Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 154


.::Đệ Nhất Bách Ngũ Thập Tứ Chương – Tội Lỗi Và Hình Phạt::.

Trong phòng bởi vì câu này mà trở nên yên lặng, chỉ có tiếng gió lẻn vào trong không khí, cho đến khi có người mở miệng.

“Trước kia người nào luôn mồm muốn ta cách xa hắn một chút? Chẳng phải là ngươi hay sao? Hiện tại còn nói như vậy?” Vu Duy Thiển không hiểu rõ ý của Lê Khải Liệt, nhíu chặt hàng lông mày làm nhếch lên hàn ý sắc bén, “Còn việc ngươi biết về quá khứ của ta là sao?”

Bốn người ở trong phòng, rèm che phất phơ, gió đêm từ bên ngoài lùa vào cửa sổ mang theo những hạt bụi li ti, ánh mắt đau lòng của Lê Khải Liệt làm cho hắn nghi hoặc, chuyển hướng sang Vivian, “Rốt cục ngươi đã nói cái gì với hắn?”

“Ta nói những gì nên nói, có lẽ còn có một chút không nên nói.” Vivian bĩu môi, giống như rất vô tội, đôi mắt quyến rũ màu lam tím lấp lánh hào quang, nàng nói cho Lê Khải Liệt biết những chuyện đó bất quá là muốn nhìn xem phản ứng của Vu Duy Thiển, đây là lần mạo hiểm cuối cùng của nàng, một chút phản kháng nho nhỏ để biểu đạt sự bất mãn của mình.

“Vì sao không đem bí mật lớn nhất kể cho hắn nghe? Sợ hắn khổ sở vì ngươi hay là sợ hắn sẽ làm ra chuyện gì? Ngươi rất bảo hộ hắn, Wirth, người đàn ông này bị ngươi dung túng như vậy, thật sự khiến người ta có một chút ghen tị.”

“Rốt cục ngươi đang nói cái gì, Vivian, ngươi cũng biết ta không kể ra bởi vì đó là chuyện quá khứ, quá khứ trước kia của ta không liên quan đến hắn…” Vu Duy Thiển vẫn chưa nói xong thì Lê Khải Liệt đã tiến lên, “Chỉ cần là chuyện của ngươi thì đều có liên quan đến ta!” Hắn trừng mắt nhìn Vu Duy Thiển, giống như không thể tin được Vu Duy Thiển sẽ nói ra những lời như vậy.

“Cho tới hôm nay ta mới biết được chân tướng của cái gọi là bất tử, nếu Vivian không nói cho ta biết thì ngươi còn định giấu ta đến bao lâu?”

Tiếng rống giận giống như sóng biển cuồn cuộn có thể cắn nuốt người ta, trên vai bị Lê Khải Liệt siết rất chặt, đón nhận ánh mắt của đối phương, Vu Duy Thiển nhíu chặt mày, biết Vivian đã nói hết tất cả, “Hiện tại chẳng phải ngươi đã biết hết rồi hay sao? Kỳ thật cũng chẳng có gì đáng nói.”

Thế mà Vu Duy Thiển lại không bận tâm! “Chẳng có gì đáng nói? Như vậy cái gì mới đáng nói?” Lê Khải Liệt bị biểu tình hờ hững lơ đễnh của Vu Duy Thiển chọc giận, hắn cắn răng mà mỉm cười.

“Cái gọi là bất tử của ngươi không phải là ân huệ quỷ quái gì cả, mà là trừng phạt, là tội lỗi mà ngươi phải gánh chịu cả trăm ngàn năm cũng không thể giải thoát! Còn người trừng phạt ngươi không phải ai khác mà chính là dòng họ của ngươi – là cha mẹ anh em của ngươi, là người thân nhất của ngươi – vì sao ngươi không nói cho ta biết những chuyện này!” Giống như vài âm cuối trong phím đàn, lời nói của Lê Khải Liệt khuấy động sự lạnh lùng trên khuôn mặt đóng băng của Vu Duy Thiển, nhưng dưới đáy lòng lại nóng như lửa đốt.

Đã sớm chôn vùi lại một lần nữa bị đào lên, nghĩ đến chuyện xưa có thể đã lãng quên, nhưng lại vì biểu tình vừa oán giận vừa đau xót của Lê Khải Liệt mà một lần nữa gợi lên cảm xúc giống như bóc kén để kéo tơ, từng lớp ngoài bị bóc ra để lộ phần kết sương bên trong.

“Bất quá chỉ như vậy mà thôi, ngươi muốn biết thì ta sẽ nói cho ngươi biết.” Nâng ngón tay để mơn trớn trên khuôn mặt của Lê Khải Liệt, vẻ mặt của người này dường như còn đau đớn hơn so với chính mình, Vu Duy Thiển nhếch môi cười, là một nụ cười trào phúng.

“Ta đã sớm nói với ngươi đó là nguyền rủa, cho nên không xem như cố ý giấu diếm.” Lúc này mà hắn còn tâm tư để ngụy biện, Lê Khải Liệt sầm mặt nhìn hắn ngồi xuống, vẫn là bộ dáng ngạo mạn trầm ổn, ngồi ở chiếc ghế đặt bên cạnh cửa sổ, lộ ra biểu tình khó hiểu trong bóng đêm mênh mông.

“Ngươi có biết ta làm cách nào để đến Anh quốc hay không? Là trốn thoát từ quốc gia của ta, vì trốn tránh sự đuổi giết của hoàng tộc, lý do là chúng ta không thể dự đoán được thiên tai phát sinh trong năm đó, năm ấy chấn động cả kinh thành – hoàng thành thương vong nghiêm trọng, hoàng đế tức giận, phải có người bị trừng phạt.”

Âm điệu chậm rãi bình thản, Vu Duy Thiển nhìn bóng đèn thủy tinh ở trước mặt, bảy sắc cầu vồng của chụp đèn có thể mê hoặc ánh mắt của người ta, hắn dựa vào lưng ghế, chậm rãi nhắm mắt lại, “Bộ tộc Vu thị của chúng ta đo lường tính toán thiên tượng, xem bói cát hung, địa vị đặc thù đã sớm bị người ta ghen tị đỏ mắt, cho nên khi sự tình xảy ra thì chúng ta lập tức chạy thoát khỏi kinh thành, nhưng có câu khắp cõi dưới trời, không có chỗ nào không phải là đất của vua, có thể chạy trốn đến nơi nào?”

Cho dù trải qua bao nhiêu năm, chỉ cần hồi tưởng thì những hình ảnh đó trong ký ức lại rõ ràng giống như một thước phim đang diễn ra ngay trước mắt….

Tiếng khóc lóc đau đớn mắng chửi, những khuôn mặt quen thuộc mà lại xa lạ, trong sự phẫn nộ và tuyệt vọng, dòng họ Vu tiếp cận với tử vong, hàng trăm vong hồn muốn thoát khỏi vận mệnh nhưng rốt cục không thể như nguyện.

Đuổi giết, lưu vong, chết chóc.

Nghĩ đến cảm giác chết lặng tựa hồ sau khi gặp được Lê Khải Liệt thì mới có thể thức tỉnh một lần nữa, bao gồm cả ký ức trước kia đều cùng nhau sống lại, khóe miệng khẽ mím của Vu Duy Thiển lại lộ ra đường cong dịu dàng.

“Trên đường lưu vong ta đã cứu một người, nhưng không ngờ đứa bé còn nhỏ hơn cả ta lại là thích khách của triều đình, hắn hạ độc giết chết tất cả mọi người, chỉ có ta là không trúng độc, bởi vì ta tự ý cứu hắn cho nên bị dòng họ trách phạt bắt nhịn đói, tránh được một kiếp.” fynnz.wordpress.com

Thật đáng mỉa mai, hắn nhướng mi, quay đầu lại, tựa hồ còn có một chút ý cười, “Những chuyện này Vivian đều đã nói rồi, đúng không?”

Lê Khải Liệt không thể nhìn thẳng vào mắt của Vu Duy Thiển, đồng tử sắc bén lại ngạo nghễ vẫn thâm thúy như trước, hắn không muốn nghiên cứu đến tột cùng trong đó là tình cảm hay là bi ai, hắn chỉ muốn ôm chặt Vu Duy Thiển, nhịn không được mà ước gì lúc đó hắn đã sinh ra, nếu lúc ấy hắn có thể cứu Vu Duy Thiển thì bọn họ đã sớm quen nhau….

Đáng tiếc mặt kệ có bao nhiêu ước gì thì không ai có thể thay đổi sự thật đã xảy ra.

Đó là chuyện xưa đã xảy ra mấy trăm năm về trước, đã sớm trở thành một phần của lịch sử, không người biết rõ.

“Đừng nói thêm nữa!” Vivian phát hiện chính mình sai lầm, hành động của nàng đang vạch trần vết thương mà người kia đã vùi lấp, “Wirth, hắn đã biết tất cả, ngươi không cần phải nói nữa.”

“Đó là ngươi nói với hắn.” Ánh mắt của hắn dời khỏi Vivian, chăm chú nhìn Lê Khải Liệt một lúc lâu, “Ngươi muốn biết hết thảy từ chính miệng của ta? Ngươi muốn có được hết thảy con người của ta, bao gồm cả quá khứ, mặc kệ nơi đó xảy ra chuyện gì thì ngươi đều muốn tất cả–”

Vu Duy Thiển cười khẽ, không biết là đùa cợt hay là tán dương, “Đúng là kẻ lòng tham không đáy.”

“Chỉ cần ngươi nguyện ý nói cho ta biết thì chuyện gì ta cũng muốn biết, ta đúng là lòng tham không đáy.” Lê Khải Liệt thừa nhận thẳng thắn, đi ra phía sau lưng ghế rồi choàng tay ôm lấy bờ vai của Vu Duy Thiển, “Để ta nói tiếp thay ngươi, có được hay không?”

Không đợi Vu Duy Thiển trả lời, hắn siết chặt cánh tay, “Bởi vì ngươi không bị trúng độc nên trở thành hy vọng duy nhất, nhưng ngươi cũng trở thành tội nhân vì đã tạo thành hậu quả như vậy, dòng họ của ngươi trước khi chết đã đem toàn bộ lực lượng nhồi nhét vào người của ngươi, thiên hồn trên người của ngươi không phải là oan hồn lãng quên quá khứ mà sinh ra oán niệm – tất cả đều là người thân của ngươi.”

Bị người chí thân oán hận là tư vị gì, trong một đêm mất đi tất cả sẽ là cảm giác gì? Bởi vì chính mình mà hại chết toàn bộ gia tộc thì sẽ đau đớn và hối hận như thế nào?

Lê Khải Liệt cực lực khống chế bi ai và phẫn nộ khiến cho giọng nói bị thay đổi, “Ngươi muốn thừa nhận sự trừng phạt của mấy trăm oan hồn đối với ngươi, lực lượng của bọn họ làm cho ngươi bất tử nhưng cũng tra tấn linh hồn của ngươi. Nhiệm vụ của ngươi là làm cho dòng ho Vu tiếp tục trường tồn, nhưng ngươi không nghe theo, ngươi chịu đựng lực lượng không thể khống chế nàymà chạy khắp thế giới, muốn tìm phương pháp giải cứu chính mình, sau đó ngươi gặp được Vivian, trong một lần ngoài ý muốn nàng đã cứu ngươi, thầy của nàng biết chuyện của ngươi, sau đó nói cho ngươi biết chỉ có thể mất đi tất cả thì mới có thể giải thoát bất tử.”

Dốc hết tất cả để trả giá hoặc là vứt bỏ linh hồn của chính mình. Cách thứ hai sẽ làm cho hắn trở thành một cái xác không hồn, đây là biện pháp trừng phạt tàn nhẫn nhất.

“Làm sao ngươi có thể thừa nhận oán hận của người thân đối với mình? Làm cho những oan hồn này ký sinh trên người thì ngươi có cảm giác gì? Làm trái ý nguyện của người chết thì ngươi cũng không được tự do, Duy–” Lê Khải Liệt nắm lấy bả vai của Vu Duy Thiển, ngửi được hương vị thơm mát nhẹ nhàng tản ra từ mái tóc đen, “Để ta làm cho ngươi tự do, ngươi có thể cùng Senzou ký khế ước….”

Thật vất vả mới nói ra được, nghe giống như bị cắt vào máu thịt, mỗi một chữ là một miếng thịt bị khoét mất, “….Nếu hắn có thể làm cho ngươi sống thoải mái.”

“Chỉ cần có thể làm cho ta sống thoải mái thì ngươi không bận tâm việc hắn và ta có quan hệ chặt chẽ, từ nay về sau làm cho huyết mạch của ta và hắn hòa thành một, dùng phép thuật bí truyền thành lập khế ước, linh hồn của ta và hắn sẽ trở thành một bộ phận của nhau, cho dù như vậy cũng không thành vấn đề hay sao?” Liếc mắt về phía sau một cái, đúng như hắn dự liệu, không phải là gương mặt cao hứng.

“A, đúng vậy, cho dù là như thế thì cũng không thành vấn đề.” Bày ra một nụ cười vặn vẹo khiến người ta không dám liếc mắt nhìn nhiều, Lê Khải Liệt nghĩ một đằng nói một nẻo.

Vu Duy Thiển đẩy tay hắn ra rồi đứng dậy, “Nói dối.”

Một cái tát không nhẹ cũng không nặng lên mặt Lê Khải Liệt, ánh mắt lạnh lùng ngạo mạn lại uy nghiêm nhìn hắn một cách khinh thường, “Rõ ràng ghen muốn chết, trên mặt của ngươi còn viết rõ ràng ba chữ không tình nguyện, vì sao lại không chịu thừa nhận? Không muốn ta làm như vậy thì cứ việc nói thẳng, dù sao ta biết ngươi là một kẻ ích kỷ không chỉ ngày một ngày hai, tình nguyện để ta bị tra tấn chứ không nguyện ý để cho ta có liên lụy với người khác, đây mới là suy nghĩ thật sự của ngươi.”

“Ngươi có khinh thường ta hay không?” Lê Khải Liệt vuốt mặt, vẻ mặt mâu thuẫn khó phân biệt, giống như ngay cả bản thân hắn cũng không biết ý đồ chân chính trong lòng của mình, giọng điệu vẫn ngọt ngào như trước, “Cũng chỉ có ngươi hiểu ta nhất, nhưng Duy, muốn và làm có đôi khi không nhất trí, sau khi đặt tự do của ngươi và tính độc chiếm của ta lên bàn cân thì đây là sự lựa chọn của ta.”

Rốt cục xuất phát từ yêu hay là nhận định điều gì đó, cho nên mới lớn mật quyết định, Vivian không thể tìm thấy đáp án từ trên khuôn mặt điển trai lại tràn ngập tính xâm lược của Lê Khải Liệt. Senzou lộ ra bộ dạng suy nghĩ sâu xa, nhìn hai người đang đối mặt với nhau bên cửa sổ.

———-

P/S: khổ thân bé Duy :(, số em khổ từ nhỏ đến lớn, đến già cũng chẳng bớt khổ, khi rước lấy nguyên cục nợ vào người =.=

34 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 154

    • dailaogia 24/09/2011 at 8:57 pm

      Duy nhi của lão
      hem nay mới gặp mà đau cả đầu
      quá khứ của pé cũng thiệt tàn nhẫn ha, còn con sam xứng đáng ăn cái tát.. có điều cái mẹt nó nói tất cả rồi.. nó muốn chịu thay cho DUy nhi aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
      ps: mấy ngày hem nay không thăm Fynn khìn được do nhận được tin khá buồn cho nên chẳng còn hứng thú gì nữa, hem nay mới pình pường trở lại…………
      Miêu lão đã up òi…….
      nhớ nàng nhìu aaaaaaaaaaaaaaaaaaa

      • Fynnz 24/09/2011 at 9:48 pm

        Vì yêu mà lão, cho nên đau khổ thì cũng phải chịu, thấy người mình yêu được hạnh phúc là quan trọng nhất (chỉ những ai yêu quá mới thế thôi o_o)

        P/S: lão đừng buồn nữa nha :(, chia buồn với lão.

  1. misaki 24/09/2011 at 9:00 pm

    hôm nay có được phong bì rùi,

  2. yellow92 24/09/2011 at 9:29 pm

    Hais
    thật k ngờ quá khứ của bé Duy lại có 1 quá khứ đau lòng đến vậy, ngẫm lại thì cả con sam lẫn bé Duy đều có 1 quá khứ k tốt đẹp gì cho cam, thiết nghĩ có lẽ đó là lí do 2 anh yêu nhau, giống như san sẻ nỗi đau cho nhau vậy =)
    Thực mong 2 anh có thể nhanh chóng giải nguyền, tuy rằng ta cũng chả ưa việc nhờ vả bạn senzou, nhưng nếu k có cách nào khác, thì thui chịu thiệt 1 chút để 2 anh có 1 tương lại hạnh phúc vậy

  3. kumori 24/09/2011 at 9:34 pm

    Haizz, nên gọi con sam là vị tha hay ngu ngốc đây. Nhưng mà nếu cho ta chọn, ta cũng chọn như nó, để cho Duy sống thoải mái thì chịu ăn dấm cả đời =)). Ta đoán Duy sẽ ko đồng ý ký khế ước, người giải bất tử cho Duy sẽ là sam cơ mà :>.
    Bạn Sen làm ơn biểu lộ tý hỉ nộ ái ố đi, bạn cứ như thế làm mình càng ghét bạn à ><

    • Fynnz 24/09/2011 at 10:15 pm

      con sam là ranh ma một cách si tình =)) =)).

      Bác sen cứ như đeo cái mặt nạ lên mặt ấy =.=, giờ nàng hiểu cảm giác của ta rồi đấy, mỗi khi đọc thấy bạn ấy là lại ngứa ngáy, giống như vết sẹo vừa liền da đang kéo mài, ngứa mà không dám gãi =)) =)).

  4. kami 24/09/2011 at 9:52 pm

    Sao lại trớ trêu như vậy, bị phạt không ăn cơm vô tình lại cứu mạng của Duy. Nhưng sống sót thì sao chứ vẫn không thoát khỏi oán niệm của người khác. Thôi ta sẽ tin tưởng vào một tương lai sáng sủa là em Duy sẽ được giải thoát và sống bình thản bên cạnh Liệt. Không biết có phương án C để Duy chọn không chứ ta thấy sống mà linh hồn bị ràng buộc với một người khác thì không thể nào mà thoải mái được… mình nghĩ gì nó bít hết, hem được.

    • Fynnz 24/09/2011 at 10:13 pm

      cho dù có thoát kiếp nạn nhưng sống mà bị chì chiết như vậy thì khổ sở lắm, mấy trăm năm qua Duy phải sống như vậy…đến khi Liệt xuất hiện thì mới giúp cho Duy quên đi một phần quá khứ.

      Tất nhiên là chỉ có 2 phương án thôi ^^.

  5. Tiểu Quyên 24/09/2011 at 10:14 pm

    khổ thân anh Duy a, ko biết anh Duy có kí khế ước ko nhỉ

  6. khicon 24/09/2011 at 10:28 pm

    ta hận cái dòng họ Vu mắc toi kia, dám hành hạ em Duy hiền như “nai” của ta …. hai anh chơi trò lướt sóng xong rùi đó, chắc chương sau có ferrero rocher ăn!

  7. Hàn Kỳ Nhi 24/09/2011 at 11:29 pm

    Cai khe uoc nay giong cai khe uoc ma Long Viem lap luc cuoi nhau phai ko ah?!
    Hai linh hon thanh mot?! An! Khong chi con Sam ma ca be Vi, chac la ca be Ly, ca chung ta deu ghet!=.=’
    Co the de luc luong nay cua Senzou chuyen sang cho Sam ko?!;;)

  8. Tky kim 25/09/2011 at 12:01 am

    Ớ, lập khế ước như dậy là hổng có được đâu à. Bác sen gian xảo quá, mục đích là đây sao.
    Em Vi một bước sai lầm, khơi lại nỗi đau rồi. Hai vợ chồng này cùng nhau bị Ly tỷ ngược.

    • Fynnz 25/09/2011 at 12:24 am

      cũng có ngược đâu, tình tiết này là cần thiết để giải quyết vấn đề và khúc mắc của 2 vợ chồng nè ^o^

  9. HANG 25/09/2011 at 12:03 am

    xong vo.da tj.dj ra! *Gjan ca chem thot* duy jt toj wa. keo dan va duy ky hjep uoc ko tj?

  10. Rin 25/09/2011 at 9:27 am

    Haizzzz……
    Sao hqua mắt ta có thể nhìn lầm là hok có chương này cơ chứ…thật là quằn quại ah=))))
    Duy bé bỏng thật đáng thương…bị cả dòng họ oán hận….đừng lo vì sam cục cưng sẽ giải thoát…nếu hok thì đảm bảo cả tác giả lẫn người edit sẽ bị ném đá=))))
    Chương này vẫn chưa byk Duy bé bỏng sẽ làm sao….uất hận =.=”
    Con sam bị ngược…ố là la…ngược thêm vài chương nữa cho nó hồi hộp gay cấn=)))))))))

  11. eruu 25/09/2011 at 6:40 pm

    e đã đuổi kịp sis TT___TT
    Mấy hôm nay e xui dã man ,đang pùn mà đọc xong chương này càng thêm đau lòng TTOTT
    ko bít đâu :(( :((
    E muốn giết cái tên Sassenzou mặc dù a ko làm gì nên tội cả ….[ cười ] nhưng sao nhìn mặt a là e muốn ném bom nhà a quá đi …..Duy mà làm thế thiệt e sẽ là fan girl đầu tiên cho a vào nhà đá [ cầm bom vs lựu đạn ] a có gan nhào vô [ thủ thế ] dám đụng tới Duy đi ,làm Liệt ca đau lòng đi …………. ghừ ……e xé xác a ra làm gỏi trộn cho sis Fynnz ăn liền

  12. HANG 25/09/2011 at 8:10 pm

    chan wa!-.-!…keo dan djnh duy chat nhu keoconvoj kun.sam ngoc!

  13. lilith12356 26/09/2011 at 3:27 pm

    ta thấy tội đuy duy quá, lúc nhỏ đã khổ thế… về già lại càng khổ, càng đau đầu…ơ, nhưng trong cái khổ lúc về gài cũng có phần thích thú đấy chứ… “tính phúc “mới đúng

  14. ixora 27/09/2011 at 11:30 am

    Thì ra ngay cả người đọc cũng bị che giấu. cả ngàn linh hồn oán hận đó ko ai xa lạ, là tất cả bộ tộc họ Vu của Duy, đã bị triều đình giết chết, dồn nỗi oán hận lên người Duy. Sống như vậy bảo sao Duy ko khoác lên mình một mặt nạ lạnh lùng như thế, còn sống cho tới giờ phút này mà ko trở nên yếu đuối, tự tìm cái chết đã là một sự dũng cảm và kiên trì vô hạn rồi.

    Con sam nhìn còn đau lòng hơn cả Duy nữa, phải rồi, nó đau lòng lắm, nhưng xem gương mặt của nó khi bảo đồng ý kìa, vặn vẹo khó coi. Nhưng cũng phải thôi, đồng ý là một chuyện, có tự nguyện hay ko thì là do lòng mình muốn, làm sao che giấu được. Duy thương nó như thế, đâu có muốn làm nó buồn hồi nào đâu. Đúng là Duy rước cục nợ mà, tự nhiên lại phải bỏ qua cơ hội như thế nha. Nhưng thật ra, lệ thuộc vào một người nào đó, nhất là người ko phải mình thương yêu hay thân thuộc là một điều khó chịu, nhất là với người cao ngạo như Duy, nếu chỉ nghĩ về một phương diện đó thôi cũng thấy khó thực hiện rồi. Giờ lại thêm nhìn mặt con sam nữa, bảo đi đi, mà vẻ mặt như thế, làm sao Duy đành lòng cho được.

    • Fynnz 27/09/2011 at 7:00 pm

      vì Duy là người cao ngạo nên không thể chấp nhận lệ thuộc vào người khác, chỉ ngoại lệ với sam thôi, vì sam mà Duy có thể vứt bỏ kiêu ngạo của mình.

      (riết rồi ta cứ gọi là sam mà chẳng gọi là Liệt, gọi Liệt thấy lạ mồm T___T)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: