Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 151


.::Đệ Nhất Bách Ngũ Thập Nhất Chương – Cưỡng Ép::.

Người đàn ông bị bao vây vẫn có vẻ rất ung dung, hắn cười cười, họng súng chỉa vào Lydia vẫn không hề nhúc nhích, “Đã lâu không gặp, anh hai.”

Claudy! Vu Duy Thiển lập tức hiểu được thân phận của người tới, ánh mắt trở nên lạnh lùng, mọi người xung quanh nghe thấy bọ họ đối thoại nhưng không hiểu rõ, hoàng tử điện hạ chỉ có một người em gái chính là công chúa điện hạ Lydia, làm sao lại có thêm một người em trai?

Người đàn ông bắt Lydia làm con tin mặc bộ đồ binh sĩ Hashim, khuôn mặt hình dáng có một trình độ tương tự nhất định với Lê Khải Liệt, nhưng hắn không có khí chất và dã tính khó thuần như Lê Khải Liệt, mà lại toát lên vẻ lịch lãm của một công tử nhà giàu.

“Josen, người là do ngươi đưa đến? Mặc kệ hắn là điên thật hay là giả điên thì hắn vẫn sẽ nghe lời ngươi.” Lê Khải Liệt xuyên qua đám đông đang bao vây, đứng trước một người, mặt đối mặt với người em trai của mình, đôi giày bốt khảm đinh phản xạ màu vàng giống như đáy mắt của hắn.

“Ngươi đã sớm nghĩ đến đáp án cho nên mới ở ngay tại đây bố trí những người này, chờ ta xuất hiện, chẳng phải hay sao?” Josen Claudy biết mình đã rơi vào cạm bẫy, hắn không hề phản bác, sự dữ tợn xẹt qua đáy mắt của hắn có thể chứng tỏ hắn quả thật là người của gia tộc Claudy.

Naryn một mình ở trong căn nhà nhỏ bên hồ chính là do Josen chỉ dẫn mà đến Hashim, cho dù có bị mất trí hay không thì Naryn hiển nhiên vẫn nhớ rõ đứa con này của mình, năm đó vì bảo vệ Mary Anna và con trai của bọn họ mà hắn đã lựa chọn quay về, hơn nữa còn bị bắt thành thân cùng chị ruột của hắn để sinh ra đứa con của tội ác chính là – Josen Claudy.

“Bảo những người khác lui xuống đi.” Quốc vương Hashim Deman ở bên cạnh quan sát tình hình, sau khi nghe được bọn họ đối thoại thì hắn liền nhận thấy sự tình không đơn giản, lập tức phân phó với cấp dưới.

“Nhưng công chúa điện hạ….” Có người chần chờ thì liền bị Deman trừng mắt liếc nhìn một cái, sau đó lập tức đem mệnh lệnh truyền xuống, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, toàn bộ binh sĩ bên ngoài hoàng cung đều rút khỏi vài trăm thước, ở tại chỗ này chỉ còn lại Deman và Mary Anna, Lê Khải Liệt và Vu Duy Thiển, Wolf cùng với cấp dưới của hắn.

Deman biết được một ít về gia cảnh của gia tộc Claudy nên mới làm ra quyết định như vậy, đây là lần đầu tiên Vu Duy Thiển nhìn thấy Deman, không có tâm tư để nghiên cứu, toàn bộ lực chú ý đều dồn lên người của Lê Khải Liệt, tựa hồ Josen và Lê Khải Liệt cũng không quá xa lạ.

“Kỳ thật ta chỉ cần hắn thay cả nhà tìm một thứ, nơi đó chỉ có hắn biết, cho nên không thể không làm như vậy.” Josen giải thích cho hành động lợi dụng cha ruột của mình, nhưng thoạt nhìn cũng không hề cảm thấy áy náy là bao.

“Các ngươi muốn tìm cái gì?” Mary Anna đứng phía sau Deman mà hỏi như vậy, nàng khẩn trương nắm chặt tay áo của hắn, Deman liền cầm tay của nàng để trấn an.

“Mặc kệ là cái gì thì bọn họ nhất định là tính dùng nó để đối phó với anh hai, đối đãi như vậy với chính thân nhân của mình, các ngươi vẫn là con người hay sao?” Lydia bị họng súng chỉa vào đầu nhưng vẫn chưa bị bịt miệng, nàng mở to hai mắt mà tức giận quát mắng đối với Josen.

Josen mỉm cười nhìn nàng, “Ngươi cho rằng Leo là hạng người tốt lành lắm hay sao? Chẳng lẽ hắn chưa bao giờ muốn hủy diệt Claudy của chúng ta? Đừng nói như thể hắn rất cao thượng như vậy!” Thu hồi nụ cười, Josen dùng báng súng đập vào đầu của Lydia, trán của nàng nhanh chóng đổ máu.

“Lydia!” Mary Anna cùng Deman lập tức hô to, Wolf nắm chặt nắm đấm, trong ánh mắt màu tro tàn có cái gì đó cuồn cuộn nổi lên.

“Chắc là ngươi sẽ không ngốc đến mức giết chết con tin của mình?” Trong tiếng kêu gào hoảng sợ và lo lắng đột nhiên xuất hiện một giọng điệu lãnh đạm tràn ngập trào phúng.

Người phương Đông đi đến từ phía sau Lê Khải Liệt khiến Josen chú ý, hắn quan sát Vu Duy Thiển tựa như đang nghiên cứu cái gì đó rồi lập tức bừng tỉnh đại ngộ, “Hóa ra ngươi chính là người trong truyền thuyết, quả nhiên ngươi ở bên cạnh hắn.”

“Đúng thì thế nào?” Hỏi lại một cách hời hợt, hiện tại Vu Duy Thiển biết Lê Khải Liệt mang theo súng để làm gì, “Đừng quên ngươi mới là kẻ cùng đường.”

“Không cần nhiều lời với hắn.” Lê Khải Liệt rút súng ra rồi nhắm ngay Josen, cho dù đó là em trai của hắn.

“Ngươi định dùng cái chết của nàng để đánh đổi với mạng của ta hay sao? Anh Leo, chúng ta tiếp tục màn quyết đấu vẫn chưa hoàn thành đi.” Josen không hề sợ hãi, hắn nắm lấy Lydia rồi chậm rãi lui ra sau, mặt sau của hoàng cung là một khu rừng, vì vậy có thể dễ dàng mai phục và thừa dịp hỗn loạn mà chạy khỏi nơi này.

“Ngươi hận dòng họ Claudy hơn hay là yêu cái mà ngươi gọi là ngươi nhà này hơn?” Hắn không ngừng kích thích bộ phận thần kinh yếu ớt nhất của Lê Khải Liệt.

 Vu Duy Thiển biết Lê Khải Liệt hận cái dòng họ Claudy này đến mức nào, người này từng vì hủy diệt sự tồn tại của nó mà không tiếc trả giá tất cả, thậm chí không tiếc phải lợi dụng hắn.

“Ngươi sẽ biết đáp án, Josen.” Mở chốt an toàn, tư thế cầm súng của Lê Khải Liệt giống như khi hắn ở trên sân khấu, rất tự nhiên mà lại tràn đầy sức quyến rũ, đôi mắt nheo lại, dưới đáy mắt toát ra tia sáng âm u sắc bén, nhưng hắn không lập tức nổ súng.

“Đừng đối với ta bằng bộ dạng đó, chẳng lẽ ngươi đã quên trên người của ta cũng chảy dòng máu giống như ngươi hay sao?” Một lần nữa nhắc nhở đồng thời kích thích Lê Khải Liệt, đôi mắt màu tro của Josen nổi lên gợn sóng, nụ cười biến hóa kỳ lạ.

Đây không chỉ đơn thuần là vũ lực mà còn là quyết đấu huyết thống, có được huyết thống càng thuần túy của gia tộc Claudy, Josen tuyệt đối không phải là người bình thường, tình hình đã trở thành cục diện bế tắc, chẳng lẽ để cho hắn bắt lấy Lydia mà trốn thoát hay sao?

Tiếng ù ù từ xa đến gần, trực thăng gầm rú đinh tai nhức óc, tất cả mọi người đều bất giác ngẩng đầu lên, một thân ảnh mảnh khảnh bám trên cầu thang được hạ xuống từ trực thăng, tiếng cười của Vivian vang lên giữa bầu không khí đang khẩn trương, “Wirth! Ta tới rồi!” Nàng ngoắc tay về hướng hắn, thuận tiện ném một quả lựu đạn khói. (cũng khoa trương y hệt con sam)

Josen không hề phòng bị, ngay cả sử dụng Lydia để làm uy hiếp cũng không kịp, trong làn khói mù tràn ngập, cánh tay không cầm súng của Lê Khải Liệt bị nhéo một chút, “Hành động!”

Đùng! Đùng! Hai tiếng súng vang lên cùng với tiếng hét lo lắng và sợ hãi của Mary Anna, bọn họ không thể nhìn thấy tình hình bên trong, cánh quạt tạo nên gió lớn đang thổi tan khói mù.

Josen bị trúng đạn nhưng không nguy hiểm đến tánh mạng, hắn trốn vào hướng rừng cây, Lê Khải Liệt không kịp đuổi theo, bởi vì Josen cũng đồng thời nổ súng, nhưng theo bản năng không dùng họng súng bắn vào Lydia mà là bắn về phía hắn, hắn bình yên vô sự là vì có một người khác đẩy hắn ra, che trước mặt hắn.

“Duy!” Sắc mặt của Lê Khải Liệt trở nên tái nhợt, lúc này không còn bận tâm Josen hay gia tộc Claudy, hắn chỉ nhìn thấy máu tươi đầm đìa trên người Vu Duy Thiển, nhìn thấy màu đỏ sậm ghê người làm cho áo sơ mi trắng hóa thành màu đỏ, hắn điên cuồng xông lên.

“Đừng kinh hãi, viên đạn không bắn trúng chỗ nguy hiểm, ta chỉ bị thương ở cánh tay.” Vu Duy Thiển dùng bàn tay nhuốm máu mà sờ lên mặt của Lê Khải Liệt, sắc mặt của người này thật đáng sợ, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nhào đến mà ăn thịt người ta.

“Chết tiệt, đến khi nào thì ngươi mới nhớ ta không cần ngươi bảo vệ! Đừng tưởng rằng ngươi khác người thì có thể làm xằng làm bậy!” Lê Khải Liệt trước tiên xem xét vết thương của Vu Duy Thiển, sau khi xác định viên đạn chỉ bắn trúng cánh tay thì mới yên tâm một chút, nhưng tiếng rống giận vẫn không hề yếu bớt. fynnz.wordpress.com

“Là vì bị ngươi lây bệnh.” Hắn vừa trả lời vừa nhìn Lê Khải Liệt, Lê Khải Liệt cũng chỉ có thể nhìn hắn, không có lời nào để phản bác, hung hăng cắn răng giống như muốn trừng phạt hắn một trận đã đời thì mới cam tâm.

“Thiếu chút nữa ngươi đã hù chết ta, về sau tuyệt đối đừng dọa ta, Duy – ta chịu không nổi!” Lê Khải Liệt nhẹ nhàng ôm lấy Vu Duy Thiển, tiếng thở dài cùng lời nỉ non ở bên tai hắn đang thẳng tắp rót vào lòng của hắn.

“Người đâu! Đi tìm bác sĩ đến ngay cho ta!” Lê Khải Liệt buông Vu Duy Thiển ra, đang muốn gọi người thay hắn trị thương, người bên cạnh đột nhiên nâng tay, giống như đã từng làm như vậy vô số lần, tư thế thuần thục mà bóp cò súng, tiếng súng vang lên –

Bóng người chớp nhoáng, Wolf nghe được một tiếng rên rỉ ở bên trong, “Hắn vẫn chưa đi xa, ở ngay bên ngoài cánh rừng!” Hắn phái người đuổi theo.

Vu Duy Thiển tác động lên miệng vết thương trên cánh tay phải làm cho nó xuất huyết càng nhiều hơn, máu tươi theo họng súng chảy xuống đất, hắn chăm chú nhìn ra xa, ánh mắt sắc bén lạnh lùng nhìn vào cánh rừng, “Liệt, ngươi nổ súng không phải để hù dọa hắn mà thật sự là muốn giết hắn?”

“Đúng vậy.” Sắc mặt của Lê Khải Liệt vô cùng âm trầm, hắn đè lại miệng vết thương của Vu Duy Thiển.

“Tốt lắm, lần sau ta sẽ không nương tay, nếu hắn cũng muốn giết ngươi.” Vu Duy Thiển biết Josen vẫn chưa chết, bởi vì hắn không nhắm phải chỗ hiểm.

Mỗi khi cầm lấy súng lại giống như trở về thời kỳ chiến loạn xưa kia, hơi thở quả quyết điêu luyện trên người Vu Duy Thiển thản nhiên tản ra, mỗi một sợi tóc đen, mỗi một chút biểu tình đều làm cho người ta bị mê muội, cho đến nay những gì hắn đã trải qua trong quá khứ vẫn là câu đố bí ẩn đối với Lê Khải Liệt.

Vu Duy Thiển từng nói với hắn rằng hắn sẽ có cả thời gian để giải mã câu đố đó, nhưng hiện tại hắn phát hiện bản thân mình càng ngày càng thiếu tính nhẫn nại, nhất là sau khi nhìn thấy một người cùng hạ cánh với Vivian.

Senzou từ trên trực thăng bước xuống, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là Lê Khải Liệt và Vu Duy Thiển đứng bên nhau, trên người của Vu Duy Thiển còn bị thương.

“Wirth, ta biết vì sao ngươi cần ta.” Hắn quét mắt lên cánh tay bị thương của Vu Duy Thiển, “Xem ra ngài Leo không thể làm nên chuyện mà hắn phải làm.”

Đối mặt với sự khiêu khích của Senzou, Lê Khải Liệt dùng ánh mắt khiến người ta sợ hãi, không giống như Senzou suy đoán là hắn sẽ nổi giận đùng đùng, hắn chỉ nhe răng mà cười lạnh, “Ngươi tự lo cho chính mình đi, Senzou, ở đây ta chỉ cần ra lệnh một tiếng là ngươi sẽ bị bắn thành tổ ong, cho nên – đừng chọc ta nổi giận.”

Hắn vội vàng tìm người xử lý vết thương cho Vu Duy Thiển, xé ra ống tay áo sơ mi, tự mình lấy đi viên đạn thay cho đối phương, Vu Duy Thiển bị hắn ép cho nên không rảnh bận tâm chuyện gì khác, hắn tranh thủ liếc mắt Senzou một cái, “Hy vọng ngươi đừng hiểu lầm, ngươi chỉ là công cụ để ta lợi dụng mà thôi.”

Làm rõ trách nhiệm giữa mình và Senzou, hắn cau mày nhìn Lê Khải Liệt lấy ra viên đạn thay hắn, Vivian đứng chống nạnh ở phía sau Senzou, “Ngươi đừng cản đường ta, ta và ngươi chỉ là gặp nhau trên đường mà thôi, thuận tiện dắt ngươi theo, đừng để cho Wirth hiểu lầm ta và ngươi là cùng phe, tránh ra tránh ra!”

Nàng gạt hắn sang một bên, sau đó kiễng chân mà nhéo áo Lê Khải Liệt, “Ngươi không biết là nên để ta ra tay sẽ nhanh hơn hay sao?” Nàng trợn to mắt.

Vivian có lực lượng của phù thủy thuộc dòng họ Davilla, quả thật thao tác so với Lê Khải Liệt tốt hơn rất nhiều, vết thương của Vu Duy Thiển khép lại rất nhanh nhờ chính lực lượng của hắn cùng với sự trợ giúp của Vivian, đương nhiên không ai nhìn thấy cảnh tượng này.

Mọi người xung quanh đang bận bịu, đội ngũ tiến vào rừng tìm kiếm vẫn chưa đi ra, Lydia không bị thương, Deman và Mary Anna đều rất cao hứng, nhưng sắc mặt của Wolf lại vô cùng khó coi.

“Công chúa điện hạ, có thể để cho ta xem sau gáy của người một chút có được hay không?” hắn quỳ một chân xuống đất, đưa ra lời thỉnh cầu đường đột này.

————

P/S: con sam có bé Vi làm đồng minh tạm thời =)) =)).

31 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 151

  1. khicon 23/09/2011 at 8:54 pm

    hai vợ chồng nhà này đồng lòng thì cái gì cũng làm xong, bác wolf nè …. sau lại đòi coi gáy bé Vi, chuyện gì đây!

  2. Rin 23/09/2011 at 8:56 pm

    Đọc chương này sướng cả cái con người=)))))))
    Bạn Senzou bị tỉa cho hok ngóc đầu lên đc=))))…ta thikc ái câu của Duy vs Vivian=))))….phởn phơ kinh=)))…Duy đã bị sam hóa hết đg quay trở về=))))))))
    P/s: Hn ta byk 1 tin động trời….thầy giáo t.a đẹp zai của ta là gay=))))))))

    • Fynnz 23/09/2011 at 9:14 pm

      nàng sủng sam mà, đương nhiên nhìn thấy bác Sen bị chà đạp thì phải sướng rồi :D. Thiếu điều nó kêu cả quân đội hoàng gia ra bắn bác sen thủng lổ chổ luôn 😀

      P/S: ố, ta chúc mừng nàng nha, có biết được đối tượng của thầy nàng ko?

      • Rin 23/09/2011 at 10:01 pm

        Sg đến tận trời luôn ah=)))))….bắn thành tổ ong ta càng hoan nghênh=)))))))
        P/s: Mới nghe đến người yêu cũ…còn hiện h hình như chưa có=))))

      • Rin 24/09/2011 at 3:10 pm

        Tìm khó lắm=))))….vì ta cũng chả rõ thầy ta là công hay thụ=)))…nhiều lúc nghĩ thầy là công mà nhiều lúc lại nghĩ nên làm thụ cho nó hợp=)))….
        P/s: Ta vẫn tiếc như tiếc con cáo Chê Chê ý=)))))))))

      • Rin 24/09/2011 at 7:48 pm

        Nếu đc thế thì còn rỳ bằng…chả nhẽ độp thẳng mặt thầy là “Thầy ơi…e byk hết rồi….e làm fan-gơ của thầy nhé”=))))…ta hok bị đá cổ ra khỏi lớp là may lắm rồi=)))

        • Fynnz 24/09/2011 at 8:05 pm

          =)) vì sự nghiệp BL mà.

          Nói thế chứ nàng cứ từ từ mà theo dõi, hy vọng 1 ngày đẹp trời nào đó nàng sẽ được sáng mắt 😀

      • Rin 24/09/2011 at 11:40 pm

        Theo dõi khó lắm….chắc ta phải dụ bố ta chuyển nhà sang gần nhà thầy mất…chứ xa thế này thì theo dõi sao đc….vs lại thầy ý cũng sắp hok dạy ta nữa rồi…haizzz…sự nghiệp nó thật gian nan =.=”

        • Fynnz 25/09/2011 at 12:23 am

          chậc, sự nghiệp BL của nàng quá mức gian nan =.=. Ta còn thảm hơn, ngày xưa ông cậu ở nhà (cậu ta chắc là uke quá), vậy mà ta ko biết thưởng thức (lúc đó ta mới có học lớp 3 chứ nhiêu T___T, còn quá nhỏ để biết BL là gì), giờ cậu ta lớn rầu, mà cũng ko còn ở VN nữa, haizzz o_o

      • Rin 25/09/2011 at 9:49 am

        Thật là đáng thương cho số phận của những fan-gơ như chúng ta….mặc dù zai rõ ràng ở trc mắt hok phải trong đam mĩ nữa nhưng mà chả xơ mú đc rề=[[…..Số của nàng đúng là thảm thương….nhưng mà công nhận là hồi lớp 3 vẫn còn ngây thơ lắm sao đc như bây giờ chứ=))))….Mà sao nàng byk cậu nàng là thế….cậu nàng công khai với cả nhà ah…..
        Nếu cậu nàng mà ở đêy thì cta làm ông tơ bà nguyệt nhể=))))…OMG..tương lai thật là tươi sáng=)))

        • Fynnz 25/09/2011 at 11:45 am

          cậu ta công khai luôn mà @___@, từ nhỏ ta đã biết cậu ta là *thế*, cách đây 2 năm cậu ta có về VN chơi, có dẫn theo 1 chú đi tắm biển cùng nhà ta, mà lúc đó ta vẫn chưa đọc đam mỹ T___T, ức thiệt. Đúng là cái số không biết hưởng.

          cho nên khỏi cần làm ông tơ bà nguyệt =)) =))

      • Rin 25/09/2011 at 3:06 pm

        Số nàng còn thật đáng buốn….2 năm trước ta đã bị lôi vào đam mĩ rồi….amen….sống vs những con người đầu óc đen tối…muốn sáng cũng hok đc=))))…
        Sao ta muốn đc gặp 1 cặp như vậy mà hok đc vậy chời =.=”….Trong khi đó con bạn ta kể…trg nó học…zai trong đó toàn zai cong=))))…gay vs less cứ gọi là công khai nham nhảm…ta cũng muốn học trg nó quá=)))))….Nhưng mờ cũng có nhiều đứa hok phải nhưng cũng giả vờ là phải >”<

        • Fynnz 25/09/2011 at 4:10 pm

          ấu, ta muốn cắp sách vào trường của bạn nàng T___T, thích thế.

          mà ta ko thích cái vụ giả vờ đâu a, ko thích cái vụ chạy theo mốt thời đại để chứng tỏ ta đây này nọ. Ta chỉ thích những cặp thật sự thôi.

  3. kumori 23/09/2011 at 9:14 pm

    2 vợ chồng này hết cùng hát cải lương rồi lại cùng sát cánh, yêu thế ko biết xD. Hôm nay vợ chắn cho chồg lại còn ko để ai động đến chồng nữa chứ :>. Bác Sen lặn đc mấy chương lại ngóc lên rồi, mà mỗi lần ngóc lại bỏ lại 1 câu rất ngứa tai, sam cho bạn ý thành tổ ong luôn đi sam ơi =)) ai bảo thik khiêu khích =))

    • Fynnz 23/09/2011 at 10:10 pm

      hồi xưa ta có nói với nàng là từ q2 trở đi là 2 vợ chồng chỉ có mùi với mẫn thôi ấy ^o^. Nói chung là có những lúc đau, nhưng nó đau là đau về mặt thể xác và tinh thần vì thấy đối phương bị thương, chứ ko còn cái vụ hiểu lầm này nọ rồi tương tư một mình 😀

      nếu ko phải vì Duy thì con sam cho bác Sen đi làm thụ của anh Diêm rồi :>.

  4. Tiểu Quyên 23/09/2011 at 9:41 pm

    anh Duy quá giỏi a lao ra đỡ đạn cho anh Liệt , lúc bị thương còn ko quên an ủi anh Liệt

  5. yellow92 23/09/2011 at 9:43 pm

    Ô ô ô ô
    Ta thực thích bé Vivian đó mà, phải nói bé xuất hiện thực là hoành tráng, nhìn cái điệu bộ bé giáo huấn bạn Senzou mà ta cứ cười thầm trong bụng thui, mà cái tướng bé ra oai vs con sam ta còn tức cười hơn nữa, thiết nghĩ con sam nên cảm thấy may mắn vì đã có 1 cựu tình địch như thế =)
    Trong này có thực nhiều FG vs FB đúng chất, lập club vì tình yêu 2 anh là vừa rùi đó =)

    • Fynnz 23/09/2011 at 10:14 pm

      bé con nhưng có võ, Vivian là tình địch duy nhất mà Liệt nể sợ ah =)) =)), mặc dù thấy khinh thường và bắt nạt nhiều hơn 😀

  6. Tky kim 23/09/2011 at 10:24 pm

    Vivian vẫn đáng yêu như ngày nào.
    Bạn Sen bị hắt hủi ghê quá, cái tội ăn nói lung tung=)))))

    • Fynnz 24/09/2011 at 12:36 am

      =)) làm tình địch của nhân vật chính thì phải chấp nhận bị hắt hủi thôi. Số phận đã được định sẵn cho những nhân vật như vậy.

  7. ixora 23/09/2011 at 11:12 pm

    Mình thích thái độ của bé Vi với Senzou nha, phủi như phủi côn trùng luôn, cho đáng đời, tối ngày cứ chọc tức con sam mà thôi.

    Cuối cùng hắn cũng đực mặt ra đó chứ có góp công vô cái gì xử lí vết thương của Duy đâu nào. Đáng ghét mà.

    Duy lần này bị con sam mắng là liều lĩnh nè, lại còn đáp lời là vì bị con sam lây bệnh nữa chứ. Duy càng ngày càng giống hệt con sam, từ nói năng đến hành động rồi.

    Wolf này chắc mai mốt thành em rể của con sam cho coi, xem cái kiểu lo cho Lydia thì biết rồi, chỉ là Lydia có thích ko thôi.

    • Fynnz 24/09/2011 at 12:39 am

      ^o^ sau này Liệt được làm cậu nha =)) =)).

      bé Vi thẳng tính, tính của bé Vi với Liệt giống nhau, đôi khi rất trẻ con, 2 bạn mà ở cùng 1 chỗ với Duy thì thôi rồi, giống cái nhà trẻ =)) =))

  8. nga130 24/09/2011 at 7:22 am

    Người đàn ông bắt Lydia làm con tin mặc bộ đồ binh sĩ Hashim, khuôn mặt hình dáng có một trình độ tương tự nhất định với Lê Khải Liệt, nhưng hắn không có khí chất và dã tính khó thuần như Lê Khải Liệt, mà lại toát lên vẻ lịch lãm của một công tử nhà giàu.

    Đây là Duy nhận xét về Liệt nhở ;;) Thiên vị thấy rõ.

  9. It's not goodbye 01/10/2011 at 9:32 am

    Wolf falls in love with Lydia dug k nang? Thay e lo cho be qua chung

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: