liên tục tuôn ra là cảm giác cuối cùng của Vu Duy Thiển, trước khi hắn mất đi tri giác thì trong đầu của hắn không ngừng lặp đi lặp lại một chuyện, dùng màu truyền vào thân thể của Lê Khải Liệt cho đến giọt cuối cùng, hắn không dám nhìn đến khuôn mặt tái nhợt của Lê Khải Liệt, sợ nhìn thấy nỗi sợ của chính mình.

Vụ nổ làm gia tộc Claudy bị đẩy vào con đường diệt vong, nếu Lê Khải Liệt chết thì chẳng phải hắn cũng nên chọn ngay thời điểm này mà kết thúc hết thảy? Cùng nhau mai táng ngay tại nơi này…..

Nếu Lê Khải Liệt còn tỉnh mà nghe thấy câu đó thì nhất định sẽ uy hiếp rồi dụ dỗ, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào để làm cho hắn đánh mất chủ ý, tuy rằng lúc ấy Lê Khải Liệt sẽ cao hứng khi nghe thấy quyết định của hắn nhưng sau đó sẽ mang theo biểu tình suy nghĩ sâu xa, đó là điều mà hắn không hề quên.

Lê Khải Liệt luôn dùng lời ngon tiếng ngọt để nói cho hắn biết người này yêu hắn nhiều như thế nào, nhưng trên thực tế thì tình cảm của người đàn ông đang nằm trong lòng hắn đã sớm vượt qua cực hạn của việc biểu đạt bằng lời, cho nên đôi khi Lê Khải Liệt lại dùng ánh mắt thâm trầm để nhìn hắn, trong đôi mắt dã tính lấp đầy sự độc chiếm làm cho hắn cảm thấy bất đắc dĩ.

Cho dù lúc đầu là không cam tâm tình nguyện, nhưng yêu chính là yêu, không có đường để quay lại.

Cúi người hôn lên bờ môi nhợt nhạt vì bị mất máu của Lê Khải Liệt, Vu Duy Thiển vuốt ve mái tóc gợn sóng của đối phương, “Rốt cục….từ đầu đến cuối ngươi cũng chưa bao giờ làm cho ta yên tâm…”

Lê Khải Liệt dường như đang mỉm cười, người này thật sự đang cười hay là ảo giác của mình, Vu Duy Thiển đã không còn khả năng để xác định.

Trí nhớ bị gián đoạn ngay tại đây.

Từ dĩ vãng đến bây giờ, còn có khả năng trong tương lai sẽ lần lượt hiện lên ở trong đầu….

Đêm mưa ở Luân Đôn, con phố đầu đường dưới tháp Paris, Quảng trường Thời đại tại Manhattan, sau đó hắn đứng ở trước cửa của một quán bar nơi góc đường….Một ngày nào đó hắn gặp được một người ở nơi ấy, hình ảnh tranh chấp, ôm ấp, quấn quýt lần lượt hiện lên, xẹt qua….

Vu Duy Thiển ngã vào trong vũng máu, và một ông lão vẫn còn sống.

Gia tộc Claudy rốt cục đi vào con đường cùng, cho dù dưới tầng hầm còn giam giữ cái gì thì đều bị thiêu đốt sạch sẽ trong biển lửa, Kent Claudy đã lựa chọn ở lại vào phút cuối cùng, nơi này đã trở thành thế giới của hắn, hắn mờ mịt nhìn biển lửa thiêu đốt, thất hồn lạc vía.

Kẻ hủy diệt lại là Bode, là cái tên mà hắn không hề để vào mắt….

“Ngươi quay về cho ta! Bode! Ta sẽ không tha cho ngươi, ta nguyền rủa ngươi! Ngươi sẽ xuống địa ngục–” Tiếng hô to của hắn tràn ngập tuyệt vọng trong biển lửa, bốn phương tám hướng đều truyền đến tiếng cười của Bode.

“Nơi này chính là địa ngục, ngươi còn muốn đi nơi nào?”

Xà nhà sụp đổ, toàn bộ gian phòng đều bị chấn động, hết thảy đều đã kết thúc, một đêm rực lửa, biển lửa thấp sáng đêm tối.

Đó là một đêm rất dài, trôi nổi trong bóng tối nặng nề, Vu Duy Thiển giãy dụa khỏi giấc mộng.

Đến khi hắn mở mắt ra thì xung quanh đã không còn không khí ẩm ướt u ám ở tầng hầm, cũng không có mùi vị mục nát cổ xưa, ngay cả mùi máu tươi cũng không có, hắn không biết chính mình đang ở nơi nào, thời gian đã qua bao lâu.

“Ngươi đã tỉnh? Có thấy đỡ hơn chưa?” Trước mắt là một khuôn mặt cũng không xa lạ, nhưng dường như có cái gì khác biệt so với trong ấn tượng, thế nên nhất thời hắn không nhận ra, “Linh mục Calgary?” fynnz.wordpress.com

“Ta đã không còn là linh mục, bởi vì ta thất trách nên đã bị giáo hội khai trừ.” Calgary mặc một bộ âu phục màu xám ngà, nhẹ nhàng mỉm cười đối với hắn, đưa một ly nước đến trước mặt hắn, “Có thể tự mình uống hay không?”

Vu Duy Thiển không tiếp nhận, trí nhớ giống như thủy triều bất chợt dâng lên, Josen, Claudy, Bode, nổ tung, dao găm – hắn bật dậy, “Lê Khải Liệt đâu? Hắn ở đâu?”

Giọng nói của hắn khàn đặc giống như chưa từng sử dụng dây thanh quản, thiếu chút nữa đã bị xé rách vì kịch liệt chấn động, Calgary bị hắn làm hoảng sợ, “Ngươi uống nước trước đi.”

Vu Duy Thiển không trả lời, không rõ dự cảm gì lại làm cho nhịp tim của hắn đập kịch liệt, nhìn xung quanh, phát hiện nơi này là bệnh viện, hắn xốc chăn lên, đôi chân vừa rơi xuống đất thì lập tức cảm giác cơ thể của mình chưa từng suy yếu đến mức này, làm cho hắn không thể tự mình đứng thẳng, hắn vịn lấy mép giường.

Khóe mắt sắc bén lại tràn ngập uy hiếp, “Sao lại thế này? Hắn thế nào? Hắn còn sống hay không?” Hắn phải tập hợp không biết bao nhiêu sự can đam mới có thể hỏi ra câu hỏi cuối cùng, Calgary vĩnh viễn sẽ không biết.

“Hắn….” Calgary mới nói một chữ thì ngoài cửa bỗng nhiên có tiếng xôn xao, Owen từ bên ngoài đi vào, hắn nhẹ nhàng liếc nhìn Calgary một cái, sau khi thấy Vu Duy Thiển tỉnh lại thì mới yên tâm thở ra một hơi.

“Ngươi không sao thì tốt rồi, ngươi có biết ngươi hôn mê bao lâu rồi hay không? Wirth, một tháng! Khoảng một tháng!” Hắn bấm đốt ngón tay để tính toán, “Ta không biết ngươi và Leo rốt cục đã đi đâu nghỉ phép để tránh né giới truyền thông, không ngờ sau khi trở về….” Owen lộ ra biểu tình khó xử.

Theo phản ứng của Owen thì Lê Khải Liệt vẫn còn sống nhưng dường như có cái gì đó không thích hợp, Vu Duy Thiển nhìn thân thể của mình, một tháng, thảo nào chân tay của hắn lại trở nên vô lực.

“Người nọ đâu?” Nhìn Owen, người mà hắn hỏi đương nhiên là Lê Khải Liệt, sự bất an trong lòng đang tra tấn hắn, nếu Lê Khải Liệt còn sống thì vì sao không ở đây….

“Nói cho ta biết người nọ ở đâu?” Lo lắng và sợ hãi làm cho hắn mất đi kiểm soát, lớn tiếng chất vấn, ngay cả Lê Khải Liệt bình thường cũng sợ hãi khi Vu Duy Thiển nổi giận, huống chi là Owen, cho dù mới khỏi bệnh nhưng ánh mắt sắc bén của hắn vẫn khiến người ta không thể chống đỡ.

————

P/S: Mới thức dậy đã đòi *chồng tui đâu?* =))

32 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 174

  1. jing 09/10/2011 at 8:15 pm

    tem + phong bì ^^

  2. Tử Đằng 09/10/2011 at 8:15 pm

    tem

  3. yellow92 09/10/2011 at 8:33 pm

    Coi cái chương này thật cảm động T^T
    Cái cảnh bé Duy cố gắng duy trì sự sống cho con sam, rùi bé hồi tưởng lại quá khứ làm ta thấy đau lòng. hic
    Bé Duy yêu con sam đến vậy thì chắc sau vụ này lời nguyền bất tử cũng giải trừ thui

    • Fynnz 09/10/2011 at 8:47 pm

      ^o^ dốc hết tất cả ra rồi mà.

      Ta thích lúc bé hồi tưởng lại quá khứ, có cảm giác gì đó làm ta nhớ lại thời kỳ 2 người vừa mới gặp nhau, tranh chấp nảy lửa ^^, lúc ấy thật là ngố

  4. Tử Đằng 09/10/2011 at 8:45 pm

    Duy yêu chồng tha thiết làm em cảm động quá!!! Mới vừa tỉnh dậy mak anh đã làm Owen với anh Cal sợ khiếp vía, khâm phục thật. May mak con sam chưa die chứ không là dù có kiếp sau nó cũng sống không yên ổn ^_^
    Bạn Bode trong mấy chương cuối nổi lên ghê ta, từ diễn viên phụ không có j` đặc biệt để lại dấu ấn rất đặc biệt

    • Fynnz 09/10/2011 at 8:56 pm

      con sam mà die là Duy cũng sẽ theo xuống địa phủ mà lôi nó ra đánh bầm dập một trận.

      Bạn Bode =)), ấy da, bạn ấy luôn làm ta đi từ ngỡ ngàng này sang ngỡ ngàng khác, bạn ấy cũng điên không kém gì nhà Claudy

  5. Tsuki 09/10/2011 at 8:55 pm

    hi sis iu , lâu rồi mới còm cho sis .” người” hãy chờ ta , là “ngươi” nhỉ sis , nghe “người” nó kì quá . Con sam dạo này thảm thật …

  6. kumori 09/10/2011 at 8:55 pm

    Chương này đọc cảm động quá đi ;___;. Tình cảm của Duy dành cho sam và của sam dành cho Duy đúng là dùng lời ko thể diễn tả được nữa. Mà đúng là động đến con sam thì Duy dữ hơn bao giờ hết, thôi, bạn Josen ráng làm ráng chịu đi =.=.
    Ta thích đoạn Duy tỉnh dậy và việc làm đầu tiên là đòi chồng =)) =)). Nếu ko biết trước là HE thì ta cũng tưởng BE rồi ấy chứ, cái kiểu mơi mơi của Ly tỷ đúng là làm ngta hết hồn =__=

    • Fynnz 09/10/2011 at 10:10 pm

      đụng đến con sam giống như đụng đến cái vảy rồng của Duy vậy :>

      =)) lúc ta đọc đến đoạn Duy tỉnh lại mà ko thấy con sam đâu thì trong đầu của ta chỉ có 1 câu giống bé Duy *con sam đâu* =)) =)). Lúc đó ta suy diễn tùm lum, nào là con sam bị cách ly chăm sóc đặc biệt hay đại loại là gì gì ấy….

      • kumori 09/10/2011 at 10:24 pm

        Ta thì đang đoán có lẽ con sam bị hôn mê nên bạn Owen mới ấp a ấp úng thế =)), ai dè nó tỉnh dậy chạy lung tung gây hoạ chứ =))

  7. khicon 09/10/2011 at 8:58 pm

    một dòng họ coi như là giải quyết xong … bé Duy tội quá, thương con sam quá, mới tỉnh dậy thì đã kiếm chồng rồi … lo lắng cho con sam nữa … !!! con sam mà die không biết bé Duy sẽ ra sao, suy nghĩ cho vui chứ ta muốn HE!

  8. Jan 09/10/2011 at 9:00 pm

    Xem ra tất cả sự tức giận từ đó giờ
    Bị dồn hết vào những sự việc dính dáng đến chồng nhỉ
    Nếu chồng là 1 con sư tử thì anh cũng là 1 con cọp đó Duy à~~~
    Cái con người bình tĩnh trước tất cả mọi chuyện
    Mà vì cái con người ngang ngược kia thay đổi tất cả
    Aigo~~~

    ÁI A~~~

    • Fynnz 09/10/2011 at 10:19 pm

      ta thấy Duy mới là sư tử, còn sam là con sói hoang :>. Cho nên con sói phải phục tùng dưới chân sư tử là vậy ^o^

  9. jing 09/10/2011 at 9:01 pm

    * Vu Duy Thiển ôm chằm lấy hắn, khuôn mặt kết băng giống như chiếc mặt nạ không chịu nổi áp suất mà xuất hiện vết rạn * -> ta nghĩ đến khuôn mặt của Duy lúc này , hình tượng lên như poster phim Black Swan ấy , rạn nứt , vỡ ra từng chút , từng chút , phá vỡ sự cao ngạo , lạnh lùng của Duy vì kinh hoàng và sợ hãi , tức giận , đủ cung bậc cảm xúc 🙂 -> chi tiết rất hay và cảm động

    dạo trước khi đọc KT đoạn cuối , đau lòng vì nó ngc , nhưng thú thực ngoại trừ 3 ch con sam bị hành hạ ra , đến chap này dù con sam bị đâm nhát trí mạng như thế nhưng ta k thấy ngược mà chỉ thấy nó hơi sến sến T________T , vì mấy câu * di chúc * của con sam , —-ta đọc mà nghĩ * gớm , con sam mà chết đi , bạn Duy ở lại , cơ hội cho bác Shen sáp vô , con sam không bốc dấm bước lên từ mộ mới là lạ * —

    bác Bode ngấm ngầm mà chết voi , trung thành thế mà chơi quả bom kết thúc tất cả mọi truyện luôn , xem ra 60 chương tục thiên là đúng , còn 1 đống vấn đề thế này T ^ T

    ^0^ ng ta lo cho chồng mới thế mà nàng =))=)) tội cho bạn owen và bạn Cal , bị rọa =)) 2 bạn này đúng là toàn bị vợ chồng nhà sam bắt nạt , rọa rẫm thôi =))

    • Fynnz 09/10/2011 at 10:23 pm

      ^^ chỉ 1 câu mà nàng làm cho ta suy nghĩ ra nhiều thứ thế, đúng là tất cả tình cảm của Duy đều dồn vào con sam, con sam có gì thì linh hồn của Duy cũng bị rạn nứt.

      Vu Sắc nó ngọt thấy ớn =)), ta nói rồi ấy, chỉ có ngược thân chứ ko có ngược tâm :>. Nhưng ta thích khúc cuối của Vu Sắc hơn, vì con sam và bé Duy trở thành nhân vật chính từ đầu đến cuối, chứ kỳ KT tự dưng mấy chương cuối Chín nông dân lép vế thấy sợ T__T, làm ta xót cho chàng.

      P/S: con sam và Duy là khắc tinh của 2 vợ chồng nhà Owen =))

      • jing 10/10/2011 at 8:24 pm

        ^^ chi tiết đấy rất đẹp và truyền cảm , nó thể hiện rõ ràng và chi tiết nội tâm của Duy lúc ấy , ta rất thích những câu ngắn nhưng sắc như thế của Hỏa Ly .

        ngọt lịm ra , ngọt làm ta ê hết răng =))=)) tăng lên đc mấy kí vì ăn ngọt =))=)) . ngược thân 1 tẹo và ngược tâm 1 tý chỗ Duy rời xa con sam thôi , còn lại là ngọt và sến của hai vợ chồng . thì con sam vốn là ngôi sao nên tỏa sáng từ đầu đến cuối , mà con sam đã nổi thì vợ chìm sao đc , phải song song chứ =))=)) . Nhắc đến anh Chín đúng là lúc cuối Thần tỏa sáng hết phần chồng =^= , a Chín kéo lại phần PN ngọt ngào ấm áp thôi

        P/S: =))=)) sinh ra đã là khắc tinh , như Bông ca với a 9 ấy =))

        • Fynnz 10/10/2011 at 9:52 pm

          ngọt quá không tốt cho sức khỏe đâu, ta cũng thích ăn ngọt, và đang cần phải giảm ngọt T____T.

          =)) ở KT ta tiếc hùi hụi vì vụ của Chín khúc cuối, lúc đó bé Thần và Tử Diễm dành hết đất, làm anh Chín cứ như bị ra rìa =)) =)).

  10. ixora 09/10/2011 at 9:49 pm

    Dĩ nhiên phải đòi chứ, chồng Duy mà lị, người ta đã nói là độc nhất vô nhị, mất đi rồi biết tìm con sam ở đâu bây giờ chứ.

    Xem chương này đoạn đầu mà cảm động tình cảm hai đứa quá đi, ko cần nhiều lời, cả hai đúng là sống vì nhau mà, dùng hết máu của mình Duy cũng ko quan tâm, thậm chí việc bản thân có khi nào ko còn bất tử nữa mà có thể chết vì mất máu hay ko cũng ko còn trong đầu nữa, chỉ còn một ý định là phải cứu sống con sam cho bằng được. Tình cảm thật mãnh liệt.

    Một tháng Duy hôn mê, tỉnh dậy ko thấy con sam dĩ nhiên biết rằng con sam vẫn còn chưa khỏe lại rồi, nó mà khỏe thì đã đeo dính bên Duy rồi chứ làm gì mở mắt ra khuôn mặt nhìn thấy lại là bạn Cal chứ.

  11. yumi ling 09/10/2011 at 10:14 pm

    đọc đến đoạn bé dùng máu cứu con sam mà ta xót quá T_____T
    mà Ly tỷ miêu tả tâm trạng bé hay quá, ta đọc mà mún khóc lun ếh ~
    ta còn tưởng tượng nếu mình trong hoàn cảnh đó chắk ko làm đc như bé đâu T_____T
    có đìu sắp chết mà con sam còn chuối quá =))
    nghĩ tới cái bộ nó nằm sải lai trong lòng bé Duy mà nói mấy câu như rứa ta mún đấm nó vài cái ~ nó đúng là ghiền bị ngược đãi thật đấy nàng ạh =)))
    bé cũng ngoan ghê, mới dậy đã đòi chồng dồi XD~

    • Fynnz 09/10/2011 at 10:58 pm

      =)) ta nói thật một câu, nếu để bé Duy đi cặp với Chín Tiêu chắc cả ngày ngồi tự kỷ (tự dưng ta nghĩ như vậy). Cũng may có con sam nên cho dù có ngược đến đâu cũng thành *ngược lại* =)) =)), chẳng còn cảm giác đau thương gì cả.

  12. chajatta240492 09/10/2011 at 11:48 pm

    hư hư nếu như k phải đọc mấy dòng ps của ss thì chắc giờ đã nước mắt thành sông =.= bé duy mất một tháng để tỉnh lại, là vì mất máu quá nhiều cho con sam, chứng tỏ năng lực bé cũng không còn mạnh như xưa nữa, bé chắc đã hết bất tử chưa, còn con sam vẫn chưa biết sống chết, khổ thân nó, chịu ngược thân tàn tạ, đâm tới đâm lui còn gì người ngợm tiểu mỹ công =((((((

    • Fynnz 10/10/2011 at 10:46 am

      :> tiểu mỹ công càng nhiều sẹo thì càng chứng tỏ ta đây là công =)) =)), chủ yếu là chừa lại khuôn mặt đẹp là được

  13. Tky kim 10/10/2011 at 1:02 am

    Tỉnh rồi, tỉnh rồi, hết cả hồn. Con sam hư, ko ở bên vợ làm vợ cuống cả lên.
    Chờ đám cưới của vợ chồng sam nha=))

  14. Tiểu Quyên 10/10/2011 at 9:19 am

    haon hô cuối cùng nhà Claudy cũng sụp đỗ rồi
    đúng là anh DUy toàn nhớ tới anh Liệt ko thôi vừa mới tỉnh đã nhớ chồng , ko biết anh Liệt có bị sao ko

  15. jing 10/10/2011 at 10:10 pm

    T____T biết là k tốt nhưng đồ ngọt nó hấp dẫn lắm ý , k cưỡng lại đc =^= , ta đang lên cân =^= không biết già rầu có mắc bệnh tiểu đường k nữa , cân lúc nào cũng tròn trịa con số 50 , k giảm đc số nào T ^ T

    tại Hỏa Ly thấy anh Chín đẹp nên * vùi hoa dập liễu * , chỉ cho anh ấy tự kỷ , chọt kiến ở hách cốc thôi =))=)) công nhận Tử Diễm nổi lên phút cuối y như Bode , ỉm ỉm rồi bùng lên cái làm sao xẹt =))

    • Fynnz 10/10/2011 at 10:37 pm

      ta có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường nè T___T, nhà ta bị tiểu đường di truyền T____T, mà mẹ ta rất thích ăn ngọt nên cho ta ăn toàn đồ ngọt theo.

      =)) dẫu sao thì Bode ko phải tình địch của sam, và bạn ấy ko phải chết vì Duy :>

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: