Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 160


.::Đệ Nhất Bách Lục Thập Chương – Ranh Giới Sinh Tử::.

Chỉ cần bị ngón tay của Vivian chạm vào thì bất luận kẻ nào cũng không thể may mắn thoát khỏi sự trừng trị của phụ thủy Davilla, sau lưng của Linda bị cố định bởi một lực lượng bất ngờ vọt đến, một bàn tay nhỏ nhắn trắng như tuyết xuyên thủng qua bụng của nàng, máu tươi giống như màu nước tô đỏ cánh tay của nàng, tất cả mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt gây choáng váng.

Tình huống vượt ngoài dự đoán của mọi người đã xảy ra, trên mặt thoáng chốc không còn một giọt máu, Linda ngã về phía sau. Lê Khải Liệt bắt lấy thời cơ, vươn tay muốn đoạt lại Vu Duy Thiển, dựa trên tình hình không thấy Vu Duy Thiển lập tức di chuyển cũng như đo lường khoảng cách an toàn thì hành động này của Lê Khải Liệt thật sự mạo hiểm, mặc kệ mũi tiêm kia có tẩm loại thuốc gì thì dường như đang dần dần làm suy yếu ý chí của Vu Duy Thiển.

Nhưng đúng lúc này lại có một chuyện bất ngờ hơn xảy ra.

Vivian té ngã, tất cả mọi người đều bị một trận xóc nảy làm mất đi thăng bằng, Vu Duy Thiển loạng choạng, tay của Lê Khải Liệt chưa kịp bắt được hắn thì hắn đã ngã về phía bên cạnh, toàn thân đập thật mạnh vào cabin, cánh tay truyền đến một cơn nhức nhói.

Ngay sau đó thì hết thảy hành lý và những vật linh tinh mà thành viên của Hecate dùng để che giấu thân phận đều bị rơi từ phía trên kệ chứa hành lý, trong khoang điều khiển truyền ra thông báo khẩn cấp của cơ trưởng.

“Gặp phải dòng khí lưu có cường độ rất mạnh, máy bay có thể bị cuốn vào nguy hiểm! Xin lặp lại, chúng ta có thể bị cuốn vào dòng khí lưu có cường độ rất mạnh!” Theo lời nói của cơ trưởng thì có thể nhận ra người này cũng là một phần tử của Hecate, cảnh vật trước mắt bắt đầu lắc lư, có một đôi tay nâng Vu Duy Thiển đứng dậy, hắn quay sang nhìn thì thấy đó là Senzou.

Linda ôm bụng, thành viên của Hecate đều là những người có tố chất và được huấn luyện rất tốt, tuy rằng nàng bị thương nặng nhưng nhất thời vẫn chưa thể chết, nàng rút ra khẩu súng lục, loạng choạng đi vào hướng phòng điều khiển của cơ trưởng, các thành viên Hecate cố gắng đứng dậy trong cơn chấn động kịch liệt, mục đích ban đầu của bọn họ là cướp đi Vu Duy Thiển.

Nhưng hiện tại tai họa lại bất thình lình ập xuống đầu của tất cả mọi người, mặc kệ là kẻ có âm mưu hay kẻ bị lập mưu thì đều phải nghênh đón tai họa này, cục diện hiện tại rất công bằng, không có bất kỳ ai chiếm ưu thế, mặc kệ là đông hay ít người.

Bước đi trong cơn chấn động và xóc nảy, lúc này bất kỳ kỹ thuật đánh nhau nào cũng đều vô tác dụng, toàn bộ khí lực đều được dùng để cân bằng thân thể, âm thanh suy yếu của Linda có vẻ như vô lực, “Nhanh tiến đến phòng điều khiển…..bảo Tony nghĩ cách…..tránh né dòng khí lưu, tìm một chỗ khẩn cấp để đáp xuống….”

Nói xong với cấp dưới, nàng đứng ngay cabin của Lydia, Wolf vừa nhìn thấy Linda thì lập tức tiến lên ngăn chặn, người phụ nữ tên là Kate đã bị bắt, nhìn thấy đồng bọn của mình cũng ùa vào, thừa dịp hỗn loạn nàng đã tiến hành phản kích, trong cabin lại tiếp tục diễn ra một hồi ấu đả.

Wolf vẫn không gia nhập cuộc chiến, Lydia đang bị phát độc, hai gò má đỏ bừng như bị sốt cao, nàng đau đớn dựa vào vai hắn, không ngừng toát ra mồ hôi lạnh.

“Không được! Không thể tránh khỏi dòng khí lưu! Đây không phải lộ tuyến đã được định trước! Ta không có cách nào hạ cánh khẩn cấp! Chúng ta đang ở độ cao ba ngàn năm trăm feet, phía dưới là biển! Không có lục địa! Không có biện pháp hạ cánh khẩn cấp!” Giọng nói run rẩy truyền ra bên ngoài thông qua bộ đàm trong phòng điều khiển.

Tony và phụ tá của hắn cùng điều khiển máy bay đã dùng hết thảy biện pháp để làm cho máy bay không bị cuốn vào dòng khí lưu, nhưng sức người căn bản không thể chống lại thiên nhiên, hai người đổ đầy mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, bọn họ chỉ biết là bọn họ đang bị dòng khí lưu với tốc độ kinh người cuốn vào cột xoáy.

“Ngươi thế nào?” Trong cabin hỗn loạn, Lê Khải Liệt rốt cục có thể đi đến bên cạnh Vu Duy Thiển, hắn thoạt nhìn rất tệ, có thể dựa vào sức của mình để đứng thẳng nhưng nhờ Senzou ở bên cạnh đỡ hắn cho nên mới làm cho hắn không đến mức ngã mạnh xuống đất.

“Tốt hơn so với ngươi, ngươi xem ra còn tồi tệ hơn, ta nhớ rõ người bị đánh lén là ta chứ không phải ngươi.” Lúc này còn có tâm tình để nói đùa, hắn liếm đôi môi khô khốc, khi khuôn mặt của Lê Khải Liệt hiện lên sắc thái âm trầm đáng sợ thì hắn lại thêm vào một câu, “Ta vẫn chưa chết, ta không chết được, ngươi đã quên hay sao?”

Ngữ khí đùa cợt của hắn làm cho sắc mặt của Lê Khải Liệt càng lúc càng khó xem, đẩy Senzou ra rồi ôm chặt Vu Duy Thiển vào lòng, “Ta cảnh cáo ngươi lúc này đừng chọc ta, mẹ kiếp ta chịu hết nổi rồi, Hecate, ta muốn nó cùng xuống địa ngục với Claudy!”

Ngữ khí âm u, máy bay có thể nổ tung bất cứ khi nào, hoặc là rơi xuống biển sâu, chôn vùi tất cả mọi người, biết rõ điểm ấy nhưng Lê Khải Liệt lại biểu hiện vô cùng bình tĩnh, hung hăng nói ra những lời độc địa.

“Chuyện này không phải đơn giản chỉ nói là có thể làm được.” Lại một lần nữa chấn động kịch liệt, lần này Vu Duy Thiển quả thật không còn sức để chống đỡ, toàn bộ trọng lượng thân thể đều dựa vào trên người của Lê Khải Liệt, “Không thể ngồi chờ chết, nghĩ cách đi.”

Mẫn cảm nhận thấy Vu Duy Thiển đã rơi vào tình trạng vô lực, Lê Khải Liệt ôm lấy hắn rồi kề sát vào bên tai hắn, hỏi một cách lo lắng, “Thế nào, là kịch độc hay là thứ gì khác?” Nhân tố nguy hiểm bắt đầu tụ tập trong giọng nói.

“Đại khái là thuốc mê có cường độ mạnh, miễn cưỡng có thể đứng vững nhưng tình hình này….” Cảm giác thân thể mất trọng lượng đột nhiên tăng lên, hắn cùng Lê Khải Liệt té ngã xuống đất, bọn họ đang rơi xuống, một người bình thường muốn đứng vững trong cabin liên tục chao đảo đã rất khó khăn, huống chi là hắn.

Cảm giác chóng mặt càng lúc càng nghiêm trọng, Vu Duy Thiển cắn răng gầm nhẹ, “Ngươi có thể im lặng một chút được hay không! Có phải để ta ôm lấy Senzou mà dựa vào người hắn để đứng vững thì ngươi mới vừa lòng!”

Lê Khải Liệt lập tức câm miệng, ngược lại càng ôm chặt Vu Duy Thiển vào lòng, sau đó ghé vào lỗ tai của hắn mà cất lên giọng nói trầm thấp mang theo một chút ý cười, “Sợ ta mất hứng nên mới giữ khoảng cách, vậy mà bình thường lại mạnh miệng như vậy, tuy rằng không thường xuyên nói ra, nhưng kỳ thật là yêu ta muốn chết.”

“Ngay lúc này mà còn nói với ta những lời như vậy? Ngươi muốn nghe ta nói thì để ta nói cho ngươi nghe! Ừ, ta yêu ngươi, yêu đến mức ngay cả chính mình cũng không dám tin tưởng, không ngờ tới ta cũng sẽ có ngày hôm nay – đừng nói với ta là ngươi không biết.” Không muốn tranh cãi, hắn dùng lực hít vào một hơi rồi vịn vào cái ghế ở sau lưng, cảm giác chóng mặt càng lúc càng tăng lên, “Sau này ngươi muốn nghe bao nhiêu lần cũng được, hiện tại chẳng phải là lúc ngươi nên hành động hay sao? Đừng lo cho ta.” fynnz.wordpress.com

Không biết là do độc tố hay quả thật gặp phải chấn động quá mạnh, tựa như toàn bộ thế giới đều bị đảo ngược, mọi vật ở trước mặt Vu Duy Thiển đều bị biến hình, bao gồm cả khuôn mặt của Lê Khải Liệt, tựa như có cái gì đó che khuất tầm mắt ở phía trước, kéo ra những vệt sáng vặn vẹo, trong nháy mắt trời đất trở nên quay cuồng.

Giống như bị trọng lực hút lấy, hành lý và đồ vật cùng với người bị té trên đất đều bị đập lên ghế, rồi đập vào nóc cabin, thân máy bay hoàn toàn mất đi khống chế, phát ra tiếng vang ầm ầm, trong cabin làm cho người ta có cảm giác không an toàn, ngay cả cố gắng đứng thẳng trong không gian hẹp hòi cũng trở thành chuyện khó khăn nhất.

Người của Vivian và cấp dưới của Wolf cùng hợp lực đánh với thành viên của Hecate, nhưng giao thủ chưa được bao lâu thì hai bên đều giống như những đồ vật bị ném lên ném xuống, không ai còn sức chế ngự kẻ địch, lúc này sức mạnh của thiên nhiên mới chính là chúa tể.

Dòng khí lưu mạnh mẽ là từ mặt biển thổi lên, gió biển cùng với sóng to dâng cao, thoạt nhìn giống như một trận sóng thần đang trong giai đoạn hình thành, biểu hiện uy lực của nó, mặc kệ khi nào thì nó bùng nổ, hiện tại loại chấn động này đã tạo thành ảnh hưởng đối với khắp khu vực hải phận và bầu khí quyển.

“Máy bay sắp mất kiểm soát! Còn có thể duy trì nhiều nhất là mười lăm phút, Linda – Linda—hiện tại nên làm như thế nào?” Trong phòng điều khiển, không biết đây là lần thứ mấy Tony đã hỏi như vậy, yêu cầu được chỉ thị tiếp theo, nhưng không ai có thể trả lời, Linda bị mất máu quá nhiều, tình hình đối với nàng rất bất lợi.

“Công chúa điện hạ!” Chức trách duy nhất của Wolf là đảm bảo Lydia an toàn, hắn ôm chặt Lydia đang sốt cao, tựa như lúc này Lê Khải Liệt ôm chặt Vu Duy Thiển, dùng thân thể của mình để ngăn cản những vật xung quanh va chạm, ít nhất không cho những thứ này tạo thành thương tổn lớn hơn nữa đối với người ở trong lòng.

“Xem ra không còn cách nào khác, ngươi có thể tự mình chống đỡ hay không? Chờ ta trở lại!” Một nụ hôn dừng trên trán của Vu Duy Thiển, lúc này hắn cơ hồ đã mất đi ý thức, miễn cưỡng mở mắt ra, không nhìn thấy rõ biểu tình của người ở trước mặt nhưng theo giọng nói của Lê Khải Liệt thì hắn có thể nhận thấy người này đã quyết định làm cái gì đó.

“Đi đi.” Buông Lê Khải Liệt ra, hắn nắm lấy tay vịn của chiếc ghế.

Có lẽ ngoại trừ Vu Duy Thiển thì chỉ có Lê Khải Liệt mới có thể ứng biến trong tình trạng bình tĩnh như vậy, hắn có vẻ đã sớm nghĩ ra cách để thoát nạn, trong tình cảnh ở trên độ cao như thế này, muốn thoát khỏi máy bay sắp sửa rớt xuống thì chỉ có một cách duy nhất –

Người trong cabin giống như những con súc sắc lăn qua lộn lại, xuyên qua đám người hết ngã trái lại ngã phải, Lê Khải Liệt tiếp cận Linda đã sớm bất tỉnh, nàng vẫn còn cầm khẩu súng trong tay, đây là phản ứng của nhân tài đã trải qua huấn luyện, cho dù bị ngất cũng không được vứt bỏ súng của mình, sau đó khẩu súng rơi vào tay của Lê Khải Liệt.

“Tránh ra!” Một tiếng rống to trong âm thanh chấn động kịch liệt, một viên đạn bắn về phía bên hông cánh cửa của khoang khẩn cấp, những đóm lửa văng tung tóe.

“Ngươi muốn làm gì? Ngươi bị điên rồi hay sao?” Tiếng la của Senzou thiếu chút nữa đã bị những tiếng la hét sợ hãi bao phủ.

Vivian nắm lấy tay của Woodley, trên khuôn mặt đổ mồ hôi còn có một chút tò mò, “Đi xem hắn muốn làm cái gì.”

Nàng giống Vu Duy Thiển, cũng không sợ chết, nàng biết Vu Duy Thiển ắt hẳn cũng giống như nàng, càng ở tình huống khẩn cấp thì càng thêm hứng thú, nhưng sau khi tìm được Vu Duy Thiển thì nàng phát hiển nàng đã sai lầm. Khi thân máy bay liên tục lắc mạnh thì hắn cũng không phải không sợ, hắn đang chăm chú nhìn Lê Khải Liệt, nét mặt căng thẳng hoàn toàn lộ rõ sự e ngại nào đó.

Lê Khải Liệt khác với hắn, là người thì sẽ chết, chết vì bị bắn trúng hay là tai nạn, nếu từ trên này rơi xuống, nếu máy bay rốt cục bị xé rách trong dòng khí lưu thì sẽ bị nổ tan nát giữa không trung, Lê Khải liệt cứ như vậy mà chết trước mặt hắn.

Đây là điều mà trước kia Vu Duy Thiển không hề nghĩ đến, nhưng hiện tại trong tình hình chỉ mành treo chuông, hắn cũng không thể khoanh tay nhìn Lê Khải Liệt làm ra hành động điên cuồng lớn mật như vậy.

“Ngươi có biết ngươi đang làm cái gì hay không? Mở cửa cabin thì sẽ lập tức mất đi áp suất! Chỉ trong vòng vài phút không có dưỡng khí thì tất cả mọi người ở đây sẽ phải chết!” Vu Duy Thiển hét to về phía Lê Khải Liệt, khi hắn hét to thì mới phát hiện căn bản giọng nói của hắn không thể truyền đi xa, hắn đã sớm mất đi sức lực để nói chuyện, bàn tay nắm lấy cái ghế đã không còn tri giác.

Lê Khải Liệt giống như cảm nhận được tư duy của hắn, lập tức quay đầu lại, trên khuôn mặt trấn tĩnh khiến người ta khó mà tin được là đôi mắt thâm thúy, “Làm cũng chết, không làm cũng chết, nhảy xuống thì ít ra còn có một cơ hội sóng sót, chỉ cần ngươi không sao – cho dù mạo hiểm như vậy thì cũng rất đáng giá! Ta sẽ mở cửa cabin!” áp suất trong cabin của một máy bay phải đạt đến giá trị nhất định, mất áp suất sẽ làm cho dưỡng khí nhanh chóng bị hút ra ngoài, cũng giống như phản ứng trên cao nguyên, bọn họ sẽ có vài phút đối mặt với sự uy hiếp của cái chết, hiện tại hành động của Lê Khải Liệt chẳng khác nào là tự sát.

Những ai phát hiện hắn đang làm cái gì, mặc kệ là thành viên của Hecate hay là bên phe của Lê Khải Liệt và Vu Duy Thiển thì đều nhìn hắn một cách không thể tưởng tượng được.

“Cho dù nói như thế nào đi chăng nữa thì hành động này của ngươi cũng quá mức điên khùng!” Tiếng hét to của Senzou vẫn không thể ngăn cản lê Khải Liệt, một tiếng súng nữa vang lên, hắn chỉ có thể tiếp tục thuyết phục Lê Khải Liệt, “Chỉ cần xuyên qua dòng khí lưu thì có lẽ vẫn còn cơ hội!”

Hắn có ý đồ tiến lên ngăn cản nhưng họng súng của Lê Khải Liệt đã ngăn hắn lại, ánh mắt của hắn thể hiện rõ ràng, mặc kệ là ai, miễn là tiếp cận thì chỉ có chết.

Những người khác lại càng không dám nghĩ đến, bọn họ cách hắn một quãng, nếu là bình thường thì đương nhiên rất đơn giản, nhưng hiện tại muốn căn cứ theo ý của mình để di động là chuyện không có khả năng, huống chi bất cứ kẻ nào đi lên cũng sẽ đối mặt với họng súng của hắn.

Hiện tại người duy nhất có thể khuyên can Lê Khải Liệt chính là Vu Duy Thiển, nhưng ánh mắt đã mất đi tiêu cự cũng không nói một câu, hắn chưa bất tỉnh mà chỉ nhìn về phía Lê Khải Liệt, tựa hồ là đang nhìn chăm chú vào bóng dáng của đối phương, nhưng chẳng qua không hề nói một chữ nào, điều này đại biểu cho việc hắn thầm thừa nhận hành vi mạo hiểm của Lê Khải Liệt.

Lựa chọn tin tưởng Lê Khải Liệt.

“Chúng ta tiêu rồi! Chúng ta tiêu rồi!” Hai người đi ra từ trong phòng điều khiển hoàn toàn đập nát hy vọng của những người khác, Tony và người phụ tá với sắc mặt tái nhợt cùng chạy ra.

Bọn họ nghiêng ngả lảo đảo mà té xuống đất do chấn động, tuyệt vọng kêu rên, “Cầu Chúa đi! Nó đã hoàn toàn mất kiểm soát, chúng ta rốt cục không thể làm được gì nữa, máy bay đã bị cuốn vào lốc xoáy, máy móc đã bị vô hiệu hóa, hệ thống tăng áp suất trong cabin sắp mất tác dụng!”

Những cú chấn động kinh người làm hệ thống tăng hạ áp suất mất đi tác dụng, như vậy có nghĩa cho dù Lê Khải Liệt làm như thế nào đi chăng nữa thì tình huống tệ nhất cũng đã xảy ra, họng súng của Lê Khải Liệt nhắm thẳng vào cửa cabin, mấy phát súng đùng đùng liên tiếp vang dội, những viên đạn lạc hướng lên thành máy bay, mọi người không kịp tránh né, cảm giác ớn lạnh cả người đang dần dần tràn ngập trong cabin, đó là dấu hiệu sắp mất áp suất.

Trên máy bay này, Vu Duy Thiển mất đi khả năng cử động, Lydia bị trúng độc cần phải cấp cứu, Lê Khải Liệt nổi giận gầm lên một tiếng, chân phải đá mạnh vào cửa khẩn cấp của cabin –

Ầm! Trong tiếng nổ vang dội, thân mình của hắn bị hất ra ngoài, bao gồm cả cánh cửa khẩn cấp của cabin, khi sắp rơi xuống thì một đôi tay duỗi về phía hắn, chụp vào sau lưng hắn.

————

P/S: trong bất cứ tình huống nào thì sam vẫn là sam, đó là điều mà ta thích nhất ở việc xây dựng tính cách nhân vật như vậy.

37 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 160

  1. misaki 28/09/2011 at 8:18 pm

    ta xé tem đây ^_^

  2. kumori 28/09/2011 at 8:48 pm

    Nàng nói trúng ý ta :>, tính cách con sam đúng là tính cách độc nhất vô nhị nhất trong các truyện ta đã đọc, ko ai có thể vừa liều vừa bình tĩnh như nó trong lúc nguy hiểm, vẫn còn tâm tư đi đùa vs Duy lại vẫn có thể “chơi dại” mà ko sợ chết =)) =)), thay vì ngồi chờ chết sao ko thử chết 1 lần 1 phen =)) =))
    Duy bây h chuyển sang tung hứng cùng con sam khi nó đùa rồi, đang nguy cấp thì vợ chồng này vẫn còn ngọt ngào đc =)). Mà chương này dừng đúng lúc ghê =)).

    • Fynnz 28/09/2011 at 10:34 pm

      oh….ta up đến chương này rồi sao? Có bị mất chương ko ta, sao nhanh quá vậy T___T. Còn 15 chương nữa :>

      Thật ra cái cách đùa như vậy cũng là 1 cách giảm stress rất hiệu quả, mà khi giảm stress thì đầu óc sẽ rất minh mẫn và sáng suốt 😀

  3. yellow92 28/09/2011 at 8:55 pm

    Ô ô ô
    Cắt ngay khúc gay cấn, ta thực muốn tự kỉ quá đi >.<
    Con sam lại chơi liều rùi, k biết anh có sao k nữa, vái trời đừng bị thương gì nặng lắm, anh suốt ngày thương tật đầy mình như trước nữa thì dễ chết sớm lắm a, còn phải đấu vs Claudy nữa mà, cho nên anh làm ơn k bị sao đi
    Ta vái trời ngoại trừ những người nên sống thì có thể sống, còn mấy kẻ đáng chết kiểu như cái đám hecate gì gì đó thì tốt hơn hết là chết luôn hết đi cho rảnh nợ

    • Fynnz 28/09/2011 at 10:37 pm

      cắt như vậy là hay nhất, chứ ko thì dừng lại 1 chương ở 159 cũng khó, chi bằng ta khuyến mãi luôn 160 ^o^.

      Còn 15 chương àh nàng, cứ từ từ, còn nhiều trò =)) =)), chuẩn bị chạy nước rút 😀

  4. Tky kim 28/09/2011 at 10:01 pm

    Nhân vật của chị Ly có cá tính rất vững, tính cách ko thay đổi, truyện nào cũng thế.
    Đừng nói là bác Sen cứu con sam nha.=)

    • Fynnz 28/09/2011 at 10:58 pm

      tính cách bên ngoài sẽ ko thay đổi, mặc dù thái độ đối với người yêu sẽ thay đổi =)), ko thay đổi chắc bị đánh sưng đầu quá, cái kiểu vũ phu như con sam ở quyển 1, chuyên đi đánh Duy, nếu lấy vợ rồi mà còn thế là sớm ngày vào viện.

  5. Tiểu Quyên 28/09/2011 at 10:21 pm

    ko biết lần này 2 anh có thoát ko ta, rơi từ trên máy bay a…hic.hic………….

  6. kute_monkey 28/09/2011 at 10:34 pm

    Mạnh mẽ kiên cường đến mức cứng đầu cứng cổ
    Không thử sao biết!
    Đó là câu cửa miệng của em
    Và Liệt đã không thử sao biết chết hay sống!
    Duy không cản vì Duy tin Liệt
    Aigoo~~~~ Thế này mới gọi là yêu chứ.
    Trao đi tất cả, cả niềm tin và sự sống!:x

  7. khicon 28/09/2011 at 10:42 pm

    con sam vậy thì bé Duy mới chịu chứ … phải mạnh mẽ và kiên cường mới tìm được con đường sống, nếu như đến như nước nầy, mà con sam hoảng lên, không tìm phương pháp mở con đường sống cho mình thì nó đâu phải là con sam từ hồi đầu truyện tới giờ …!

    • Fynnz 28/09/2011 at 11:15 pm

      *sam liều, sam điên* mới là sam mà Duy yêu ^^.

      Cho nên trên cả phi cơ có đông người như thế, có 2 tình địch hạng nặng của sam nhưng ko ai qua mặt được sam hết :>, vì độ điên của bé Vi và bác Sèn ko thể nào bì kịp con sam.

  8. naharu 28/09/2011 at 11:01 pm

    ta có cảm giác mình đang xem phim hành động hay sao đó ? hồi hộp thấy ghê luôn

  9. lilith12356 29/09/2011 at 10:57 am

    trong bất cứ tình huống nào… sam anh vẫn là no1… cái này vượt hơn khoản các công trong nhà của fynnz rùi. làn tới mà có cuộc bình chọn anh công xuất sắc nhất, mặt dày mày dạn nhất, sến súa nhất ta sẽ bầu cho anh

    • Fynnz 29/09/2011 at 11:33 am

      về độ mặt dày và bậy bạ thì ta công nhận sam là đệ nhất trong các công ở nhà ta.

      ta mới nghĩ ra 2 cái: đệ nhất tự kỷ và đệ nhất tự sướng cho Chín nông dân với sam thôi. Còn con rồng thì ta vẫn chưa nghĩ ra cái gì, vì bảo là mặt dày cũng có nhưng không bằng con sam, con rồng nó nằm giữa giữa ^^.

  10. kenie 29/09/2011 at 11:04 am

    T_T em ko thấy comment của em hiện lên T_T có vấn đề gì thế ạ~

    • kenie 29/09/2011 at 11:07 am

      đã thấy hiện lên, có lẽ ko cho để link này kia ạ? T_T

      bj có tin đồn Hamao-chan đó Takumi sang vietnam, có lẽ sài gòn, ss me đc chụp hình xin chữ kí nha ss :))

      thêm nữa, ss pu có khỏe ko ạ 🙂

      • Fynnz 29/09/2011 at 11:17 am

        được rồi đó ken, nó liệt comment của em vô phần spam.

        mà giờ biết anh này sang đây, nhưng biết đi đâu mà gặp a @____@

      • Rin 29/09/2011 at 4:46 pm

        Ta cũng muốn có đc chữ kí của Hamao chan…ôi mĩ nhân của lòng ta…thật đáng ghen tị vs nàng me nào đó:))
        Tại sao toàn sài gòn vậy…đến bjo zai đẹp mới ra hn đây =.=”….Ta muốn chuyển nhà vào trong đó=)))))))))

      • Rin 29/09/2011 at 9:18 pm

        Đâu có….Chê nhà ta có thấy ra ngoài đây đâu…nhưng mà suju ở ngoài này thì ta có đc sờ tay Chul=)))))…Haizzzz..chả nhẽ ta vs Chê hẻm có duyên=)))..mai ta đi cầu duyên vậy=))))

    • Fynnz 29/09/2011 at 11:15 am

      comment trước àh? Ss ko thấy trong phần quản lý, em viết lại đi.

  11. ixora 29/09/2011 at 1:55 pm

    Mình cũng thích điều đó, bản tính hoang dã, cuồng ngạo và tự tin của con sam, cho dù trong hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm tới cỡ nào, con sam vẫn nguyên vẹn như thế. Chính điểm đó đã thu hút Duy.

    Xem con sam làm chuyện điên rồ nhưng vẫn rất tự tin, tìm cửa sống trong cái chết, thế mới là con sam chứ, ngồi yên chờ chết ko phải là tác phong của con sam.

    Duy là người ôm con sam lại à, sao có thể nhỉ? Duy đang rất yếu mà, đứng còn ko vững nữa là, hay là đó chính là sức mạnh của tình yêu. Duy đâu thể đứng nhìn con sam bị hút ra ngoài, rồi rơi xuống tan xác được. Chỉ là vịn lại con sam rồi hai người cũng bị hút ra mà thôi, chứ ko thì áp lực đó có ai có thể gượng nổi với nó đâu nào, nhất là con sam lại đứng ngay ở chỗ hổng nữa.

  12. Rin 29/09/2011 at 4:43 pm

    “….mẹ kiếp ta chịu hết nổi rồi, Hecate, ta muốn nó cùng xuống địa ngục với Claudy!” => Đây là cái câu con sam nói mà ta thik ở trong chương này =)))
    Con sam sắp bay ra ngoài thì bị túm lại…ai..là ai túm con sam….sau 1 hồi phân tích cm..ta nghĩ là bác Sen vì chỉ có mỗi bác ý là còn tinh thần…nhưng mà ta muốn đó là Duy bé bỏng ah…vì tình yêu mà gồng mình dậy để cứu con sam…Nó mới lãng mạn và ngọt ngào làm sao=))))))

  13. jing 29/09/2011 at 8:07 pm

    * ôm nàng lắc lắc * cái màn con sam lái boeing lượn lờ trên không trung của ta đâu?????? không xảy ra ak * cào tường * ta mong chờ biết bao á T________T

    sam – i nhớp riu- đúng bản chất sam lưu manh , quyết đoán, tự tìm sự sống trong cái chết , không ngồi chờ tử thần mà thách thức với tử thần , thách thức với cái chết , với thiên nhiên , con người như thế mới xứng cho Duy vứt bỏ tự tôn đi yêu 🙂

    T^T đừng nói là Hỏa tỷ cho bác Shen – ng bí ẩn mặt dày đi cứu con sam nha , sam thà chết chứ k mún mắc nợ thèn cha ấy

    • Fynnz 29/09/2011 at 9:20 pm

      =)) nàng mơ tưởng gì vậy.

      Hỏa Ly đời nào cho bác Shen đi cứu còn sam, có cứu thì con sam cũng ko cần đâu, nó chỉ muốn mang ơn của Duy thôi :>

  14. Chajatta240492 30/09/2011 at 9:52 am

    Vừa nói xong chương trước thì chương này máy bay cho rơi hết luôn =))) con sam bị tức kìa. Làm bé duy mất ý thức, rồi bé ly trúng độc, chả khác gì chọc tổ ong kìa. Mong chờ màn hai ngừi ôm nhau nhảy xuống a

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: