Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 163


.::Đệ Nhất Bách Lục Thập Tam Chương – Tình Yêu Không Cần Ngôn Ngữ::.

Người bị Vu Duy Thiển nghiến răng nghiến lợi mắng chửi hiện tại đang đứng ở trên boong tàu, đưa lưng về phía mọi người, hút thuốc ngắm biển, khói trắng bị gió tán đi.

Phía Bắc Địa Trung Hải, gió biển táp vào mặt tràn ngập hương vị nước biển, cảnh tượng giãy dụa dưới đại dương ở mấy ngày hôm trước dường như chưa từng xảy ra, nếu không biết mục đích của bọn họ thì có lẽ người khác sẽ nghĩ rằng bọn họ chỉ đang du lịch ngắm cảnh.

Lê Khải Liệt đang ở trên một chiếc du thuyền cỡ lớn hướng thẳng về phía mục tiêu – đảo Capri. Một hòn đảo đã trải qua chiến tranh, liên tiếp thay đổi chủ quyền trong thời kỳ tranh chấp quân sự giữa hai nước AnhPháp.

Dựa vào địa vị của gia tộc Claudy năm đó, cho nên bọn họ đã từng có được chủ quyền sở hữu một phần khu vực trên hòn đảo, nhưng hiện tại nó đã thuộc về Ý, nơi này trở thành một thắng cảnh thu hút rất nhiều du khách trên thế giới, mặc dù cách nước Pháp nhưng gia tộc Claudy và hoàng thất Anh quốc vẫn giữ liên hệ với nhau.

“Điện hạ Leo? Điện hạ Leo?” Cấp dưới của Wolf cẩn thận gọi vài tiếng, người đứng trên boong tàu quay đầu lại, sắc mặt âm u cùng với ánh mắt tràn đầy sát khí làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

“Có chuyện gì thì cứ nói!” Gió biển hất vào chiếc áo sơ mi màu đen chưa cài hết khuy, lớp vải phất phơ phát ra tiếng vù vù, khí chất hải tặc của Lê Khải Liệt dường như càng thêm hiển lộ rõ ràng giữa biển cả mênh mông.

Cấp dưới mà Wolf mang theo cũng chính là một trong những vệ sĩ hoàng cung của Hashim, “…..Chúng ta sắp đến, sĩ quan Wolf hỏi ngài có muốn chuẩn bị cái gì hay không?”

So với công chúa của bọn họ thì vị hoàng tử mà trước đây không hề tồn tại cũng chưa từng xuất hiện này quả thật giống như thiên sứ và ác ma.

“Rốt cục cũng sắp đến.” Vivian nhảy lên boong tàu, nàng nói một cách khoái trá nhưng thoạt nhìn cũng không quá cao hứng, nàng cùng hắn ngắm biển, “Nếu ngươi đoán sai làm cho Wirth bị bất cứ thương tổn nào thì ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Tuy rằng chiều cao chỉ có một khúc, diện mạo cũng là một cô bé cực kỳ giống búp bê, nhưng nét mặt nhìn nghiêng của nàng đối với Lê Khải Liệt lại có biểu tình chính chắn hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài của mình, “Cho dù vận dụng toàn bộ lực lượng của Bathory thì ta cũng phải phá hủy Hecate.”

Nàng dùng biểu tình lạnh lùng mang theo vẻ chán ghét để nói ra lời này, thoạt nhìn rất giống với một người đàn ông nào đó.

Lê Khải Liệt bực dọc mà hừ lạnh một tiếng, đầu lọc của điếu thuốc bị bóp méo rồi ném xuống biển, hung hăng phun ra một ngụm khói cuối cùng, “Nếu hắn gặp chuyện bất trắc thì không cần tới phiên ngươi ra tay, cứ để ta!”

“Ngươi có thể tự xuống tay đối với chính mình? Ngươi chỉ biết dùng tất cả thủ đoạn để khiến hắn tha thứ cho ngươi!” Vivian nhắc lại quá khứ không tốt.

“Nói đủ chưa?” Giống như chỉ cần nói thêm một câu nữa sẽ bùng nổ, khuôn mặt đè ép cảm xúc của Lê Khải Liệt trở nên cáu kỉnh đáng sợ, “Samantha không dám động vào hắn, nàng không phải đối thủ của hắn, đừng quên hắn là ai! Hắn là Vu Duy Thiển!” 

Hắn tin tưởng đối phương nên mới dám mạo hiểm, đây là tình huống duy nhất mà hắn có thể lựa chọn, hắn cũng tin tưởng Vu Duy Thiển sẽ hiểu rõ hắn, nhưng Vivian lại không hiểu được.

“Nếu ngươi nói ra chuyện này sớm hơn một chút thì Wirth sẽ không bị thất lạc với chúng ta, sẽ không bị người của Hecate mang đi!” Vivian không thể kiềm chế, “Rốt cục ngươi có bao nhiêu tình nhân bất chính? Việc Wirth yêu ngươi thì ta đã bất lực, nhưng ít nhất ngươi phải xử lý sạch sẽ đám phụ nữ trước kia của mình đi chứ! Đừng tạo thành phiền phức cho hắn!”

Lê Khải Liệt nghiêm mặt, bất ngờ là hắn lại không hề trả lời, trong lúc nhất thời ngoại trừ gió biển thì không còn bất cứ âm thanh gì khác, những người ở trên boong tàu đều tự yên lặng làm chuyện của mình, không dám phát ra một chút tiếng động nào.

Trong mấy ngày hành trình, vì vấn đề tung tích của Vu Duy Thiển mà Lê Khải Liệt và Vivian vẫn không hề hòa nhã với nhau, dĩ vãng có Vu Duy Thiển thì còn có thể bình yên vô sự, hiện tại ở thời điểm mấu chốt nhất mà lại không rõ tung tích, mỗi lần bọn họ nói chuyện đều giống như hai viên đạn va vào nhau.

“Đừng phụ lòng những gì mà hắn đã làm cho ngươi, Lê Khải Liệt, bằng không…” Nàng nhìn ra mặt biển ở phía sau, nhếch môi một cách không cam lòng.

“Hắn muốn ngươi làm cái gì?” Về chuyện liên quan đến Vu Duy Thiển, Lê Khải Liệt nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Vivian vốn không muốn trả lời nhưng dù sao đối phương cũng là người có quan hệ thâm tình với Vu Duy Thiển, hơn nữa chuyện này cũng nên cho Lê Khải Liệt biết, nàng rốt cục làm cho mình khôi phục lý trí, “Ngươi nghĩ rằng chỉ có ta, ngươi và những người này hay sao?”

“Ngươi còn điều động thêm những người khác?”

“Chắc ngươi vẫn nhớ rõ những người mà ta mang theo khi đến Hashim, bọn họ là vệ sĩ thân cận do Bathory của ta huấn luyện, lúc đó Wirth đã nói với ta khi cần thiết hắn muốn mượn người của ta.”

“Bao nhiêu?” Lê Khải Liệt nhìn thoáng qua ở phía sau, không chỉ nhìn thấy những người đã từng đi theo bọn họ.

“Có thể nói là toàn bộ.” Vivian tiếp nhận trà bánh từ trong tay của Woodley, “Đây là hắn yêu cầu, quen biết hắn nhiều năm như vậy nhưng hắn chưa từng yêu cầu ta làm chuyện gì, vậy mà lúc này….” Nàng ngẩng đầu nhìn Lê Khải Liệt.

Mái tóc gợn sóng màu nâu đỏ tung bay trong gió, lộ ra nét cuồng dã đặc biệt, người đàn ông đón gió biển với vẻ mặt khó lường không hề mỉm cười, biểu tình không thể diễn tả thành lời, bị mái tóc đỏ cùng gió biển che lấp khiến sắc mặt càng trở nên thâm thúy.

Vu Duy Thiển chẳng bao giờ nói với hắn những gì mà người nọ đã làm cho hắn, e rằng khi làm ra quyết định cũng không hề bận tâm cân nhắc, chỉ là vì Lê Khải Liệt có lẽ sẽ cần nên liền yêu cầu Vivian.

Bởi vì hoàn toàn tự nhiên nên lại khiến người ta không biết phải nói cái gì, tựa như khi Vu Duy Thiển tự tiện quyết định chặt đứt quan hệ của bọn họ, Lê Khải Liệt đã tìm được không ít nhạc phổ ở trong căn hộ mà bọn họ từng ở, đều là do Vu Duy Thiển tự soạn, tựa hồ là vì để phòng ngừa khi Lê Khải Liệt cần trong tương lai, thậm chí còn lấy ra những bản nhạc mà Lê Khải Liệt đã viết trước kia để sửa chữa một chút, lưu lại vài lời đề nghị, đến khi Vu Duy Thiển quay lại cũng không hề nhắc đến chuyện này với hắn.

Duy…..

Lồng ngực của Lê Khải Liệt tựa như bị cái gì đó ngăn chặn, thở ra một hơi thật dài, lại rút ra một điếu thuốc khác, trước khi tiếp tục châm thuốc thì trước mặt lại hiện ra vài hình ảnh khi bị Vu Duy Thiển rút đi điếu thuốc, có đôi khi người nọ sẽ trách mắng vì không muốn làm hỏng cổ họng của hắn, phải biết kiêng cử này nọ.

Duy…..

Nhắm mắt lại, buông xuống bật lửa, cứ như vậy mà cắn điếu thuốc chưa được châm lửa, Lê Khải Liệt đứng trên boong tàu, lặng lẽ đứng yên bất động một lúc lâu, vẫn duy trì tư thế như vậy mà nhìn ra phương xa, thật giống như ở nơi đó có cái gì đang hấp dẫn tâm tư của hắn, linh hồn của hắn, làm cho hắn quên đi hết thảy.

“Có vẻ ngươi không chắc chắn như biểu hiện bên ngoài của mình, ngươi không xác định hắn sẽ an toàn có phải hay không?” Vivian quan sát vẻ mặt của hắn, không có tâm trạng hưởng thụ tách trà chiều.

“Ta xác định nhưng ta vẫn sợ.” Từ trước đến nay vẫn luôn tràn đầy tự tin thế nhưng lúc này Lê Khải Liệt lại nói ra một câu như vậy ở trước mặt nàng, khiến nàng không khỏi hơi có một chút giật mình.

Không có tự phụ, cũng không có vẻ điên cuồng ngang ngược như trên màn ảnh, Lê Khải Liệt đem tất cả tâm tình lắng đọng xuống đáy lòng rồi khẽ nheo mắt lại, rốt cục đem điếu thuốc bỏ ngược lại vào gói thuốc lá, cách đó không xa chính là đảo Capri, nhưng điều mà hắn sợ tuyệt đối không phải là người mà hắn sắp phải đối mặt.

Thuyền sắp cập bến, Wolf nhận được tin tức nên bước ra từ trong khoang thuyền, “Nơi này chính là đảo Capri.”

Phía trước là hải cảng, đảo Capri là một nơi náo nhiệt, e rằng không có bao nhiêu người ngờ đến có một gia tộc thần bí cổ xưa lại ẩn nấp trên hòn đảo này. Từ đây đã có thể nhìn thấy du khách và người bán dạo cùng những quán hàng rong tấp nập trên bờ.

Wolf bế Lydia, khuôn mặt luôn luôn cứng đờ của hắn lại trở nên càng lúc càng thâm trầm, “Không biết công chúa điện hạ còn có thể duy trì được bao lâu….Thứ này làm cho nàng rất vất vả.” Hắn nhìn người ở trong lòng.

Lydia liên tục sốt cao, không ngừng chống cự với độc tố, gia tộc Claudy từ xưa đến nay đã bảo tồn không ít loại thuốc kỳ bí của hoàng thất Anh quốc, độc mà nàng bị trúng là một trong những loại đó, nếu muốn lấy mẫu máu để nghiên cứu tìm ra thuốc giải độc thì ít nhất cũng phải mất mấy tháng, nhưng nàng không thể chờ lâu đến như vậy.

“Thủy triều là loại độc tố dần dần ăn mòn miễn dịch của cơ thể, sẽ làm cho người trúng độc không phát hiện ra mình bị trúng độc, nghĩ rằng đó chỉ là do mắc bệnh, vì vậy cuối cùng phải bỏ mạng. Kể từ khi độc phát đến nay, tính thời gian thì vẫn còn kịp.” Lời nói của Lê Khải Liệt làm cho sắc mặt cứng ngắc của Wolf hơi thả lỏng một chút.

“Không biết bao giờ thì Wirth sẽ đến, ngươi không chờ hắn hay sao?”Vivian hỏi Lê Khải Liệt rồi đi đến bên cạnh Wolf để nhìn tình trạng của Lydia, “Tốt nhất là để nàng ở lại trên thuyền rồi phái người bảo hộ.”

Sắp nhìn thấy là ông nội chưa bao giờ gặp mặt của Lê Khải Liệt, nàng không xác định hiện tại hắn có phải càng nguy hiểm hơn so với dĩ vãng hay không, gió biển lạnh lẽo lướt qua, sắc trời sắp sập tối, làm cho đôi mắt màu tro lục kia càng giống như ánh mắt của một loại động vật ăn thịt nào đó.

“….Hay là ngươi đang lo lắng về Senzou? Đừng quên căn cứ theo tình báo thì hắn ắt hẳn đang ở cùng với Wirth.” Vivian tựa hồ sẽ không chịu bỏ qua, nhất là vào ngay thời điểm này. fynnz.wordpress.com

Bởi vì Lê Khải Liệt không trả lời nên đủ loại câu hỏi được Vivian đặt ra, rốt cục cũng có thể khiến cho hắn phản ứng, chẳng qua những lời về việc Senzou và Vu Duy Thiển ở cùng một chỗ khiến cho Lê Khải Liệt vô cùng ghen tị.

Khoé miệng nhếch lên một độ cong khủng bố, hắn mạnh mẽ nhấc Vivian lên, nàng cơ hồ nhìn thấy ngọn lửa thổi bùng dưới đáy mắt của hắn, “Ngươi muốn nói cái gì? Cho dù bọn họ ở cùng với nhau thì sao, tim của hắn đang ở chỗ này của ta, không ai có thể tước đoạt!”

“Ta thấy chưa hẳn nha, lúc trước còn có người đã sờ vuốt qua trái tim kia….” Đột nhiên từ trên bờ truyền đến một giọng nói làm cho mọi người ở trên du thuyền đều cảnh giác, người nọ phất tay về phía bọn họ, vừa cười hì hì vừa nói tiếp, ”Nhưng nếu ta nhớ không lầm thì người kia đã chết, cô ta tên là Monica.”

Kẻ đã làm cho Vu Duy Thiển phải đau đớn khổ sở, Lê Khải Liệt làm sao có thể quên cho được, buông Vivian xuống, ánh mắt đằng đằng sát khí giống như sấm sét giáng xuống đầu người, “Bode.”

———–

P/S: Duy im im nhưng rất lo lắng cho chồng, thích hành động hơn là lời nói. Chia tay mà còn viết nhạc cho sam, sợ sam sau này ko có nhạc để hát hay sao ấy.

Ta thích lúc sam nhớ về vợ, lặng lẽ mà trầm trầm, lâu lâu mới có cơ hội được lãng mạn được chút xíu.

Ta cũng thích cách Duy không nói về những gì mà mình đã làm cho sam, và sam cho dù biết cũng không vạch trần. Tình yêu đôi khi không cần thể hiện qua lời nói.

Àh, ngày mai và chủ nhật ta không up truyện, vì ta đi công tác đột xuất sang Thái. Thứ 2 ta lại up bình thường 🙂

43 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 163

    • kumori 30/09/2011 at 8:47 pm

      Lâu lâu nếu 2 vợ chồng ko hát cải lương cùng nhau thì sẽ có những giây phút trầm ngâm thế này :D. Ta thik cái cách Duy chăm sóc và lo lắng cho con sam, đúng như tính cách của Duy, ko cần nhiều lời nhưng đủ thâm tình. Và cũng thik cả cái cách con sam tương tư về Duy, 1 con sam cuồng dã, nông nổi nhưng khi nghĩ về Duy lại thật dịu dàng cùng tất cả chiếm đoạt :>.
      Mà ta thấy con sam lo lắng là đúng thôi, vợ ở cùng tình địch cùng tình nhân cũ của mình, ai mà vui cho nổi =)).
      P.s : Nàng đi công tác thượng lộ bình an nha xD!

      • Fynnz 30/09/2011 at 9:02 pm

        :> con sam khi ko có Duy thì thể hiện tình cảm rất chính chắn và trầm tĩnh, có Duy thì nhõng nhẽo nên cảm thấy nó cà rỡn ^^, chứ thật ra nó rất dịu dàng.

        Con sam mà biết vợ bị tình địch + tình nhân cũ thấy màn vợ nó khỏa thân mặc đồ thì ko biết sẽ thế nào =))

        P/S: cám ơn nàng ^^.

      • kumori 30/09/2011 at 9:25 pm

        Con sam mà biết khéo chả đi móc ngay mắt 2 bạn được chiêm ngưỡng thân hình vợ nó ý chứ =)). Máu ghen thêm máu liều thì cái chi chả dám làm =))

        • Fynnz 30/09/2011 at 10:02 pm

          =)) cũng may con sam ko biết, vì bé Duy ko dám nói sợ phiền phức, còn 2 bạn kia lại càng ko dám khai chiến tích =)) =)).

  1. khicon 30/09/2011 at 8:36 pm

    ôi tình yêu … nó là như vậy, không bao giờ tính toán với người mình yêu … con sam và bé Duy cũng vậy, đều nghĩ cho đối phương hông hà!!!

  2. Rin 30/09/2011 at 8:43 pm

    Chương này làm ta xúc động…..hai chúng nó tình cảm với nhau quá làm ta ghen tị=)))…đến bao giờ mới có người lo cho ta như thế đây [ngoại trừ người thân=)))]
    Ngọt đến tận tim luôn…sắp gặp ông nội điên khùng của con sam rồi…ta chuẩn bị đi mài dao=)))
    P/s: Trong khi nàng sắp sang Thái…ta đang phải vật vã để chống bão…Lạnh và mưa kinh khủng>”<
    P/s: Nàng iu dấu…ta iu nàng nhất nhất ý…đi sang Thái nhớ mua quà về cho ta nhớ=)))

    • Fynnz 30/09/2011 at 9:00 pm

      ^^ con sam thường ngày cà rỡn mà khi nghiêm túc lại manl thấy sợ, *tim chảy thành nước* vì con sam tập thứ n :>

      P/S: lạnh lắm hả nàng? o_o….ta đi thế này ko biết có bị vướng bão ko =)), chắc đi sang Thái thì ko dính lộ trình bão đâu nhỉ.

      Ta đi công tác mà nàng làm như ta đi chơi ấy =)), cũng may là sáng sớm mai đi, chứ sếp ta mà hứng bắt ta đi tối nay luôn chắc ta xỉu vì mệt T_____T.

      • Rin 30/09/2011 at 9:56 pm

        Haizzz..con sam nó cứ thế này thì làm sao mà ta hok sủng công cho được cơ chứ=)))…đọc truyện nàng edit nhiều..tim ta càng ngày càng yếu=)))))))
        P/s: Lạnh lắm…ta đang phải co ro trong chăn đay ah…mưa lại còn to..gió thì lại mạnh..lúc nãy đi học về ta còn bị gió đẩy ra tận chục cm ah=)))…kinh hoàng lắm…cây đổ mọi thứ te tua tơi bời…nhìn thảm hại như lốc vừa về ý=)))
        Ta tưởng đi công tác là đi chơi trá hình=))))…Đi luôn tối ư…sếp của nàng thật dã man…bắt nhân viên chạy sô kinh khủng vậy >”<…Mà sao nàng hok công tác vào dịp fanmeeting của Park đại gia chứ…có phải nhờ nàng đến xin chữ kí hộ hok=))))))))))….đúng là ta phải đi cầu duyên=))))

        • Fynnz 30/09/2011 at 10:06 pm

          =)) yếu vì trai đẹp cũng đáng lắm nàng.

          P/S; o_o bão ghê quá vậy. =)) nàng, lúc đầu ta đọc thấy nàng bảo là bị gió đẩy ra tận chục cm mà cứ đọc thành tận chục mét, hết hồn luôn =)) =)).

          Thì đi có sáng sớm mai để sang làm việc vào thứ 7, được cái là CN ta được nguyên ngày, tối ta mới về, nên ta đi mua đồ cho gia đình luôn thể ^^.

          Ta đi đột xuất, mà nàng đúng là nên đi cầu duyên đi =))

      • Rin 30/09/2011 at 10:36 pm

        Thế ta dễ chết sớm vì zai đẹp lắm=))))))
        P/s: Mỗi năm phải hưởng cái lạc thú bão về ít nhất 1 lần=)))…ta bị đẩy đi chục mét chắc h chả ngồi đêy tám nahrm vs nàng đc rồi=)))))
        Sướng quá thế…ta cũng muốn đc đi làm nơi nào đc đi công tác nhiều nhiều=)))))…Haizzz…thật đáng ghen tị mà=))))
        Tại sao đọt suất của nàng nó lại chậm đúng 1 tuần vậy…thật là đáng hận mà…sau cơn bão ta phải đi cầu duyên thật=)))))

      • Rin 01/10/2011 at 10:59 am

        Ôi…lúc đó ta sẽ đc tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan đẹp zai của anh Diêm=))))))….nếu lúc đó ta khen anh ý đẹp zai…hok byk a ý có tha cho ta hok=))))

      • Rin 01/10/2011 at 7:25 pm

        =))))…Lúc đó ta sẽ đc đưa lên mặt báo=))))
        Chúc mừng nàng đã đến Thái 1 cách thành công và an toàn….Nghe nói gái Thái xinh lớm…sang đó nhìn tổng thể trên đường xem có xinh hơn gái Việt hok=))))….

        • Fynnz 01/10/2011 at 8:50 pm

          Gai viet minh xinh hon, trai thai thi cong nhan xinh thiet =)), nhin dau ta cung co cam giac dam my day duong.

          Haizz, chieu di shopping, gap “con nho” ban hang, no cung xinh, nhung khi no noi chuyen lam ta het hon =)). ra la phau thuat.

      • Rin 01/10/2011 at 10:32 pm

        Ta cũng muốn có đc cảm giác như thế……Ta muốn sang Thái một lần nhưng nhà ta chả ai thích sang đó=)))))
        Gái Việt syk hơn…Chê..anh đã thấy chưa…vậy tại sao lại chỉ thik ở bên Thái mà hok sang Việt nam=))))…Hay anh thấy zai bên đó đẹp hơn bên này=)))))))
        Thế “con nhỏ” đó là zai hở…OMG….đam mĩ rồi nha….bên đó có cửa hàng bán đĩa Hàn hok nhể=))))

        • Fynnz 02/10/2011 at 6:47 pm

          Ta noi that, ta tha thich may ban trai manly ben ngoai nhung that chat la dam my, nhu vay van hay hon la may ban chuyen gioi, nhu vay cha khac nao ngon tinh? Mac du phau thuat dep that, nhung ta van thay sao ay. Ta tu hoi, neu may ban trai thich may ban chuyen gioi do thi chang phai la thich con gai hay sao?

      • Rin 02/10/2011 at 8:33 pm

        Theo như ta byk thì những người con trai mà phần dưới giống con gái mới đi phẫu thuật chuyển giới…Còn những bạn là nam mà phẫu thuật thành nữ thì ta hok thik lắm…cảm giác nó giả tạo làm sao ý….
        Nàng đã về Vn chưa hay mai mới về vậy…..

        • Fynnz 02/10/2011 at 11:31 pm

          ta vừa về tới nhà, nó phê bỏ xừ nàng ạh T___T, cái món ăn trên máy bay, càri cá gì đó =.=, ăn xong mà cái bụng của ta khó chịu kinh, haizzz.

          Ừhm, ta thà thấy cái bạn là nam mà ẻo lả một chút cũng ko sao, chứ chuyển giới, ăn mặc y chang con gái thì cũng ko phải là kiểu đam mỹ theo tư tưởng của ta.

  3. ixora 30/09/2011 at 10:08 pm

    Nhắc đến Thái, mình lại nhớ Jae, ôi, bao giờ mới có cơ hội sang Thái xem JYJ đây chứ.

    Chương này cho dù ko gặp nhau, nhưng ngọt ngào lắm nha. Cả hai đều rất lo nghĩ về nhau. Duy tự nhiên bỏ đi, thế nhưng vẫn sáng tác sẵn cho con sam, còn chú thích kỹ càng. Rồi lần này thì sợ con sam nguy hiểm nếu đối phó một mình, nên yêu cầu Vivian trợ giúp. Tất cả đều là rất tự nhiên, ko hề nói với con sam, mà con sam cũng ko hề chạy tới cám ơn hay gì cả. Chuyện hai người lo cho nhau, giống như lo cho chính bản thân mình, nói ra lời cám ơn ngược lại còn trở nên khách sáo hơn.

    Vivian chạy theo nói cạnh khóe miết ko được đáp lại, đến khi nhắc đến Senzou thì được có phản ứng rồi, đáng sợ ko, nhấc bổng bé Vi lên mà tuyên bố Duy là của mình kìa.

    Mình thích cảnh con sam đứng đó suy nghĩ về Duy, ôn nhu và ấm áp lắm.

    • Fynnz 30/09/2011 at 11:35 pm

      ^^ có đôi khi tình yêu không cần diễn đạt bằng lời, tựa đề của chương này chính là vậy. Chỉ cần hiểu được và cất giữ trong lòng để một mình mình trân quý là được.

      sẽ có 1 ngày JYJ diễn ở VN, lần trước 1 lần, sẽ có lần thứ 2 ^o^

      • ixora 01/10/2011 at 1:43 pm

        Mình cũng đang cầu mong như vậy :), lần trước ko stalk được lần nào, nghe bạn bè kể mà tiếc hùi hụi, chỉ là ko cách nào tum Jae ở quán bar được như các bạn mà thôi.

  4. Tiểu Quyên 30/09/2011 at 10:20 pm

    2 anh đúng là hiểu nhau a, làm cho chị Vivian lo lắng ko đâu a

  5. Hàn Kỳ Nhi 30/09/2011 at 10:42 pm

    Lâu lâu mới có chút cảm giác ôn nhu của Liệt
    Thật tình, cái tên Bode chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà
    Nó không chết, Liệt không đáng làm người yêu của Duy!=.=’
    Hẳn là Liệt sắp làm cỏ Capri ah~~~~~
    Bathory, cả Hecate nữa, đều vì Liệt Duy mà trừ đi Claudy
    Sắp tới, chắc đến lượt Duy mượn Bathory diệt luôn Hecate cho rảnh của nợ!

  6. nga130 30/09/2011 at 10:59 pm

    ” vị hoàng tử … giống như thiên sứ và ác ma.”

    Nhận xét chuẩn nhở. Chỉ cần mọi người chú ý kỹ phần ác ma của bạn Liệt là được rồi, chứ nếu để ý phần thiên sứ, đổ bạn, sau này bạn Duy về bạn Liệt lại bầm dập cho xem 😀

    • Fynnz 01/10/2011 at 12:18 am

      =)) rốt cục cũng chỉ có Liệt là bầm dập, mặc dù ko có lỗi gì hết, ngoại trừ đẹp trai và quyến rũ

  7. Tky kim 30/09/2011 at 11:38 pm

    Sam lại làm liều ồi, coi chừng bị vợ mắng.
    Nàng đi công tác thuận lợi nhé.=)

  8. chajatta240492 30/09/2011 at 11:54 pm

    anh đã đến :X cái cảnh tiểu liệt đứng trên boong tàu nhìn về phía vợ, rồi nhớ đến những hành động đáng yêu của vợ cho mình, trong đầu chỉ vởn vợn hình ảnh của Duy…. hú hú giống người mĩ trầm lặng quớ, đụng đến duy là con sam có đủ loại sắc thái tính cách. Đúng là bé duy ngày càng đáng yêu, ngoài miệng thì cứ hay mắng người ta trong lòng thì lại xót bao nhiêu đi :X oaoa

  9. Tử Đằng 01/10/2011 at 8:50 pm

    Lâu lắm mới được rảnh mak lên mạng đọc truyện ah, em nhớ fynnz tỷ quá!!!
    Đọc 1 lèo mười mấy chương đã thiệt đó, tình cảm giữa con sam và Duy thật tuyệt vời ah, đúng là tình yêu không cần ngôn ngữ ^_^ em cũng muốn chiêm ngưỡng cảnh anh Duy khỏa thân mặc đồ ah nhưng mak chắc chưa kịp nhìn đã ko còn mắt để mak nhìn nữa rồi.
    Sáng nay em mới nộp bài viết làm ở nhà, đề mở là “về 1 vấn đề mà anh/chị trăn trở trong cuộc sống hiện tại”, đa số lớp em làm bạo lực học đường với game online cho dễ kiếm điểm còn em làm bài theo đúng những gì mình trăn trở luôn: “cách nhìn nhận của xã hội về đồng tính luyến ái”. Công nhận là chủ đề này nhạy cảm nhưng mak khi mấy đứa bạn biết em làm đề này đứa nào cũng trợn tròn con mắt nhìn em làm em cũng thấy hơi sợ. Em chỉ viết những gì mình nghĩ và em thấy bài mình làm cũng khá tốt. Mong là cô giáo suy nghĩ đủ thoáng để chấp nhận quan điểm của em ah… run run chờ tới ngày trả bài ~.~
    P/s: chúc fynnz tỷ công tác suôn sẻ thuận lợi, tiện thể tận hưởng du lịch lun nếu có thời gian rảnh ^_^

    • Fynnz 01/10/2011 at 11:05 pm

      Doc mot leo tat nhien la qua da roi :D.

      De tai em chon se moi me hon, may de tai kia nham qua roi ^^

      di shopping ton tien thi co, chu tan huong va nghi ngoi thi ko co =)).

  10. lysu 02/10/2011 at 3:06 pm

    càng ngày càng thích con Sam , sự tự tin của con Sam , cách con Sam iu Duy thật đáng ngữơng mộ
    P/s: Fynnz đi công tác xa thế nhớ giữ gìn sức khỏe và mua quà về nhe 🙂

  11. pinky 03/10/2011 at 1:35 pm

    Doc ten chuong truyen nay cam dong qua di, tinh yeu ko can ngon ngu, chi can dung trai tim va hanh dong de cam nhan XD Dien hinh la Duy ne`, mac du khong noi gi` nhung lai rat quan tam, cham soc va lo lang cho chong` XD sap het chinh van rui ma tac gia lai con de 2 anh chia lia the nay thi den bao h` moi gap lai nhau T^T

  12. clover 04/08/2012 at 6:06 pm

    thích nhất là mấy khúc bé Vivian với con Sam ở chung, bị Vivian xốc xỉa ko còn chừa một chỗ =))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: