Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Trầm Nịch – Quyển 1 Chương 91


.::Đệ Cửu Thập Nhất Chương::.

Mặc kệ Dung Khâu không hề muốn nhưng vẫn đến đúng ngày. Vào ban đêm mùng năm, hắn mang theo hòm thuốc cùng với sắc mặt u buồn đến Nhân Tâm Đường. Đã nhiều ngày qua Tần Ca viện cớ không khỏe nên không lộ diện, trong khi Dung Khâu để cho vài vị Thái y về nhà mừng tất niên, trong cung chỉ còn một mình hắn là Thái y. Tứ phía ở Nhân Tâm Đường vô cùng yên lặng, thân là Nhật Quỷ nên Diêm Nhật đã bố trí hơn chục tên tiểu quỷ mà hắn tín nhiệm nhất để canh giữ ở chỗ bí mật gần đó, bảo vệ an nguy của Hoàng Thượng.

Bưng một chén dược bốc khói nghi ngút tiến vào, dựa theo trình tự để sắp xếp trên bàn. Trong phòng ngủ có lò lửa, còn có bảy tám chậu than, vô cùng ấm áp. Tần Ca phủ nội y ngồi trên giường nhìn Dung Khâu và Diêm Nhật lần lượt ra ra vào vào. Đến khi chén dược cuối cùng được đặt lên bàn thì Dung Khâu mới hít sâu một hơi rồi ra hiệu cho Diêm Nhật. Diêm Nhật mang một chén nước đến bên giường, Dung Khâu nói, “Hoàng Thượng, đây là mê dược, khi châm cứu sẽ rất đau.”

Sắc mặt của Tần Ca rất bình thản, hắn tiếp chận chén mê dược rồi uống cạn, sau đó Dung Khâu mới nói tiếp, “Thỉnh Hoàng Thượng nằm xuống, thần sẽ châm cứu cho ngài.” Tần Ca nằm xuống, cởi bỏ nút thắt, hạ thân của hắn hoàn toàn xích lõa, che phủ bởi một tắm khăn, chỉ lộ ra phần bụng.

Dung Khâu đến bên giường rồi mở ra túi ngân châm, sau đó nói với Diêm Nhật, “Từng cái chén đều có dán dấu hiệu, trong chốc lát ta muốn chén nào thì ngươi bưng đến cho ta chén đó.”

Diêm Nhật gật đầu.

Đợi trong chốc lát, Dung Khâu nhẹ nhàng đè xuống bụng của Hoàng Thượng rồi nhẹ giọng hỏi, “Hoàng Thượng, ngài có cảm giác gì hay không?”

Tần Ca lắc đầu, Dung Khâu biết mê dược bắt đầu có hiệu quả, hắn quyết tâm rút ra một cây ngân châm.

“Long huyết thang.”

Diêm Nhật lập tức đem chén dược đựng long huyết thang, sau khi dùng ngân châm chấm vào long huyết thang thì Dung Khâu mới chậm rãi đâm vào huyệt thiên xu của Tần Ca.

“Quy giáp thang.”

Châm thứ hai đâm vào huyệt địa hải.

“Khí huyết thang.”

Châm thứ ba đâm vào huyệt trung chú.

“Nữ oa thang.”

Huyệt thủy đạo.

“Địa tàng thang.”

Huyệt trung cực.

Ngay từ đầu Tần Ca không có cảm giác gì, nhìn Dung Khâu phân phó Diêm Nhật bưng qua từng chén dược. Đến khi bụng của hắn bị châm càng lúc càng nhiều thì hắn mới cảm thấy như có ngọn lửa đang thiêu đốt trong bụng của hắn, cái loại cảm giác này đã vượt quá hiệu quả của mê dược, Tần Ca cắn chặt khớp hàm.

Dung Khâu không dám nhìn sắc mặt của Hoàng Thượng, hắn hết sức chăm chú, không dám lãng phí nửa điểm thời gian để châm vào bụng của Hoàng Thượng. Khi mồ hôi của hắn thấm ướt y phục thì hắn mới nghe được tiếng rên rỉ vì Hoàng Thượng rốt cục không thể khống chế được nữa.

Bàn tay của Diêm Nhật liên tục run rẩy, nhìn sắc mặt của Hoàng Thượng trở nên trắng bệch, ánh mặt lộ ra sự thống khổ, hắn thừa dịp đem một chiếc khăn nhét vào miệng của Hoàng Thượng.

Hàm răng run rẩy căn bản là cắn không được chiếc khăn, Tần Ca không ngừng lặp đi lặp lại ở trong lòng: Cố gắng! Cố gắng! Chỉ cần cố gắng chịu đựng là hắn có thể có được nhi tử. Giống như có vô số ngọn lửa cháy bập bùng trong bụng của hắn, chén mê dược kia căn bản không thể ngăn cản loại đau đớn này.

“Ngô….”

Dung Khâu còn một nửa ngân châm phải tiến hành, trong khi tiếng rên rỉ của Tần Ca đã đau đến mức trở nên run rẩy. Chiếc khăn rơi xuống bên tai, mồ hôi lũ lượt toát ra khiến cho chiếc khăn dưới thân trở nên ẩm ướt. Khóe mắt cũng bởi vì không thể chịu đựng thống khổ mà bắt đầu rơi lệ, bờ môi của Tần Ca đã trở nên tái nhợt.

Hắn thuộc về thể hàn, cho nên điều trị như vậy so với người khác mà nói là thống khổ gấp đôi, thậm chí là gấp vài lần. Cho dù là hán tử tráng kiện thì cũng sẽ bị đau đớn đến mức gọi cha gọi nương, nhưng Tần Ca lại chỉ cất lên tiếng rên rỉ là hết mức. Mồ hôi cùng nước mắt nhanh chóng làm mờ đôi mắt, khi Tần Ca đau đến mức sắp tắt thở thì Dung Khâu đã đặt mũi châm cuối cùng lên bụng của Tần Ca.

Cơ hồ là cùng lúc Diêm Nhật nâng Hoàng Thượng ngồi dậy, Dung Khâu mặt tái nhợt hơn cả tờ giấy, hắn đem chén dược đặt trên tay của Diêm Nhật, Diêm Nhật chậm rãi đút cho Hoàng Thượng uống.

Tần Ca đau đến mức không thể há mồm, toàn thân đều run rẩy, Diêm Nhật đẩy cằm của Tần Ca ra, đem từng muỗng dược đút vào miệng của Hoàng Thượng. Rốt cục cũng uống cạn, y phục của Diêm Nhật bị mồ hôi lạnh từ trên người của Tần Ca thấm ướt.

Dung Khâu lại nhanh chóng đút cho Hoàng Thượng một chén mê dược, đôi mắt của hắn cũng đỏ ửng giống như Diêm Nhật, nước mắt cơ hồ muốn tràn ra khóe mi. Hắn rất muốn hỏi Hoàng Thượng, người đã làm cho Hoàng Thượng cam nguyện chịu đựng đau đớn đến mức này chỉ để sinh con là ai. Nhưng hắn không thể hỏi, điều duy nhất mà hắn có thể làm chính là nhanh chóng giúp Hoàng Thượng thoát khỏi nỗi đau này.

Chén mê dược thứ hai cũng không giảm bớt cơn đau cho Tần Ca được bao nhiêu. Sau khi hiệu quả của mê dược mất tác dụng thì hắn lại bấu chặt tay xuống sàn giường đến mức muốn bật cả móng.

“Hoàng Thượng, ngài đau thì cứ la lên đi…” Dung Khâu quỳ gối bên giường vừa khóc lóc vừa khẩn cầu, hai chén mê dược đã là cực hạn, trước khi rút châm thì Hoàng Thượng chỉ có thể cố gắng chịu đựng.

“Nước….” Khóe miệng của Tần Ca có vết máu, hắn đã cắn nát môi của mình.

Diêm Nhật lấy nước đến, dùng từng thìa một đút vào miệng của Hoàng Thượng, hắn cũng không nhận ra trên khuôn mặt luôn luôn bình thản của mình đã ướt đẫm nước mắt. Hắn cứ như vậy mà lặng lẽ vừa khóc vừa lau mồ hôi cho Hoàng Thượng, đồng thời đút Hoàng Thượng uống nước.

Dung Khâu cũng không ngừng lau nước mắt, Hoàng Thượng đã đau đến mức toàn thân đều tái xanh, nhưng hắn cũng đành phải bất lực.

Hô hấp của Tần Ca cũng trở nên run rẩy, hàm răng mất tự chủ mà lập cập va vào nhau, đau đến mức hắn không nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ nhớ rõ bản thân mình phải cố gắng chịu đựng.

Sau khi Tần Ca đau đến mức hôn mê, rốt cục hai canh giờ lâu dài cũng trôi qua. Dung Khâu không dám trì hoãn mà nhanh chóng rút tất cả ngân châm ra khỏi người của Tần Ca. Thân thể tái nhợt của Tần Ca hóa thành màu đỏ tím, đau đớn và nóng sốt cùng lúc ập đến. Đây là thời khắc mà Dung Khâu sợ hãi nhất, sau khi điều trị như vậy sẽ làm cho người ta bị sốt cao, Hoàng Thượng vốn là thể hàn, hắn cũng không biết tình trạng sốt cao này sẽ kéo dài bao lâu.

Dung Khâu và Diêm Nhật hai người cùng thay đổi xiêm y cho Tần Ca, lại thay đổi đệm chăn đã ướt đẫm mồ hôi. Hai người lo lắng đề phòng, không ai dám rời khỏi Tần Ca nửa bước. Đến giữa khuya thì Tần Ca sốt rất cao, nhưng một giọt mồ hôi cũng không có, Dung Khâu và Diêm Nhật sợ hãi, càng không ngừng dùng khăn lạnh chà xát trong lòng bàn tay và gan bàn chân của Tần Ca, lúc này Dung Khâu không dám tùy tiện cho Hoàng Thượng dùng dược, chỉ có thể dùng biện pháp dân gian nhất để hạ nhiệt độ cho Hoàng Thượng.

Trời đã sáng, Tần Ca vẫn chưa có dấu hiệu hạ sốt, ngược lại càng lúc càng nghiêm trọng, thân thể thỉnh thoảng lại co giật. Dung Khâu đã sẵn sàng nghĩ đến việc không thể đảm bảo cái mạng nhỏ của mình, hắn dặn dò Diêm Nhật chăm sóc cho Hoàng Thượng chu đáo rồi nhanh chóng rời khỏi Nhân Tâm Đường.

Diêm Nhật sắp bị hù chết, hắn liên tục dùng khăn lạnh chà xát vào tay và chân cho Hoàng Thượng, đút Hoàng Thượng uống nước. Khi hắn đụng đến Hoàng Thượng thì có cảm giác như bị phỏng. Diêm Nhật sốt ruột, hắn bị mâu thuẫn giày vò, hắn rất muốn liều lĩnh nói cho Vương gia biết chuyện mà Hoàng Thượng đang làm. Nhưng trong lòng lại có một âm thanh nói cho hắn biết Vương gia đang trên đường xuất chinh, vì đại cục cho nên hắn phải cố gắng nhẫn nại.

Ngay khi Diêm Nhật sắp bị điên vì mâu thuẫn thì Dung Khâu lại thở hồng hộc mà tiến vào, phía sau là phụ thân Dung Niệm của hắn. Dung Niệm vừa thấy bộ dáng của Hoàng Thượng thì hung hăng đánh cho Dung Khâu một quyền, “Ngươi thật sự là hồ đồ.”

Đẩy Diêm Nhật ra, Dung Niệm nhanh chóng mở cái hòm thuốc đã mang đến, lấy ra vài dược hoàn rồi bảo Dung Khâu pha vào nước cho Hoàng Thượng uống, sau đó mới châm cứu ở tứ chi của Hoàng Thượng một chút. Màu tím bầm trên mặt của Tần Ca lui xuống một ít nhưng tình hình vẫn vô cùng nguy hiểm.

Dung Niệm xanh mặt, Dung Khâu tái nhợt, hai người không hề dừng lại động tác trong tay, Diêm Nhật tạm thời không thể giúp ích gì cho bọn họ, hắn công đạo vài câu rồi vội vã ra Nhân Tâm Đường, gọi vài tên tâm phúc đến rồi thì thầm một chút, sau đó lại lấy ra thủ dụ của Hoàng Thượng từ trước ngực, phái một người trong số đó nhanh chóng đưa đến quý phủ của Thái sư.

Đến khi quay về Nhân Tâm Đường thì Diêm Nhật không ngừng chà xát mồ hôi trên mặt, trầm giọng nói, “Chuyện Hoàng Thượng sinh bệnh không lừa được bao lâu, nói không chừng hiện tại đã lan truyền ra ngoài. Dung đại nhân, mặc kệ ai hỏi gì thì ngươi cứ y theo an bài trước đó mà hồi đáp. Hoàng Thượng chịu khổ như thế, tuyệt đối không thể để cho công lao đổ sông đổ biển, càng phải đề phòng có người thừa dịp gây rối.”

Trong lòng biết tình huống nghiêm trọng nên Dung gia phụ tử chỉ có thể gật đầu, mệnh của bọn họ treo cùng với mệnh của Hoàng Thượng, Hoàng Thượng xảy ra chuyện thì cả nhà Dung gia đừng hòng thoát tội.

…………

Sau đó Diêm Nhật không cho bất luận kẻ nào đến gần Nhân Tâm Đường, lại phái người xuất cung báo tin khẩn cho Ôn Quế và Khổng Tắc Huy mau chóng hồi kinh. Đây đều là kế hoạch mà Tần Ca đã an bài trước đó. Diêm Nhật dù sao cũng chỉ là Phó tổng quản, nếu xảy ra chuyện gì thì hắn căn bản không thể gánh vác. Sau khi căn cứ theo ý chỉ của Hoàng Thượng để công bố từng mệnh lệnh, Diêm Nhật còn chưa kịp hít thở thì Thái sư Lâm Giáp đã mang theo bộ mặt ngưng trọng đi đến Nhân Tâm Đường.

“Hoàng Thượng xảy ra chuyện gì?” Vừa thấy Diêm Nhật thì Lâm Giáp lập tức chất vấn.

“Thỉnh Thái sư đừng làm ầm lên, xin hãy cùng nô tài tiến vào.” Dẫn Lâm Giáp tiến vào bên trong Nhân Tâm Đường, Diêm Nhật còn chưa mở miệng thì Lâm Giáp đã hoảng hốt, hắn bổ nhào vào bên giường rồi hít sâu một hơi lãnh khí, “Hoàng Thượng! Hoàng Thượng, ngài đã xảy ra chuyện gì?” Sau đó hắn mới nắm lấy y phục của Dung Khâu mà quát to, “Ngươi làm Y thủ như thế nào mà lại để cho Hoàng Thượng trở thành như vậy!”

Dung Khâu run rẩy trả lời, “Buổi chiều hôm qua Hoàng Thượng cảm thấy khó chịu, hạ quan đã bắt mạch cho Hoàng Thượng nhưng không tra ra có sự cố gì, hạ quan dặn dò Hoàng Thượng phải nghỉ ngơi nhiều, nhưng đến buổi tối thì Hoàng Thượng lại không thích hợp, hít thở khó khăn. Hạ quan mới cho Hoàng Thượng uống chén dược Tâm Hoạt Mạch, sau khi Hoàng Thượng uống xong thì khá hơn một chút. Nhưng hạ quan không yên lòng, đêm qua ở ngay bên ngoài canh giữ, đến nửa đêm thì Hoàng Thượng liền bị sốt cao và khó thở. Hạ quan ngu dốt, đến lúc ấy hạ quan mới tra ra Hoàng Thượng là bị…..người ta hạ độc!”

“Cái gì?” Lâm Giáp chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, “Vì sao ngươi không sớm phái người báo cho ta biết!” Túm lấy y phục của Dung Khâu mà kéo đến trước mặt, Lâm Giáp cắn răng nói, “Chuyện trọng đại như thế mà đến bây giờ ngươi mới nói cho ta biết! Vì sao ngươi không sớm điều tra ra! Lão phu nhất định phải trị tội ngươi!” fynnz.wordpress.com

Diêm Nhật vội vàng tiến lên rồi bắt lấy tay của Lâm Giáp, “Thái sư, chuyện này là vì Hoàng Thượng không cho tiết lộ. Trước khi Hoàng Thượng hôn mê đã nói chuyện này tuyệt đối không được để lộ ra ngoài, bảo rằng chờ đến khi trời sáng thì mới cho nô tài bí mật thông báo với Thái sư để phòng ngừa người khác chú ý. Hiện tại Vương gia không ở kinh thành, tin tức Hoàng Thượng trúng độc một khi truyền ra ngoài thì triều đình sẽ rối loạn.”

Đôi tay của Lâm Giáp run rẩy, khóe mắt như muốn nứt ra, “Hoàng Thượng….có, có thể cứu chữa hay không….”

Dung Niệm đỡ lấy Lâm Giáp rồi nói, “Có thể cứu chữa nhưng phải chậm rãi. Độc này phi thường âm hiểm, trước khi độc phát thì căn bản không thể tra ra, cũng may Hoàng Thượng ăn vào không nhiều lắm, Dung Thái y đã bức ra không ít độc cho Hoàng Thượng, phần độc còn lại thì chỉ cần chậm rãi chữa trị là sẽ vô sự. Hiện tại quan trọng nhất là ngày mai phải lâm triều, Thái sư phải trụ trì đại cục trước khi Hoàng Thượng tỉnh lại, ổn định triều cương. Hạ quan cho dù liều cái mạng già này thì cũng phải cứu Hoàng Thượng cho bằng được.”

Lâm Giáp cầm chặt tay của Dung Niệm, nhìn Hoàng Thượng hô hấp yếu ớt trên giường bệnh, không biết sinh tử như thế nào, hắn càng không ngừng hít sâu. Hắn là nguyên lão tam triều, cả đời từng trải qua vô số sóng gió. Nhắm mắt lại, đến khi mở ra thì trong mắt của Lâm Giáp liền hồi phục sự bình tĩnh.

“Dung Thái y, như vậy lão thần giao Hoàng Thượng cho các ngươi, nếu các ngươi cứu được Hoàng Thượng thì lão thần sẽ thỉnh công cho các ngươi; nếu các ngươi….toàn bộ Dung gia của các ngươi sẽ chôn cùng Hoàng Thượng.”

Dung Niệm và Dung Khâu quỳ xuống, “Lão Thái sư cứ an tâm giao chuyện này cho chúng ta.”

“Việc này không được tiết lộ.”

“Hạ quan hiểu rõ.”

Tiếp theo Lâm Giáp lại công đạo Diêm Nhật, “Tức tốc gọi Ôn tổng quản và Khổng thống lĩnh quay về.”

“Nô tài đã bí mật phái người truyền tin.”

Lâm Giáp tiếp tục nói, “Ba người các ngươi canh giữ ở Nhân Tâm Đường, trước khi Hoàng Thượng tỉnh lại thì không được để cho bất luận kẻ nào nhìn thấy Hoàng Thượng. Nói với bên ngoài là Hoàng Thượng bị bệnh nhẹ, cần phải tĩnh dưỡng, có chuyện gì thì bảo bọn họ đến tìm ta.”

“Nô tài hiểu rõ.”

“Hoàng Thượng có lưu lại ý chỉ cho Nội Các hay không?”

“Trước khi hôn mê thì Hoàng Thượng đã lưu lại thủ dụ để Thái sư tạm thời thống lĩnh Nội Các, hết thảy do Thái sư làm chủ.” Nói xong, Diêm Nhật đưa thủ dụ giao cho Lâm Giáp. Vừa thấy nét chữ quen thuộc của Hoàng Thượng thì Lâm Giáp suýt nữa đã rơi lệ.

Nhịn xuống bi thương, Lâm Giáp chăm chú nhìn Tần Ca một lúc lâu, sau đó mới lau khô mắt rồi giả vờ vô sự mà nhanh chân ly khai Nhân Tâm Đường. Hắn vừa đi thì Dung Khâu và Dung Niệm lập tức mềm nhũn toàn thân, co quắp ngồi bệt xuống đất.

———-

P/S: ta thấy tội nhất là 2 cha con nhà họ Dung, tự dưng bị oan mạng vụ này.

37 responses to “Trầm Nịch – Quyển 1 Chương 91

  1. epidermidis 21/01/2012 at 8:39 pm

    ta thấy cái này nguy hiểm quá à. lúc quyết định Tần Ca có nghĩ nếu lỡ mình xui đến độ sinh ra con gái hok? chịu cực khổ gần chết mà cơ hội cũng chỉ là 50:50 thui. hix. mà ta nghĩ Tần Ca yêu con cua như thế thì dù chỉ có cơ hội 0.00001% thì cũng muốn thử. biết bao giờ có ai yêu mềnh như thế nhở???!!!

  2. Miu_Yuu 03/11/2012 at 3:49 pm

    hiz co ai co the tuong tuong dc 1 t.y nhu the k?!

  3. Bạch Thủy Các 27/07/2013 at 1:07 pm

    Oan mạng là chỉ bị doạ sợ hay bị chém thật hả chj

  4. phieudieu123 25/10/2013 at 8:55 am

    Hic hic ta đọc đến đoạn châm cứu cho tần ca mà ta khóc đó, thấy thương tần ca quá, bé tần vì cua mà phỉ chịu khổ vậy, sau này nếu cua mà đối xử tệ với bé ca thì ta sẽ xử đẹp cua đó

  5. haneulkim 05/03/2014 at 5:10 pm

    haiz, Tần ca khổ quá trời chỉ vì một tấm tình hết mực dành cho con cua kia. sau này xong xuôi nhất định phải có người nói ra hết khổ cực bạn Tần chịu để con cua kia chịu tí khổ nhục. hừ
    thôi vợi, dẫu sao cũng là sinh con cho người ngươi yêu. “Mọc” thêm một thứ trong người là cái thể loại đau đớn gì chứ. ta chỉ từng chịu cái đau đớn bị cắt đi chứ chưa có mọc thêm. ah, Mọc răng khôn ta cũng khổ khổ sở sở lắm á
    ta đánh mùi thấy trong lời cm của bạn Fynz thì bạn Tần sinh con gái nhé. lại còn bác sư già bảo anh cua ko có nhi tử, nhỉ tử chỉ con nói chung hay chỉ con trai thôi? con gái thì gọi là nhi nữ mà đúng không?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: