Fynnz's Blog

人生自古谁无死, 留取丹心照汗青

Trầm Nịch – Quyển 1 Chương 18


.::Đệ Thập Bát Chương::.

Mơ mơ màng màng tỉnh lại, đầu đau như muốn nứt ra, Ngũ Tử Ngang vừa rên rỉ vừa ôm lấy đầu, thật đau. Chậm rãi trở mình, đột nhiên động tác của hắn dừng lại, hai mắt mở to, lập tức ngồi dậy, nhìn sang bên giường, trống không. Mồ hôi lạnh trào ra, tim đập kịch liệt. Tối hôm qua, tối hôm qua….Vội vàng xốc chăn lên, hắn vẫn mặc y phục đầy đủ, vạt ngoại bào có một chút xộc xệch nhưng bất quá coi như chỉnh tề. Hắn lại khẩn trương sờ xuống tiết khố, sạch sẽ, không giống như đã làm ra một việc đại nghịch bất đạo. Nhưng mà….thở gấp gáp, Ngũ Tử Ngang đem hết thảy chăn bông xốc lên, sờ soạng đệm giường, phía trên vẫn khô mát, chỉ có một chút lộn xộn, nhưng rất giống như khi hắn đi ngủ thì đã đạp bừa bãi.

Chẳng lẽ thật sự là nằm mơ? Ngũ Tử Ngang tiếp tục khẩn trương che lại tiết khố, ký ức mơ hồ dũng mãnh ùa về, hắn lại trở nên…..cương cứng. Chuyện này là sao, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, vì sao hắn lại loáng thoáng nhớ đến đêm qua, hắn đã…..với Hoàng Thượng. Liếm liếm môi, cơ hồ là trong miệng còn lưu lại hương vị của long tinh, nhưng trên người và trên giường không có dấu vết hoan ái. Hai tay che đầu, Ngũ Tử Ngang cố hết sức ngẫm lại đêm qua rốt cục hắn có làm gì hay không, nhưng chỉ có một hình ảnh mơ hồ — hắn hôn Hoàng Thượng, vuốt ve Hoàng Thượng, ăn Hoàng Thượng….A a a, mơ hồ ở chỗ nào, rõ ràng là chân chân thật thật! Nhưng hắn lại cảm thấy không chân thật, nếu hắn làm chuyện kia với Hoàng Thượng, thì hiện tại sẽ không phải bộ dạng như vậy a. Đúng rồi! Hoàng Thượng!

Bất chấp đã xuyên y chỉnh tề hay chưa, Ngũ Tử Ngang mang chân đất xông ra ngoài, mà gian ngoại có một người đang ngồi khiến cước bộ của hắn bất thình lình đứng sững lại, “Hoàng, Hoàng Thượng….” Tim của Ngũ Tử Ngang như muốn nhảy ra ngoài, vật ở giữa hai chân vẫn có xu thế tiếp tục ngóc đầu dậy, hắn khẩn trương áp chế bản thân.

Người ngồi trên nhuyễn tháp hơi thoáng ngẩng đầu, lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, “Hôm nay không cần thượng triều, ngươi vội cái gì? Ngay cả hài cũng không mang.”

Ngũ Tử Ngang cúi đầu nhìn xuống, làm sao bản thân có thể ăn mặc bất chỉnh, chân không mang hài mà lại xuất hiện trước mặt Hoàng Thượng! Hắn hoảng hốt xoay người tiến vào phòng ngủ, không nhìn thấy nụ cười thản nhiên của người đang ngồi phía sau. fynnz.wordpress.com

Nhanh chóng mặc lại y phục chỉnh tề, Ngũ Tử Ngang ra khỏi phòng ngủ, Ôn Quế đã bưng đến chậu nước cho hắn rửa mặt. Sau khi rửa mặt xong thì hắn ngồi xuống bên cạnh Hoàng Thượng, trên bàn đặt điểm tâm nóng hôi hổi, nhưng hắn làm sao còn có khẩu vị để ăn, hắn vội vàng muốn biết đêm qua hắn có làm chuyện đại nghịch bất đạo với Hoàng Thượng hay không.

“Còn ngây người làm cái gì?” Tần Ca cầm lấy một chén cháo, múc một muỗng rồi chậm rãi húp vào. Tâm tư của Ngũ Tử Ngang vẫn bất an, hắn cũng cầm lên chén của mình, ánh mắt dừng trên người Hoàng Thượng. Vì sao hắn có cảm giác khí sắc của Hoàng Thượng không tốt lắm? Chẳng lẽ là đêm qua? Ngũ Tử Ngang húp vào một muỗng cháo nhưng nuốt cũng không trôi, hắn lại nghĩ đến long tinh của Hoàng Thượng. (o_o chẳng lẽ ngon hơn sao)

Thấy Hoàng Thượng chuyên tâm húp cháo mà không bận tâm đến hắn, có tật giật mình, Ngũ Tử Ngang nuốt xuống muỗng cháo trong miệng rồi cẩn thận mở miệng, “Hoàng Thượng…Đêm qua…”

Tần Ca bình tĩnh ngẩng đầu, trong mắt mang theo tức giận, “Đêm qua? Đêm qua ngươi uống say bí tỉ, trẫm và Ôn Quế đều không ngăn nổi ngươi.”

Ôn Quế đứng bên cạnh nhìn Vương gia, bộ dáng muốn cười lại không dám cười, nhưng trong lòng của hắn lại khổ sở vì Hoàng Thượng, nói ra lý do thoái thác đã chuẩn bị từ sớm, “Vương gia, tối hôm qua ngài uống quá nhiều, liên tục ồn ào, nếu không phải Nhân Tâm Đường cách biệt với bên ngoài, thì e rằng Vương Gia đã khiến tất cả những người trong cung đều phải đến đây.”

Ngũ Tử Ngang lặng lẽ cười gượng hai tiếng, trong đầu vẫn là cảnh xuân kiều diễm đêm qua. Hắn buông chén xuống, nói một cách thẹn thùng, “Tối hôm qua ta….thất thố…” Chẳng lẽ chỉ là mộng thôi sao? Ngũ Tử Ngang vừa thở phào vừa cảm thấy có một chút rầu rĩ trong lòng. Hóa ra chỉ là mộng a, vì sao hắn lại mơ thấy giấc mộng như vậy? Chẳng lẽ hắn đối với Hoàng Thượng….Ý niệm này vừa hiện lên trong đầu thì hắn lập tức trở nên kinh hãi, sắc mặt cũng trở nên dị thường khó coi.

Vẫn đang chăm chú nhìn Ngũ Tử Ngang, thần sắc của Tần Ca trở nên âm trầm, sau đó xoay mặt qua rồi thản nhiên nói, “Uống rượu nhiều tổn hại sức khỏe. Ở trước mặt trẫm thì không sao, nhưng ở bên ngoài, trước mặt người khác thì có thể làm mất thân phận của ngươi.”

“Hoàng Thượng giáo huấn chí phải, ta sẽ nhớ kỹ.” Vì ý niệm trong đầu của mình mà kinh hãi, Ngũ Tử Ngang vội vàng bưng lên chén cháo rồi tiếp tục ăn.

Hóa ra chỉ là bản năng của nam nhân khi Tử Ngang bị say mà thôi, không liên quan đến tình yêu. Tần Ca nhận ra vì sao Ngũ Tử Ngang lại bị dọa đến mức nhảy dựng lên, vì sao sắc mặt lại trở nên khó coi. Tần Ca tự giễu trong lòng, hắn làm sao lại quên Tử Ngang không phải loại người yêu thích nam tử, thích nam nhân nằm dưới thân của mình. Hoàn mỹ khống chế biểu tình trên mặt, Tần Ca dị thường bình tĩnh húp xong chén cháo rồi chậm rãi đứng dậy, Ôn Quế lập tức tiến lên.

“Mùng một sẽ có nhiều người đến Lương Vương phủ. Dùng xong bữa sáng thì quay về đi. Ngươi có thể bồi bạn với trẫm vào đêm trừ tịch thì trẫm đã thấy vui. Mấy ngày tất niên này ngươi nên ở cùng lão phu nhân, cũng nên viếng thăm Liễu phủ.” Nói một cách thản nhiên, Tần Ca chậm rãi đi ra Nhân Tâm Đường, bỏ lại Ngũ Tử Ngang vẫn còn đang ngơ ngác. fynnz.wordpress.com

Cho đến khi đi xa, dưới chân của Tần Ca mới mềm nhũn, Ôn Quế lập tức đỡ lấy hắn, “Hoàng Thượng!” Khổng Tắc Huy cũng tiến lên đỡ Hoàng Thượng.

“Đến Thụy Phong Hiên” Mới vừa ra sức gắng gượng thì lúc này trên mặt của Tần Ca hoàn toàn mất đi huyết sắc, hai chân cơ hồ đứng không vững. Ôn Quế và Khổng Tắc Huy lập tức dìu Hoàng Thượng đến Thụy Phong Hiên ở cách đây không xa.

Thụy Phong Hiên, Tần Ca với sắc mặt tái nhợt nằm trên giường chậm rãi phất tay. Ôn Quế đem dược cao đặt bên cạnh gối của Hoàng Thượng, sau đó buông màn rồi lui xuống. Đóng lại cửa phòng, Ôn Quế liền che miệng khóc nức nở. Khổng Tắc Huy kéo hắn ra bên ngoài, đóng lại đại môn của Thụy Phong Hiên. Khổng Tắc Huy ôm kiếm dựa vào tường, không nói một lời. Ôn Quế ngồi ở bậc thang thấp giọng khóc thút thít.

Nỗi đau thể xác cũng không bằng nỗi đau tinh thần, chung quy chỉ là mình làm theo ý mình mà thôi. Nếu đã sớm biết thì vì sao lại đau như vậy? Tần Ca cắn chặt khớp hàm, trong mắt không hề có một giọt lệ nào. Đợi đến khi cơn đau giữa hai chân hòa hoãn một ít thì hắn mới thoát ra hạ khố, sau đó dùng dược cao thoa vào vết thương. Chuyện này không thể trách người khác, thậm chí hắn không thể trách Tử Ngang, bởi vì Tử Ngang cũng không hề biết. Bất quá hắn chỉ trộm lấy một đêm từ Tử Ngang. Thân là quân vương, chuyện thương tâm nhất chính là không thể dùng quyền hành trong tay mà chiếm lấy người mình thích, bởi vì thích, cho nên không thể. Như vậy cũng xứng đáng để một mình hắn tự gánh chịu.

Phản ứng của Tử Ngang đêm qua làm cho hắn có một chút hy vọng, mà sáng nay Tử Ngang thức dậy thì lại dễ dàng đập tan giấc mộng của hắn. Hết thảy vẫn trở lại như trước kia, vì sao lại đau? Có lẽ kiếp trước hắn mắc nợ Tử Ngang, cho nên kiếp này phải trả lại. Thôi thôi, không phải đã nghĩ rất kỹ rồi hay sao? Để cho Tử Ngang làm quyền thần của hắn, giáo huấn hài nhi của Tử Ngang thành tân chủ anh minh, hắn có gì mà thất vọng đau lòng. Thôi thôi, bất quá là trở lại như trước kia, ít nhất hắn đã có được Tử Ngang.

Áp chế nỗi đau đang cuồn cuộn trong lòng, hô hấp mang theo hơi nóng, Tần Ca kéo chăn lại rồi mệt mỏi ngủ vùi. Vì không để cho Ngũ Tử Ngang khả nghi nên sáng sớm hắn phải cố gắng chịu đựng, nếu không nhờ nhiều năm bồi dưỡng khả năng lãnh tĩnh, thì hắn căn bản không thể chống cự cho đến lúc ra khỏi Nhân Tâm Đường.

Hoàng Thượng cứ như vậy mà đi, Ngũ Tử Ngang ngơ ngác ngồi trên ghế, thất hồn lạc phách. Hắn tổn thương Hoàng Thượng, hắn có thể khẳng định chính mình đã tổn thương Hoàng Thượng. Mặc kệ đêm qua hắn có làm ra chuyện đại nghịch bất đạo với Hoàng Thượng hay không, thì cử chỉ mới vừa rồi của hắn đã làm tổn thương Hoàng Thượng. Hung hăng nắm lấy tóc của mình, Ngũ Tử Ngang cắn chặt khớp hàm. Ngũ Tử Ngang a Ngũ Tử Ngang, uổng cho ngươi mỗi ngày đều nói trung thành và tận tâm với Hoàng Thượng, uổng cho ngươi mỗi ngày đều nói lo lắng cho Hoàng Thượng ở một mình tại kinh thành, vậy mà ngươi lại làm cho Hoàng Thượng đau lòng vào ngày tất niên, ngươi thật đáng chết!

Đột nhiên bừng tỉnh, Ngũ Tử Ngang vọt đến trước cửa rồi vội vàng chạy ra ngoài. Hoàng Thượng! Hoàng Thượng! Mặc kệ hắn có tâm tư vốn không nên có với Hoàng Thượng như thế nào, thì tuyệt đối hắn cũng không thể tổn thương Hoàng Thượng. Đối với hắn mà nói, Hoàng Thượng còn quan trọng hơn cả người thân!

Vội vàng chạy đến Đông Noãn Các, thái giám ở đó nói rằng Hoàng Thượng chưa đến, sau đó vội vàng chạy sang tẩm cung Trường Khánh của Hoàng Thượng, thái giám lại nói Hoàng Thượng không ghé qua. Ngũ Tử Ngang phi thường sốt ruột, nhưng hắn lại không thể chạy khắp hoàng cung để tìm Hoàng Thượng, nơi này là hoàng cung không phải Lương Vương phủ. Để không dẫn đến rắc rối, Ngũ Tử Ngang ép buộc chính mình phải bình tĩnh, mượn giấy bút rồi viết lại một lá thư cho Hoàng Thượng, lúc này mới bất an mà ly khai khỏi hoàng cung.

……

Tần Ca ngủ thẳng một giấc đến quá buổi trưa mới yếu ớt tỉnh dậy, trên trán có một chiếc khăn, Ôn Quế ngồi canh bên giường. Thấy Hoàng Thượng tỉnh, Ôn Quế vội vàng giúp đỡ Hoàng Thượng ngồi dậy, có người bưng đến một cốc nước, là Khổng Tắc Huy. Tần Ca liền để Ôn Quế giúp mình uống nước, sau đó mới hỏi, “Canh mấy rồi?” Mở miệng mới biết cổ họng đã khàn đặc. fynnz.wordpress.com

Ôn Quế vội vàng nói, “Đã quá giờ Mùi. Hoàng Thượng, ngài hơi bị sốt, Khổng thống lĩnh đã ra cung hốt thuốc cho ngài, ngài uống xong rồi hẳn ngủ tiếp.”

Tần Ca gật đầu, Ôn Quế và Khổng Tắc Huy đều là người cẩn thận, hắn cũng không sợ chuyện này sẽ bị tiết lộ ra ngoài. Một lát sau, Khổng Tắc Huy bưng thuốc đến, Tần Ca uống xong rồi nằm xuống, hạ thân vô cùng đau đớn.

Ôn Quế đem chén thuốc đưa cho Khổng Tắc Huy, nhìn hắn một cái, Khổng Tắc Huy lặng lẽ lui ra. Ôn Quế cẩn thận hỏi, “Hoàng Thượng, để cho nô tài….thoa dược cho ngài.”

Tần Ca giương mắt lên, trong mắt của Ôn Quế là lo lắng và khổ sở. Tần Ca âm thầm thở dài, kết quả người đau lòng cho mình vẫn là Ôn Quế. Hắn gật đầu, nghiêng người qua. Ôn Quế buông màn xuống, rồi cầm lấy lọ dược cao.

Sau khi thoa dược, Tần Ca cảm thấy dễ chịu một chút. Có lẽ là vì chén thuốc mới vừa uống, nên hắn lại nặng nề muốn ngủ. Sắp ngủ thì có người nhẹ giọng nói bên tai của hắn, “Hoàng Thượng, Vương gia xuất cung. Vương gia để lại một phong thư cho Hoàng Thượng.”

Thư? Tần Ca lập tức tỉnh ngủ, tiếp nhận lá thư từ trên tay của Ôn Quế, trong lòng của hắn lại cảm thấy chua xót. Sau khi Ôn Quế rời đi, Tần Ca không mở thư ra, mà lại đem thư đặt dưới gối, sau đó nhắm mắt lại.

Vô tri vô giác trở lại Vương phủ, đứng trước cổng, hung hăng vỗ mặt vài cái. Ngũ Tử Ngang giả vờ như vô sự rồi gõ vào đại môn, vừa nghe tin hắn đã quay về, Ngũ Hiến vội vàng chạy ra báo tin cả nhà Liễu Nhiễm đã đến đây. Ngũ Tử Ngang áp chế phiền muộn trong lòng, quay về phòng thay xiêm y, thu dọn một chút rồi mang theo khuôn mặt tươi cười bước ra khỏi phòng. Ngoại trừ hiển lộ bản chất thật sự trước mặt Hoàng Thượng, thì cho dù là đối với người thân, hắn vẫn là Ngũ Tử Ngang ôn nhu dễ gần.

Hứa Ngũ Thị mười tám tuổi được gả cho một cường hào ở bản xứ, khi đó Ngũ gia vẫn chưa thịnh vượng, bất quá chỉ là một gia đình quan lại nho nhỏ. Tuy rằng khi được gả đi thì nàng là chính thất, nhưng không bao lâu sau thì trượng phu liền thú vào tiểu thiếp, tam phu nhân, tứ phu nhân. Khi Hứa Ngũ Thị ba mươi mốt tuổi thì trượng phu qua đời, không có con nối dõi nên nàng càng mất đi địa vị ở nhà chồng. Ngũ Hạo yêu thương người muội muội duy nhất này, sau đó thuyết phục phụ mẫu đem nàng từ nhà muội phu trở về.

Cũng may thê tử của Ngũ Hạo là người thấu tình đạt lý, không cảm thấy bất mãn đối với cách làm của trượng phu. Từ đó về sau, Hứa Ngũ Thị ở trong nhà huynh trưởng, bởi vì vô sinh nên nàng cũng không có tâm tư tái giá. Nàng xem hài tử của huynh trưởng như hài nhi của mình, sau khi huynh trưởng và tẩu tử lần lượt qua đời, nàng thay thế huynh trưởng và tẩu tử chiếu cố ba tiểu hài tử. Tâm nguyện lớn nhất của nàng chính là nhìn ba đứa hài tử này thành gia lập nghiệp, lưu truyền hương hỏa cho Ngũ gia.

Tuy rằng có một chút bất mãn đối với hành động của Liễu Nhiễm lúc trước, nhưng Hứa Ngũ Thị cũng rất thích Liễu Song. Nàng có thể nhìn ra Liễu Song không giống phụ thân Liễu Nhiễm của mình, Liễu Song là thật lòng thích Tử Ngang nhà bọn họ. Cho nên lúc Liễu Song đến bái niên thì nàng đã nắm lấy tay của Liễu Song mà gật đầu hài lòng. Liễu Song ôn nhu hòa nhã, có tri thức lại hiểu lễ nghĩa, gả cho Tử Ngang rất xứng đôi vừa lứa. Sau này Tử Anh và Tử Hoa thành thân, thì Liễu Song cũng sẽ là một đại tẩu hiểu chuyện. Ngay cả sau này Tử Ngang muốn nạp thiếp thì Liễu Song có lẽ cũng sẽ không ngăn cản. (bái niên = chúc tết)

“Cô nãi nãi, ta đã trở về.” Vừa vào phòng thì nhìn thấy cô nãi nãi đang nắm tay của Liễu Song, Ngũ Tử Ngang lập tức lên tiếng.

Hứa Ngũ Thị liền cười ha ha rồi ngoắc tay, “Ngươi đã trở về. Song nhi đợi ngươi được một lúc rồi đấy.”

“Tử Ngang ca.”

“Song muội, Liễu thúc, Liễu di, Vân Phi.” Lần lượt chào từng người của Liễu gia ở trong phòng, Ngũ Tử Ngang ngồi xuống bên cạnh cô nãi nãi rồi mỉm cười, “Đêm qua ta uống rượu với Hoàng Thượng hơi nhiều một chút, cho nên quay về muộn.”

Trong mắt của Liễu Nhiễm hiện lên thần sắc vui mừng, “Thừa dịp tất niên, tiến cung nhiều một chút là chuyện tốt. Lúc này Hoàng Thượng lưu lại vương vị của ngươi, nhưng trong triều vẫn có nhiều người rất bất mãn. Ngươi có thể đứng vững ở kinh thành hay không thì còn phải nhìn xem ý tứ của Hoàng Thượng.” fynnz.wordpress.com

“Liễu thúc yên tâm, việc này ta hiểu rõ.” Nói là nói như thế, nhưng Ngũ Tử Ngang cũng không thích đem việc tiến cung bồi bạn cùng Hoàng Thượng để gắn liền với địa vị của mình, chuyện này làm hắn cảm thấy không thoải mái, hắn lập tức chuyển đề tài, “Cô nãi nãi, để ta phân phó với Ngũ Huyền, đêm nay Liễu thúc, Liễu di, Song muội và Vân Phi ở lại phủ cùng dùng bữa.”

“Hảo hảo.” Hứa Ngũ Thị cười ha ha rồi nói, “Không bằng thừa dịp hôm nay quyết định hôn sự của ngươi và Song nhi. Ngày mai là mùng hai, phải tế tổ tông. Đến mùng ba thì ngươi đem sính lễ đến Liễu gia đi.” Tiếp theo nàng lại cầm lấy tay của Liễu Song, “Muốn cái gì cứ việc nói. Tử Ngang thành thân với ngươi là phúc phận của hắn, cũng không thể để cho hắn ủy khuất ngươi.”

Liễu Song thẹn thùng cúi đầu, nhẹ giọng nói, “Song nhi không cần gì hết, sẽ không ủy khuất.”

“Ha ha ha, tiểu nha đầu ngươi chưa nhập môn mà đã như thế. Không được không được, sẽ nuông chiều làm hư Tử Ngang, không thể nuông chiều nam nhân này a.” Ngoài miệng của Hứa Ngũ Thị nói như vậy nhưng lại rất vừa lòng đối với thái độ của Liễu Song

Những người khác cũng cười rộ lên, Ngũ Tử Ngang chỉ cười nhạt mà không nói, trong lòng lại rầu rĩ. Lại nghĩ đến giấc mộng kiều diễm đầy chân thật kia, việc thành thân tựa hồ càng làm cho hắn phiền muộn.

Sính lễ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, khi ở Lương Châu thì Hứa Ngũ Thị đã an bài ổn thỏa sính lễ cho ba đứa cháu ngoại này, bây giờ chỉ cần mua thêm một chút lễ vật nữa là đủ. Buổi tối Ngũ Tử Anh và Ngũ Tử Hoa đều trở về. Trên bàn ăn, Ngũ Tử Hoa nhanh mồm nhanh miệng khiến mọi người không ngừng cười to; Ngũ Tử Anh thì chỉ cúi đầu im lặng dùng bữa, không hề lên tiếng; Ngũ Tử Ngang thỉnh thoảng lại chêm vào một câu, nhưng tâm tư của hắn không đặt trên bàn ăn. Khuôn mặt Liễu Song vẫn đỏ bừng, nghĩ đến việc sắp thành thân cùng Tử Ngang ca thì nàng lại vô cùng e thẹn.

Trong bữa ăn có món canh hoa quế hạt sen, Ngũ Tử Ngang húp một muỗng, lại nghĩ đến chuyện kia của hắn, hạ khố bỗng nhiên căng thẳng. Cảm thấy bối rối, hắn vội vàng đem tâm tư đặt vào bàn ăn, chuyện phiếm của Ngũ Tử Hoa làm cho hắn hơi thoáng phân tâm một chút. Hắn tự nói với chính mình: Ngũ Tử Ngang, đó chỉ là một giấc mộng, mau chóng quên đi giấc mộng kia! Bằng không sau này ngươi làm gì còn mặt mũi mà nhìn Hoàng Thượng!

Ngủ thẳng một giấc đến lúc này Tần Ca mới tỉnh lại, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu một chút, sau đó Ôn Quế hầu hạ hắn dùng bữa. Vết thương phía dưới hạ thân cần vài ngày mới có thể lành lặn, Tần Ca cũng chỉ dám ăn vài món dễ tiêu. Không nghĩ đến việc đêm nay Ngũ Tử Ngang có vào cung hay không, trong mấy ngày này, hắn lại càng không muốn gặp Ngũ Tử Ngang. Giận cũng được, oán cũng được, hắn thật sự không muốn gặp.

“Tối nay trẫm ở lại đây.” Sau khi dùng bữa, Tần Ca lên tiếng. Ôn Quế do dự muốn hỏi, nhưng không biết nên hỏi hay không. Tần Ca nhìn ra, hắn chỉ thản nhiên nói, “Nếu hắn tiến cung, để cho người ta bảo rằng trẫm dẫn ngươi và Khổng Trắc Huy vi phục xuất cung.” (vi phục = cải trang)

“….Dạ.” Hầu hạ Hoàng Thượng súc miệng rồi nằm xuống, Ôn Quế âm thầm thở dài. Vương gia, lúc này nô tài xem ngài làm sao có thể khiến cho Hoàng Thượng nguôi giận.

Đợi Ôn Quế lui xuống, lúc này Tần Ca mới mở ra phong thư.

Hoàng Thượng:

Tối hôm qua ta tiến cung vốn là muốn bồi bạn với Hoàng Thượng, nào ngờ chính mình lại uống say rồi thất thố. Sáng nay thức dậy lại làm cho Hoàng Thượng khó chịu, Hoàng Thượng không phạt ta thì ta cũng phải phạt chính mình. Hoàng Thượng, tục ngữ có câu ‘rượu vào nói lời chân thật’, mặc dù ta không nhớ rõ đêm qua khi say rượu thì ta đã nói cái gì, nhưng tuyệt đối là những lời xuất phát từ đáy lòng của ta, cũng là suy nghĩ chân thành của ta.

Hoàng Thượng, đêm nay ta đứng trước cửa cung chờ ngài nguôi giận. Nếu ngài không giận thì để ta tiến cung uống một ly Lộc Nhi tửu ấm áp; nếu vẫn còn giận ta thì ta sẽ đứng ở ngoài cho đến khi Hoàng Thượng nguôi giận mới thôi.

Tần Ca lập tức ngồi dậy, không bận tâm đến một nơi đang đau nhức, hắn vội vàng quát to, “Khổng Tắc Huy, lập tức ra ngoài cửa cung! Nếu Ngũ Tử Ngang ở ngoài đó thì ngươi bắt hắn vào đây cho trẫm!”

“Dạ.” Thản nhiên đáp lại, Khổng Tắc Huy nhanh chóng biến mất tăm hơi.

Nắm chặt lá thư trong tay, sắc mặt đang tái nhợt của Tần Ca bất giác có một chút đỏ ửng: Lưu manh! Dám dùng chiêu như vậy để uy hiếp hắn! Mắng xong, hắn căm tức vò nát lá thư, tên lưu manh kia biết chắc hắn sẽ mềm lòng hay sao? Đồ lưu manh!

————

P/S: chậc, bé Tần Ca phải cho con cua Ngang đó đóng băng một đêm mới được, dễ dãi quá là nó sinh tật, sau này khó *bẻ cong* nó lắm (không phải cong kiểu kia, vì anh ấy cong sẵn rồi, cong này là cong cái tính đần độn ah, ta nói một hồi ta cũng không hiểu ta nói cái gì =.=)

Àh tại sao chén canh hoa quế hạt sen lại làm bác Ngang *căng thẳng* nhỉ (o_o)

50 responses to “Trầm Nịch – Quyển 1 Chương 18

  1. Minah 10/04/2011 at 11:49 am

    ta hận, ta trù cho gia đình nhà Liễu chết đi, cứơi cái gì chứ >.<
    có khi nào Tiểu Ôn và Khổng Tắc Huy là 1 cặp =))

  2. chajatta240492 10/04/2011 at 1:11 pm

    xót qá 😦 bé bị ăn xong mà, chưa có lòng dạ lo cho thương thế đã phải lộn ruột vì chồng đần T__T Haiz sao đứng trước mặt hôn thê bàn hôn lễ không hề tí cảm xúc mà tưởng tưởng đến cảnh ba trấm với bé Tần đã phản ứng mà vẫn không hiểu tình cảm mình ra cái dạng gì là sao >.< sao có đứa đần đến thế. Muốn mau mau qá nàng ơi hú hú xem sau này có biết xót vợ k, ngu hoài không được đâu 😦

  3. http 10/04/2011 at 4:34 pm

    bạn Ngang giống 9 ghê nơi… dùng khổ nhục kế … rất – rất là lưu manh [ Tần Ca, em phụ anh chửi nà] ^_^
    1 đêm đứng ngoài trời rét… hị hị… tốt nhứt là anh ấy mong anh ấy bệnh, bệnh thật nặng vào… cơ mà, Tần ui, nhìn bài học từ Thần đi, được 1 tấc là tiến 1 tấc liền, từ nay, Tần phải hạ nhữn tâm a~, mặc xác chúng nó thì Tần xẽ yên thân lớm, còn không, từ nay, Tần xẽ như Thần, cứ bị lấn rồi… không còn chút thịt da xương cốt nào đâu a~~
    Ths nàng so much, iu nàng, Fynnz~ ^_^

    • Fynnz 10/04/2011 at 8:05 pm

      Khổ nhục kế của Ngang là lưu manh =)), của Chín là…bótay.com =.= (không chấp bạn đó, bạn đó bị điên)

  4. lilith12356 24/06/2011 at 2:28 pm

    ta ko có gì để nói…chỉ bít 1 câu,tử ngang là con cua chuyên bò ngang theo cách riêng của mình…

  5. Thuỷ Nguyệt Linh 13/07/2011 at 2:25 pm

    Lưu manh! Ngũ Tử Ngang thật lưu manh.
    Bé Tần mắng như mắng yêu,làm nũng ấy.
    Thank ss.

  6. pinky 13/10/2011 at 3:35 pm

    sao an canh hoa que hat sen lai * cang thang* o__o nho den * long tinh* cua em Tan chang O___o anh Ngang that luu manh, biet tinh vo hay mem long nen co tinh tu nguoc de tranh thu tinh cam >___< luu manh

  7. Bao Bao 21/12/2011 at 9:34 pm

    doc khu’c dau that dau lo`ng cho em thu., nhung ma` khuc sau lai that ngot ngao nha, lun mieng chui “Luu manh” ma` em i’ thik tinh luu manh do’ moi chet chu ^^

  8. huyetphung 10/01/2012 at 2:29 pm

    hai. cầu trời khấn phật đừng thành hôn nha, thành hôn là ta chạy lun nè

  9. Tử Diễm - 紫燄 16/05/2013 at 7:04 pm

    T nghĩ chắc ở chỗ bạn hoàng thượng hay ăn món đó => nhớ bạn hoàng thượng a~

    Còn nàng nói cong về sự ngu ngốc t ủng hộ, làm ng t rùi mà tưởng mơ. T mún giết ng!!!!!!!

  10. phieudieu123 23/10/2013 at 10:33 am

    Tội tiểu ca ghê, bị người ta ăn xong rùi còn phải giả vờ làm như ko biết j nữa chứ, đau lòng wa

  11. Yān Qīng 01/09/2014 at 1:59 am

    Thôi rồi, Ngang ca đã sinh bệnh rồi, sáu này húp cái gì cũng căng thẳng :)))

  12. amayashun 09/09/2015 at 9:10 pm

    Ta thích cặp của công công với lại khổng tắc huy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: