Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 131


.::Đệ Nhất Bách Tam Thập Nhất Chương – Đường Cùng::.

Tình cảm là thứ mà không có ai có thể cam đoan chắc chắn.

Một trăm năm, hai trăm năm, ba trăm năm, hắn vĩnh viễn không thể đuổi kịp quá khứ của Vu Duy Thiển, cho dù hắn tức giận hay là không cam lòng thì cũng phải thừa nhận tầm nhìn của Vu Duy Thiển xa hơn hắn.

“Ngươi không tin tưởng vào bản thân mình,” Lê Khải Liệt nhìn ánh nắng tươi sáng bên ngoài cửa sổ, mấy ngày nay thời tiết thật sự rất đẹp, hắn lộ ra một nụ cười hung dữ đối với ánh mặt trời, “Ngươi không có lòng tin đối với tình cảm của chúng ta, có phải hay không?”

“Nếu nghĩ như vậy có thể làm cho ngươi không so đo thì ngươi cứ tiếp tục.” Bị ánh nắng bên ngoài cửa sổ làm lóa mắt, Vu Duy Thiển quay lưng về phía cửa sổ rồi ngồi xuống, kỳ thật hắn vẫn chưa kịp nghĩ cẩn thận về vấn đề này.

Sau câu trả lời lại là sự im lặng làm cho người ta khó có thể chịu được, mãi cho đến khi Lê Khải Liệt thu hồi tất cả sự cố gắng và giữ lại, “Ngươi bị ta kéo lên sân khấu, nếu có hậu quả gì thì phải do ta phụ trách, nhưng ngươi lại bất cần. Vu Duy Thiển, hiện tại ta bắt đầu nghi ngờ những mối tình trước kia của ngươi có phải đều chấm dứt bằng cách này hay không, cùng lúc biểu hiện săn sóc, cùng lúc chuẩn bị sẵn sàng để rút lui, ngay từ đầu ngươi đã không tính sẽ ở bên cạnh ta lâu dài? Có phải ngươi đã sớm biết có ngày này hay không?”

Đến khi Lê Khải Liệt tỉnh táo thì lời nói của hắn sẽ vô cùng lạnh lùng và tàn nhẫn, từ uất ức chuyển sang châm chọc, mấy vấn đề này có sức công phá tựa như bom mìn, Vu Duy Thiển đứng dậy, âm điệu trở nên lạnh lẽo, “Đừng quên lúc trước là ai muốn ta thừa nhận tình cảm! Là ai không không thèm đếm xỉa đến lời cảnh cáo của ta mà kiên quyết muốn tiếp tục! Về lâu về dài, hiện tại quyết định của ta là chính xác, ngươi cũng biết rõ điểm này mà, Lê Khải Liệt! Nhưng ngươi lại không dám thừa nhận!”

“Thừa nhận cái gì? Đúng vậy! Là ta! Là ta kéo ngươi xuống nước, làm cho ngươi trở thành hoàng tử ngồi tít trên cao mà nhìn người đời diễn xuất. Ngươi là quý tộc trong tranh mà, ta làm sao có thể quên cơ chứ, ngươi chính là phiên bản người thật trong bức chân dung của Dorian Gray, ngươi không hề đem linh hồn bán cho ma quỷ, mà bản thân ngươi chính là ác quỷ! Ngay cả tình cảm của mình cũng có thể vứt bỏ!” Lê Khải Liệt châm chọc khiêu khích, ngược với yêu chính là hận, hiện tại hắn không phủ nhận bản thân mình bắt đầu ôm hận.

Những lời này rất chói tai, Vu Duy Thiển cố gắng nhịn xuống, hắn muốn bản thân mình đừng nổi giận vì Lê Khải Liệt, nhưng những lời này lại giống như dao găm đang đâm sâu vào ngực của hắn, nếu là người khác thì hắn có thể bất cần, nhưng vị trí của Lê Khải Liệt ở trong lòng hắn lại khác biệt.

“Đủ rồi, ta là ác quỷ, ngươi không cần phải gặp lại ác quỷ, lần này là nghiêm túc, Lê Khải Liệt, vĩnh biệt.” Nén giận mà cúp máy, Vu Duy Thiển lập tức ngã xuống ghế, mang theo tâm tư hỗn loạn rồi che kín mặt mình.

Hắn không biết hiện tại nếu soi gương thì hắn sẽ có bộ dạng như thế nào, khi đối mặt với Lê Khải Liệt thì hắn sẽ luôn bị đối phương đả kích, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng ở cái tuổi này mà hắn còn chia tay với người yêu qua điện thoại, rồi tức giận đến mức không thể khống chế mà cúp điện thoại trước, đáng lý là muốn nói cho rõ ràng nhưng lại bị Lê Khải Liệt chọc giận, trước đây hắn không bao giờ làm ra loại hành vi ngây ngô như thế.

Người trưởng thành ắt hẳn phải lý trí, hắn lớn tuổi hơn so với Lê Khải Liệt, lại càng không phải là lần đầu tiên tiếp xúc với tình cảm, cũng không phải lần đầu tiên nói chia tay với người khác, đáng lý hắn phải trấn an cảm xúc của Lê Khải Liệt, nhưng rốt cục hắn lại là người mất lý trí trước, lý trí tựa hồ đã đánh rơi ở nơi nào đó, đây là sức mạnh của tình yêu, hắn biết hắn còn yêu Lê Khải Liệt, bởi vì yêu người nọ nên hắn phải rời đi.

Nếu luôn luôn ở bên cạnh Lê Khải Liệt thì gia tộc Claudy sớm muộn gì cũng sẽ hành động, Lê Khải Liệt sẽ trở thành nhân vật mấu chốt, trước khi làm cho cục diện càng thêm rối rắm thì phải bình ổn hết thảy, chỉ cần hắn không tồn tại thì Lê Khải Liệt vẫn là Lê Khải Liệt có thể tự do tự tại như trước kia, vì thù hận mà không từ thủ đoạn, tiếp tục sắm vai Miracle Leo nổi danh trên thế giới.

Sẽ không còn vì sự tồn tại của hắn mà lâm vào đủ loại nguy hiểm, thậm chí ảnh hưởng đến sự nghiệp của mình, ảnh hưởng đến cả tánh mạng.

Vu Duy Thiển thở dài một cách vô lực, buông thỏng hai tay mà ngồi trên ghế, những điều này hắn vẫn chưa kịp giải thích với Lê Khải Liệt, sau khi quyết định sẽ rời đi thì hắn đã dốc sức khát cầu người nọ, mặc kệ thương tích trên người của đối phương vẫn chưa khỏi hẳn, khi ra đi cũng không lưu lại bất cứ thứ gì, không phải là hắn tuyệt tình, mà hắn lo sợ nếu mình lưu lại quá lâu thì sẽ không nỡ rời đi.

Lê Khải Liệt yêu một cách mạnh mẽ và thẳng thắn, hắn không có cái gì phải bất mãn, duy nhất bất mãn có lẽ chính là thời gian.

Đây là vấn đề lớn nhất chắn trước mặt bọn họ, hắn đã không còn quan tâm đến cái gì là phá vỡ lời nguyền, vứt bỏ tất cả, hắn chỉ biết hắn không muốn tình cảm này tổn hại đến Lê Khải Liệt. Tình cảm giữa bọn họ không có gì làm nền tảng, hết thảy đều dựng nên từ mâu thuẫn và tranh chấp, bắt đầu từ một âm mưu, rồi chấm dứt tại một âm mưu khác.

Có lẽ đây là kết cục tốt nhất.

Quay đầu ngẫm lại, kỳ thật đây chỉ là một lề thói cổ xưa, người ngoài cuộc có thể cười nhạo hắn lo xa, tình cảm căn bản không cần phải suy nghĩ chu đáo như vậy, nhưng phải là người trong cuộc thì mới biết được loại lo lắng như vậy không thể tự khống chế, nếu không lo lắng cho đối phương thì có nghĩa là chưa đủ coi trọng, mà hiện tại bởi vì hắn quá mức coi trọng cho nên mới không thể tổn thương.

Lê Khải Liệt khác với những người trước kia đã lưu lại ấn tượng trong lòng của hắn, không phải bởi vì Lê Khải Liệt là đàn ông mà bởi vì bản thân của người nọ vốn đã vô cùng đặc biệt, khuôn mặt và đủ loại biểu tình của Lê Khải Liệt cho đến nay vẫn còn khắc sâu một cách sống động trong đầu của hắn, đêm hôm đó tựa hồ đang diễn ra ngay trước mắt.

Lồng ngực rắn chắc, sống lưng phẳng phiu mạnh mẽ, khi ngẩng đầu sẽ nhìn thấy ánh mắt tựa hồ có một chút mâu thuẫn, cuối cùng lại hoàn toàn buông xuống sự kiêu ngạo và tự tôn để thỏa hiệp, khi bị hắn xâm nhập thì đôi mắt hóa thành màu vàng lập tức lóe sáng, giống như một ngọn lửa dữ dằn muốn thiêu đốt hắn, cho đến khi hai người đều bị hủy diệt…..

Tiếng thở dốc nặng nề lướt qua bên tai hắn, cánh tay cường tráng siết chặt sau lưng của hắn, buông thả đề phòng để tiếp nhận hắn tấn công vào thân thể, mỗi một chi tiết đều rành mạch, kịch liệt đến mức khiến người ta không thể quên được, Lê Khải Liệt quả thật giữ lời hứa, chỉ cần hắn muốn Lê Khải Liệt thì đối phương sẽ không cự tuyệt.

Vu Duy Thiển chỉnh lại quần áo rồi đứng lên, trước mặt tựa hồ còn có ánh mắt đang nhìn hắn, hàng lông mày sắc bén, ánh mắt phóng điện toát ra sự quyết đoán – Lê  Khải Liệt, hắn rốt cục biết bên dưới vẻ ngoài của Lê Khải Liệt là loại người gì.

Biểu hiện ở trước mặt người ngoài cùng với biểu hiện ở trước mặt hắn hoàn toàn khác nhau, giống như một con tắc kè hoa biến hóa đủ dạng, khi Lê Khải Liệt xử lý một vấn đề nào đó thì hắn thường có khuynh hướng bạo dạn không biết sợ là gì, đặc biệt rất quyết đoán và tàn nhẫn, bất cứ lúc nào cũng biết cái gì là có lợi đối với mình.

Hắn không cần quan tâm đến đối phương quá nhiều, có một số việc cho dù hắn chưa kịp nói thì người đàn ông kia ắt hẳn cũng đã nghĩ đến.

Lê Khải Liệt quả thật đã nghĩ đến, cho dù biết Vu Duy Thiển lo lắng nhưng sắc mặt của hắn vẫn khó coi như trước, đấm xuống bàn một cú thật mạnh, làm cho cảm giác đau đớn từ khớp xương len vào trong lòng, hắn vốn không muốn tranh cãi với Vu Duy Thiển qua điện thoại, đáng lý hắn phải xoay chuyển tình thế, mà không phải làm cho tình cảm của bọn họ kết thúc qua điện thoại như vậy. fynnz.wordpress.com

Owen ở bên cạnh có thể nghe được những gì bọn họ đối thoại với nhau, “Có vài chuyện rất khó có thể chấp nhận đúng không? Nhưng ta xem ra hắn rất yêu ngươi, chỉ là muốn tốt cho ngươi, đây là cách mà Wirth yêu.”

“Chẳng lẽ ta còn cần ngươi nói cho ta biết hay sao?” Lê Khải Liệt cũng không cảm kích đối với Owen, đôi mắt đỏ ngầu liếc nhìn Owen, mặc dù đã sớm nghe thấy tiếng cúp máy điện thoại ở đầu dây bên kia nhưng hắn vẫn siết chặt di động trong tay, chiếc bàn bên cạnh bị hắn đá một cú lăn quay.

Giữa bọn họ còn rất nhiều điều phải kiêng kỵ, hai người bọn họ sẽ không chủ động nhắc đến cái tên Claudy, cũng không màng tính toán, bọn họ chỉ biết hưởng thụ, xem nhẹ tất cả mọi thứ, nhưng thật chất trong lòng đều biết rõ tất cả vấn đề, chỉ là bọn họ không muốn nói ra khỏi miệng.

Nhưng có vấn đề nếu không đối mặt thì nó cũng sẽ không tự mình biến mất, chúng nó vẫn tồn tại, chẳng qua trước kia bọn họ chỉ không muốn đối mặt mà thôi.

Dưới đất hỗn độn, Owen và Calgary chỉ có thể trầm mặc, Calgary kéo Owen đến một bên, “Ngẫm lại mới vừa rồi ngươi đã nói cái gì thì ngươi sẽ hiểu được tâm tình của ta, Owen? Ngươi hiểu ta tựa như ngươi hiểu ngài Wirth.”

Lê Khải Liệt giống như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, Owen không muốn trêu chọc hắn ngay tại lúc này, lập tức mở cửa ra rồi kéo Calgary ra ngoài, “Hiểu cũng không có nghĩa là sẽ chấp nhận….”

Trong phòng lại vang lên tiếng chuông di động, Lê Khải Liệt vội vàng cầm lấy, màn hình hiện lên tên của một nhân vật chính giới quan trọng, di động là của Owen, Lê Khải Liệt nghĩ đến việc Vu Duy Thiển tình nguyện liên lạc với Owen mà cũng không muốn gọi cho hắn, thiếu chút nữa đã bóp nát di động trong tay, “Nhận điện thoại của ngươi nè!”

Rống lên một tiếng rồi ném chiếc điện thoại thành một vòng cung, Owen vội vàng chụp lấy, tránh đi ánh mắt đột nhiên thâm trầm của Calgary, “Hiện tại không phải lúc nói những chuyện này, ta rất bận.”

“Bận trả lời người đang theo đuổi ngươi hay sao?” Calgary trừng mắt nhìn di động, hắn không hề quên những gì Owen đã từng nói, có người theo đuổi Owen là chuyện không hề kỳ quái, nhưng hắn không thể khống chế cơn ghen của mình, áo choàng đen của tu sĩ mà hắn mặc trên người chưa bao giờ nặng nề như giây phút này.

 “Ngươi cũng biết ta làm nghề gì mà, ta không có thời gian đi thảo luận vấn đề tình cảm của mình với một linh mục, ngươi có thể đi về được hay chưa?” Owen không đợi Calgary trả lời, lập tức đóng cửa lại, lờ đi tiếng đập cửa ở bên ngoài, hắn hít sâu một hơi, phiền muộn mà nhìn dãy số trên di động, tiếng chuông vẫn tiếp tục reo lên.

Đi vào phòng ngủ nhận điện thoại, đến khi đi ra thì đã phát hiện Lê Khải Liệt  không còn bộ dáng mới vừa rồi. Vừa rồi Lê Khải Liệt còn lo lắng suy sụp, nóng nảy giống như muốn đi giết người, hiện tại hắn chỉ dựa vào sô pha, bắt chéo chân, ánh nắng bên ngoài chiếu vào một nửa bên mặt của hắn, vẫn có vẻ suy đồi như lúc trước nhưng lại lan tỏa áp lực vô hình khiến người ta khiếp sợ.

“Bên phía Sharon Swift có tin, cô ta đã quay về Mỹ để tiếp tục chữa trị, Delin Bowie rất tức giận vì cô ta phải hứng chịu đau khổ, Manhattan sắp náo nhiệt vì chuyện này, tạm thời tin tức vẫn đang bị bưng bít, nhưng chúng ta phải nhanh chóng chấm dứt hành trình ở Anh Quốc để trở về.” Hắn đi ra khỏi cửa rồi nói với Lê Khải Liệt về tin tức vừa nhận được.

“Đã biết.”

Điều này có nghĩa Lê Khải Liệt phải rời khỏi nơi mà Vu Duy Thiển đang ở, Owen cảm thấy bất ngờ đối với phản ứng của hắn, “Ta hy vọng ngươi sẽ không làm ra chuyện gì kinh động, nếu muốn làm thì ngươi nên thông báo cho ta biết trước một tiếng có được hay không? Để cho người đại diện này có thể chuẩn bị sẵn sàng?”

Hắn và Lê Khải Liệt hợp tác không phải ngày một ngày hai, hắn cũng không cảm thấy may mắn đối với sự chuyển biến đột ngột của người này, mà chỉ run như cầy sấy, ngay cả ảnh hưởng mà Calgary vừa rồi đã lưu lại vẫn chưa thể hòa tan nỗi lo lắng của hắn.

“Ta còn có thể làm cái gì?” Người đàn ông ngồi trên ghế sô pha nhướng mày, thờ ơ nhếch lên một nụ cười khủng bố, khóe miệng cong như dao cắt, đầy thâm thúy và nguy hiểm.

Nụ cười khiến người ta rùng mình chợt lướt qua, hắn đứng lên, nắm lấy mái tóc rối tung, thân hình cao ngất phủ xuống một chiếc bóng kéo dài, che lấp tấm thảm màu đỏ sậm, “Ta sẽ chỉ làm cho hắn hối hận mà thôi.”

———–

P/S: Đây là chân dung của Dorin Gray

Và nội dung của quyển truyện về Dorian Gray

27 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 3 Chương 131

    • Tiểu Nguyệt 10/09/2011 at 6:04 pm

      ôi dồ hình như càng ngày càng quá đà rồi thì fải
      cách các bạn iêu nhau làm cho người yêu màu hồng như tớ thấy mệt tim nhắm nhắm
      :((((((((((((((((((((((((((((((((((((
      mà sau 1 tg đọc vu sắc ta đã nhận ra rằng hình như ta iêu Khuynh Thần Cửu Tiêu hơn

      ta sắp dừng hình rồi đây
      (vote, like, kiếm tem đầy đủ)

  1. nga130 09/09/2011 at 8:33 pm

    Cảm thấy rất thú vị với cái vụ Dorian Gray 😀

    Bạn Duy đã chọc trúng ổ kiến lửa, lần này quay lại là xấu hổ lắm đấy.

    • Fynnz 09/09/2011 at 8:50 pm

      nhìn vẻ ngoài rất giống Duy như trong tưởng tượng của ta, có vẻ đây là một trong những cảm hứng để tạo nên hình tượng bề ngoài của Duy cho Hỏa Ly.

  2. Tsuki 09/09/2011 at 8:53 pm

    Vu Duy Thiển chỉnh lại quần “ao” sis iu ơi , type sai nè “áo” . Thương con sam :(( nó bị ngược tâm , nhưng mà giờ nó đang muốn trả đữa vợ àh

  3. Tiểu Quyên 09/09/2011 at 9:25 pm

    anh Liệt trả đũa vợ thì cũng phải nhẹ nhàng a, coi chừng chính anh lại đau lòng a

  4. Jan 09/09/2011 at 9:42 pm

    “nếu không lo lắng cho đối phương thì có nghĩa là chưa đủ coi trọng, mà hiện tại bởi vì hắn quá mức coi trọng cho nên mới không thể tổn thương.”
    Ta like mạnh câu trên a~
    Thật sự là như vậy a~
    Càng yêu nhau thì mối lo lắng càng nhiều
    Càng yên bình thì sóng gió càng lớn
    Do đã sống quá lâu rồi, trải qua rất nhiều chuyện rồi nên Duy rất nhạy cảm
    Lo lắng có thừa, y như người già ấy~
    Càng lo càng thấy sợ…~~
    Cái này có tính là tự ngược không a~…

    • Fynnz 09/09/2011 at 11:35 pm

      bởi vì sống quá nhiều ấy nên cái gì cũng sợ =.=, giống như những người đã từng đi làm được nhiều năm kinh nghiệm thì thường rất khó tự kinh doanh cái gì đó, vì họ nhìn thấy quá nhiều điều, họ sợ đến phiên họ làm thì sẽ thất bại. Còn những người trẻ tuổi thì rất xông xáo, dám làm dám chịu ^^. Đây là bản năng của con người thôi.

      P/S: Duy cũng thích bị ngược giống chồng mà T___T

  5. khicon 09/09/2011 at 10:01 pm

    con sam nổi điên rùi …. tính làm gì đây …. vợ chồng với nhau có gì lên giường rùi từ từ nói …*mơ mộng*!!!

  6. Tky kim 09/09/2011 at 10:19 pm

    Duy nhớ chồng mà nhớ nhất là cái đêm ăn quỵt-> lúc nào cũng có tư tưởng phản công mãnh liệt=))
    con sam tính làm gì hông biết, làm liều là vợ còn giận cho nữa ah, cẩn thận nha em sam.=]]

    • Fynnz 09/09/2011 at 11:48 pm

      =)) Duy cũng nghĩ bậy, ta để ý mấy bé thụ hay nghĩ bậy lắm nha =)) =)), có phải vì bt ít được phản công nên cứ thích nhớ đến những cảnh đó hay không?

  7. Vincent 10/09/2011 at 2:10 am

    Ều,ta đọc mà choáng váng…xót ghê luôn,một nửa của ta thì gào thét “Nghĩ chi nhiều vậy hả Duy,cứ yêu tới bến đi~~~~”*đập đầu,cắn gối*,nửa kia thì gật gù “Ừ thì nghĩ vậy cũng đúng”.Vs lại,cãi nhau rồi xa nhau cho có thêm màu mè ý mà,dù sao thì cũng đâu hoàn đấy thôi,HE lòi cả ra mừ =)
    À mà đang trong dòng cảm xúc fangirl-đớn-đau-khi-thấy-cảnh-chia-lìa thì ta lại phá ra cười với cái câu này:” hắn chưa bao giờ nghĩ rằng ở cái tuổi này mà hắn còn chia tay với người yêu qua điện thoại”.Ẹc,ta có lãng xẹt quá ko ta,nhưng tự dưng ta thấy bé Duy thật đáng iu…già đời,kinh qua bi nhiu cuộc tình giờ mới thấy được sự bất kham của cảm xúc trong tình yêu…làm ta thắc mắc ko biết Duy với mấy người yêu hồi trước ntn nhỉ?Ko lẽ ko có cao trào,ko mất khống chế lúc nào đó sao?Vậy thì chưa phải tình yêu Duy à,sam nó là tình yêu duy nhất và định mệnh từ trước đến giờ của cưng đó,come back đi =))

    • Fynnz 10/09/2011 at 12:56 pm

      =)) Duy đáng yêu mà, con sam khen Duy miết đấy thôi, *tục tưng* của nó đấy nàng…..nghe mà nổi da gà =)) =)).

      Ừh, mấy người trước Duy cũng yêu thật lòng, nhưng đến 1 mức độ nào đó thôi, ko phải là giả dối, chẳng qua chưa đến mức có thể đánh đổi tất cả cho người mình yêu :>

  8. lilith12356 10/09/2011 at 5:11 pm

    ta rất hứng thú với câu cuối cùng, và càng tò mò xem hắn ẽ làm sao đây? he he

  9. Chajatta240492 11/09/2011 at 9:20 am

    Hư hư yêu người ta đến hoảng loạn mà phải làm cho đau khổ dư thế;(( sống quá lâu làm cho bé duy chai nhờn cảm xúc rồi, chở khi bé đủ Dũng khí mà toàn tâm yêu con sam, giao hết mình cho nó, thì lần chia tay này là khó tránh. Hai bên đều k muốn buông tay mà vẫn nói chia tay ;((( yêu đương giày vò dư lày đây =.=

    • Fynnz 11/09/2011 at 1:46 pm

      vì yêu nên phải buông tay, đó là suy nghĩ của Duy, còn con sam thì ngược lại ^^. Nói chung người già thì thường mất tự tin hơn người trẻ, có lẽ là vì có quá nhiều kinh nghiệm, sợ giẫm vào vết xe đổ.

  10. yumi ling 11/09/2011 at 7:48 pm

    ta để ý thấy mấy bé thụ mà nhớ chồng là toàn nhớ đến lúc đc phản công =]]]
    bé Duy nhớ con sam y chang bé Thần nhớ anh Chín ~~~
    mà ta cũng thông cảm cho bé Duy lớm, quyết định buông tay khó khăn lắm chứ, nhưg mờ cách yêu của bé là ko mún làm con sam tổn thương nên đành làm zậy thui TT^TT
    mà thể nào con sam cũng làm chuyện “kinh dị” để bé quay lại hà, nên ta bắt ghế chuẩn bị coi phim đêy *múa múa*

    • Fynnz 11/09/2011 at 8:35 pm

      đúng rồi đấy, toàn nghĩ bậy ko àh, nhớ những màn hấp dẫn nhất =.=, suy cho cùng mấy bé thụ rất là đen tối, trong đầu chỉ nghĩ đến việc được phản công, bởi vì bt ít khi được phản công =)) =)).

  11. Leo 21/09/2013 at 10:59 am

    [… hắn chưa bao giờ nghĩ rằng ở cái tuổi này mà hắn còn chia tay với người yêu qua điện thoại, rồi tức giận đến mức không thể khống chế mà cúp điện thoại trước,…]

    Đang ở cao trào căng thẳng mà đọc câu này xong vẫn không nhịn được mà bật cười ^^

    Duy Duy chia tay chồng xong ngồi một chỗ mà hồi tưởng lại sự nóng bỏng của chồng đêm đó, tự nhiên thấy Duy Duy cũng… háo sắc ghê =v=

    [“Ta hy vọng ngươi sẽ không làm ra chuyện gì kinh động, nếu muốn làm thì ngươi nên thông báo cho ta biết trước một tiếng có được hay không? Để cho người đại diện này có thể chuẩn bị sẵn sàng?”]

    Tội Owen, không dám nói mấy câu khuyên bảo nữa mà chỉ xin được thông báo trước để chuẩn bị tinh thần ==”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: