Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 1 Chương 57


.::Đệ Ngũ Thập Thất Chương – Đêm Tối Đằng Đẵng::.

Nàng bị Lê Khải Liệt bức bách mà lui về phía sau, cho dù trước mắt là anh trai của nàng nhưng nàng vẫn cảm thấy sợ hãi, tuy nhiên nàng muốn nói ra tất cả những gì mà nàng không thể tiếp tục kiềm nén, “Vì ngươi, anh trai của ta, ta đã buông tha tình yêu của mình, còn ngươi thì sao? Ngươi lại giẫm đạp nó.” Nước mắt rơi xuống làm ướt đẫm khuôn mặt của nàng.

Lê Khải Liệt không hề nói một tiếng nào mà chỉ nhìn nàng, biểu tình khủng bố, mới vừa rồi nàng cảm thấy trong lời nói của hắn có một loại đắc ý tự mãn, nhưng sau khi hắn quay lại thì hoàn toàn không nhìn thấy có bất kỳ dấu vết nào như thế, tựa như chưa từng tồn tại, cũng có lẽ thật sự chưa từng tồn tại.

Kéo xuống mặt nạ chính là sự phiền não mà không có cách nào che giấu, nổi giận, hắn cười lạnh, “Cho dù ngươi là em gái của ta thì ta cũng sẽ không tỏ vẻ cảm ơn ngươi vì điều này, ngươi buông tay hay không thì kết quả cũng sẽ không thay đổi, cho dù ngươi nói ra hết thảy những điều này với hắn thì hắn cũng sẽ không thuộc về ngươi.”

“Sau khi hắn biết chuyện này thì sao? Hiện tại ngươi còn dám nói ra những lời này hay sao?” Nhìn chằm chằm Lê Khải Liệt, Lydia dùng đôi mắt đẫm lệ để chất vấn, giống như được lấp bởi hai viên đạn, bắn trúng vào Lê Khải Liệt.

Hắn đột nhiên biến sắc.

Còn dám nói ra những lời này hay sao? Hiện tại?

Ánh mắt của hắn bất giác dừng trên chiếc ghế mà Vu Duy Thiển đã từng ngồi, tầm mắt quanh quẩn trên đó một hồi lâu, giống như muốn dùng ánh mắt của mình để thiêu đốt nơi đó.

Một khi nghĩ đến việc mất đi, nỗi sợ hãi đối với nó sẽ giống như sóng biển cuộn trào, cho đến khi toàn bộ bao phủ lòng người, thủy triều đen tối không ngừng dâng lên, giờ khắc này Lê Khải Liệt hiểu rất rõ tâm tình của mình, rất rõ là đằng khác.

Nhưng có vài chuyện cho dù biết là sai thì cũng phải tiếp tục tiến hành.

“Leo! Ngươi có đi hay không? Chúng ta đã xác định, đúng như lời của ngươi, nơi đó quả thật có mai phục….” Linda quay lại trước cửa xe, nàng cũng nhận ra không khí khác thường ở bên trong cho nên lập tức ngừng nói.

“Đi.”

Con Y2K màu đen lưu lại chiếc đuôi dài rực lửa, Lydia nhìn thấy Lê Khải Liệt biến mất trong bóng đêm.

Nàng không biết Leo mà nàng nhìn thấy đã từng lộ ra nụ cười dịu dàng với Wirth có phải là giả tạo hay không, nhưng rõ ràng là anh trai của nàng, là bề mặt chân thật nhất mà nàng đã từng gặp qua, nếu đó không phải là thật thì còn cái gì là thật?

“Công chúa điện hạ.” Không biết từ khi nào thì Wolf đã quay lại bên cạnh nàng, “Thù hận sẽ thay đổi một người.” Hắn nói như vậy, giọng nói hơi khàn đặc, cũng mang theo bi ai giống như nàng.

Chẳng lẽ thù hận lại làm cho người ta trở nên đáng sợ như vậy? Lydia lau nước mắt, nhưng Wolf vẫn chưa nói xong, “Thù hận sẽ thay đổi một người, nhưng bản tính của con người sẽ không dễ dàng thay đổi, ngài Leo làm như vậy có lẽ là có lý do của hắn.”

“Lý do nào? Còn có cái gì có thể quan trọng hơn Wirth hay sao? Nếu hắn yêu Wirth.” Nàng không thể lý giải, cũng không thể chấp nhận, Wolf cúi mắt xuống, ánh mắt dán trên sàn xe, “Bởi vì công chúa điện hạ là nữ nhân, còn ngài Leo là nam nhân, nam nhân sẽ không cho phép bản thân mình vì tình cảm mà trở nên yếu đuối.”

“Sao có thể gọi điều này là yếu đuối? Chẳng lẽ hy sinh tình yêu mới là căn cứ để chứng minh sự mạnh mẽ hay sao?” Nàng trở nên phẫn nộ, ly rượu bị nàng hất xuống sàn, “Wolf, cho dù là ngươi nói ra những lời này thì ta cũng sẽ không tha thứ!”

Wolf cúi đầu càng lúc càng thấp, nhưng ngữ thanh lại nhu hòa, “Người phải biết rằng, ngoại trừ tình yêu thì trên đời còn có những loại tình cảm khác.”

Trong lời nói của hắn mang theo hàm nghĩa khác, Lydia không phải không biết rõ thân thế có một chút phức tạp của Lê Khải Liệt, nàng được Wolf nhắc nhở, ngay lập tức há hốc miệng vì kinh ngạc, “Ý của ngươi là gì? Ngươi đang nói….” Nàng bỗng nhiên hiểu được, nàng rốt cục biết vì sao Lê Khải Liệt lại làm như vậy.

“Wolf, ta lệnh cho ngươi kể từ giờ trở đi không được làm cho ta xảy ra bất cứ nguy hiểm nào, cho dù phát sinh chuyện gì thì ngươi cũng phải ở bên cạnh ta, ngươi nghe thấy hay không?” Lau nước mắt, Lydia chính thức nói ra mệnh lệnh đầu tiên của mình trước mặt vệ sĩ của nàng.

“Ta không thể gặp chuyện bất trắc, đây là điều duy nhất mà ta có thể làm được cho bọn họ. Nếu Wirth đã ở trong tay của gia tộc Claudy thì ta càng phải cam đoan sự an toàn của mình, tuyệt đối không thể, không thể làm cho ta trở thành vướng bận đối với bọn họ. Ngươi có thể giúp ta làm được chuyện này hay không?” Không quên vụ tai nạn gặp phải ở quán bar, Lydia lau nước mắt, nàng biết bản thân mình nên làm cái gì, ngẩng đầu lên, giọng nói của nàng rất rõ ràng và kiên quyết, đặt ra yêu cầu đối với vệ sĩ của mình.

Dáng người cao thon chiếu rọi lên cửa kính, Đây chính xác là công chúa Lydia. Ở trước mặt công chúa Lydia uy nghiêm, người vệ sĩ cường tráng cúi người xuống, một tay đặt trước ngực, chậm rãi lập ra lời thề, “Vâng, công chúa điện hạ.”

Wolf canh giữ bên cạnh Lydia, nàng ngồi ở trong xe, nàng vẫn chưa thể rời đi, nàng muốn xem kết quả cuối cùng.

Đêm còn rất dài, một vài chuyện làm cho người ta cảm giác không thoải mái đang xảy ra, bóng đêm tựa hồ càng lúc càng kéo dài.

Máu loãng ngưng tụ trên chiếc bàn kim loại, thân thể chằng chịt các vết thương, làn da trở nên tái nhợt, ngay cả các sớ thịt đang co rút cũng trở nên không rõ, nhưng con dao phẫu thuật lạnh như băng vẫn chưa rời khỏi thân thể của hắn, đôi găng tay bằng cao su của Monica đã sớm trở nên đỏ tươi, nàng linh hoạt sử dụng đủ loại dao giải phẫu để mổ xẻ thân thể này.

Mái tóc của nàng rối tung, đứng trước chiếc bàn kim loại, hai mắt trừng to, khi dao giải phẫu rời khỏi cơ thể ở trước mặt, bàn tay của nàng trở nên run rẩy, cảm giác quỷ bí sợ hãi bao phủ lấy nàng, nàng không dám nâng mắt lên, không dám nhìn người vẫn còn nằm trước mặt nàng, bị nàng mổ xẻ, đôi mắt màu đen kia không phải là ánh mắt của con người, vô luận bị tổn thương như thế nào thì chúng nó đều không lộ ra sự sợ hãi, thỉnh thoảng lại hiện lên ý cười lạnh lùng giễu cợt.

Ánh mắt này vẫn luôn nhìn nàng, kể từ khi nàng đặt con chip vào trong ngực hắn. Đôi mắt màu đen, người phương Đông thần bí, người nam nhân đạt được lực lượng bất tử, từng giây từng phút trôi qua lại làm cho nàng càng lúc càng sợ hãi.

Nhưng biểu tình của hắn chưa bao giờ thay đổi, nàng không thể phát hiện nửa điểm sợ hãi hoặc là chịu đựng từ trên người hắn, biểu tình khinh miệt này đang chọc giận nàng, nàng bắt đầu kiểm tra cấu tạo thân thể của hắn, ý đồ tìm ra bí mật bất tử, nhưng kỳ lạ chính là không có cái gì….Trong khi hắn, hắn vẫn cứ nhìn nàng như vậy, giống như đang xem một vở hài kịch.

“Đừng nhìn ta….ta bảo ngươi đừng nhìn ta….” Nàng bị sự sợ hãi kích thích, bị sự khinh miệt chọc giận, hung hăng đâm xuống một nhát, chỉ khi nhìn thấy màu đỏ sẫm từ trong thân thể này dũng mãnh trào ra thì mới có thể giảm bớt nỗi sợ hãi trong lòng của nàng.

Hắn cũng chỉ là con người mà thôi.

An tâm một chút, đây là lần thứ tư nàng kiểm tra dấu hiệu sự sống của hắn, thực mỏng manh, mỏng manh đến mức phải dùng dụng cụ mới có thể kiểm tra, hắn giống như một người đã chết.

Thở hắt một hơi, nàng chờ đợi một khắc cuối cùng, sau đó rốt cục nghe thấy máy điện tim phát lên một tiếng kêu thẳng tắp, nhịp tim đình chỉ.

Rốt cục, rốt cục đôi mắt kia đã nhắm lại, cảm ơn Chúa!

“Nếu ngươi cứ như vậy mà chết thì đã lãng phí chuyện mà ta vừa làm, nếu ngươi còn sống thì ngươi chính là một con quái vật.” Monica run rẩy lẩm bẩm, tinh thần của nàng đang lâm vào trạng thái hỗn loạn, chính nàng cũng biết nhưng không có cách nào có thể khống chế.

“Ta không muốn nhìn thấy chính mình nổi điên….ngươi sẽ thức tỉnh….hay là sẽ không…..giờ, đúng rồi, giờ….đồng hồ đeo tay của ta ở đâu rồi….” Nàng thì thào tự nói, đè xuống những ngón tay của chính mình, nghĩ cách làm cho bàn tay không còn run rẩy.

Két—cửa sắt bên ngoài vang lên một tiếng, nàng kinh hãi giật mình, mồ hôi lạnh đã sớm thấm ướt cổ áo của nàng, nàng dùng bàn tay đẫm máu để lau mồ hôi, “….Ai?”

Giống như tiếng giày bốt giẫm nát mặt đất, từng tiếng từng tiếng một tiếp cận, bước chân dồn dập phát lên tiếng vang chấn động, tựa hồ có vô số bóng người cùng nhau tiếp cận, cánh cửa bị đá văng trong tiếng nổ mạnh.

Lê Khải Liệt đứng trước cửa, mái tóc hỗn độn, hai mắt đỏ ngầu, hơi thở phun ra từ trong miệng giống như dã thú đang gào rít, ánh mắt của hắn càng khiến người ta cảm thấy nguy hiểm hơn khẩu súng đang cầm trong tay.

Chỉ trong khoảnh khắc, hơi thở khủng bố từ trên người hắn lập tức lan tỏa khắp căn phòng. Monica nhìn hắn một cách khó tin, “Ngươi…” Hắn đáng lý phải bị khống chế vì lọt vào mai phục rồi chứ!

Màu đỏ lấp kín toàn bộ thị giác, còn có mùi máu tươi tràn ngập xoang mũi, Lê Khải Liệt vừa bước vào thì liền nhìn thấy thi thể đang nằm trên bàn giải phẫu.

Ngoại trừ thi thể, hắn không biết còn có thể gọi là cái gì. Cơ thể bị dao giải phẩu mỗ xẻ tựa hồ lộ ra nội tạng bên trong, ngoại trừ khuôn mặt vẫn hoàn hảo, não bộ chưa bị mổ ra mà chỉ được trang bị điện cực ở bên ngoài, còn lại các bộ phận khác dường như không còn chỗ nào là hoàn hảo, giống như đang vọc lấy cơ thể để tìm kiếm một linh kiện bị thất lạc, Duy….bị đối đãi như vậy…..

Trong đầu trở nên trống rỗng, trên mặt của Lê Khải Liệt mất đi một chút huyết sắc, người nam nhân ở phía sau quầy bar dùng biểu tình cao ngạo để quan sát mọi người, bên dưới sự châm chọc khiêu khích là sự ân cần quan tâm, bên dưới bạo lực là ôn nhu dịu dàng, bị hắn bức bách đến cực hạn, rốt cục không còn che giấu bằng vẻ ngạo mạn vương giả và tao nhã ở trước mặt hắn, người này là của hắn, vốn nên thuộc về hắn….

“Duy—-” Có cái gì đó như đang vỡ vụn ở trong lòng, tiếng súng và tiếng gào thét thảm thiết cùng nhau nổ tung, Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng! Đùng!

Tiếng súng gào rít trong không khí, dưới xung lượng của những viên đạn, Monica vừa kêu thảm vừa thụt lui về phía sau. Lê Khải Liệt đứng trong màn mưa máu, trái tim như bị cái gì đó làm cho tê liệt, hắn bóp cò súng một cách vô thức.

Monica bị đau đớn tra tấn, viên đạn nổ tung trong thân thể, mỗi một vết thương đều không nhằm vào chỗ trí mạng, toàn thân của nàng đẫm máu mà dựa vào tường, phát hiện bản thân mình vẫn chưa chết.

Ánh sáng sâu kín từ trong đôi mắt màu tro lục bừng cháy, cho dù không phải ở trong bóng đêm cũng có thể nhìn thấy, đồng tử màu tro lục quỷ bí u ám giống như dã thú đến từ địa ngục, dùng nó cùng với sự tàn khốc mà lộ ra nụ cười như ác quỷ đối với nàng, “Ngươi sẽ không chết, ngươi làm cho hắn đau đớn, tất cả đều sẽ được bù đắp trên người của ngươi.”

————-

P/S: haizzz, cũng khổ cho con sam, có đôi khi nó không có sự lựa chọn, cho dù biết làm như vậy thì nó sẽ phải trả bằng cái giá gì, nhưng vẫn phải làm. Thôi thì xong xuôi tất cả rồi lấy cái mạng ra đền cũng được :>

78 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 1 Chương 57

  1. Vincent 11/07/2011 at 12:41 am

    Ta có đọc kỹ đoạn Lydia và Wolf nói chuyện,lúc Wolf nói còn có những tình cảm khác hơn tình yêu,rồi có những chuyện biết là sai vẫn phải làm …thì ta hiểu vấn đề.thế nhưng ta vẫn ko tội con sam được,vì lòng ta vẫn như lửa đốt ngóng theo bé Duy bên kia.kết quả lúc đọc câu “Duy…bị đối đãi như vậy…” là ta quẳng luôn con sam mà ôm bé Duy(dù đó chính cống là lời con sam xót bé Duy).ta cũng biết ngược tâm khổ sở gấp mấy lần ngược thân,nhưng ta…haizz…mà ta thấy tâm bé Duy cũng quằn quại chứ chả kém thân thể a,nên suy ra bé Duy thiệt hơn òy,fangirl xúm xít tội bé Duy cũng phải thôi.
    người ta mổ thí nghiệm con ếch còn run tay,mụ Monica này…haizz hết xài =_=
    còn con sam,về cắn rơm cắn cỏ bồi tội vợ đi.

    • Fynnz 11/07/2011 at 8:52 am

      ^o^ cắn rơm cắn cỏ làm gì, con sam nó có yếu đuối đến mức đó đâu nàng, cứ lấy cái thân ra mà đền thôi :>, có làm có chịu, nó không ngại mà 😀

  2. khỉ con 11/07/2011 at 4:46 am

    ta tội cả hai … cái gì là tình yêu … cả hai đều đau, đều ngược …. !!! có lẽ phải trải qua những đau khổ như vầy thì họ mới thấy mình yêu đối phương ….

    • Fynnz 11/07/2011 at 8:55 am

      tình yêu phải có tiến triển từng bậc, không bằng cách này cũng bằng cách khác, vì mô túyp là cường và tiết tấu truyện nhanh nên HL mới chơi theo phong cách hình sự và máu me như vậy :>

  3. nga130 11/07/2011 at 12:48 pm

    Lydia có lẽ được nuôi lớn trong môi trường có trong sạch hơn Liệt nên suy nghĩ còn ngây thơ quá, nhưng ít nhất là cũng không ngốc. Cái nhân vật Monica thì, cũng hơi tội tội, bị uy thế của Duy ức hiếp, giờ phải đền mạng, mà Liệt cũng không giết đơn giản thế thôi, còn giữ cái mạng của cô nàng lại lay lắt để mà dằn vặt. Còn vụ máu me, bộ này là bộ mà hai nhân vật chính bị thương nhiều nhất, khổ cái là hai người không ai là bác sĩ cả, không giống như KT thì Tiêu là thần y, NT thì Long Phạm nói thế nào cũng sống 1000 năm, công lực đủ cả, bên TH thì công thụ đều là hoàng tộc nên thuốc trị thương độc nhất vô nhị có đủ. Sang bên này chỉ có thể gọi bác sĩ thân tín, với lại nằm giường dưỡng thương thôi.

    • nga130 11/07/2011 at 12:52 pm

      À mà Lydia nói cũng không đúng, nếu như Liệt là loại người vì một tình cảm chưa thực sự chắc chắn mà bỏ đi kế hoạch đã chuẩn bị từ lâu, vậy Duy cũng không cần một người nam nhân dễ bị lay động như thế.

    • Fynnz 11/07/2011 at 3:09 pm

      Sau này Duy cũng giống như Long, cũng chữa được, nhưng không siêu như Long thôi :D. Bên đây máu me từ đầu đến cuối, nghĩ đi nghĩ lại, bé Duy bất tử thì không nói, Liệt đúng là quái vật, bị thế mà vẫn nhăn răng ra nói nhảm =.=…..

  4. lehang89nk 11/07/2011 at 4:57 pm

    nhiu luc tinh iu lam con gnuoi that dau long…. mai la co tram nich roi co co hoi coi tu nganng an giam chua oy

    • Fynnz 11/07/2011 at 7:26 pm

      tình yêu mà không có đắng cay thì không gọi là tình yêu ^^, khi đã yêu phải chấp nhận sẽ có đắng cay ngọt bùi.

  5. Chajatta240492 12/07/2011 at 2:10 am

    Ss edit gọi mụ ác ma kia là nàng làm chi 😦 gọi là ả là may mắn cho nó lắm rồi hức hức em biết mà mò mò sang chương này rồi mai thế nào cũng bị mama chửi a 😦 càng ngày trình viết ngược của hoả ly càng dã man. Hành hạ cả công lẫn thụ thế này T______T bỗng dưng muốn nghe tiếng duy iêu mang í cười của con sam quá đi, chứ nghe vỡ vụn từ duy mà làm người ta đau muốn chết à. Oaoa

  6. sun 12/07/2011 at 5:05 pm

    chưa bao h ta thấy muốn có ngược như hum nay dù con sam có đáng thương thật nhưng nó nên lảnh tý hậu quả do nó gây ra. . .

  7. Huyễn Long 20/07/2011 at 10:48 am

    Lấy mạng trả làm chi? Lấy thân trả thì tốt hơn chớ =)) ôi tiểu duy +_+ bỏ con sam qua đây với fangơ đi~

  8. Thương Nhi 21/06/2012 at 3:13 pm

    Hx, đau quá. Ly tỷ phen này thật sự làm đau quá. Thật khổ Duy ca mà, con sam tự phụ quá đáng rồi, khiến cho Duy ca phải chịu như vậy. Nhưng dù sao con sam cũng đã phải biết thế nào là đau đớn kinh khủng. Không biết khi nhìn thấy cái “thi thể” của Duy thì cảm thấy lòng đã bị xé nát như thế nào 😦 Ly tỷ ui, quả này tỷ quá độc rồi, khiến con sam phải chịu tội đến vậy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: