Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 152


.::Đệ Nhất Ngũ Thập Nhị Chương – Thủy Triều Hắc Ám::.

“Cái gì?” Lydia không hiểu ý của Wolf, Deman từng bổ nhiệm Wolf làm vệ sĩ của nàng đương nhiên là tin tưởng năng lực của hắn, để cho Lydia xoay người lại rồi vén lên mái tóc xoăn mềm mại của nàng, Wolf quan sát một cách cẩn thận, giống như đang tìm cái gì đó.

“Nàng bị sao vậy?” Vu Duy Thiển phát hiện tình huống nơi này khác thường, Lê Khải Liệt đứng bên cạnh hắn nghe được lời của Wolf, ánh mắt tựa hồ hiện lên một tia sát khí mạnh mẽ, “Wolf–” Ngữ khí của hắn rất nguy hiểm.

“Chỉ mong là ta lo xa….” Wolf chưa từng ấp úng như vậy, hắn thường nhanh chóng làm ra phán đoán, nhưng lúc này lại hoàn toàn khác với những lần trước kia, cho đến khi ánh mắt của hắn dừng lại bên cạnh lỗ chân lông trên làn da.

“Hoàng tử điện hạ, quả thật đúng như vậy.” Hắn nói ra một câu mơ hồ, biểu tình trên mặt giống như mặt nạ xuất hiện vết rạn, rốt cục không thể giữ được bình tĩnh.

Lê Khải Liệt đột nhiên tiến lên một bước, nhìn sâu vào trong cánh rừng, “Hạ lệnh bắt sống!”

Mệnh lệnh lập tức được truyền xuống, đồng thời Vu Duy Thiển nhìn thấy ngay lỗ chân lông ở sau gáy của Lydia có một dấu vết màu đỏ rất nhỏ, không nhìn kỹ thì tuyệt đối sẽ không phát hiện, tiếp qua vài giờ nữa thì có lẽ sẽ không nhìn thấy.

“Đây là thủ đoạn mà lão già kia hay sử dụng!” Giống như nghiến ra từ giữa kẽ răng, hắn biết Lê Khải Liệt đã hoàn toàn bị chọc giận, xem ra Josen Claudy không chỉ đơn giản xem Lydia là con tin mà thôi.

“Ta lại trở thành phiền phức có phải hay không? Đều do ta không nên đứng trong vườn một mình, vì vậy mới có thể làm cho người ta thừa cơ hội, ta bị hạ độc hay sao?” Lydia có thể nhìn ra manh mối từ lời nói của Wolf và phản ứng của Lê Khải Liệt, biết đã xảy ra chuyện, “Đừng lo lắng cho ta! Cứ bắt lấy người kia, bất luận sống chết!”

“Cứ để cho Leo xử lý, con gái, chuyện này không thể trách con.” Sắc mặt của Deman rất trầm trọng, hắn trấn an nàng rồi quay đầu nhìn Lê Khải Liệt thì nhận được một ánh mắt khẳng định, trong đó ẩn chứa ý chí mãnh liệt, chứng tỏ hết thảy quyết tâm.

“Leo, tuy rằng ngươi không phải là con của ta, nhưng ta tin tưởng ngươi, chuyện tiếp theo sẽ giao cho ngươi.” Deman là người rất thẳng thắn, không hề tỏ ra kiểu cách cao ngạo của một quốc vương, hắn luôn luôn làm ra quyết định thỏa đáng nhất trong thời khắc quan trọng.

Hắn dẫn Lydia quay lại hoàng cung, mặc kệ Lydia bị trúng độc gì, mời bác sĩ đến thì ít nhất có thể trì hoãn thời hạn bị phát độc.

“Đó là độc tố lấy ra từ một loại thực vật, sẽ tạo thành tổn thương đối với thần kinh não bộ của con người, nhưng cơ thể người hấp thu nó rất chậm, trước lúc đó nhất định phải bắt cho bằng được Josen!” Chờ bọn họ đi rồi thì hắn mới giải thích, từ trên người Lê Khải Liệt truyền đến nhiệt độ bao hàm hết thảy phẫn nộ và bạo lực, từ trong túi quần lấy ra một viên đạn rồi ngắm nghía trên tay, hắn vừa cười lạnh vừa nhìn chăm chú vào rừng cây.

Nụ cười tựa như mang theo màu sắc đỏ tươi, là lửa giận và khát máu dung hợp cùng nhau, Vu Duy Thiển cũng không xa lạ đối với Lê Khải Liệt như vậy, “Không muốn ta tiếp tục đỡ đạn cho ngươi thì đừng xằng bậy nữa.”

Bàn tay vẫn còn nhuốm máu đặt trên vai của Lê Khải Liệt, lời nhắc nhở của hắn lập tức thu được hiệu quả, Lê Khải Liệt hừ cười một cách không cam lòng, “Ngươi biết rõ ta không muốn ngươi gặp chuyện bất trắc, nhưng nếu không làm gì thì không phải là ta, ngươi đang lo lắng cho ta hay sao?”

“Đừng nói nhảm nhí! Ta không lo lắng cho ngươi thì có thể lo cho ai?” Sự tình liên quan đến Claudy, kế hoạch của Lê Khải Liệt luôn rất lớn mật, Vu Duy Thiển tự nhận việc hắn lo lắng không phải là dư thừa, con ngươi màu đen dưới hàng lông mày nhíu chặt đang bắn ra một trận ánh sáng lạnh.

Lê Khải Liệt cũng đã quen với việc hắn răn dạy mình, vì vậy liền có biện pháp để đối phó, “Chỉ cần không phải lo lắng cho những người vô vị khác là được rồi, tỷ như Senzou bên kia, hắn là do ngươi bảo Vivian mang đến đây, có đúng không?”

“Đúng thì thế nào? Chỉ có ngươi được phép lên kế hoạch mà ta thì không thể hay sao?” Nhấc mặt của Lê Khải Liệt lên, áo sơ mi dính máu làm cho Vu Duy Thiển thiếu vài phần tao nhã, nhưng ngược lại linh hồn ở sâu bên trong lại giống như một vị quân vương thời cổ đại có sự uy nghiêm và mạnh mẽ đang trực tiếp tiến thẳng vào tầm mắt của mọi người.

Ánh mắt của Senzou lóe lên, nhìn sâu vào trong cánh rừng, Vivian cười hì hì, “Người ở bên trong chạy không thoát, có người của ta thì không con mồi nào có thể bỏ trốn.”

Một màu lam tím quỷ bí chợt lóe qua đồng tử của cô bé, Lê Khải Liệt chưa từng xem nàng là một cô bé bình thường, hắn nhướng mi một cách đăm chiêu, “Ngươi dẫn người theo?”

Không đợi Vivian trả lời, hắn quay sang nhìn Vu Duy Thiển, “Ngươi báo với nàng từ khi nào?” Ánh mắt kia không biết là hứng thú hay là khó chịu.

“Cần gì phải thông báo.” Hắn ung dung lấy ra một thiết bị thật nhỏ được đặt ở mặt sau nút áo sơ mi, “Có thứ này thì mặc kệ ta đi đâu nàng đều có thể tìm được, lần này đối mặt với Claudy, chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng chỉ dựa vào lực của hai người chúng ta mà có thể đối phó hay sao?”

“Khi cần thiết thì ta sẽ yêu cầu chi viện người từ Deman.” Lê Khải Liệt không hề khinh thường Kent Claudy, hắn không phản bác lời của Vu Duy Thiển, cầm lấy thiết bị điện tử trong tay Vu Duy Thiển rồi ném xuống đất, hắn khoanh tay đứng tại chỗ để chờ đợi, “Chỉ cần không làm cho ngươi bị thương thì thế nào cũng được.”

Hắn không tiếp tục dây dưa chuyện này, Vivian cảm thấy bất ngờ, giọng nói nho nhỏ quấn lấy Vu Duy Thiển, “Wirth, có người bị phục tùng rồi nha, hình như rất biết nghe lời.”

“Phục tùng? Chắc là không thể hoàn thành được nhiệm vụ.” Vu Duy Thiển mỉm cười tự giễu rồi nhìn về phía Lê Khải Liệt.

Đối phương quay đầu lại, hình như nghe thấy được lời của Vivian, Lê Khải Liệt thản nhiên nhún vai, “Nếu là ngươi, liên tục nhìn thấy người mình yêu đổ máu vì mình thì ngươi có dám tiếp tục mạo hiểm hay không?”

Vivian há miệng thở dốc, sau đó bảo trì trầm mặc, Lê Khải Liệt dựa vào thân cây, tư thế thản nhiên, nhưng tầm mắt lại xuyên qua bên cạnh nàng, dừng trên thân của một người, giọng điệu trầm thấp cũng âm trầm giống như ánh mắt của hắn, “Ta chỉ có thể cẩn thận hơn, hung mãnh hơn so với sư tử, nhanh nhẹn hơn so với báo gêpa, giảo hoạt hơn so với hồ ly, ban đầu ta chỉ cần bảo vệ chính mình là được, nhưng hiện tại ta có một thứ quan trọng hơn cần phải bảo vệ.”

Đây là kết luận rút ra được từ những bài học kinh nghiệm xương máu, thật đáng buồn là máu tươi không chảy ra từ trên người của hắn mà lại đến từ Duy của hắn.

Ngón tay cầm súng mơn trớn trên mặt của Vu Duy Thiển, bạo lực và dịu dàng dung hợp, Vu Duy Thiển mỉm cười, “Sớm biết như vậy có thể làm cho ngươi trở nên cẩn thận thì lúc trước nên làm như thế.”

“Ngươi nói là tự làm cho mình bị thương hay sao?” Đồng tử vừa dã tính vừa dũng mãnh lộ ra hào quang sắc bén khó chịu, cho dù thu liễm như thế nào thì vẫn không thể thay đổi được bản chất, người đang ông mang theo lửa giận mà cười lạnh, “Ngươi không phải vẫn đang làm như vậy hay sao?”

“Đừng nói nữa, bọn họ ra rồi.” Ngay khi bọn họ đang nói chuyện thì trong rừng truyền đến một tiếng gọi, Vu Duy Thiển thu hồi bàn tay bị Lê Khải Liệt cắn mút, hắn là người đầu tiên bước lên.

“Chỉ biết đánh trống lãng.”Liếm khóe miệng, Lê Khải Liệt vừa tự nói vừa đuổi theo.

“Thấy rồi chứ? Đó là Wirth khi ở bên cạnh Lê Khải Liệt, ta không nghĩ ngươi có năng lực thay đổi hiện trạng này, mặc dù ta ghét người đàn ông đó nhưng ta càng ghét những kẻ làm cho Wirth mất hứng, mặc kệ ngươi muốn làm cái gì, ta sẽ không giúp ngươi đâu.” Vivian xoay người.

Senzou cười cười, “Ta chỉ muốn giúp hắn, làm cho hắn hoàn thành sứ mệnh của gia tộc Vu, ta đưa ra lời thỉnh cầu với cô Vivian cũng không tính là quá đáng, bất quá là chỉ mời ngươi giúp ta hỏi Wirth về quan điểm và dự định đối với chuyện này mà thôi.”

“Ngươi nghĩ rằng ta từng muốn tách bọn họ ra thì hiện tại ta sẽ giúp ngươi hay sao? Ngươi tìm lầm người rồi, Senzou.” Vivian ngẩng đầu, lạnh lùng mỉm cười, quay đầu lại rồi tiếp nhận chiếc mũ quý tộc truyền thống từ trong tay của Woodley, “Tình hình thế nào?”

“Tiểu thư, đã bắt được người, vẫn còn sống.” Trên người mặc nguyên bộ đồ đen cùng với mái đầu bạc phơ, Woodley thay nàng kéo xuống mạng che mặt, câu này đại biểu mọi chuyện đã chấm dứt.

Senzou nhếch môi một cách vô tội, hắn đi theo Vivian vào trong rừng cây.

Josen bị trúng hai phát súng, một ở đầu gối và một ở bả vai, một phát là do Lê Khải Liệt bắn trúng, phát còn lại là do Vu Duy Thiển bắn ra, hắn bị thương mà còn có thể trốn vào rừng, có thể thấy được hắn quả thật có một chút năng lực, hơn nữa nơi mà hắn bị phát hiện không phải ở chỗ sâu nhất trong rừng, tương phản, hắn dường như đang chờ có người tìm được hắn.

“Chúng ta giao dịch đi, chỉ cần ngươi tự mình về nhà một lần thì chúng ta sẽ giao thuốc giải cho ngươi.” Josen chật vật bị áp chế dưới đất, ngẩng đầu lên vẫn bảo trì nụ cười trên môi, cỏ cây cùng máu tươi dính trên người làm cho nụ cười này càng trở nên vô cùng kỳ quái.

“Chỉ đơn giản như vậy?” Họng súng nhắm ngay Josen, Lê Khải Liệt căn bản không tin chuyện nhảm nhí như vậy.

“Có gì mà khó khăn, ngươi chưa từng quay về nhà, ông nội nhớ ngươi, hắn muốn gặp người cháu có khả năng như ngươi.” Không biết có phải Vu Duy Thiển bị ảo giác hay không, hắn nhìn thấy trong mắt của Josen là oán hận, vô cùng bí ẩn, nhưng không hề tránh né tầm mắt của hắn.

“Lần này là độc gì, bao lâu mới phát độc?” Lê Khải Liệt giống như không nhìn thấy trên người của Josen đang chảy máu nhiễm đỏ cả mặt đất.

“Ta thích kêu nó là thủy triều, quá trình chậm rãi, nhưng khi phát độc thì có thể xâm chiếm hết thảy mọi thứ, thứ xinh đẹp rất thích hợp với người xinh đẹp, chẳng hạn như em gái của ngươi.” Mất máu quá nhiều làm cho sắc mặt của Josen trắng bệch, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến bầu không khí nặng nề một cách khủng khiếp mà hắn đang tạo ra, hắn hiển nhiên cũng biết điểm này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý.

Tiếp theo giày da của Lê Khải Liệt đá một cú lên hàm dưới của Josen, răng và máu đồng thời cùng phun ra khỏi miệng của hắn, dẹp đi nụ cười trên mặt, hắn thở hổn hển mà hộc ra một ngụm máu, rốt cục gục người xuống, “Leo, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, nếu hiện tại ngươi giết ta thì vĩnh viễn sẽ không lấy được thuốc giải.”

———-

P/S: bé Vi đáng yêu, giờ con sam an tâm rồi, có bé Vi giám sát bạn Sen, con sam ko cần lo bạn Sen hú hí với vợ của mình nữa :>

35 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 152

  1. khicon 23/09/2011 at 8:59 pm

    ta thấy bé Liệt cũng có kinh nghiệm tra khảo tội phạm ghê ý … con sam dữ ghê … !!

  2. kumori 23/09/2011 at 9:24 pm

    Uầy, hnay con sam nói được mấy câu người nhớn ghê, thik mấy câu của nó quá, chín chắn và biết suy nghĩ hơn cho Duy, vợ dạy có khác =)) =))
    Bé Vi yêu ghê, bạn Sen đừng hòng mà lớn xớn vs Duy nhé, nếu ta mà là bé Vi ta cũng chọn ủng hộ con sam hơn =))

    • Fynnz 23/09/2011 at 10:11 pm

      bé Vi chọn ủng hộ con sam là vì bé Vi giống chúng ta, khi ở cùng quan điểm fangirl thì sẽ muốn người yêu của Duy là 1 người rạch ròi dám yêu dám hận một chút, chứ kiểu lầm lầm lì lì ko biết bao giờ đâm dao sau lưng như bác Sen thì nguy hiểm quá :>, ko thể giao Duy cho người khó hiểu như bác Sen được 😀

  3. Tiểu Quyên 23/09/2011 at 9:46 pm

    ko biết anh Liệt có về nhà ko nhỉ, chúc mừng anh Duy có cách trị chồng a

  4. Rin 23/09/2011 at 9:52 pm

    Thiệt là sg…Vivian đc coi là fan-gơ ta thik nhất đến h của LY bà bà=))))
    Nói câu nào chết ngay Senzou câu đó…..
    Con sam sắp về nhà rồi….sắp đc gặp hết mấy người dòng họ Claudy rồi…ta ghét cái dòng họ đó…nhất là ông con sam…bắt ba con sam phải cưới chị của ba nó…điên khùng kinh >”<

    • Fynnz 23/09/2011 at 10:19 pm

      =)) vì Vivian bênh con sam nên nàng mới cưng bé như vậy 😀

      haizz, đúng là ông nội con sam bị khùng o_o, vì ép buộc ba con sam phải lấy chị của mình mà chị của ba con sam sau khi sinh con xong là tự vẫn luôn ấy, còn ba con sam thì bị điên điên khùng khùng, tội nghiệp lắm :(, bi kịch. Mà cái thằng Josen đáng chết, ta ghét thằng đó, nó chỉ thích quyền lực, ngay cả ba ruột của nó mà nó cũng hại cho điên điên khùng khùng để lợi dụng :(.

      • Rin 23/09/2011 at 10:31 pm

        =))))..tại vì bé ý đáng yêu mà =))))))))
        Ta ghét ông con sam…ghét thằng Josen….bệnh hoạn kinh…khổ thân bố con sam..chị của bố con sam…và qaun trọng là khổ thân con sam của ta…động vào mấy người có vấn đề>”<….Đối xử với người thân của mình chỉ vì lợi ích của chính bản thân họ…sau này chết hok toàn thây…hok nguyên ven…ta sẽ ném đá….

      • Rin 24/09/2011 at 3:06 pm

        Ta ghét ông vs em con sam rồi….đến tận cuối truyện cơ ah…sao mà dai dẳng vậy….đến tận PN mà vẫn còn xuất hiện đc ah nàng >””<

      • Rin 24/09/2011 at 7:43 pm

        Đến cuối chính văn mấy người đó vẫn còn sống nhăn nhở ah…..ta mún giết người rồi=))))

        • Fynnz 24/09/2011 at 8:02 pm

          chết chứ @___@, có sống đâu nàng, còn thằng Josen thì ta ko biết T___T, ta chưa đọc hết PN mà :>

      • Rin 24/09/2011 at 11:36 pm

        Haiz….nàng nói đến cuối truyện làm ta hok hỉu rõ=))))…..Ông con sam chết thì thằng Josen đó đảm bảo hok sống lâu đâu….mà có sống chắc cũng vật vã cho mà xem….ác giả ác báo=)))
        Dạo này ta thích đọc truyện cổ tích=))))

        • Fynnz 25/09/2011 at 12:21 am

          =)) truyện cổ tích kết rất có hậu, nhưng mà khúc giữa rất là ngược nha. Ta phát hiện 1 điều là truyện cổ tích cực kỳ ngược luyến =)) =)), chẳng hạn Tấm Cám, ôi dào…ngược từ đầu đến cuối =)), mãi sau cùng mới chịu HE, Lọ Lem hay Bạch Tuyết cũng thế. Nói chung là toàn 1 đống ngược =)) =)), vậy mà hồi xưa chúng ta đọc thuộc nằm lòng.

      • Rin 25/09/2011 at 9:14 am

        Hahaha….Vậy là từ hồi 5 tuổi ta đã đọc ngược luyến rồi ư=)))))))…ngược nặng nhất là nàng tiên cá=))))…ngày xưa ta đọc cái đó đến chỗ hoàng tử cưới nàng công chúa mà bỏ em tiên cá ta đã xé trang đó đi để viết kết thúc khác vào…bị bố già chửi te tua vì tội xé truyện=))))))
        Thảo nào bây giờ ta hok đọc đc ngược luyến là vậy=))))

        • Fynnz 25/09/2011 at 11:42 am

          cái nàng tiên cá đó ta ko đọc, ta chỉ xem hoạt hình của bên Disney vì bên đó làm có hậu =)) =)).

          Chắc hồi nhỏ chúng ta đọc ngược luyến quá nhiều nên đến lớn sợ ngược luyến =)) =))

  5. yellow92 23/09/2011 at 9:58 pm

    Đây là thời điểm nào mà 2 anh đi đàm đạo yêu là gì vs 1 là cựu tình địch, 2 là tân tình địch thế này o_O
    Bé Duy thực sung sướng, có 2 người luôn hết lòng giúp đỡ mình, k hề yêu cầu đc hồi đáp, nhất là bé Vivian gọi đâu có đó, còn bé Duy thì cứ nhởn nhơ tình tứ vs con sam, quá đã =))))

    • Fynnz 24/09/2011 at 12:30 am

      ừh, bé Duy có bé Vi luôn ơ bên cạnh khi cần, hú 1 tiếng là có cả quân đội luôn @_@, đúng là trung thành, thỉnh thoảng thấy tội nghiệp bé Vi

  6. Tky kim 23/09/2011 at 10:36 pm

    Cả hai bộ đều sắp hoàn.
    Xem Vu sắc ta cứ thấy như điện tâm đồ ấy, cứ phập phồng lên xuống đều đều.=))

    • Fynnz 24/09/2011 at 12:29 am

      =)) ừh, lên xuống liên tục, đây là thể loại yêu thích của ta mà, vì ta thích truyện dài mà có kịch tính, như vậy đọc ko bị nhàm ^^.

  7. ixora 23/09/2011 at 11:22 pm

    Mình càng ngày càng thích bé Vi nha, tên Senzou kia đã tìm lộn người rồi, cứ nghĩ bản thân hay lắm, tìm được người muốn chia rẽ hai người, hi vọng sẽ giúp mình. Nhưng đó là chuyện xưa rồi, bé Vi dù ko cam lòng, nhưng thấy Duy hạnh phúc, bé cũng hạnh phúc, bé sẽ ko làm trái ý của Duy.

    Tên Josen kia đúng là dòng họ Claudy, tác phong táo bạo đó có lẽ là di truyền của dòng họ, cho dù bị thương nặng, vẫn thấy hùng hổ uy hiếp người, chỉ tiếc uy hiếp ai ko uy hiếp, lại nhè ngay con sam, nên răng môi lẫn lộn 🙂

    Nhưng kì này con sam phải đi về nhà rồi, để cho Lydia có được thuốc giải, chứ khó mà tìm được cách khác.

    • Fynnz 24/09/2011 at 12:40 am

      =)) ta thích cảnh thằng điên Josen bị sam đá một phát rụng răng, ko biết có rụng cái răng cửa nào không =)) =)).

  8. Hàn Kỳ Nhi 24/09/2011 at 4:48 am

    Tu decao minh qua di Sam oi~
    Cai gi ma su tu, cai gi ma bao gepa~==
    Ta thay chi co moi cai ho ly la dung thoi nga!!

    BTW, ta rat thich be Vi! An, cong nhan la luc dau ghet that, ai bao bam be Duy the lam gi~ Co ma bay gio cat duoi giup vo chong Sam la dc roi ah~~:>

    Ta cung thich be Ly~ Mong la be khong sao!><

  9. HANG 24/09/2011 at 7:24 am

    em sam bao tuoj vay tj? tjnh y sam a.

  10. lysu 24/09/2011 at 1:11 pm

    đọc mấy chưong liên tiếp giờ ta vẫn thấy như đắm chìm trong sự ngọt ngào ( sến súa ) của vợ chồng con Sam , Duy iu mở miệng ra còn ác liệt hơn con Sam , bé Vi đáng iu thật mà hình như bé Vi cũng đã chấp nhận việc con Sam ở bên cạnh Duy iu rồi , bác Sen kia ko có cửa đâu

    • Fynnz 24/09/2011 at 5:05 pm

      vì bé Vi theo Duy đã mấy trăm năm nay, nên bé Vi nhìn vào là biết Duy chỉ có thể là của sam thôi, ko ai dành được nữa.

  11. lilith12356 24/09/2011 at 4:08 pm

    da toi cuoi truyen rui sao? ao ta thay bun qua… ta chua mun chia tay sam va duy a

  12. Leo 03/10/2013 at 2:04 pm

    [“Không muốn ta tiếp tục đỡ đạn cho ngươi thì đừng xằng bậy nữa.”]

    [“Ngươi biết rõ ta không muốn ngươi gặp chuyện bất trắc, nhưng nếu không làm gì thì không phải là ta, ngươi đang lo lắng cho ta hay sao?”

    “Đừng nói nhảm nhí! Ta không lo lắng cho ngươi thì có thể lo cho ai?”]

    [“Chỉ cần không làm cho ngươi bị thương thì thế nào cũng được.”]

    [“Nếu là ngươi, liên tục nhìn thấy người mình yêu đổ máu vì mình thì ngươi có dám tiếp tục mạo hiểm hay không?”]

    [“… ban đầu ta chỉ cần bảo vệ chính mình là được, nhưng hiện tại ta có một thứ quan trọng hơn cần phải bảo vệ.”]

    [Ngón tay cầm súng mơn trớn trên mặt của Vu Duy Thiển, bạo lực và dịu dàng dung hợp, Vu Duy Thiển mỉm cười, “Sớm biết như vậy có thể làm cho ngươi trở nên cẩn thận thì lúc trước nên làm như thế.”]

    [… Vu Duy Thiển thu hồi bàn tay bị Lê Khải Liệt cắn mút, hắn là người đầu tiên bước lên.]

    Khổ quá đi ợ, tình hình đang rối tinh rối mù, độc dược với súng ống máu lửa, 2 anh còn thản nhiên diễn film sến miễn phí cho mọi người chiêm ngưỡng ==”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: