Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 2 Chương 80


.::Đệ Bát Thập Chương – Thuật Sĩ Thức Thần::.

Một hơi thở âm u lạnh lẽo không biết từ nào nào tản ra, bóng đèn trên trần nhà lóe lên, sau đó chớp tắt vài cái, tách tách, tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng vang rất nhỏ, kho hàng đã bị phong tỏa, nhưng bọn họ lại cảm giác được có một cỗ lực lượng của bóng đêm đang tới gần.

Đám tay sai suốt ngày dấn thân vào nguy hiểm nên rất mẫn cảm với điều này, đặc biệt là loại cảm giác sởn gai ốc như vậy….Quan sát hết trái lại phải, nhưng vẫn chưa tìm thấy thứ gì, “Cái gì vậy?” Có người chỉ vào Vu Duy Thiển.

Bóng đen trên người hắn càng lúc càng tối, đèn vẫn còn sáng nhưng một mình hắn lại đứng trong bóng tối, chiếc bóng từ trên người hắn thoát ra ngoài, giống như một giọt mực lan tràn trên trang giấy trắng, sắp sửa thẩm thấu mỗi một ngóc ngách….

Vết thương trên người của Vu Duy Thiển bắt đầu khép lại, hắn đứng giữa vũng máu của mình, máu tươi dưới chân bị hấp thu, bóng đen càng lúc càng lớn, từ xung quanh hắn bắt đầu khuếch trương ra ngoài, sắc mặt của hắn không hề thay đổi mà chỉ nhìn xung quanh, giọng nói thản nhiên mỉa mai cùng với hàng lông mày đang nhướng lên. Con người luôn hy vọng viễn vông đối với những thứ không thuộc về mình, cũng không lo lắng bản thân mình có thể thừa nhận hay không.

James W.Locke quên cả tình cảnh hiện tại, hắn nghiêng ngả lảo đảo, trên nét mặt già nua lấp đầy nỗi sợ hãi, “Là cái quái quỷ gì vậy? Hắn muốn làm cái gì?”

Bị bóng tối bao vây, nam nhân mặc áo đen nhếch môi mỉm cười, ý cười lạnh lẽo như tử thần vẫn thường lộ ra vào những giây cuối cùng, “Chẳng phải các ngươi rất muốn hay sao?” Hắn nâng tay, “Nếu các ngươi muốn thì ta sẽ cho các ngươi.”

Bất tử không phải là đặc ân của thượng đế, mà là lời nguyền của ma quỷ, đáng tiếc không ai tin điều này….

Bóng đen đột nhiên thu nhỏ lại, ánh đèn lúc sáng lúc tối không ngừng lắc lư, bỗng nhiên toàn bộ bị dập tắt, ngay cả một tia sáng cũng không có, những tiếng kêu gào khủng bố không giống người đột nhiên nổ tung, “Không – cứu ta – a a a a a a a–”

Có chuyện gì đó đã xảy ra, tất cả mọi người đều biết nhưng không ai biết rõ là cái gì, “Cái gì vậy?”

“Đừng tới đây!” “Không—–” Trong tình cảnh cực độ sợ hãi, bản năng của con người là tự bảo vệ chính mình, đám tay sai của Habinou và thủ hạ của nhà W.Locke hướng xung quanh nổ súng, tiếng súng nổi lên bốn phía, trong nỗi sợ hãi vô hình là những tiếng kêu gào thảm thiết tràn ngập trong không khí….

Ngay lúc này Lê Khải Liệt cảm giác có người tiếp cận, “Là ta.” Giọng nói quen thuộc, Vu Duy Thiển nắm lấy tay hắn, hai người tùy tiện tìm một cái thùng côngtenơ, vì để tránh đạn, bọn họ chui vào bên trong ẩn nấp.

Đóng cửa lại, Vu Duy Thiển xoay người chuẩn bị mở miệng thì đôi môi đang hé mở lại bị tập kích đột ngột, Lê Khải Liệt không hỏi một câu nào mà chỉ ôm chặt lấy hắn.

Nụ hôn đau đớn mang theo mùi máu tanh tiến vào khoang miệng của hắn, từ khoang miệng đến đầu lưỡi, cảm giác bị tê liệt, nỗi đau trên người tựa hồ cũng không mãnh liệt như cảm thụ ngay hiện tại, Lê Khải Liệt vừa hôn vừa đưa tay vén áo choàng của hắn lên, luồn vào bên trong áo sơ mi rồi sờ soạng, Vu Duy Thiển khó khăn mà dời môi, thở hổn hển hỏi, “Làm gì?”

“Mặc kệ như thế nào, muốn làm cũng sẽ không làm ở trong này, ta chỉ muốn xem vết thương của ngươi có bị gì hay không mà thôi.” Bàn tay của Lê Khải Liệt chậm rãi chuyển động trước ngực và bụng của Vu Duy Thiển, sau đó hắn dựa vào vai của Vu Duy Thiển mà cười khẽ, “Thất vọng hay sao?”

Lúc này mà còn có tâm tình để nói đùa, Vu Duy Thiển đẩy hắn ra, vốn tưởng rằng Lê Khải Liệt có thể tự mình đứng vững, không ngờ đối phương lại lui về sau vài bước, dựa vào vách côngtenơ rồi chậm rãi ngã xuống.

“Hey!” Đáy lòng của Vu Duy Thiển trầm xuống, tiếng la khẩn trương cùng tiếng va chạm với kim loại trong thùng côngtenơ giao hòa vào nhau, Lê Khải Liệt không đứng lên mà chỉ cầm lấy bàn tay đang duỗi ra của Vu Duy Thiển rồi kéo hắn ngã xuống đất, sau đó đè lên người Vu Duy Thiển, trong không khí oi bức tràn ngập mùi máu tanh, còn có tiếng thở dốc của Lê Khải Liệt, giống như ngay cả tiếng tim đập cũng có thể nghe được rõ ràng.

Hắn ôm Vu Duy Thiển, cho dù bả vai bị thương nặng nhưng vẫn không buông ra, cứ như vậy mà ôm chặt, Vu Duy Thiển không thể xác định tâm tư của Lê Khải Liệt lúc này là như thế nào, đang suy nghĩ cái gì?

“Buông ra, để ta xem vết thương của ngươi.” Tay hắn vừa chạm vào bả vai của Lê Khải Liệt thì đã thấm ướt máu tươi, trong khi đôi tay đang ôm chầm lấy hắn vẫn không hề nhúc nhích, thậm chí càng lúc càng chặt, giọng nói dừng bên tai mang theo ý tứ thâm trầm khó lường, “Bên ngoài là cái gì?”

“Ngươi đã từng hỏi Bode, ắt hẳn đã biết thân phận ban đầu của ta.” Vu Duy Thiển chạm vào máu tươi ở trên bờ vai và sau lưng của Lê Khải Liệt, nghĩ đến Lê Khải Liệt liên lụy vào chuyện này, hiện tại không biết còn có thể chống đỡ được bao lâu, trong lời nói có chứa một chút lo lắng và cảnh cáo, “Ngươi để ta chữa thương cho ngươi trước, sau đó chúng ta mới nói tiếp.”

“Không, ngươi không nói thì ta sẽ không đứng lên.” Cố ý dùng thân thể đẫm máu để uy hiếp, Lê Khải Liệt dùng toàn bộ sức lực mà đè lên người Vu Duy Thiển, động tác cứng rắn cùng lời nói nhẹ nhàng hoàn toàn tương phản, trong khi ý cười tràn ngập tính nguy hiểm lại mang theo cảm giác bạo lực, “Duy yêu, nói cho ta biết đó là cái gì?”

Nụ cười lạnh lùng cuồng bạo, đây là dự báo Lê Khải Liệt sắp sửa nổi giận, hắn dùng bả vai bị thương mà đè Vu Duy Thiển, máu loãng trên vết thương trước ngực xuyên qua áo choàng của Vu Duy Thiển, lúc này người nam nhân bị Lê Khải Liệt áp chế lại nổi giận trước, “Ta không nói thì ngươi sẽ không đứng lên? Đừng xem mình là con nít! Lê Khải Liệt! Ngươi muốn chết hay sao?”

Tiếng súng đạn và tiếng kêu la thảm thiết bên ngoài hòa lẫn thành một trận hỗn loạn, trong khi tiếng rống giận lại chấn động không gian bên trong thùng côngtenơ, Lê Khải Liệt cũng không rãnh bận tâm, giống như toàn thân đã hao hết sức lực, không thể tiếp tục duy trì, hắn dùng tay chân để quấn quanh Vu Duy Thiển, “A, đúng vậy, xem như ta là con nít, xem như ta cố tình gây sự, chỉ khi nào ta sắp chết thì người mới bằng lòng nói ra, có phải hay không?”

Lời nói ác liệt, châm chọc và đùa cợt, Lê Khải Liệt nắm lấy cằm của Vu Duy Thiển. Thoát khỏi nguy hiểm, sau khi tự tay xác nhận Vu Duy Thiển bình yên vô sự thì một loại cảm xúc khác lại chậm rãi nổi lên ở trong lòng, “Nếu không phải hôm nay xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ngươi tính đến bao giờ mới nói với ta? Hay là chưa từng nghĩ rằng sẽ nói ra?”

Trong thùng côngtenơ còn tối hơn bên ngoài, không có một chút ánh sáng, sau một lúc quen dần với bóng tối thì mới có thể nhìn thấy một chút ánh sáng mỏng manh, Vu Duy Thiển ngẩng đầu, hắn nghĩ rằng mình vừa nhìn thấy trong đôi mắt màu tro lục lóe lên một tia màu đỏ, đôi mắt của Lê Khải Liệt ở trong bóng tối rất giống một con báo đang săn mồi, khuôn mặt nam tính mang theo thịnh nộ cùng ý cười lạnh lùng.

“Nói đơn giản thì nó gọi là thức thần, ở thời đại ban sơ có những nhóm người có được khả năng như thế, những người thông hiểu thuật số có thể làm được những chuyện mà người bình thường làm không được, có thể sử dụng và khống chế lực lượng của thế giới bên kia. Lực lượng vừa rồi người nhìn thấy chính là do ta triệu hồi, đó là oán hận của con người tạo thành ý niệm, vật trung gian chính là máu của ta.”

“Ta nói xong rồi, ngươi nhanh chóng đứng lên để ta chữa thương cho ngươi!” Vu Duy Thiển nói một cách rõ ràng, không hề dừng lại, hắn không muốn lãng phí thời gian vì chuyện này.

Lê Khải Liệt lại hoàn toàn tương phản với Vu Duy Thiển, hắn có rất nhiều chuyện muốn hỏi, “Duy, ta không thể không nghi ngờ là ta chỉ chiếm được thân thể của ngươi mà không phải là tất cả!”

Lê Khải Liệt cúi đầu, thấp giọng nói với Vu Duy Thiển, hơi thở phun lên mặt của Vu Duy Thiển, có một chút cảm giác như bị bỏng rát, “Đến mức này mà ngươi mới chịu lộ ra năng lực chân chính của mình? Còn trước kia vì sao ngươi không làm như vậy? Bị bắn trúng, bị người ta dùng dao mổ xẻ, mỗi một lần đều tình nguyện để cho chính mình chịu đau đớn như vậy, cũng làm cho ta phải khổ sở giống như ngươi, nếu không phải lần này xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có phải ngươi tính tiếp tục giấu diếm hay không?”

Lời chất vấn trầm trọng hạ xuống, phá vỡ bầu không khí nặng nề, tiếng kêu thảm thiết bên ngoài tựa hồ cách nơi này rất xa, giống như đây là thế giới bên kia, chỉ có hai người bọn họ ở trong này, thân mật ôm áp cũng không thể tạo ra nhiệt độ cực nóng từng có trước kia, mà ngược lại chỉ có lạnh lẽo như băng hàn.

Tiết lộ toàn bộ bí mật ghê tởm, khi một người nam nhân đem tất cả cuộc đời của mình nói ra với một người nam nhân khác, vứt bỏ tôn nghiêm và cao ngạo, chỉ vì muốn giữ lại đối phương, nhưng kết quả lại không đổi được tín nhiệm của đối phương, đây là loại cảm giác gì?

Ánh mắt của Lê Khải Liệt như đang nhìn một người xa lạ, xung quanh giống như có tia lửa bùng nổ, làm cho hết thảy mạch máu trên người của hắn như bị thiêu đốt sôi trào, hắn nhìn Vu Duy Thiển như vậy, người nam nhân bị hắn chỉ trích trầm mặc một lúc lâu, đôi mắt sắc bén hơi hơi nheo lại, ẩn chứa một tia thịnh nộ bên trong.

“Ngươi nghĩ ta làm như vậy vì cái gì?” Hắn giữ chặt cổ của Lê Khải Liệt, kéo Lê Khải Liệt kề sát vào mặt hắn, “Đương nhiên là vì ngươi! Nếu không phải ngươi bị thương, sợ ngươi xảy ra chuyện thì ta sẽ không để ngươi nhìn thấy như vậy! Chẳng lẽ ngươi không hiểu!”

Đụng đến sau cổ của Lê Khải Liệt vẫn là một tay đầy máu, hắn nghiến răng nghiến lợi mà cười lạnh, “Ngươi không sợ chết nhưng ta sợ, ta sợ ngươi bị ta liên lụy, W.Locke là một tên điên, chẳng lẽ ngươi cũng muốn điên giống hắn? Ngươi là cái đồ vô liêm sỉ, dám đưa mình vào chỗ nguy hiểm! Ngươi chỉ biết hỏi ta có tin tưởng ngươi hay không! Ngươi nghĩ lại xem ta có cảm giác gì!”

Toàn thân chấn động, Lê Khải Liệt không hề buông tay, hắn kề sát vào trán của Vu Duy Thiển, nhắm mắt lại, hắn quả thật bị những lời này chấn động, hắn choáng váng kề sát vào mặt Vu Duy Thiển, lời nói nỉ non của quỷ sa tăng tràn đầy tà khí và thỏa mãn, “Duy, nói cho ta biết, rốt cục ngươi nghĩ như thế nào, nói cho ta biết, bằng không ta sẽ xâm phạm ngươi ngay tại nơi này, ngươi chưa từng nói với ta như vậy, nhanh lên…nói cho ta biết ngươi muốn bảo vệ ta như thế nào….”

Rốt cục là ép buộc hay là muốn cái gì khác, Vu Duy Thiển không thể phân biệt được nữa, Lê Khải Liệt rõ ràng nhỏ tuổi hơn hắn rất nhiều, nhưng lại có thể nhiều lần dùng thủ đoạn như vậy để làm cho hắn vừa bực mình vừa không nỡ làm ra chuyện gì đối với người này, “Ngươi bị thương vì ta, lại thay ta đánh lạc hướng nguy hiểm, như vậy đã quá đủ, ta làm như thế không phải bị bọn họ ép buộc mà là vì ngươi, ngươi làm cho ta phải bó tay, ta chỉ có thể làm như vậy…..Bên ngoài không còn tiếng động, có lẽ đã giải quyết xong xuôi.” fynnz.wordpress.com

Nói một cách vô tình, không hề cảm thấy luyến tiếc đối với mạng người, đôi mắt đen láy đã bình tĩnh trở lại, hắn thở hắt ra, Lê Khải Liệt cơ hồ quên mất thương thế trên người của mình, lời nói của Vu Duy Thiển đã quá đủ để trấn an hắn, hắn nhịn không được mà vùi đầu vào bên cổ của Vu Duy Thiển, ôm lấy người nam nhân dưới thân rồi khẽ cắn lấy vành tai của đối phương, “Đừng vội đi ra ngoài.”

“Ở đây làm gì?” Vu Duy Thiển bị Lê Khải Liệt ôm chằm, đôi tay kia vẫn chưa chịu buông ra.

“Đừng bảo ta đứng dậy, để cho ta ôm ngươi trong chốc lát….”

Luôn luôn giả vờ, nhưng không thể nào che giấu hào quang chói mắt của mình, có vẻ lãnh khốc, nhưng ngẫu nhiên lại bị phát hiện lộ ra một chút dịu dàng, bị ép buộc đến mức không có cách nào đành phải ra tay, nhưng sau đó lại không hề cảm thấy hối hận vì những gì mình đã làm ra, thậm chí đó có là mạng người đi chăng nữa. Luôn luôn trong lúc cứng rắn lại lộ ra sơ hở, nhưng loại sơ hở này càng khiến bản thân thêm hoàn mỹ, rốt cục đây là người nam nhân như thế nào….Duy….Duy…..Duy của hắn….

————–

P/S: con sam dạo này bị vợ chửi liên tiếp, hết đốn mạt rồi vô liêm sỉ, chắc đến hết truyện thì con sam sẽ dược Duy dành cho tất cả những lời *chửi yêu ngọt ngào* nhất. Ta cũng chẳng nhớ còn mấy cái nữa =)), nhiều quá.

51 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 2 Chương 80

  1. Tky kim 27/07/2011 at 7:43 am

    Đánh là yêu, mắng là thương. Bị vợ mắng là niềm hạnh phúc của con sam.
    Từ trước đến nay làm tất cả để được vợ mắng(yêu)=)))
    anh Duy gọi oán linh seo-___-”
    con sam trâu bò, mất máu lâu như vậy mà còn tỉnh như ruồi nữa, thích vợ lo lắng cho mình cơ, con sam liều mạng.

  2. lehang89nk 27/07/2011 at 7:46 am

    troøi woa sao am mau me be bet the nay thiet la chong mat qua, con sam kia mau o dau ma nhieu giu zay ta, nguoi thuong thi chet lau roi, sao han ta chua chet nua, ma cung thiet la biet co Duy o do the nao cung hok cho minh chet duoc nen lay van de do ra de uy hiep vo. cai con sam nay biet loi dung co hoi qua ta ma la duy de di lun ( duy anh dung nhu vay em noi zay thoi anh dung lam thiet toi nay em khoc het nuoc mat lun do)***

    • Fynnz 27/07/2011 at 2:33 pm

      ừh, nàng mà cỗ vũ bậy là lúc đó khóc không kịp đó, để cho con sam nó sướng thêm 1 tẹo nữa đi, những chương sau là giây phút hạnh phúc của đời nó mà :>

  3. Yaru Sheces 27/07/2011 at 9:48 am

    ta đang nghèo mà xem tình hình này ta không đi khám nha khoa là không được rồi, kem đánh răng nhà ta có tác dụng chống sâu răng thông thường thôi chứ chống không nổi mấy màn ngọt ngào này.
    ta đọc Vu Sắc chương nào cũng nghe mùi máu, lúc đầu còn thấy sợ (ta sợ máu lém) bây giờ thì xem nó giống như mùi nước hoa rồi bởi vì hai anh càng đổ máu thì có nghĩ là sau đó sẽ có mấy màn ngọt ngào cho FG xem, nhưng miễn là đừng đổ nhiều quá, ta xót lắm bất quá nếu có thể ta muốn đem xô vào hứng về để trữ sẵn cho mấy chương xôi thịt, biết đâu cũng bán được khối tiền nhỉ (đầu óc ta dạo này cứ toàn là tiền, thông cảm đang nghèo nàng ạ).
    ta thấy bé Duy càng ngày càng quan tâm con sam, cũng không uổng công con sam liều mạng như thế, cố lên sam, tất cả vì vợ thân iu, cố gắng lên!

    • Fynnz 27/07/2011 at 2:41 pm

      con sam đúng là sau vụ này quá hời, ẻm trúng mánh lớn, mấy chương sau được vợ sủng lên tận trời, tha hồ mà ăn đậu hũ =))

  4. lilith12356 27/07/2011 at 12:08 pm

    khong nhw ta tuong tuong a, ta mun 1 man trong can phong trang voi day du thu do dung bang bo chw ko phai the nay…. u u.

    kha nang cua duy duy cung nhiu thatj do, con co nhung nang luc nao chua tung boc lo ko? ma ta toi luc nay cung phai thua nhan con san dung la rat cuong , rat rat cuong, la nguoi binh thuong nhung qua man nay ta thay no con hon ca sieu nhan nua

    • Fynnz 27/07/2011 at 2:39 pm

      =)) 2 bạn ko thích vào bệnh viện đâu nàng ơi. Toàn tự chữa ở nhà thôi, ôm nhau rồi tự chữa, thế nó mới tình.

  5. Yrian 27/07/2011 at 5:41 pm

    *ôm răng* răg ta nhức quá, nghe 2 anh nói chuyện mà ta đag có dấu hiệu sâu răng ;)) yêu sam quá cơ, sam xứg đág là ng Duy yêu *tim bay*
    ps: ta bị chửi a, cái tội chơi bài mà đọc truyện, hức, ta đọc truyện trc nhá, tụi nó ỉ ôi ta vào cho đủ chân thế mà còn chửi ta ko tập trug chuyên môn, nà coi bên nào mới là chuyên môn của ta =)) số hnay đỏ ghê, đọc truyện mà ta vẫn thắg liên tiếp là sao

  6. kami 29/07/2011 at 12:19 am

    Con sam này giống Tiêu đem mạng sống ra uy hiếp mấy bé thụ để ép cung, hoặc làm theo ý mình. Ai cũng giỏi như hai người này chắc bệnh viện đóng cửa, ta thắc mắc em Duy đã làm qua bao nhiêu nghề. Ta cũng muốn có thật nhiều thời gian để học hỏi và làm những nghề ta muốn.

    • Fynnz 29/07/2011 at 11:39 am

      Duy làm đủ thứ nghề, nên đa tài lắm :>, cũng may người vừa đa tài vừa đẹp lại biết cách tự bảo vệ mình, nếu không là phiền rồi. Nói thế chứ Duy cũng không hoàn hảo ^^, còn vì sao không hoàn hảo thì phải chờ 😀

  7. sun 19/08/2011 at 1:42 pm

    hố hố cho bik mùi nhá ~~chọc ai ko chọc ik chọc bé duy cưng của ta ~~~ cho chít
    sam thik làm nũng quá ik

  8. Leo 12/05/2013 at 2:19 pm

    Hờ, đọc xong chương này thì lại thấy thương con sam mà giận Duy Duy, rõ ràng có năng lực như vậy mà lại chịu để bản thân bị mổ banh xác, bản thân phải chịu đựng đau đớn rồi còn để lại ám ảnh trong lòng con sam, lại còn giấu diếm đủ chuyện trong khi con sam đã khai sạch bách rồi ==+ Mà để dỗ Duy Duy, con sam đã chịu đựng đủ thứ, mà để dỗ con sam thì Duy Duy lại chỉ cần nói 1 câu “Vì ngươi” là xong, con sam đúng là trẻ nhỏ dễ dạy mà =v=

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: