Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 146


.::Đệ Nhất Bách Tứ Thập Lục Chương – Yêu Thương Nhiệt Tình Nơi Hải Ngoại::.

Ánh mắt trực tiếp, thẳng tắp bắn đến, bao hàm tức giận và đủ loại cảm xúc phức tạp, không hề khoái trá, nhưng lại mang theo khoái cảm thác loạn của dục vọng nồng nhiệt, mái tóc đen ẩm ướt mồ hôi dán trước trán, làn môi góc cạnh kiên nghị mím thành một góc độ nghiêm khắc, trách cứ đối phương vì sao không chịu hiểu nỗi khổ tâm của hắn.

Vu Duy Thiển rất hiếm khi nói yêu, hắn luôn dùng hành động để chứng minh, tuy rằng nói là hiếm nhưng mỗi một lần chỉ cần hắn thổ lộ tiếng lòng một cách thẳng thắn và trực tiếp lại làm cho người ta ngại ngùng đối mặt với hắn, ánh mắt của hắn cứ thuần khiết như vậy, chói mắt tựa như kim cương lấp lánh.

Không thể dời mắt khỏi người hắn, Lê Khải Liệt giống như sắp bị nhấn chìm trong đôi mắt đen ở trước mặt, đáy mắt nổi lên màu sắc âm trầm, hơi thở điên cuồng dần dần tăng vọt.

Vu Duy Thiển tựa hồ không biết Lê Khải Liệt sau khi nghe xong những lời này thì có cảm giác gì, hắn kéo gần Lê Khải Liệt đến trước mặt, “Cái ngươi cần không phải là sự tha thứ của ta, mà là ngươi muốn làm cho ta thay đổi quyết định, nhưng làm như vậy có ích gì hay sao?”

Hắn siết chặt ngón tay, khuôn mặt của Lê Khải Liệt ở dưới tay hắn trở nên nhăn nhó, hắn nhìn đối phương, tay trái quơ lấy dây xích màu bạc ở trên giường rồi ném xuống đất, “Nếu chỉ là trình độ như vậy thì chỉ càng làm cho ta tức giận mà thôi.”

Leng keng, dây xích rơi xuống đất phát ra âm thanh lạnh lẽo, vượt ngoài dự liệu của Lê Khải Liệt, trên mặt của Vu Duy Thiển không xuất hiện cơn thịnh nộ, cũng không có tầm mắt sắc bén lạnh lùng, “Ngươi luôn có thể chọc cho ta nổi giận, chúng ta cũng không phải là lần đầu tiên bất đồng ý kiến, nhưng lần này ta cảm thấy chúng ta đều cần phải giữ bình tĩnh.”

Bị dây xích buộc chặt, bị cưỡng ép để yêu cầu được tha thứ, trên người còn lưu lại đủ loại dấu vết của Lê Khải Liệt, nhưng hết thảy những điều này dường như không hề tạo thành ảnh hưởng đối với Vu Duy Thiển, hắn chỉ cau mày lại, “Có phải ta làm cái gì khiến cho ngươi cảm thấy bất an hay không? Hay là có cái gì chưa nói rõ ràng với ngươi mới có thể khiến cho ngươi hành động như vậy?”

Áp chế lửa giận, ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc, mái tóc đen rối tung đè xuống hơi thở lạnh thấu xương, mỗi một phân tử trong không khí đều tràn ngập sự tao nhã hỗn hợp với bạo lực, quyến rũ hỗn hợp với mạnh mẽ, Lê Khải Liệt hoàn toàn không có sức chống cự đối với Vu Duy Thiển như vậy.

“Ta vĩnh viễn đuổi không kịp quá khứ của ngươi.” Hắn cầm lấy ngón tay của Vu Duy Thiển, lồng ngực rộng lớn kéo người trước mặt ôm vào trong lòng, cân nhắc nên dùng từ ngữ như thế nào, sau đó hắn nói một cách ảo não, “Người có thể giúp ngươi lại không phải là ta.”

Hoàn toàn trái ngược với ánh mắt từng bùng lên ngọn lửa thiêu đốt là giọng điệu vô cùng trầm tĩnh, lời nói của Lê Khải Liệt không ngừng vang vọng trong lòng của Vu Duy Thiển.

Hắn hiểu rõ Lê Khải Liệt không chỉ ghen tuông với sự tồn tại của Senzou mà còn bởi vì mối liên hệ giữa hắn và Senzou, đây mới là nguyên nhân căn bản khiến cho Lê Khải Liệt phản ứng lớn như vậy.

“Làm sao mà ngươi có thể nói ra những lời đó? Là ngươi nói yêu ta, ép buộc ta phải đáp lại, là ngươi làm cho ta quên đi quá khứ đã qua, làm cho ta lại một lần nữa cảm thấy sinh mệnh của mình còn có ý nghĩa, ta được một người khát cầu, mặc kệ người này dùng bất cứ thủ đoạn gì cũng chỉ muốn lưu ta lại, ngươi nói ra lời như vậy là muốn gạt bỏ hết thảy hay sao?”

Vu Duy Thiển giương mắt cười lạnh, lời nói chất vấn bao hàm tình cảm khắc sâu, Lê Khải Liệt hoàn toàn thừa nhận sự trách móc này, dùng sức ôm chặt Vu Duy Thiển vào lòng, “Đương nhiên không phải, cho dù là hiện tại thì ngươi cũng đừng hòng mơ tưởng ta buông ngươi ra!”

Thái độ của Lê Khải Liệt vẫn rõ ràng như trước, không có nửa điểm do dự hay dao động, thế nên Vu Duy Thiển đã sớm quên mất, đối với một ông lão như hắn mà nói thì Lê Khải Liệt còn rất nhỏ. Càng để ý đến chuyện gì đó thì càng không thể bảo đảm khách quan, mặc dù bọn họ đều là người trưởng thành nhưng Lê Khải Liệt và hắn đều là lần đầu tiên trải qua loại tình cảm mãnh liệt như vậy, ngay cả bản thân bọn họ cũng không thể khống chế.

Khác với khi yêu phụ nữ, cũng khác với khi sống chung cùng người khác, tình cảm của bọn họ pha lẫn đủ loại nhân tố, là chấp nhất lẫn nhau mà đi đến ngày hôm nay, tòa thành bọn họ xây dựng kỳ thật rất yếu ớt, chỉ cần có một người buông tay thì tình hình sẽ hoàn toàn khác biệt, hết thảy đều tiến triển trên nền móng rung chuyển và bất ổn, mãi cho đến ngày hôm nay.

Hết thảy ngoại lực tác động đều dần dần vọt đến, rèn luyện bọn họ, khảo nghiệm bọn họ.

“Ta sẽ không đi, từ khi ta quyết định trở về thì ta đã không còn nghĩ đến việc muốn đi, cho dù ngươi làm ra chuyện như vậy thì ta cũng không nghĩ đến việc rời đi.” So đo dấu vết trên người, Vu Duy Thiển nhướng mi, “Ngươi đã nói muốn ta kéo ngươi lại khi ngươi làm ra chuyện ngu xuẩn, ta biết người như ngươi mà không có ta là không được, nếu không có ta thì không biết ngươi sẽ làm ra chuyện gì, ta chỉ có thể coi chừng ngươi.”

Hắn nói một cách hời hợt, lại giống như là đang rất hối hận vì đã nói quá nhiều, sờ lên mái tóc ngắn của Lê Khải Liệt, hắn thì thào tự nói, “Vẫn là có một chút không quen….”

Lê Khải Liệt mê muội nhìn hắn một cách chăm chú, người nói ra những lời khiến người ta phải động lòng lại không hề tự biết điều đó, làm cho Lê Khải Liệt thật lâu vẫn không thể dời mắt, “Không sao, ta sẽ nuôi nó dài cho ngươi.” Lê Khải Liệt kề sát vào người  Vu Duy Thiển, vùi đầu vào cổ của hắn mà rên rỉ, dây dưa với tóc của hắn, “Ngươi rất đáng yêu, Duy, vừa điển trai vừa chói mắt, ngươi có thể đừng làm cho ta càng lúc càng yêu ngươi nữa có được hay không, giống như mỗi một ngày đều càng nhiều thêm một chút, ta phải làm sao bây giờ?”

“Đừng làm nũng với ta, ít oán giận một chút đi.” Hắn đẩy đầu của Lê Khải Liệt ra, Lê Khải Liệt lại càng dùng sức kề sát, “Ta nói thật, ta sẽ một lần nữa khẳng định ta bại trong tay ngươi, nơi này càng lúc càng nóng, có một ngày nào đó nó sẽ bùng nổ–”

Vu Duy Thiển đặt tay đến trước ngực Lê Khải Liệt thì lại bị dẫn đường xuống dưới, ám muội nói nhỏ, “Ngươi sai rồi, không riêng gì tim của ta, còn có cả nơi này….”

Bị nóng đột ngột khiến Vu Duy Thiển rút tay về, hắn hơi nheo mắt lại, không nhanh không chậm mà di chuyển thân thể, bỗng nhiên vật Lê Khải Liệt xuống rồi điều chỉnh vị trí một chút, “Ta không muốn ngươi miệt mài quá độ mà chết, cho nên – cứ để cho ta.”

Không nổi giận cũng không chứng tỏ chấp nhận hết thảy những gì mới xảy ra, hắn dùng một cách khác để biểu đạt sự bất mãn của mình, mặc dù việc này không phải như mong muốn ban đầu của Lê Khải Liệt nhưng đối phương cũng chỉ có thể tiếp nhận.

Có rất nhiều việc Vu Duy Thiển đều dùng thái độ gần như dung túng đối với hắn, nhưng có vài chuyện mặc kệ hắn dùng đủ loại thủ đoạn như thế nào đi chăng nữa thì vẫn khó có thể đạt được mục đích.

“Nếu ta đã trở về bên cạnh ngươi thì ta sẽ không né tránh vấn đề, chuyện này ta đã quyết định, đừng tiếp tục náo loạn với ta, ta không muốn ngươi gặp chuyện bất trắc, ngươi sợ ta bỏ đi, ta thì lại sợ mất ngươi, ngươi có biết hay không?”

“Ngươi là người đặc biệt nhất trong cuộc đời của ta, cho dù ngươi chỉ gặp một chút nguy hiểm thì ta cũng không thể chịu nổi….” Không biết phải làm thế nào đối với người ở trước mặt, chuyện này tựa hồ cũng không phải lỗi của ai.

Nụ hôn trừng phạt dừng trên vai, khiển trách Lê Khải Liệt ích kỷ, Vu Duy Thiển vẫn rất tức giận, nhưng lại làm cho người ta có thể tìm được một loại dịu dàng không dễ phát hiện trong nụ hôn này, nói ra những lời đó nhưng không để cho hắn nhìn thấy biểu tình trên mặt, chẳng lẽ là đang ngượng ngùng? Vu Duy Thiển ở sau lưng Lê Khải Liệt cho nên hắn không thể nào dò xét được biểu tình của Vu Duy Thiển.

Đêm lạnh như nước, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm rất lớn, nhưng không khí trong phòng lại vô cùng ấm áp.

Khi bọn họ đều hao hết sức lực rồi ngã xuống giường, đều vì chuyện này mà cảm thấy buồn cười, bên ngoài trời đã tối đen, bọn họ vẫn chưa rời giường, lần này trao đổi từ ngôn ngữ đến nội tâm, hiện tại bọn họ đều có một chút mất tự nhiên – đàn ông đều không có thói quen thẳng thắn bộc bạch tâm ý của mình, chỉ khi đối phương là đặc biệt, nếu không nói thì vấn đề vĩnh viễn không thể giải quyết.

“Nói như vậy là ngươi vẫn muốn làm cho hắn đi theo đến đây?” Lê Khải Liệt rõ ràng không muốn nhắc đến tên của người kia.

“Từ khi nào thì ngươi bắt đầu trở nên mất tự tin như vậy, chẳng phải ngươi luôn cường điệu ta là của ngươi hay sao?” Vu Duy Thiển ngồi dậy, có đôi khi hắn không biết có phải chính mình thật sự đã già hay không, hay là Lê Khải Liệt rất đặc biệt, cho dù kịch liệt như thế nào thì người nọ vẫn còn sức để đứng lên.

Bóng dáng cao lớn đi về hướng phòng tắm, nghe như vậy thì liền ngừng lại, nhìn hắn thật sâu một cái rồi cười khổ, “Tự tin của ta mất tác dụng khi đối mặt với ngươi.”

Không ngại thừa nhận với Vu Duy Thiển điểm này, Lê Khải Liệt thay đổi bằng khuôn mặt tươi cười một cách gian tà, ngoắc tay đối với hắn, “Có vào hay không?”

“Ngươi tắm trước đi.” Vu Duy Thiển lại ngã xuống giường.

Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước, hắn nhắm mắt lại, thái độ này của Lê Khải Liệt chứng minh người nọ đã chấp nhận quyết định của hắn, trước mặt là cục diện bế tắc không thể biết trước kết quả, hắn chỉ có thể chuẩn bị sẵn sàng, thậm chí không tiếc lợi dụng người khác.

Từng là công cụ của triều đình, là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau, cũng không phải chỉ đơn giản là mạnh hay yếu, hắn biết hành vi hiện tại đang chứng tỏ mình không có năng lực. fynnz.wordpress.com

Bất cứ vấn đề nào cũng đều là do hắn tự mình giải quyết, cuối cùng chỉ có thể dựa vào chính mình, nhưng lúc này hắn không thể không lợi dụng lực lượng của Senzou, cho dù Lê Khải Liệt không tình nguyện thì hắn vẫn phải làm như vậy.

May mắn là Lê Khải Liệt không phải một kẻ cậy mạnh, ít nhất ở trước mặt hắn thì không phải.

Hắn không có cách nào làm được giống như Lê Khải Liệt, đem từng nhược điểm của mình bày ra trước mặt đối phương, hắn nhát gan hoặc có thể nói là đa tư đa lự, bởi thế cái loại phóng đãng tự tung tự tác lại ngang ngược không chịu gò bó của Lê Khải Liệt càng hấp dẫn hắn.

Lê Khải Liệt vô cùng lo lắng, sợ hắn lại rời đi, bừng bừng tức giận, chỉ trích hắn một mình hẹn gặp Senzou, nghĩ đến đủ chuyện xảy ra mới vừa rồi, hắn từ trên giường bước xuống, gõ cửa phòng tắm, khi vẫn chưa nhận được hồi đáp từ bên trong thì hắn đã đẩy cửa đi vào.

Ôm lấy thân thể cường tráng hoàn mỹ ở dưới nước, hắn bao phủ bằng chính nụ hôn của mình, “Ta đổi ý, chúng ta cùng nhau tắm.”

“Được.” Không hỏi nhiều, Lê Khải Liệt cắn làn môi ở trước mặt rồi ôm lấy Vu Duy Thiển, làm cho nước từ vòi sen bao vây bọn họ.

Hashim ban ngày rất náo nhiệt, đường phố trở nên sầm uất, các ngôi chợ ồn ào đông đúc.

Khắp nơi đều có thể nhìn thấy du khách và dân bản xứ, số còn lại có lẽ là thương nhân, bởi vì ở đây có đủ loại người và đủ loại màu da, cho nên không ai cảm thấy kỳ quái vì nhìn thấy gương mặt ngoại lai, bão cát làm cho không khí tràn ngập cảm giác tiêu điều, người nơi này lại nhiệt tình đem tiêu điều hóa thành tục tằn và hào phóng.

Lê Khải Liệt lái môt chiếc xe jeep mui trần, trên đường đi Vu Duy Thiển mới biết chỗ mà bọn họ ở lúc trước chính là một trong những tòa nhà riêng của hoàng tử Leo nước Hashim, mà nói đến hoàng tử ở nơi này thì đương nhiên chính là Lê Khải Liệt.

Hắn nhớ rõ căn biệt thự kia tuy rằng xa hoa nhưng cũng không tính là quá mức khoa trương, khác với kiến trúc xa hoa của những quốc gia có chế độ quân chủ, hiện tại hồi tưởng lại thì cũng thấy đúng với phong cách riêng của Lê Khả Liệt, khoa trương một cách cá tính, nhưng lại vô cùng đơn giản.

Bất quá từ ngoài vào trong thì nơi mà Vu Duy Thiển biết rõ nhất cũng chỉ là gian phòng ngủ mà thôi.

“Khi nhìn thấy mẹ của ta thì ngươi sẽ nói cái gì?” Xoay vô lăng, có thể thấy rõ sự tò mò phóng ra từ phía sau cặp kính mát hiệu Ray Ban của Lê Khải Liệt.

“Ngươi muốn ta nói cái gì? Ta chấp nhận con của ngươi?” Vu Duy Thiển đè thấp chiếc mũ màu be trên đầu, truyền chai nước khoáng sang cho Lê Khải Liệt.

Lê Khải Liệt uống vài ngụm, vẫn chưa kịp cười thì bộ đàm vô tuyến trong xe đã vang lên, “Leo? Là Leo phải không? Con mau quay về đi! Lydia đã xảy ra chuyện!”

————–

P/S: Cái đoạn bé Duy đang tình cảm anh anh em em với con sam thì bỗng nhiên xen vào 1 câu chê mái tóc của con sam một cách *vô duyên made in con sam* =.=, tính cách dần dần y hệt chồng, nói chuyện cũng dần dần tửng tửng như chồng o_o, làm tim ta đang tan chảy vì ẻm thì bỗng dưng đựt mặt ra =.=.

32 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 146

    • kumori 18/09/2011 at 8:40 pm

      Mấy chương này làm ta ê răng quá =)), mấy chương trước thì hơi chua, bây h lại ngọt, vị giác thay đổi liên xoành xoạch bởi 2 bạn trẻ =)).

      Càng ngày thấy Duy càng ra dáng ông bố, còn con sam ra dáng thằng con ngỗ ngược hay làm nũng :>. Mà Duy ơi, sao lại dịu dàng thế cơ chứ, mấy câu bộc bạch của bé làm fangirl cứ gọi là nhũn tứ chi hết rồi =)). Đọc mấy câu của Duy mới thấy tình yêu Duy dành cho con sam lớn đến mức nào xD. Ta cũng thấy Duy độ này giống chồng ghê cơ, ăn nói rồi hành động này, vợ chồng này đúng là gia đình kiểu mẫu biết học tập nhau =)).

      Con sam biết lợi dụng thời cơ để cường bạo vợ gớm, ko bị vợ đánh chỉ bị vợ ăn thôi, lại kèm mấy lời ngọt như mía lùi, thế này ko là may đi =)). Ta bắt đầu thích cái không khí ở Hashim, có phần gì đấy rất giống tính cách con sam nha :>.

      • Fynnz 18/09/2011 at 9:37 pm

        :> chua cũng ê răng, ngọt quá thì buốt răng ^o^

        Duy mà ko nói thì thôi, nói là sởn gai ốc, cái này bé Lydia cũng công nhận nữa nè =)). Nói chung là 2 bạn tình dữ lắm =.=, chịu ko nổi với 2 bạn.

        Không khí ở Hashim đúng với tính cách của con sam, ở Anh thì giống Duy, nhưng ta thích cách sống thoải mái tự do ở Hashim hơn ^^

  1. yumi ling 18/09/2011 at 8:31 pm

    công nhận cái câu chê tóc con sam làm mất không khí thiệt =]]]
    em nó bị lây bệnh tưng tửng của chồng rầu, càng lúc càng hành động giống con sam ~
    ta còn tưởng sau khi đc mở xích bé sẽ tẩn con sam 1 trận chớ, ai dè :”>
    mà ta khoái màn tắm chung quá XD~

    • Fynnz 18/09/2011 at 9:35 pm

      màn tắm chung có gì để thích hả nàng =)), có tả gì đâu? Chắc nàng tự tưởng tượng thêm khúc sau :>

  2. Rin 18/09/2011 at 8:56 pm

    Công nhận là ngọt….ngọt ghê cơ….Chúng nó khanh khanh ta ta…thủ thỉ tâm tình hết mức có thể….
    Ta thề là đang đọc đến đoạn tóc tai con sam…ta hẫng 1 cái…cứ nghĩ là nàng edit thiếu=)))…ai dè Duy thik chơi kiểu chặn ngang hông giống chồng nó…càng ngày Duy càng bị mắc bệnh “sam hóa”=)))….

    ….“Khi nhìn thấy mẹ của ta thì ngươi sẽ nói cái gì?”
    “Con dâu [maybe con rể] ra mắt mẹ chồng”=)))))…..

    • Fynnz 18/09/2011 at 9:41 pm

      bệnh *sam hóa* rất dễ lây, cẩn thận đấy nàng =)) =)).

      con dâu =)) =)), vì đây là mẹ chồng mà :>

      • Rin 18/09/2011 at 9:45 pm

        Ta hok bị lây đâu…ta chỉ tiếp xúc qua mắt thôi=)))….nàng mới là người đáng lo ah=)))
        Ta mún coi cảnh đó quá=)))))…..Hok byk mẹ con sam có cảm xúc rỳ khi nhìn thấy con dâu nhể=))))

      • Rin 19/09/2011 at 8:38 pm

        Vậy là hok đc rồi…Duy cục cưng của ta sẽ bị mẹ chồng hành hạ ư=)))…con sam sẽ phải đứng giữa hai sự lựa chọn….1 là me và 2 là vợ [mô tuýp cũ của phim Tung-quốc=))))]

  3. HANG 18/09/2011 at 8:56 pm

    lan ra.lan vo.dan do co len cm cho tj ko nua.haz van ko thoat dc suc hut cua tj a. duy de thuong ghe a. ta doj y ta tam chung!*ju chjt mat* duy oj tam chung de*nhay mat*

  4. susupetal 18/09/2011 at 9:33 pm

    oaoaoaoaoa anh Duy thiet la diu dang qua diiiiiii
    nhat la man tam chugn ay.kekekeke
    co ma hinh nhu nhug doan H gan day deu bi luot ngan lai phai k ss?

  5. Vincent 18/09/2011 at 10:00 pm

    èo….ngọt quá ê răng.chương này sam làm nũng quá nha,ngày càng thấy anh giống pet thích làm nũng.
    Duy thừa nhận cho dù luân phiên thì sam vẫn là chồng của bé ^^~

    • Fynnz 18/09/2011 at 10:08 pm

      Hỏa Ly đời nào chịu viết hỗ công =)), luân phiên chỉ để thỏa mãn cái vụ kia thôi, chứ trên tinh thần thì sam vẫn là chồng :>. Tư thế khi ngủ cũng chứng tỏ tất cả, ta chưa từng thấy sam chui vào lòng của Duy mà ngủ =)) =)).

  6. dailaogia 18/09/2011 at 10:04 pm

    Fynnn
    nhảy vào *dụi dụi* Fynnn
    nhảy ra *vẫy vẫy tay*
    lão phải làm hàng giúp mama cho nên ko đọc được.. oa oa không rỗi nữa
    ngồ đau cả lưng. giờ lão mới mờ được cái lap nì
    ps: lảo up Miêu òi đó
    mai đọc hết cho sướng……………..

    • Fynnz 18/09/2011 at 10:09 pm

      sắp tới mùa gì mà phải bận dữ vậy lão? Tội nghiệp lão. Bao giờ lão mới thoát nạn?

      Ta cũng đang đợi dì của ta về lại bên bển rồi ta có thời gian nhâm nhi ^^, mấy nay lo đi chơi với dì thôi, chẳng edit được gì T____T.

  7. Tky kim 18/09/2011 at 11:12 pm

    Chương này anh Duy thật đáng yêu quá, sam sướng. Ta thích những lúc sam làm nũng với Duy, y như hai bé con.
    Blog của nàng nhờ sam mà được đóng dấu 21+.
    Ta đủ tuổi chưa đây=))
    *ờ hớ, em hãy còn bé lắm=]]*

    • Fynnz 18/09/2011 at 11:30 pm

      21+ luôn rồi hở? Chết rồi, blog nhà ta nhiều em tuổi vị thành niên và chưa vị thành niên lắm T___T

  8. Hạ Ảnh 19/09/2011 at 1:49 am

    Đột nhiên có cảm giác muốn đập con sam nát bét ra rồi quăng xuống biển =) dạo này nó flexible đến đáng sợ, 1 phút trước nó bắt đầu màn ngây thơ trong sáng yếu đuối thánh thiện thì 1 phút sau nó đã chuyển tông sang bạo hành người ta, mất thêm 30s suy nghĩ nên làm gì và cuối cùng quỳ xuống xin tha thứ =) Đồ đểu giả, ai chạ biết mi chạ còn tí tự trọng nào trước mặt vợ mi, nhưng đến thế nời thì sớm muộn mi cũng sẽ bị đè ra bdsm 3 ngày 3 đêm =)

    Ơ kìa, ta thấy cái câu dạo này tóc ngắn đi nhìn hơm quen nó phong thái W mĩ nhơn thế còn rì =) nghe có giống cảnh đang vuốt ve con cún tâm tình sự đời, thấy lông nó dạo này dài quá phải tự nhủ nên xén bớt đi hơm =) cái mặt nó lúc đó đần ra như vầy, anh phải tạm dừng cho nó hết khùng =) với lại, tóc ngắn khó nắm với giựt, phải nuôi dài ra dễ hành sự (dễ nắm tóc đấm) ~ =)

    “Ngươi muốn ta nói cái gì? Ta chấp nhận con của ngươi?”

    Bình thường hơm phải con rể sẽ nói với mẹ vợ, rằng thì hãy gả con bác cho cháu đi, hay xin hãy chấp nhận cháu đi xao =))))) anh ngầu, ngầu đến tung toé cả sam luôn =) giống đi chọn pet bảo ta chọn con này quá đi mất thâu =)))))

    Hoàn cảnh nó tác động đến con người nhiều lắm, nên là thắc mắc vô cùng mẹ con sam là người thế nào. Thiệt sự thì ta nghĩ, mẹ nó không khác rì mĩ nhơn lắm đâu =)))) người ta bảo con trai thích chọn vợ giống mẹ (trong trường hợp con sam thì là con gái thích chọn chồng giống mẹ =)))), thế nên có khi nào bà ấy cũng ngầu tung toé sam như anh hơm =)

    Ờ, Senzou-sằng, em là em chấm anh vô cùng đới nhớ ~ =) Anh cứ thế sam flexible nó ứ làm gì được, nó lại khùng lên và bèo nhèo với mĩ nhơn =) đứng ngoài đâm chọt một cách tao nhã và theo đuổi một cách từ tốn, anh ngầu lớm đó á *mắt sáng long lanh*

    Ps. *Cạp fyn-chàn 1 cái* Dạo này bị bận, cứ mấy hôm đọc r` mí cm đ.c, thiệt là đứt hứng quá đi á *lăn ra nhà giãy giãy*

    • Fynnz 19/09/2011 at 12:22 pm

      nàng mà đập nó nát bét ra chắc nàng cũng sẽ được vinh dự đi cùng nó :>. Thấy vợ sam không? Dữ hơn sư tử hà đông nữa mà, đụng vào cọng lông chân của chồng bạn xem, bạn không băm làm mắm thì nàng phước đức mười tám đời rồi :>

      mẹ chồng của Wirth mỹ nhân cũng không ngầu tung tóe như con sam đâu ^^, ngầu thế chắc chết quá, 1 con sam đã đủ sợ rồi, thêm 1 bản sao nữa chắc xách dép bỏ chạy luôn :>

      P/S: ấy da, nàng đọc 1 lèo khỏi mất hứng, còn giãy đành đạch với ta làm gì nữa =))

  9. khicon 19/09/2011 at 3:38 am

    ta thích con sam nhõng nhẽo với vợ nó … mà hình như càng lúc ta thấy bé duy chiều vợ quá ý … muốn nhõng nhẽo sao cũng được …!!
    Lại có chuyện gì nữa đây … Lydia xảy ra chuyện mắc mớ gì tới vợ chồng người ta đang tâm sự … phá đám ý à …!

  10. Tiểu Quyên 19/09/2011 at 9:00 am

    sao ta thấy anh Sam thiếu tự tin thế nhỉ, anh Duy mau dỗ ảnh a, 2 anh lại hạnh phúc rồi …hi……hi…………

  11. lilith12356 19/09/2011 at 1:01 pm

    duy duy pa pa… pa pa làm răng con ê hết lên rùi, màn trước vừa tháy con sam nặng tay vứoi pa pa mà ngay sau đó pa pa đã dỗ nó đựoc,,, con ui papa

  12. ixora 19/09/2011 at 1:43 pm

    Mình bó tay với con sam rồi, đi theo dõi, làm mình làm mẩy một hồi ở quán nước, xong về nhà đánh bất tỉnh Duy yêu thảy lên máy bay mang về quê, cách ly với Senzou thôi chưa đủ, tới nơi còn chơi trò SM với Duy nữa.

    Mặc dù bảo là bất an, muốn xiềng xích Duy lại cho đến khi Duy tha thứ cho con sam (có ai xin tha thứ kiểu khác người này ko nhỉ), nhưng mình nghi con sam vừa muốn biểu lộ bất an vừa muốn thử trò SM, bình thường mà thử trò này chắc bị Duy cạo trọc đầu, còn giờ có cái chiêu bài “bị ngược tâm”, nên chẳng những ko bị giận lâu (Duy giận có tí ti thôi), mà sau đó còn được trấn an nữa kìa (mặc dù Duy vẫn ko thay đổi ý định).

    Duy càng ngày càng cưng con sam rồi, nó làm tới mức đó mà Duy vẫn nhìn ra vì con sam đang bất an lắm nên mới thế.

    Mà thật ra con sam bất an cũng đúng, tự nhiên ở đâu bay ra tên Senzou, nhìn Duy thèm thuồng, lại có khả năng ở bên Duy, Duy lại cứ nhất định bảo vệ hắn ko cho con sam đụng vô.

    Quá khứ đã là thứ con sam ko chen vô được, giờ còn xuất hiện một người có khả năng giúp đỡ Duy nữa chứ. Con sam ko thấy lo lắng sao được.

    Nhưng lần này mình cũng thấy thương Duy quá đi, lại bị đặt trên giường chơi trò SM như vậy. Chỉ mình Duy mới chịu tha thứ cho trò này của con sam thôi.

    Mà Duy bị lây bệnh của con sam rồi, tự nhiên đang cảm động, đang nói lời yêu ngọt ngào, lại chen vô câu “ta sẽ giúp ngươi dưỡng tóc cho dài ra”, lãng xẹt hết sức luôn.

    • Fynnz 19/09/2011 at 4:53 pm

      ừ, Duy luôn khẳng định Duy bị lây đủ thứ bệnh của sam, nào là khùng khùng, biến thái, dê xòm, mấy tật xấu đều bị lây hết =)) =)), chẳng học được cái gì tốt, chắc vì con sam chẳng có ưu điểm gì cả :>

  13. jing 20/09/2011 at 4:45 pm

    * trào nước mắt vì cười * sến sụa quá =))=))=)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

    ôi zời ơi , xem 2 ng tâm sự mà ta ngất lên ngất xuống , Duy mỹ nhơn , cái câu gần mực thì đen dạo nọ anh nói là chuẩn không cần chỉnh , đang cao trào sến khanh khanh ta ta -> phang độp * tóc chồng ngắn quá – sờ không quen * -> cảm giác như đang ăn trứng chiên rồi nghẹn ở cổ họng ấy ạ , phá nát phong cảnh =))=)) ôi chao , Duy muốn tóc sam dài để túm , để nắm cho dễ xử khi oánh ghen sao =))=)) , à vâng sam còn hưởng ứng theo * yên tâm cưng , anh sẽ nuôi dài cho em túm * =))=)) nghe ra như đuôi sói mún xù dài ra để chủ vuốt vẻ vợi =))=))

    rầu rầu , tâm sự xong xuôi lại quay zê nhau , lôi nhau mần kiệt sức , Duy dù có bất tử , ăn lại sam nhưng thụ thì vẫn là thụ =))=)) vẫn kêu ca =))=)) ôi màn tắm chung , tự nghĩ vợi , dù không có gì xảy ra =))=))

    màn ngồi trên xe zeep , 2 bợn tâm sự y như vợ chông trẻ ra mắt bên nhà chồng =))=)) này nha~ – chồng aka sam : cưng yêu em chuẩn bị gì để nói với má mì anh – quay ra cười chói lóa =))
    Duy- aka vợ êu : con trai của mẹ cứ để con chăm sóc =))=))

    đấy phải nói thế chứ không phải là * “Ngươi muốn ta nói cái gì? Ta chấp nhận con của ngươi? * =))=)) Duy , anh nên nhớ , là anh gả cho con sam nha~ , anh về làm dâu , à không làm vương phi của vương tử – con trai của vương hậu =))=))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: