Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 2 Chương 72


.::Đệ Thất Thập Nhị Chương – Nguy Cơ Tín Nhiệm::.

Người phương Đông tóc đen mắt đen, bọn họ cũng không xa lạ, lần đầu tiên nhìn thấy là ở quán bar, rồi sau đó lại dần dần trở nên quan trọng. Người này mỗi lần xuất hiện đều mặc áo choàng sậm màu, tựa như bây giờ, vẫn giống như trong ấn tượng, hai màu trắng đen đơn giản, giống như bước ra từ một bộ phim điện ảnh xa xưa, có một loại hơi thở đặc biệt cổ điển, đôi mắt phía sau tròng kính làm người ta liên tưởng đến quân vương thời cổ đại.

Các thành viên trong phòng đều dời mắt khỏi người Lê Khải Liệt để nhìn người nam nhân này, ánh mắt phức tạp, có tò mò và có nghi hoặc, còn có rất nhiều soi xét. Người như vậy mà cần phải mượn danh Leo hay sao? Mặc dù dựa theo lẽ thường thì thoạt nhìn rất giống như thế, nhưng khi tận mắt nhìn thấy hắn thì cũng rất khó có thể nghĩ theo phương diện kia.

“Các ngươi làm cho ta có cảm giác chính mình là một kẻ xâm nhập.” Lui ra từ bên cạnh Lê Khải Liệt, Vu Duy Thiển đi đến một góc, hai tay đút vào túi tiền mà nhìn ra ngoài cửa sổ, trong giọng nói giống như đang xin lỗi nhưng lại không hề biểu hiện một chút áy náy nào, mặc dù rõ ràng có cảm giác tồn tại nhưng dường như lại không quấy rầy đến không khí ở xung quanh, làm cho người ta không khỏi nghi ngờ làm sao hắn có thể làm được như thế.

“Chẳng lẽ không đúng hay sao?” Matthew chậm rãi đứng dậy, giọng nói chất vấn rõ ràng lộ ra thái độ thù địch, cũng tóc đen mắt đen, Matthew có khuôn mặt thanh mảnh, người châu Á có vóc dáng tương đối nhu hòa, mắt một mí làm cho hắn thoạt nhìn rất giống người Nhật Bản.

“Matthew.” Lê Khải Liệt nheo mắt, cất lên lời cảnh cáo, hắn đóng cửa lại, ánh mắt lóe lên hào quang đáng sợ đang nhìn các thành viên trong ban nhạc của hắn, chỉ cần hai chữ là có thể hoàn toàn lộ ra biểu tình nổi giận của hắn.

Hắn không hy vọng Vu Duy Thiển bị bất kỳ ai chỉ trích ngay tại nơi này.

“Matthew!” Owen vội vàng dùng ánh mắt ngăn lại, nhìn thấy Lê Khải Liệt thì cơn giận của hắn đã tiêu hơn phân nửa, các thành viên khác vẫn bảo trì trầm mặc, việc Matthew biểu lộ địch ý có lẽ hơi quá đáng một chút nhưng lời nói của hắn quả thật là tiếng lòng của bọn họ.

Bởi vì có Vu Duy Thiển nên Morris tránh ra khỏi cửa sổ, không hề nói một câu, bốn người hoặc ngồi hoặc đứng, cùng nhau nhìn hai người vừa xuất hiện. Trải qua bữa tiệc phong ba, bọn họ đều biết người nam nhân tên Wirth này cũng không phải là một ông chủ quán bar bình thường, sự xuất hiện của hắn trở thành mối nguy hiểm mà bọn họ đều có thể phát hiện được.

“Là ngươi làm cho Leo mất tích hơn một tháng? Ngươi có biết chuyện này ảnh hưởng đến ban nhạc của chúng ta như thế nào hay không? Trước kia hắn chưa bao giờ là người như vậy, mặc kệ tình trạng hỗn loạn ra sao, nóng giận như thế nào thì hắn vẫn sẽ cam đoan công việc được tiến hành thuận lợi, hắn có thể giải quyết tất cả phiền toái, nhưng kể từ khi ngươi xuất hiện thì mọi chuyện đều thay đổi.” Matthew nhìn Lê Khải Liệt, những lời này cũng không kích động nhưng bên trong sự bình tĩnh lại tràn ngập ý tứ trách cứ, “Leo, ta nghĩ rằng ngươi sẽ ưu tiên cho công việc, thoạt nhìn suy nghĩ của ngươi có một chút thay đổi, ngươi không cho chúng ta một lời giải thích nào hay sao?”

“Ngươi có lý do đúng không? Leo, thật sự chuyện này không giống cách hành xử của ngươi, bỏ bê công việc, đột nhiên biến mất lâu như vậy, rốt cục ngươi đang làm cái gì? Là bị chuyện gì cuốn lấy, thoát không ra?” Deer muốn làm dịu đi không khí, cố hết sức tìm lý do để giải vây cho Lê Khải Liệt.

“Cho dù thoát không ra thì cũng phải dành một chút thời gian để gọi điện thoại chứ.” Luke thấp giọng nói thầm một câu, đây cũng là nguyên nhân làm mọi người bất mãn, di động luôn trong tình trạng tắt máy, mà điện thoại nhà thì gọi không được, Owen tự mình tìm tới tận cửa cũng bị sập cửa vào mặt.

Người nam nhân gây ra bất mãn từ nãy đến giờ vẫn không mở miệng, đôi mắt như cười như không mà quan sát lần lượt lên người các thành viên trong ban nhạc, làm cho người ta nhìn không ra ý đồ bên dưới, sự bình tĩnh giả tạo đang di động trong bầu không khí hết sức căng thẳng.

Nhìn thấy tình cảnh này, khuôn mặt nhã nhặn của Owen cương trực một chút, hắn khoát tay nói với mọi người, “Được rồi, Liệt trở về là tốt rồi, chuyện gì cũng có thể…”

“Lúc này quay trở về, còn lần sau thì sao? Ai có thể cam đoan lần sau hắn không tiếp tục làm như vậy, lần sau chúng ta còn có cách gì?” Morris cắt ngang lời Owen, lập tức chỉ ra trọng điểm, đây cũng là chuyện mà mọi người đang lo lắng.

Bởi vì những lời của hắn mà bầu không khí trong văn phòng càng thêm khẩn trương.

“Tốt, tốt lắm, đều lo lắng cho ta như vậy, hử?” Rốt cục được đáp lại, giọng nói đầy sức hút khuấy động bầu không khí, âm điệu hoàn mỹ cũng che giấu sự nguy hiểm, Lê Khải Liệt tùy tiện kéo lấy một chiếc ghế dựa.

Ầm, trên mặt đất vang lên một tiếng va chạm của kim loại, đôi mắt màu tro lục lần lượt đảo qua trên người bọn họ, cùng với ngữ khí thâm trầm khiến người ta cảm thấy như bị khủng bố, “Chỉ mới có một chút chuyện như vậy mà đã mất kiên nhẫn, đã quên trước kia leo đến vị trí hiện tại bằng cách nào hay sao? Các ngươi không có tự tin như thế? Tuyên truyền vẫn đang tiến hành, album cũng sắp phát hành, ngoại trừ như vậy thì còn có chuyện gì đáng lo? Không có! Thực lực, chỉ có thực lực mới là tất cả!”

Nói như vậy có thể dễ dàng nắm bắt lòng người, hắn cầm lấy tờ tạp chí trên bàn rồi nhìn thoáng qua, “Tất cả những thứ này đều là rác rưởi.” Tờ tạp chí bị ném thẳng vào sọt rác, ngón tay của hắn lướt qua mái tóc ở trước trán, hiển lộ đôi mắt như dã thú, “Chuyện của ta không liên quan đến bất kỳ kẻ nào, có xảy ra phiền toái thì ta sẽ tự giải quyết.”

Áo vest đen rộng mở, đôi mắt giống như báo đen lóe lên màu xanh lục, tựa hồ có cái gì mạnh mẽ rơi xuống theo âm điệu, phát lên một tiếng nổ lớn! Rõ ràng chỉ là ca sĩ chính của ban nhạc, chỉ là ngôi sao trên màn ảnh mà thôi, nhưng lại có khí phách không thua kém những bậc bề trên, chính vì người nam nhân này nên bọn họ là những người đến từ khắp nơi, có giấc mơ theo đuổi âm nhạc lại cam tâm tình nguyện làm nền, ở sau lưng hắn cho đến ngày hôm nay.

Vài người đều trầm mặc, tựa như trước kia, mỗi lần có tranh chấp, cho dù không có lý lẽ thì những lời nói độc nhất vô nhị cùng thái độ của Lê Khải Liệt đều làm cho mọi người tin phục, mà kết quả luôn chứng minh là hắn đúng, nhưng lúc này thì sao?

Người nam nhân phương Đông vẫn đứng bên cửa sổ đưa lưng về phía bọn họ, Vu Duy Thiển hoàn toàn im lặng, tựa hồ đây là chuyện không liên quan đến hắn, Deer làm dịu đi một chút không khí, “Ngài Wirth, chúng ta không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì, nhưng sự xuất hiện của ngươi đã tạo nên rất nhiều phiền toái, từ hai bàn tay trắng lên đến địa vị bây giờ, chúng ta cũng không hy vọng bởi vì người ngoài mà làm cho nó bị dao động…”

“Các ngươi đã đi theo hắn từ rất lâu, chẳng lẽ còn không tin người nam nhân này hay sao? Nếu là như thế thì ta đây không thể không nghi ngờ các ngươi rốt cục khẩn trương là vì xuất phát từ sự quan tâm đối với hắn, hay là sợ bị hắn liên lụy, sợ mất đi địa vị hiện tại.” Quay đầu, giống như đang chê cười bọn họ nhát gan, Vu Duy Thiển vừa mỉm cười vừa nói, khuôn mặt tươi cười quá mức nhu hòa ở trong mắt của người khác lại trở nên sắc bén chói mắt.

Nói ra tính chất của sự việc, bao gồm cả suy nghĩ tiềm tàng trong lòng của mọi người đều bị đào móc, nhưng biểu tình của hắn lại tự nhiên như vậy, chỉ trong khoảnh khắc thì đám người lập tức thay đổi sắc mặt. Luke kích động muốn bước lên để lý luận với hắn, nhưng lại bị Lê Khải Liệt nhanh hơn một bước mà giữ chặt cánh tay, “Đừng làm cho ta nổi điên, Luke, không ai được phép động vào hắn!”

Không thèm che giấu lời cảnh cáo và sự bảo vệ, Luke cảm thấy trên vai trở nên đau nhức, hắn lui ra phía sau vài bước, lúc này Lê Khải Liệt thật sự đang ở trong trạng thái nguy hiểm, bọn họ đều biết khi hắn lộ ra ánh mắt này, mỗi khi đồng tử trở nên đỏ ửng là lúc Lê Khải Liệt thật sự có thể mất hết nhân tính.

Thái độ này của Lê Khải Liệt làm cho bọn họ vừa khiếp sợ mà lại càng thêm lo lắng. Morris kéo Luke lui ra phía sau, nhìn vào người nam nhân phương Đông không rõ lai lịch này, hắn vừa chất vấn cũng vừa nghi ngờ, “Rốt cục ngươi là ai? Tại sao có thể làm cho Leo sẵn sàng vì ngươi mà phản bội chúng ta?”

Không đợi Vu Duy Thiển mở miệng thì Lê Khải Liệt đã bước về phía bọn họ, cảm giác uy hiếp càng lúc càng rõ ràng khi hắn tiếp cận bọn họ, “Phản bội? Bây giờ vẫn chưa phải là phản bội thật sự, ai dám động vào hắn, đến lúc đó các ngươi mới biết cái gì gọi là phản bội.” Nói ra từng từ một, hắn nhếch lên ý cười vô tình, “Muốn thử một chút hay không?”

Hiện tại ngay cả Owen cũng nhịn không được mà thầm oán trong lòng, Wirth rốt cục có lai lịch gì? Tại sao có thể làm cho Lê Khải Liệt coi trọng đến mức này, phải biết rằng mấy tháng trước Lê Khải Liệt chỉ dùng Wirth để làm công cụ đánh lạc hướng giới truyền thông mà thôi.

Lê Khải Liệt càng lúc càng tiếp cận bọn họ, hắn chính là người như thế, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào, khó có thể đoán trước, khi mới quen biết với hắn thì các thành viên cũng đã từng ẩu đả với hắn vài lần, kết quả là chưa lần nào Leo bị thua, hiện tại hắn đang đi về hướng của bọn họ, sắc mặt và biểu tình….

Bộp, cánh tay của hắn đột nhiên bị một người nam nhân khác kéo lại, thế nhưng Lê Khải Liệt lại không kháng cự, mà cứ để người nọ kéo hắn sang một bên.

“Duy.” Lê Khải Liệt nhướng mi, hắn nhìn không ra sự tức giận trên vẻ mặt của Vu Duy Thiển, bọn họ gây khó dễ như vậy, chẳng lẽ Duy lại không nổi giận?

Hắn biết Lê Khải Liệt đang bao vệ cho hắn, nhưng hắn hoàn toàn không cần, “Chuyện dễ dàng giải quyết như vậy thì không nên gây thêm phiền toái.” Tùy tiện đẩy Lê Khải Liệt ra, Vu Duy Thiển đứng trước mặt các thành viên trong ban nhạc, sắc mặt bình thản lãnh đạm, hắn hỏi một cách tự nhiên, “Muốn biết lý do mà hắn mất tích hơn một tháng nay hay sao?”

Đối với mấy vẻ mặt khác nhau, hắn đẩy lên gọng kính ở trên sóng mũi, “Kỳ thật rất đơn giản, hắn bị ta đánh đến mức phải nhập viện, chỉ có thể nằm ở trên giường không thể nhúc nhích, bởi vì phải hoàn toàn giữ bí mật, đương nhiên không có cách liên hệ với các ngươi, cũng không thể xuất hiện gặp người khác.” Đây không phải là lời nói dối.

Đây thật sự là đáp án? Sau khi biết lý do, đám người đều ngây ngẩn sững sờ, đã từng nghĩ đến đủ loại trường hợp, suy đoán đủ loại lý do, duy nhất chuyện này là không ai có thể nghĩ đến. Ai có thể ngờ được Lê Khải Liệt sẽ bị người ta đánh tới mức không thể xuống giường, thậm chí không thể gặp người khác, đối với siêu sao Leo mà nói thì chuyện này thật sự là một trò cười! Làm sao có thể như thế?

“Làm sao có thể như thế?” Phản ứng của Luke cũng là câu hỏi đầu tiên trong lòng của mọi người, hắn trừng lớn mắt, “Leo, ngươi bị đánh? Đánh đến mức phải nhập viện, còn không thể xuống giường?”

“Nghiêm trọng như vậy sao? Ngươi bị hắn đánh?” Deer chỉ vào Vu Duy Thiển rồi chờ Lê Khải Liệt xác nhận. Tuy rằng lúc trước đã từng nhìn thấy hai người bọn họ ẩu đả, nhưng dù sao cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy?

Matthew và Morris cũng dùng biểu tình kinh ngạc mà nhìn hai người, muốn nói Lê Khải Liệt bị người ta đánh đến mức như vậy thì quả thật rất khó làm cho người ta tin tưởng. Mỗi khi Lê Khải Liệt nổi giận thì hắn ra tay tựa như ma quỷ, thật sự chuyện này quá khó để tin tưởng.

“Thoạt nhìn ngươi không hề giống như người như vậy, Wirth, ngươi đang nói giỡn có phải hay không?” Rốt cục Owen rút ra kết luận.

Cũng không phải ý nói Vu Duy Thiển không có năng lực như thế, hắn và Lê Khải Liệt đứng chung cũng không hề thua kém đối phương, nhưng hắn làm cho người ta có cảm giác lãnh đạm, mỗi khi giơ tay nhấc chân đều rất có khí chất, làm cho người ta cảm thấy hắn chỉ quen ra lệnh, là người khinh thường việc động tay động chân.

Vu Duy Thiển nói như vậy, Lê Khải Liệt liền nhớ đến chuyện trước kia, còn có mâu thuẫn đã từng xảy ra giữa hai người bọn họ, đó là khoảng thời gian không hề dễ chịu. Vẻ mặt của hắn thoáng chốc trở nên âm trầm, hắn nhìn Vu Duy Thiển, nhưng đối phương chỉ thờ ơ, bộ dáng ăn ngay nói thật, dù sao sự việc cũng đã qua, Lê Khải Liệt chỉ có thể thở dài, “Hắn không nói giỡn.”

Nhún vai, Lê Khải Liệt có vẻ rất điềm nhiên, lúc trước ánh mắt còn nổi lên gió lốc lại bắt đầu chậm rãi thay đổi, dần dần mang theo vài phần ý cười tà khí, “Hắn bạo lực cũng không thua gì ta, ta thậm chí còn không có cách nào để đánh trả.”

Trong lời nói có một chút oán giận, nhưng hắn rõ ràng nhận thấy bầu không khí khẩn trương mới vừa rồi đã thoáng chốc tan biến, đám người của Owen đều tiến lên xem xét vết thương trên người của Lê Khải Liệt đã lành lặn hay chưa, bị thương nặng đến mức một tháng mới khỏi hẳn? Đây là loại thương thế như thế nào? fynnz.wordpress.com

Đám người huyên náo, Vu Duy Thiển tùy tiện tìm một chỗ để ngồi xuống, đám người trong phòng vây quanh Lê Khải Liệt, hắn nhìn chăm chú vào người nam nhân đang bị vây quanh, sau đó bắt chéo chân rồi dựa lưng vào ghế, “Các ngươi đều rất quan tâm đến hắn, có lẽ cũng biết hắn là người như thế nào, vì sao còn nghi ngờ hắn? Nếu đã tin tưởng thì vì sao lúc này lại không tin?” Đưa ra lựa chọn, hắn bỗng nhiên có một chút hâm mộ Lê Khải Liệt.

————-

P/S: Hết chồng bênh vợ đến vợ bênh chồng, về nhà đóng cửa rồi anh anh em em đi hai bạn.

35 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 2 Chương 72

  1. Ma giáo tiểu dân 24/12/2011 at 4:28 pm

    Vk đánh mà phản kháng thì có kết quả gì ta =)) tội mấy anh ban nhạc, bị hai vc nhà nó thay nhau vùi dập =.=

  2. yuuki 10/05/2013 at 1:05 pm

    ta sợ ng ta nój đjên a cứ ôm đt mà cườj 1 một mình
    Ta thích đọc comm của mí nàng làm ta cườj muốn rụng răng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: