Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 1 Chương 2


.::Đệ Nhị Chương – Quý Tộc Trong Tranh::.

Có người sẽ xem rằng đây là Thượng Đế ban ân, đối với hắn mà nói, hết thảy điều này lại là một lời nguyền rủa.

Xuyên thấu qua ly rượu mà nhìn thấy hết thảy trước mắt, thấu kính chiếu rọi ánh đèn muôn màu muôn vẻ trên màn hình, khóe môi mỏng manh của Vu Duy Thiển hơi nhếch lên một chút, đường cong kia thực dễ dàng khiến người ta cảm thấy hắn đang mỉa mai điều gì đó, bất quá có trời mới biết hắn chỉ muốn cười một cái mà thôi.

Năm 2010, thành phố San Francisco.

Tia lửa.

Sương khói.

Đèn laser.

Sân vận động với sức chứa hơn mười ngàn người, những khuôn mặt hưng phấn đến đỏ bừng, hô to khàn cả giọng, “Liệt! Liệt! Liệt! Liệt!”

Tiếng trống vang lên, trên sân khấu tối đen rốt cục xuất hiện một bóng người, đám đông phấn khích hét rầm lên, có người ngất xỉu dưới khán đài, trên sân khấu vẫn nóng rực chói sáng như cũ, người nam nhân mặc áo da màu tím đậm giơ cao một cánh tay xuống phía dưới khán đài với hơn mười ngàn người xem, chỉ trong khoảnh khắc, hết thảy hò hét ầm ĩ đều trở nên yên lặng, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta không dám tin.

“Hôm nay sẽ là một đêm khó quên, cứ tin ta, các cục cưng.” Giọng nói khàn khàn đầy sức hút truyền khắp khán đài, áo da màu tím sẽ khiến đại đa số nam nhân trông có vẻ nực cười, nhưng tuyệt đối không bao gồm người nam nhân trên sân khấu này.

Thế kỷ hai mươi mốt, trên internet và truyền hình tràn ngập đủ loại ngôi sao thần tượng, muốn liệt kê tất cả các đại minh tinh ở làng giải trí thì ai cũng có thể làm được, nhưng trong đó chỉ có một người không giống người thường, hắn có thể khiến tất cả các cô gái lâm vào điên cuồng, thậm chí làm cho mỗi một chàng trai đều cảm thấy ghen tỵ.

Lê Khải Liệt dùng tiếng hát cùng gương mặt đẹp trai lại đầy kiệt ngạo bất tuân làm cho vô số người quỳ phục dưới chân hắn. Mà ngoại trừ như vậy thì tài hoa âm nhạc cùng kỹ năng diễn xuất trong các tác phẩm điện ảnh và truyền hình càng khiến vị siêu sao này trở thành nghệ sĩ đương đại đang đi trên con đường trải hoa hồng.

Lời thuyết minh trên tivi vừa chấm dứt thì tiếp theo lại chiếu đến hiện trường. Tiếng bass chấn động màng tai, khúc nhạc dạo vang lên âm điệu sôi nổi đến mức có thể mê hoặc lòng người, đứng trước màn hình chừng vài giây, người nam nhân cầm điều khiển từ xa rồi trực tiếp bấm nút tắt.

“Ông chủ!” Cô gái làm công nhảy dựng lên, suýt nữa làm lật úp chiếc khay trong tay, người nam nhân sau quầy bar buông điều khiển từ xa xuống, “Cái gì?”

Hỏi lại một cách đơn giản mà rõ ràng, ánh mắt sau gọng kính làm cho người ta không nhìn thấy sự tức giận nhưng có thể cảm giác được một loại uy nghiêm nào đó, hơn nữa lại xuất hiện trên gương mặt quá mức xinh đẹp lại làm người ta liên tưởng đến hai chữ ngạo mạn, cô gái chỉ có thể nhẫn nhịn mà lắc đầu, “Không có gì, không có gì.” fynnz.wordpress.com

Không nhiều lời với nàng, Vu Duy Thiển bắt đầu lau chùi những ly rượu sau khi được tẩy rửa.

Phụ cận đang diễn ra một buổi biểu diễn làm cho quán của hắn chật kín người, chỉ có thể tăng lương gấp đôi để tìm những sinh viên làm công ngắn hạn. Ở đây đều là những thanh niên không thể mua được vé xem biểu diễn mà chán chường, thậm chí những vị khách đến đây để giết thời gian cũng phần lớn xuất phát từ nguyên nhân này.

Chiếu theo yêu cầu của khách hàng mà mở lại tivi, bên tai nghe thấy những tiếng thét chói tai, Vu Duy Thiển liếc mắt nhìn lên cái gọi là “Người nam nhân tạo nên kỳ tích” trên màn hình tivi, làn môi mỏng nhếch thành một đường cong, toàn bộ quán bar thoáng chốc tràn ngập nhịp trống và tiếng đàn ghi-ta điện, hắn tăng nhanh động tác trong tay, vứt bỏ loại âm nhạc điện tử này nọ ra ngoài.

Một tay cầm ly rượu, một tay cầm khăn lau, động tác thuần thục lau khô những giọt nước còn sót lại trong ly, hoàn toàn không ý thức đã có không ít tầm mắt không dán lên màn hình tivi, hắn đương nhiên càng không chú ý nơi này có bao nhiêu khách quen không phải vì uống rượu mới đến, mà chính là vì người đứng sau quầy bar là hắn.

Vu Duy Thiển, mọi người gọi hắn là Wirth, bởi vì tên tiếng Trung của hắn phát âm có một chút khó khăn đối với người khác, cho nên nhiều người hay gọi hắn như vậy.

Ngón tay sạch sẽ thon dài cầm khăn lau một vòng quanh thành ly, ly rượu chiết xạ hào quang lấp lánh dưới ánh đèn, gọng kính trên mặt của hắn cũng phản quang, ánh sáng lạnh lẽo che phủ hết thảy những tầm mắt nhìn trộm, lại một lần nữa treo ly rượu lên giá, phát lên một tiếng vang thanh thúy. Hắn lấy ra một cái ly khác, lại tiếp tục công việc, từ đầu đến cuối không hề lộ ra quá nhiều biểu tình.

Cái loại hào hoa phong nhã, ung dung thản nhiên làm cho toàn thân của hắn tràn ngập mị lực thần bí, ngoại hình cao gầy với nét đẹp thuộc về người phương Đông, gương mặt tinh xảo thực sự làm cho không ít người si mê vì hắn, trong những người đó có rất nhiều nữ nhân, cũng có một vài nam nhân, bất quá bọn họ chỉ dám nhìn xa xa — ở nơi này, sự vô tình của Wirth cũng nổi danh giống như vẻ mỹ mạo của hắn.

Giọng ca trong tivi sôi nổi kịch liệt, khiêu khích lòng người, tiếp tục vang vọng. Người nam nhân tại quầy bar lau khô ly rượu cuối cùng, rửa sạch tay, đẩy lên gọng kính trên mũi, tròng kính che khuất một phần khắc nghiệt và sắc bén từ đôi mắt. Sóng mũi của hắn rất cao, đôi mắt dài mảnh lại hơi nhếch lên, cùng với làn môi mỏng làm cho dung mạo của hắn có vẻ quá mức lạnh lùng.

Nhưng hắn quả thật xinh đẹp, vẻ đẹp của hắn thậm chí sẽ khiến người ta có một loại cảm giác xa cách.

Có vài vị khách thường đến nơi này đã nói, Wirth giống như một quý tộc sống trong tranh, ý tứ của lời này có lẽ muốn nói rằng chỉ người nào tự mình nhìn thấy hắn thì mới có thể lý giải và lĩnh hội.

Rất ít người sử dụng hai từ mỹ mạo để khen ngợi một người nam nhân, nhưng Vu Duy Thiển thì lại có thể. Ngoại trừ dung mạo, trên người của hắn còn toát ra một loại khí chất khiến người ta bị mê hoặc. Được người ta tán thưởng là mỹ mạo cũng tuyệt đối không có nghĩa nói hắn là ôn nhu, mà hoàn toàn tương phản, hắn có thân hình cao thon, bờ vai rộng lớn, có thể xuyên qua chiếc áo sơ mi trắng mà nhìn thấy hình dáng xinh đẹp hoàn hảo của cơ thể, hắn so với đại đa số nam nhân càng toát ra vẻ nam tính rất đặc biệt.

Ở điểm này thì lực hấp dẫn đối với nữ nhân phi thường lớn. Lúc này là người khách thứ năm đến muộn gọi ly rượu thứ năm, cũng có ý đồ xin hắn số điện thoại, và cũng liên tiếp gặp thất bại. Rốt cục Vu Duy Thiển cảm thấy hôm nay thật phiền chán.

“Thật xin lỗi, đêm nay đóng cửa sớm.” Hắn gõ hai ly rượu vào nhau, những lời này khiến mọi người chú ý, khách hàng lập tức phát ra những tiếng oán giận và ai thán.

“Ta van ngươi! Boss! Ở đây còn chưa chấm dứt–” Nữ sinh mới đến làm phục vụ ngắn hạn ở nơi này lập tức chạy đến bên cạnh hắn mà khẩn cầu, mái tóc ngắn xinh xắn được vén phía sau tai đang dựng lên, nàng tên là Jasmine, nàng là người mang nhiều dòng máu, chóp mũi lấm tấm tàn nhang khiến cho nàng có vẻ thật khôi hài.

Buổi biễu diễn vẫn chưa chấm dứt, không thể tận mắt tham gia, chỉ có thể ở quán bar phụ cận vừa chờ vừa xem các fan hâm mộ kêu la sôi nổi. Nam nhân phía sau quầy bar đứng im bất động, khoanh hai tay trước ngực, sau đó nâng cằm nói với Jasmine, “Bắt đầu dọn dẹp lau chùi.”

Đúng lúc này, trong tivi đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai ở một đầu của màn hình, buổi biểu diễn tựa hồ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không biết vì sao lại có một fan nữ xông lên sân khấu, nàng kia cầm dao găm đâm thẳng vào nam nhân ở trên sân khấu, tình cảnh ở nơi đó thoáng chốc lâm vào hỗn loạn, vang lên những tiếng kêu sợ hãi, chen lấn, chửi bới, khóc la, quả thật là một tai nạn bất ngờ.

Jasmine đánh rơi chiếc khay trên tay, trừng lớn mắt nhìn lên màn hình, cơ hồ tất cả mọi người đều đang làm cùng một động tác, che miệng của mình lại, sau đó không dám tin mà hô to, “Liệt bị thương!”

“Lạy chúa tôi! Hắn bị nữ nhân kia đâm bị thương, đang chảy máu!”

Theo hình ảnh truyền hình trực tiếp trên tivi, ca sĩ kia quả thật đã bị thương, nhưng chỉ là đổ máu mà thôi, Vu Duy Thiển cầm lấy điều khiển từ xa. Bụp, màn hình tivi lóe lên, sau đó tắt ngúm.

Những tiếng ai thán thật dài không ngừng vang lên, tiếng la hét ầm ĩ trong quán bar, có một số đông là những fan hâm mộ ca nhạc hoảng loạn xông ra ngoài, sân vận động của buổi biểu diễn cách nơi này không xa, bọn họ nhất định phải tận mắt nhìn thấy Lê Khải Liệt vô sự!

Một ít người ly khai, quán bar dần dần khôi phục yên tĩnh, Vu Duy Thiển bắt đầu kiểm kê chi thu, chuẩn bị chờ người còn lại rời đi, đúng lúc này, một tiếng động cơ ầm ĩ như máy bay dừng ngay trước cửa, tiếp theo sau là một người bước vào.

Đó là một nam nhân với thân mình đang chảy máu, chiếc áo choàng dài như được thiết kế theo phong cách của một tôn giáo nào đó, chiếc quần da bóng bó sát người làm lộ ra toàn bộ hình dáng nửa thân dưới của hắn, từ đùi đến mông, bao lấy một đường cong mà chủ nhân của nó quả thật có thể tự kiêu vì vốn liếng của mình, dưới chân mang một đôi giày bốt có dáng vẻ thời trung cổ, có cùng chất liệu với đôi găng tay bằng da dê màu đen, bề ngoài khoa trương không giống như người bình thường nên xuất hiện ở nơi này.

“Đêm nay đóng cửa sớm, muốn uống rượu thì đi sang quán khác.” Vu Duy Thiển nâng mắt lên, ngón tay chỉ vào một hướng khác, đặt xuống sổ sách, sau đó tiếp tục dọn dẹp các chai rượu ở phía sau quầy bar.

Những lời này của hắn hiển nhiên làm vị khách mới đến phi thường khó chịu, người nọ dừng lại cước bộ rồi nheo mắt nhìn hắn, “Ngươi không biết ta?”

Một thân áo khoác đỏ sậm, máu tươi không dính lên áo mà chỉ uốn lượn rồi nhiễu xuống mặt đất, Vu Duy Thiển nhìn lướt qua, ánh mắt lóe lên phía sau gọng kính, ngữ điệu lãnh đạm lại vô tình hơn rất nhiều so với tròng kính loang loáng, “Mặc kệ ngươi là ai, ngươi làm bẩn sàn của ta, làm ơn lau xong rồi hẵng đi.”

Dùng từ làm ơn, nhưng ngữ khí lại có vẻ như đang ra lệnh đối với người nào đó, một chiếc khăn bị ném đi, người nam nhân mặc áo da chụp được, trực tiếp dùng để bụm lấy vết thương trên bụng của mình, sau đó dường như cảm thấy thú vị mà nhếch môi lên, “Ta muốn Vodka, nguyên chai.”

Những người khách vẫn chưa rời đi hít sâu vào một hơi, Jasmine ở bên cạnh cắn môi, tận lực không cho chính mình ngất xỉu, “Chúa….Chúa ơi….Là….”

Tiếng xuýt xoa vang lên, thế nhưng không ai dám mở miệng, trong không khí kỳ quái mà lại hưng phấn khác thường, Vu Duy Thiển là người duy nhất còn bình tĩnh, dùng ánh mắt tinh tế quan sát người nam nhân kia, hắn đương nhiên biết người nọ là ai.

Lê Khải Liệt, danh ca nhạc rock nổi tiếng khắp thế giới, nói là siêu sao cũng không quá đáng, “Siêu cấp siêu sao”, “Người nam nhân tạo nên kỳ tích”, đây mới là xưng hô thường dùng của giới truyền thông dành cho hắn.

—————

P/S: =)) =)) tiểu công xuất hiện long lanh lấp lánh. Mà lần nào chả thế, Hỏa Ly luôn cho mấy bác công xuất hiện chói lóa như vậy, rồi sau này tha hồ mà vùi dập.

109 responses to “Vu Sắc Mỹ Túy – Quyển 1 Chương 2

  1. jing 08/06/2011 at 2:19 pm

    hô hô màn xuất hiện thật hoành tá tràng nha =))=)) rồi sẽ bị vùi dập không thương tiếc =))=)) chưa chi đã bị chọt chọt vào ngực rồi , bộ ngực đẹp thế mà * ta mún kill con đâm tiểu Liệt , cơ bụng 6 múi đấy biết không hả *

    Duy thật lạnh lùng nha =))=)) không xót Ck gì cả , cứ bơ bơ ra kiểu sống chết mặc bay =))=)) chưa chi đâ có xu hướng nữa vương thụ , sai CK lau sàn nhà rồi =))=))

  2. subarusumeragi 08/06/2011 at 4:13 pm

    chai ai, moi co hai chuong ma tinh cach em thu hien ro qua ha
    lap lanh lung linh lun
    hai anh deu cao ngao nhung em thich a
    hehehehehe
    dac trung truyen cua “hoa ly” day ma
    zui wa la zui

  3. Nguyệt Nữ 13/06/2011 at 10:05 pm

    Anh công lên sân khấu rồi. Vô cùng lung linh hòan mĩ
    Liệt sexy =))
    *chọt chọt*
    Ta muốn ngắm ngoài đời TT^TT

  4. lilith12356 19/06/2011 at 6:08 pm

    ặc cách xuất hiện của anh công này thực đặc biệt chẳng kém gì anh chín, màem thụ cũng thật lạnh lùng nha… nhìn người ta bị thương mà chỉ thản nhiên nói “người làm bẩn sàn của ta, làm ơn lau xong ruìhãy đi.”

    nói thật, chương sau àm anh răm rắp làm theo thì twong lai chắc bị vợ vuig dập dữ lắm

  5. irismin 09/08/2011 at 1:08 pm

    đọc chương này mà sao thấy nhột wá = = *kái phận fan gơ*

    cơ mà tiểu công xuất hiện cũng ít có hoành tráng lắm, máu me nhầy nhụa :-ss

    ta thề là ta mà là chủ wán bar là đã đạp nó ra rồi *tự kỉ*

  6. It's not goodbye 28/09/2011 at 5:55 pm

    Ta thay ten Liet Sao Sao ay, chac ta lien tuong den ngon ngu tieng Viet ^_^, theo tieng Hoa nghia la gi nang? Ta thay truyen nao cua Hoa Ly 2 anh nvc lan dau gap nhau cug co gay han het ah, hung du voi nhau da roi cug dinh chum voi nhau thoi…

  7. aquarta 17/06/2012 at 10:27 am

    dù là đã muộn, nhưng mà…mìnhvẫn muốn góp lời.
    có lẽ bạn hay edit theo dòng cổ trang nhiều, nên khi chuyển qua hiện đại vẫn ta-người, nghe hơi lạ lạ ý.
    ngoài “điểm sạn” này ra, văn phong của bạn vẫn tuyệt như khi ta đọc khuynh thần *hôn gió*

    • Fynnz 17/06/2012 at 10:36 am

      ^^ chỉ có bộ này là edit ta-ngươi thôi, còn 2 bộ hiện đại (1 hoàn toàn hiện đại, 2 là nửa hiện đại nửa cổ trang) thì vẫn dùng theo cách xưng hô hiện đại. Thật chất việc xưng hô ta-ngươi ở bộ này cũng làm ta phân vân rất nhiều, ta ko muốn mất đi cái chất của nhân vật, việt nam mình có nhiều cách xưng hô, mỗi cách xưng hô sẽ làm bộc lộ cái cảm xúc khi xưng hô, cho nên nó ko phù hợp với văn phong của những nước chỉ dùng 2 đại từ nhân xưng chính.

      Trong bộ này em thụ 300 tuổi, anh công chỉ mới 27-29 tuổi, cách rất xa, em thụ trông cũng cứng hơn, nhưng chả lẽ để anh công xưng anh thụ là *anh* còn em thụ xưng anh công là *cậu* =.=, mà đặc biệt là tính cách của anh công có gì đó ngang tàng, và đôi lúc trẻ con ương bướng, nếu xưng theo kiểu đó thì cảm thấy công thụ bị lẫn lộn, mà truyện lại có phản công nữa, sẽ làm cho người ta có cảm giác công là thụ, và thụ là công nếu xưng hô theo kiểu việt nam -.-.

  8. Leo 23/09/2012 at 12:19 am

    [“Hôm nay sẽ là một đêm khó quên, cứ tin ta, các cục cưng.”]

    Hợ, an công này có vẻ khác hẳn Long ca và Tiêu ca nhỉ, con rồng thành tinh kia còn đỡ chứ anh Chín nông dân chắc chẳng bao giờ phun ra một câu thế này ^^”

    Ủa mà Fynnz ơi, bối cảnh đây là San Francisco phải không? Nhưng sao 2 anh lại có tên tiếng Trung? O.o Em thụ là người phương Đông thì đúng rồi, nhưng không lẽ anh công cũng thế à?

    Còn cái này nữa, ý kiến cá nhân thôi, mình nghĩ là truyện hiện đại thì các anh không nên xưng “ta” với “ngươi” nữa, “anh” và “tôi” sẽ hợp khung cảnh hơn chăng? Mình nhiều lời thế thôi, nếu không hợp ý Fynnz cũng đừng giận nha *ôm ôm hun hun* ❤

    • Fynnz 24/09/2012 at 2:13 pm

      Ừ, con sam có dòng máu Trung, thích dùng tên tiếng hoa hơn là tên tiếng anh :>, cho nên vợ của con sam mà gọi *Liệt* 1 phát là con sam lại sướng rân trời.

      Bộ này ta thấy nó khó xử về cách xưng hô lắm, để em Duy gọi con sam là tôi và anh thì nó sao sao ấy, bé Duy già lắm rồi.

      mà lúc đầu ta lỡ để ta ngươi, nên thôi khỏi sửa luôn T__T, làm biếng quá.

      Có bộ Xích Ái là hiện đại hoàn toàn, mà cũng phù hợp vì em thụ nhỏ tuổi hơn anh công :>

      • Leo 24/09/2012 at 4:32 pm

        Uh, cũng khó xử quá ha *xoa cằm* Thôi sao cũng được, dù gì cách xưng “ta” và “ngươi” cũng vẫn rất phổ biến trong truyện Trung, hơn nữa em thụ tuổi quá lớn, anh công lại là một kẻ có cá tính như vương giả, xưng hô thế có khi lại hợp tính cách nhân vật hơn ^^

        Mà giờ mình mới để ý một chuyện, Duy Duy bất tử phải không? Vậy sau này 2 anh làm sao bây giờ a? Không lẽ Duy Duy, theo motip thông thường, cắn Liệt ca một phát? O.O Mà bé có phải vampire không nhỉ? @@”

      • Leo 24/09/2012 at 6:36 pm

        Ah ah, ra thế… *gật gù* Bây giờ thì mình đã hiểu, hèn chi miêu tả 1 bên thì lạnh 1 bên thì nóng, do là… từ trong máu mà ra X”D

  9. yuukjj 08/05/2013 at 8:26 am

    oa oa anh duy bao nhjêu tuổj rồj zậy chờj
    *hắc hắc* lúc bắt đầu đọc ta nghĩ ko bjết anh công này sẽ đc fynn cho cáj nick name có “hot” như rồng gjà & 9 nông dân ko
    *hú hú* h thì ta đã bjết

    • Fynnz 08/05/2013 at 3:51 pm

      😀 yeah, công của Hỏa Ly thường bị Fynnz đặt nick lắm :>…..gọi là sam cho nó cưng, ghét thì gọi là *con sam*, thương thì gọi là *bé sam* =)) =))

      hơn nhau mấy trăm tuổi ấy, sam gọi Duy là cụ đã là ít rồi đấy :D. Nó sẽ ra thế này: *Cụ ơi, cho em dê cụ tí nhé* 😀

  10. yuuki 09/05/2013 at 11:48 pm

    [Cụ ơi, cho
    em dê cụ tí nhé]
    *té ghế*
    fynnz iu dấu nàng định gjết ng ko = đao kiếm a, cũng may ta ko ăn uống a ko là nghẹn hay sặc chết rùj *hắc hắc*

  11. Nguyệt Viên 06/06/2013 at 4:32 pm

    vai rộng, eo nhỏ….. *nuốt nước bọt*
    quần bó, đường cong…… *lau máu mũi*
    ha ha….. *ho khan*

  12. humoclang 30/05/2014 at 12:56 pm

    Tác giả tả bạn Thiển khiến mk liên tưởng đến Công Tôn mỹ nhân trong SCI.Cũng là vẻ đẹp phương Đông siêu lạnh lùng, đốn tym tiểu công và mọi fan gơ =)))
    Ầy chương này Liệt ca xuất hiện hoành tráng a ^^
    Thanks chủ nhà nhiều *ôm hôn*

  13. centuryaloner1000years 14/04/2015 at 12:53 pm

    chùi ụi…Wirth lạnh lùng thiệt….cách bợn edit làm tui liên tưởng đến ông Wirth là khối băng a~~~~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

<span>%d</span> bloggers like this: